Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 23: Vẽ Phù

Âu Dương Huyền trở về phòng, thắp một cây nến. Thiên Đạo Quy Tắc tuy vô biên vô hạn, nhưng cơ bản nhất vẫn là Ngũ hành.

Vậy trước tiên, hãy tìm hiểu Hỏa Chi Quy Tắc.

Hắn nhắm mắt lại, phát động Thập Nhãn. Mười luồng thần thức vừa hiện ra, thế giới xung quanh hắn lại một lần nữa thay đổi, trở nên chậm chạp và chi tiết hơn bao giờ hết.

"Thần thức như lăng kính. Lăng kính càng nhiều, khả năng thấu tri càng mạnh. Chẳng trách thiên phú thần thức lại được người đời coi trọng đến vậy."

Một người có mật độ thần thức đạt đến Tam Phẩm sẽ dễ thấu tri hơn so với người chỉ có cấp độ Nhị Phẩm. Nguyên nhân là bởi hắn có thể tạo ra nhiều luồng thần thức hơn, đồng nghĩa với nhiều lăng kính hơn.

Lúc trước ở Vạn Túy Lâu, Âu Dương Huyền từng dùng Thập Nhãn để tăng cường năng lực quan sát và cảm nhận. Thế nhưng lần này, thứ hắn muốn thấy không phải ngọn lửa, mà là bản chất vận hành của nó.

Âu Dương Huyền bắt đầu đưa những luồng thần thức vào gần nhau. Luồng thứ nhất chồng lên luồng thứ hai, luồng thứ hai chồng lên luồng thứ ba. Ngay lập tức, ngọn nến trước mắt bỗng biến đổi, dường như to hơn, sáng hơn.

Ban đầu hắn còn chưa nhìn rõ, nhưng dần dần khi cả mười luồng chập làm một, Âu Dương Huyền bèn nhận ra bên trong ngọn lửa vậy mà xuất hiện hàng nghìn hạt xích tuyến đang không ngừng chuyển động.

Chúng liên tục va vào nhau, từ đó tạo ra nhiệt năng đốt cháy ng���n nến.

Những xích tuyến này nhìn tưởng hỗn loạn, nhưng thực tế lại di chuyển rất có quy tắc. Không phải hạt nào va vào nhau cũng tạo thành năng lượng, có hạt khi chạm vào thì liền bắn ra, tốc độ di chuyển cũng không đồng đều.

Thập Nhãn của hắn được phát động đến cực hạn, Âu Dương Huyền tiến vào một trạng thái vong ngã, từ Tri chuyển thành Ngộ, không ngừng cảm thụ cách ngọn lửa vận hành.

Một đêm trôi qua, ánh bình minh dần ló rạng. Âu Dương Huyền mở mắt, sự mệt mỏi hiện rõ trên nét mặt, nhưng thần thái lại vô cùng sáng ngời.

Tay phải hắn cầm bút, bắt đầu nét Họa đầu tiên.

Nét bút chạm xuống vẽ ra một đường cánh cung trên giấy, nét thứ hai cũng là một đường cánh cung nhưng ở phía đối diện.

Từ trên tấm phù, một chữ Hỏa dần được hình thành, bắt đầu rực sáng như một ngọn lửa trong đêm, chiếu sáng cả một vùng.

Nhưng rồi chỉ được một lát, ngọn lửa liền vụt tắt.

Nét Họa thất bại, Văn cũng bất thành.

Âu Dương Huyền lộ vẻ khó coi. Một tấm giấy tốn hết 200 Kim Tệ cứ thế mà đi tong. Hắn không hiểu rốt cuộc mình sai ở đâu, rõ ràng bản thân đã Tri Ngộ thành công, theo lý thì nét Họa không thể sai sót mới đúng.

Cố nén nỗi đau lòng, Âu Dương Huyền quyết định Tri Ngộ thêm lần nữa. Sau khi cảm thấy tinh khí thần đã sung mãn, hắn liền bắt tay vào Họa lần thứ hai.

Nhưng kết quả vẫn không thay đổi, tấm phù chỉ rực sáng được một nửa sau đó tắt ngúm.

Âu Dương Huyền cảm thấy khóc không ra nước mắt, cũng không dám tiếp tục thử nghiệm, đành tìm đến Nhậm Khải để hỏi.

Nhậm Khải thấy mắt Âu Dương Huyền hơi sưng, đoán y cả đêm không ngủ, trong lòng thầm khâm phục tinh thần hiếu học của tiểu tử này. Thế nhưng vừa nghe Âu Dương Huyền chỉ Tri Ngộ một tối đã thử Họa Văn, ông không khỏi nhíu mày:

"Thiếu gia quá hấp tấp rồi. Bất cứ chế phù sư nào khi mới bắt đầu cũng cần ít nhất nửa năm không ngừng Tri Ngộ, khi đó mới dám cầm bút Họa. Hơn nữa, nghe hiểu Chân Ngôn Thiên Đạo là một chuyện, vận dụng Chân Ngôn Thiên Đạo lại là chuyện khác. Không thể đảm bảo Tri Ngộ thành công thì Họa phù cũng sẽ thành công. Người mới học một đêm đã muốn chế phù, đây đơn giản là chuyện không tưởng."

Chế phù mà dễ như vậy, thế thì Đại Sư đã đầy rẫy, Tông Sư cũng nhan nhản khắp nơi rồi.

Âu Dương Huyền chợt tỉnh ngộ. Điều này rất giống việc học ngoại ngữ ở kiếp trước, có người đạt tới chín điểm ở phần nghe, nhưng bảo hắn viết một bài luận văn thì lại không làm nổi.

Dù sao nghe và viết thuộc hai phạm trù khác nhau, một bị động, một chủ động, mà kỹ năng chủ động bao giờ cũng khó hơn kỹ năng bị động.

Thập Nhãn có thể giúp hắn giảm bớt thời gian Tri Ngộ, nhưng Họa Phù thì không đơn giản như thế.

"Tiền bối, chẳng lẽ không có cách nào gia tăng tốc độ Họa Phù?" – Âu Dương Huyền hỏi lại.

Nhậm Khải nghĩ một lúc, vuốt râu nói:

"Thật ra thì cũng có, chỉ là xác suất thành công e là không cao."

"Dù tăng thêm một phần cũng là chuyện tốt, kính xin tiền bối chỉ giáo."

"Thiếu gia có thể thử dùng Phù Chú để cảm ngộ."

"Cảm ngộ Phù Chú?"

"Đúng vậy, mỗi tấm phù đều ẩn chứa cách Họa của người làm ra nó. Đương nhiên, mỗi người có cách Họa và Văn khác nhau, không ai giống ai. Còn việc có thể dựa vào đó mà chiêm nghiệm ra điều gì hay không thì lão phu không chắc."

Dừng lại một lúc, lão nói tiếp:

"Đáng tiếc hiện tại lão phu không còn tấm phù nào cả. Nếu Thiếu gia muốn mua, có thể tới Thiên Bảo Các."

Họ Âu thầm gật đầu. Thiên Bảo Các là một trong tam đại kỳ danh của Linh Hư Thành, vốn dĩ hắn đã muốn đến một lần, nay vừa hay có dịp. Đang định đứng dậy cáo từ, hắn chợt nhìn thấy một thiếu nữ bước ra, chính là Nhậm Khinh Sương.

Cô nàng hình như mới tắm xong, mái tóc vẫn còn hơi ướt. Những giọt nước đọng lại trên tóc rơi xuống gò má, rồi trượt xuống cái cổ trắng ngần khiến hắn không khỏi nảy sinh vài liên tưởng thú vị.

"Ngươi làm gì ở đây?" – Nhậm Khinh Sương nhíu mày hỏi.

Hôm nay nàng không thắt bím, mà đeo một dải lụa trên đầu. Bộ trang phục màu xanh nhạt kết hợp với một cái túi nhỏ vắt ngang vai, trông chẳng khác gì một cô sinh viên sắp đến trường.

"Không có gì, ta chỉ có chút thắc mắc liên quan đến chế phù thôi."

Nhậm Khải hơi mỉm cười:

"Thiếu gia muốn đến Thiên Bảo Các, vừa hay Sương Nhi cũng cần mua nguyên liệu. Hay là hai đứa cùng đi cho tiện?"

Thiên Bảo Các là nơi tập trung tám phần sinh ý của Linh Hư Thành, mỗi ngày đều tấp nập người qua lại.

Xét về quy mô, Thiên Bảo Các rộng hơn nhiều so với Vạn Túy Lâu, được phân làm ba phân khu chính.

Chính Các là nơi buôn bán tập trung tất cả các loại vật phẩm từ đan dược, vũ khí, phù chú. Hàng hóa ở đây đều được các Giám Định Sư kiểm định thường xuyên, giá cả tuy đắt một chút, nhưng tuyệt đối yên tâm về chất lượng.

Tây Các là nơi phục vụ theo nhu cầu, có thể thuê phòng luyện dược, luyện khí, hoặc phòng vẽ tranh, làm thơ ngắm cảnh tùy mục đích.

Đông Các là khu vực Đấu Giá, thường thì cứ mỗi năm sẽ tổ chức một lần. Mỗi lần tổ chức đều gây chấn động không nhỏ đến phủ thành chủ và Tam Đại Gia Tộc.

Linh Hư Thành không phải nơi duy nhất có Thiên Bảo Các, thực tế chi nhánh của nó phân bổ rộng khắp tứ quốc, bát châu, tam thập nhị thành. Thậm chí ngay cả Tinh Quốc phương Bắc cũng không ngoại lệ.

Điều này làm dấy lên tin đồn rằng, người đứng đầu Thiên Bảo Các là một cường giả cấp bậc Phong Tôn.

Lúc này trước cổng vào đang có hai bóng người, chính là Âu Dương Huyền và Nhậm Khinh Sương. Suốt quãng đường đi, Âu Dương Huyền cố gắng bắt chuyện với nàng nhưng đều bị khuôn mặt "ta đây không hứng thú" chặn đứng ngay từ đầu.

"Xin hỏi hai vị muốn mua gì?" – Một cô nương tầm hai lăm, hai sáu tuổi tiến ra chào hỏi.

"Ta muốn mua nguyên liệu chế phù: hai mươi tấm phù giấy, một ít mực chu sa." – Nhậm Khinh Sương liệt kê một số đồ cần thiết.

"Mời qua bên này." – Vị cô nương dẫn hai người đi đến một quầy hàng ở khu phía Đông, phía ngoài treo biển ghi bốn chữ "Phù Chú Chân Bảo".

Vị chủ quầy là một người đàn ông trung niên, ban đầu cũng không mấy để ý, nhưng vừa thấy Âu Dương Huyền liền chắp tay chào hỏi:

"Đã lâu không thấy Âu Dương Huyền công tử đến đây, lần này muốn mua phù sao?"

"Không sai." – Âu Dương Huyền cũng không ngạc nhiên khi lão nhận ra mình. Tam đại gia tộc vốn nổi tiếng ở Linh Hư Thành, người này thân là chủ sự, nắm rõ thế gia cũng là chuyện bình thường.

"Thật đúng là trùng hợp, ngày hôm qua ta có duyên gặp Bác Nhã Đại Sư, được nghe kể về trận so đấu thần thức của Thiếu gia, quả là khiến người ta mở rộng tầm mắt."

"Bác Nhã Đại Sư cũng đến đây sao?" – Âu Dương Huyền nghi hoặc hỏi.

"Bác Nhã Đại Sư là người quen của Các chủ. Các chủ đã phân phó, chỉ cần Thiếu gia đến mua hàng, sẽ được miễn 10% giá bán."

Họ Âu mừng thầm, xem ra vị Đại Sư này rất muốn lôi kéo hắn vào Công Hội, bằng không đã không dành cho hắn nhiều ưu đãi như thế.

"Ngươi quen Đại Sư sao?" – Nhậm Khinh Sương tò mò hỏi. Nàng có tiềm năng trở thành một Đại Sư Chế Phù, nhưng cũng chỉ là tiềm năng, con đường phải đi còn dài lắm.

"Cũng là vô tình quen." – Âu Dương Huyền không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, liền hỏi lại chưởng quầy.

"Nếu đã được giảm 10%, vậy hãy tính tiền hàng cho vị cô nương này luôn."

Chủ quầy gật đầu, sai một gã nhân viên tính tiền.

"Hai mươi tấm phù giấy tổng cộng 4000 Kim Tệ, hai lọ mực chu sa 1000 Kim Tệ. Tổng cộng là 5000 Kim Tệ, trừ đi 10% thì cô nương chỉ cần trả 4500 Kim Tệ."

Nhậm Khinh Sương cầm túi đồ, nhìn Âu Dương Huyền một lúc, sau đó nói:

"Đa tạ." – 500 Kim Tệ không phải là số tiền nhỏ, tiết kiệm được thì vẫn tốt.

"Không có gì, miễn là có thể khiến cô bớt ác cảm với ta là đư���c."

"Ta không hề có ác cảm với ngươi. Chỉ là ta hy vọng ngươi nghiêm túc học tập phù đạo. Đừng vì hai chữ 'hứng thú nhất thời' mà làm ô danh Phù sư."

Nghe thấy bốn chữ "hứng thú nhất thời", Âu Dương Huyền rốt cuộc đã hiểu ngọn nguồn vấn đề. Hóa ra cô nàng vẫn canh cánh trong lòng câu nói của hắn đêm qua.

Nữ nhân đôi khi thật kỳ lạ, các nàng có thể bỏ qua những chuyện to tát như sơn băng địa liệt, nhưng lại nổi giận vì những chuyện nhỏ nhặt hơn con kiến. Tìm hiểu quy tắc thiên đạo e là còn dễ hơn việc tìm hiểu tâm tư nữ nhân.

"Nếu đã như vậy, vậy từ giờ chúng ta có thể làm bằng hữu không?" – Âu Dương Huyền chân thành hỏi.

"Bằng hữu? Thiếu gia, không biết ngươi bao nhiêu tuổi?"

"Năm nay ta vừa tròn 19."

Nhậm Khinh Sương cười hắc hắc:

"Năm nay ta vừa tròn 22. Tốt lắm, từ giờ ngươi có thể gọi ta là Sương tỷ, ta gọi ngươi là Huyền đệ, thế có được không hả tiểu bằng hữu?"

Khuôn mặt Âu Dương Huyền khó coi, xoay đi xoay lại, tự dưng hắn lại thành người nằm dưới:

"Được, vậy kính chào Sương tỷ, tiểu đệ xin hữu lễ."

Nhậm Khinh Sương vô cùng cao hứng, rốt cuộc cảm thấy cái tên công tử này cũng không đến nỗi đáng ghét:

"Không phải ngươi đến đây để mua phù sao, còn không mau chọn!"

Phù chú được phân cấp theo cấp bậc tu luyện, hơn nữa còn được chia làm tứ phẩm. Có phù để tấn công, có phù để phòng ngự, cũng có phù để hỗ trợ.

Phù cấp bậc Hóa Hải Hạ Phẩm ứng với công kích của Hóa Hải tầng hai, Trung Phẩm là tầng năm, Thượng Phẩm là tầng tám, còn Cực Phẩm chính là tầng mười.

Đương nhiên để kích hoạt phù lục, cũng yêu cầu mức độ linh lực tương ứng.

Muốn sử dụng Hạ Phẩm phù lục, phạm vi Khí Hải cần tối thiểu 3 trượng, cũng là cấp thấp nhất.

Nhưng đến cấp bậc Trung Phẩm, lại yêu cầu phạm vi Khí Hải lên tới 6 trượng. Thượng Phẩm và Đỉnh Giai lại càng hà khắc hơn, đòi hỏi 13 và 25 trượng tương ứng.

Mà đó mới chỉ là cấp bậc Hóa Hải, phù lục ở cấp Tụ Đan Cảnh còn yêu cầu cao hơn nữa.

Chủ quầy đưa ra một tấm phù Hóa Hải Hạ Phẩm có tên gọi là Bạo Viêm Phù, khi phát động có thể phóng ra một quả cầu lửa lớn tấn công địch thủ.

Đây cũng là loại phù mà Âu Dương Huyền thử chế tạo đêm qua nhưng thất bại. Hắn rất muốn biết những vị phù sư này Họa phù bằng cách nào.

Cầm tấm phù trên tay, Âu Dương Huyền lập tức vận dụng Thập Nhãn. Sau một lúc, hắn thầm lắc đầu. Mặc dù hỏa chi quy tắc vô cùng nồng đậm, nhưng các nét họa đã tạo thành hệ thống, rất khó nắm bắt cách thức Họa phù của người chế tạo.

Điều này cũng giống như một cỗ máy hoàn chỉnh, các chi tiết liên kết với nhau thành một chỉnh thể, chỉ nhìn từ ngoài vào không tài nào có thể hiểu được nguyên lý hoạt động của từng bộ phận.

Đây dường như là phương thức bảo mật của các Chế Phù Sư, nhằm tránh tình trạng sao chép. Trừ khi có thể tích lũy được một lượng lớn phù chú loại này, đáng tiếc giá một tấm lên tới 3.000 Kim Tệ. Quá đắt!

Âu Dương Huyền thở dài, kế hoạch cảm ngộ có thể xem như đổ bể.

"Ngươi không nên buồn phiền. Ta học phù chú tận một năm mới bắt đầu chạm đến ngưỡng cửa Học Đồ, ngay cả giai đoạn th��u tri cũng chưa xong. Nhưng chỉ cần kiên trì, chắc chắn sẽ có ngày ta làm được." – Nhậm Khinh Sương thấy hắn có vẻ chán nản, bèn an ủi.

Âu Dương Huyền cười gượng. Đại Điển gia tộc chỉ còn ba tháng nữa, đối thủ của hắn lại là một tên mang Đại Khí Vận. Không có phù chú, hắn ngay cả niềm tin chiến thắng cũng không còn.

Hai người chầm chậm đi dọc theo sảnh Chính Các, đến một khu buôn bán có vẻ tấp nập.

"Đây là bức Thiên Sơn Vu của Đại Sư Mục Trần? Nét vẽ cứng cáp, quả không hổ là một Họa Sư có tiếng!"

Tiếng nói phát ra từ một quầy hàng bán thư họa. Vị chủ tiệm ở đó thấy khách hàng ưa thích, liền hùa theo:

"Không sai, Họa Sư Mục Trần đã đạt đến cấp bậc Nhị Tinh Đại Sư, tác phẩm tuyệt đối khiến quý khách hài lòng."

Âu Dương Huyền đột nhiên nhớ ra, bên trong nhẫn trữ vật có hai bức tranh có giá trị không hề nhỏ, chính là "Phàm Nhân" và "Tam Thần Kiếm". Hôm đó Trần Thiên Kiệt đã nói chỉ riêng bức "Phàm Nhân" đã có giá hai vạn Kim Tệ, nếu giờ bán chúng đi, có thể thu được khoản lợi nhuận kha khá.

Dùng số tiền đó để mua phù cũng là một cách hay.

Âu Dương Huyền chuyển hướng bước vào. Đập vào mắt là một thiên đường toàn tranh là tranh, tính sơ sơ cũng phải hai trăm bức. Những bức tranh vẽ đủ thể loại, từ tả cảnh, tả người cho đến yêu thú, chim muông.

Mẹ của hắn vốn là họa sĩ, hắn đương nhiên cũng ưa thích hội họa. So với kiếp trước, họa quyển ở nơi đây có xu hướng dùng mực nước, không phải loại mực mà hắn từng biết. Cách vẽ cũng vì vậy mà có nhiều điểm khác biệt.

Âu Dương Huyền dừng bước trước một tác phẩm vẽ một nhóm người đang cúng bái ngọn lửa, bên trái ghi tiêu đề: "Tế Bái Hỏa Thần".

"Ngươi thích họa quyển sao? Chẳng lẽ tính làm Họa Sư?" – Nhậm Khinh Sương tò mò hỏi.

"Họa Sư?"

"Họa sư cũng có thể coi là có nét tương đồng với Phù Sư. Nhưng thay vì dùng chữ, họ lại dùng hình ảnh để biểu đạt ngôn ngữ thiên đạo. Bản thân tranh vẽ cũng phân ngũ hành, âm dương, quy tắc. Có điều tranh đơn thuần chỉ là tranh, ít khi dùng cho chiến đấu, trừ khi ngươi đạt đến cảnh giới Họa Thánh trong truy��n thuyết."

"Tranh vẽ cũng phân ngũ hành ư?"

Không sai, ba bức họa mà hắn có. Bức "Phàm Nhân" vẽ cảnh một người nông dân đang nghỉ mát dưới bóng cây, thuộc về Mộc trong Ngũ Hành.

Bức "Tam Thần Kiếm" vẽ ba thanh kiếm thuộc về Kim, còn "Sơn Hà Đồ" lại vẽ cảnh núi sông, thiên về Thổ và Thủy.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Nếu Họa Sư tương đồng với Phù Sư, vậy thì tranh họ vẽ cũng ẩn chứa Thiên Đạo Chân Ngôn. Nếu như mình quan sát đủ nhiều, phải chăng cũng có thể tăng tốc khả năng Họa phù của bản thân?

Nội dung này được biên tập cẩn thận và thuộc bản quyền của truyen.free, mong quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free