(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 9: Thời Không Ngọc Thạch
Qua những thông tin nghe ngóng, Nguyên Trần đã tìm đến Dương Huyền dược lâu, một trong những tiệm dược lớn nhất tại võ thị Vệ Dương thành. Võ thị, hay thị trường dành riêng cho võ giả, là một tổ chức thương mại lớn mạnh, bao trùm khắp Thiên Nguyên giới. Có thể hiểu đơn giản, đây chính là chợ của võ giả. Nếu người thường đến chợ để mua rau, thịt phục vụ nhu cầu sinh hoạt, thì võ thị cũng có vai trò tương tự đối với các võ giả. Đây là nơi họ tìm đến để mua bán các loại thiên tài địa bảo, linh dược, binh khí, và nhiều vật phẩm khác.
Quy mô của võ thị lớn đến mức nắm giữ hơn bốn phần mười tổng tài sản của cả Thiên Nguyên giới. Con số này còn chưa tính đến lượng tài sản mà người ngoài gửi gắm vào hệ thống ngân hàng của võ thị.
Với lượng tài nguyên khổng lồ như vậy, đương nhiên Võ thị phải bồi dưỡng một lực lượng hùng mạnh để bảo vệ khối tài sản của mình. Lực lượng đó chính là Thánh cung, một trong Lục Đại Tông môn, cùng với các ngoại môn được gọi là Thánh viện.
Bước vào Dương Huyền dược lâu, Nguyên Trần dùng gần như toàn bộ số tiền mình có để mua linh dược. Đối với người thường, số tiền đó có thể coi là rất lớn, nhưng để mua linh dược thì lại chẳng đáng là bao. Bởi lẽ, Nguyên Trần mua dược liệu là để tự mình luyện đan, chứ nếu mua đan dược thành phẩm bên ngoài thì sẽ vô cùng tốn kém. Thông thường, một luyện dược sư chỉ tốn một đồng mua dược liệu đã có thể bán ra thành phẩm với giá vài chục, thậm chí vài trăm đồng. Mức lợi nhuận có thể lên đến hàng chục, hàng trăm lần số vốn bỏ ra. Thậm chí, có những loại đan dược đặc thù khi mang đi đấu giá còn có thể đẩy mức lợi nhuận lên đến hàng nghìn, hàng vạn lần.
Quả không hổ danh là một trong những tiệm dược lớn nhất tại võ thị Vệ Dương thành, Dương Huyền dược lâu bày bán đầy đủ các loại đan dược, từ dược tán, linh dịch, cho đến cả đan dược tam phẩm cũng có vài viên. Còn về tứ phẩm đan dược, tại Vệ Dương thành chúng chỉ xuất hiện ở các buổi đấu giá mà thôi.
Đúng theo quy luật thị trường, càng gần nơi sản xuất thì giá cả càng rẻ và nguồn cung càng dồi dào. Bởi vậy, mặc dù đan dược tam phẩm không nhiều, nhưng linh dược tam phẩm ở đây lại không hề thiếu, và giá cả cũng không quá cao.
Nguyên Trần giữ lại mười lăm kim tệ, số còn lại dùng để mua hết dược liệu. Tổng cộng, cậu mua được hai cây linh dược tam phẩm cùng loại, mười bảy cây linh dược nhị phẩm thuộc ba loại khác nhau, và hơn một trăm hai mươi bảy cây linh dược nhất phẩm chia thành bảy loại.
Nguyên Trần dùng mười lăm kim tệ còn lại để thuê một căn phòng nhỏ trong vòng một tháng. Bởi vì hai mươi bốn ngày nữa sẽ là đấu giá hội, và ngay ngày hôm sau chính là kỳ thi tuyển chọn của Lục Đại Tông môn.
Căn phòng này được lễ tân tại Dương Huyền dược lâu gợi ý cho Nguyên Trần. Nó thuộc sở hữu của một người đàn ông trung niên tên Lê Vũ Binh.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, Nguyên Trần đã nhận thấy người này không hề bình thường. Trên đường đi, Nguyên Trần đã gặp không ít thường nhân cũng như võ giả, nhưng Lê Vũ Binh khác biệt hoàn toàn so với những người mà cậu từng gặp trong thành này.
Người đàn ông đó có đôi mắt sâu, thân hình hơi gầy, cùng bộ râu quai nón được cắt tỉa gọn gàng. Trông cũng ưa nhìn, dù không đẹp trai như John Wick nhưng cũng chẳng đến nỗi nào. Tuy nhiên, điều đặc biệt khiến hắn ta khác biệt so với những người khác chính là việc hắn “què”. Đúng vậy, Nguyên Trần nhìn thấy hắn chống nạng gỗ, chân vẫn còn đó nhưng lại hơi lủng lẳng, ngay lập tức nhận ra sự b��t thường này.
Nghe nói, người đàn ông trung niên tên Lê Vũ Binh này ngày trước gặp tai nạn trong rừng nên chân trái bị gãy. Việc cứu chữa không kịp thời khiến y sĩ bình thường không thể nối lại hai đoạn xương gãy, còn dược sư thì đòi cái giá quá cao, gia đình không có khả năng chi trả nên đành chấp nhận. Cũng may, nhà còn phòng trống, cộng thêm tài nấu nướng của người vợ cũng không tồi, nên cuộc sống gia đình cũng khá giả.
Nguyên Trần theo cô con gái của ông Lê Vũ Binh đi xem phòng. Nhà ông tuy không lớn nhưng so với nhà của phàm nhân thì tổng thể vẫn khá rộng rãi. Tất cả gồm hai công trình chính: một căn nhỏ ba gian dành cho vợ chồng và con gái, và một căn lớn được chia thành ba phòng, mỗi phòng rộng bằng nửa căn nhỏ kia. Ngoài ra còn có một nhà bếp, nơi vợ ông Lê Vũ Binh dùng để nấu nướng cho khách trọ.
Giá mỗi phòng chỉ một ngân tệ một ngày một đêm, nên khi Nguyên Trần đưa mười lăm kim tệ, Lê Vũ Binh khá bất ngờ. Tuy nhiên, vì Nguyên Trần là quan khách, ông cũng không hỏi nhiều mà chỉ ghi vào sổ rằng cậu đã thuê đến một nghìn năm trăm ngày đêm.
Thực ra, Nguyên Trần chỉ định ở khoảng ba mươi ngày mà thôi, không cần phải trả nhiều tiền đến vậy. Nhưng khi nhìn thấy cô con gái của chủ nhà, cậu động lòng thương cảm nên đã dùng toàn bộ số tiền đó để trả trước cho gia đình này.
Cô bé tên Lê An Nhiên, mới bảy, tám tuổi mà đã phải chạy đi chạy lại tiếp khách giúp bố mẹ. Bộ quần áo cô bé mặc, dù chất liệu khá tốt, nhưng đã cũ sờn. Có lẽ, bộ đồ này được mua trước khi Lê Vũ Binh gặp tai nạn, và việc chạy chữa cho cha đã tốn quá nhiều tiền nên cô bé chỉ có thể mặc đồ cũ. Ở tuổi ăn tuổi lớn, bộ đồ ngày trước có lẽ còn rộng, nhưng giờ đã bắt đầu chật chội.
Nhìn cô bé đáng yêu, lễ phép dẫn mình đi nhận phòng, Nguyên Trần đã nảy sinh ý định giúp đỡ cô bé một chút.
Qua cái nhìn của Nguyên Trần, cậu nhận thấy cô bé đã mở ra ấn ký. Vận dụng tinh thần lực cảm nhận, cậu thấy cô bé có lẽ cũng chỉ mới mở ấn ký được mười mấy ngày như mình. Cũng may mắn cho tiểu nha đầu An Nhiên là gặp được Nguyên Trần, nếu không thì dù có mở ấn ký cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Thế nhưng, muốn giúp người khác thì trước hết bản thân phải có khả năng đã. Bởi vậy, Nguyên Trần quyết định trước tiên sẽ luyện chế dược liệu, sau đó trở thành võ giả rồi giúp cô bé cũng không muộn.
Nguyên Trần tiến vào trong căn phòng, yêu cầu không ai làm phiền. Cậu đóng cửa cài then rồi bắt đầu quá trình luyện dược.
Nguyên Trần lấy ra một viên ngọc thạch tròn màu trắng, trông tựa như ngọc trai nhưng lại không phải. Đây là một kiện bảo vật do Nguyên Trần tạo ra từ kiếp trước, dành cho chính thời điểm hiện tại. Ngay tại thời khắc cuối cùng của kiếp trước, Nguyên Trần đã tạo ra nó và gọi đó là Thời Không Ngọc Thạch.
Nguyên Trần dùng tinh thần lực thôi động Thời Không Ngọc Thạch. Ngay lập tức, bên ngoài ngọc thạch phát ra một vòng xoáy, kéo Nguyên Trần vào bên trong. May mắn thay, tinh thần lực và nhục thân của Nguyên Trần đều khá mạnh mẽ, nên cậu tiếp đất một cách đơn giản. Nếu là người bình thường, có lẽ đã đập đầu vào sàn gạch mà chết ngay lập tức.
Mặc dù nói ngày xưa Nguyên Trần có thủ đoạn thông thiên triệt địa, bất kỳ bảo vật nào chỉ tốn một giây để tạo ra cũng đã là bảo vật kinh thiên động địa. Thời Không Ngọc Thạch này cũng vậy, không phải là vật phẩm tầm thường, nhưng so với những bảo vật khác thì lại không đáng nói. Bởi lẽ, lúc đó Nguyên Trần đang giao chiến nên không thể toàn tâm toàn ý để khiến viên ngọc thạch này hoàn thiện hơn được.
Dù tu vi của Nguyên Trần ngày xưa đạt đến mức mỗi một sợi tóc cũng có thể mở ra một thế giới, nhưng không gian bên trong Thời Không Ngọc Thạch này lại không quá to lớn. Kích thước của nó trải dài một nghìn ki-lô-mét từ đầu này sang đầu kia, và cũng một nghìn ki-lô-mét từ trên xuống dưới.
Chỗ Nguyên Trần đáp xuống là một khoảng sân gạch. Bên cạnh là một gian nhà nhỏ, và kế đó là một cái cây cao hơn mười mét với tán lá khá lớn, bóng cây che phủ gần hết gian nhà. Dưới gốc có một bộ bàn ghế gỗ đơn sơ và một chiếc ghế nằm có thể điều chỉnh độ nghiêng. Trên mặt bàn là một bộ ấm chén. Tất nhiên, tất cả đều không phải là phàm phẩm. Đồ gỗ được làm từ thần mộc, nền gạch từ thần thạch, còn bộ ấm chén thì từ thần ngọc mà chế tác thành. Bên trên “mặt trời” là một tòa thần trận. Xung quanh căn nhà cũng toàn là thần thổ. Ngoài ra thì chẳng còn gì khác, đến cả một cây linh dược Nguyên Trần cũng không kịp trồng vào. Sắp tới, cậu đành trồng tạm cây Lôi Hỏa Thánh Thụ vào đó.
Bên trong gian nhà, Nguyên Trần đặt hai cái kệ: một cái là kệ sách, cái còn lại để các loại dụng cụ như đỉnh luyện đan và một vài thứ khác nữa. Ngoài ra, cũng không còn một thứ gì cả.
Điểm đặc biệt của Thời Không Ngọc Thạch chính là tốc độ lưu chuyển thời gian bên trong và bên ngoài hoàn toàn khác nhau. Một ngày bên ngoài tương đương với chín ngày bên trong. Ngoài ra, trận pháp là thứ bổ sung không ngừng năng lượng cho không gian nội thạch. Gốc thần thụ này là do Nguyên Trần một lần vô tình tìm thấy. Mặc dù nó bé hơn rất nhiều so với những loại thần thụ khác, hơn nữa không có chút linh trí nào và cũng không có khả năng sinh ra linh trí, nhưng bù lại, gốc thần thụ này có khả năng sống rất lâu và thần khí nó nhả ra vô cùng tinh thuần.
Đó cũng là một lý do tại sao Nguyên Trần mang cái cây này vào đây.
Nguyên Trần lấy ra chiếc dược đỉnh phẩm cấp thấp nhất.
Việc luyện đan yêu cầu năm yếu tố chính: dược liệu, luyện đan sư, tinh thần lực, hỏa diễm và đan đỉnh.
Dược liệu được chia làm bốn b���c: Phàm dược, Linh dược, Thánh dược và Thần dược. Ba bậc đầu, mỗi bậc chia làm chín cấp, còn Thần dược thì phức tạp hơn nhiều. Dược tính và dược lực càng cao thì cấp bậc của dược liệu càng cao. Bảng phân chia cấp bậc dược liệu do Nguyên Trần lập ra không hề đánh giá theo năm tuổi, bởi vì một gốc linh dược sống ở môi trường phổ thông một nghìn năm cũng không có dược lực bằng một gốc linh dược sống tại linh tuyền trăm năm.
Tiếp đến là luyện dược sư. Yếu tố này xét về kinh nghiệm và thủ pháp của luyện dược sư. Quá trình luyện dược bắt đầu bằng việc tinh luyện linh dược nhằm loại bỏ tạp chất. Đây là bước khởi đầu và cũng là một trong những bước khó nhất, bởi lẽ tạp chất và tinh hoa của linh dược xen lẫn vào nhau. Luyện dược sư cần loại bỏ tối đa lượng tạp chất và giữ lại tối đa lượng tinh hoa. Nếu không có kinh nghiệm, thì không thể hoàn thành bước này, và thứ tạo ra sẽ chỉ là phế đan.
Tiếp đó là cho linh thủy vào để tạo thành dược thủy. Bước này có thể gọi là dễ nhất trong các công đoạn, nhưng cũng là m���t bước quan trọng và không hề đơn giản, vì sau đó chính là dung hòa các loại dược thủy lại với nhau. Nếu không cẩn thận sẽ khiến dược thủy bị hỏng.
Bước tiếp theo là Tôi Thủy. Đây cũng chính là bước rèn luyện dược thủy, khiến các loại dược chất hòa lẫn vào nhau và làm bay bớt hơi nước. Nếu chỉ dừng lại ở bước này thì sẽ thu được các loại linh dịch. Bước Tôi Thủy sẽ quyết định dược lực của linh dịch hay đan dược sẽ đạt đến mức nào. Đối với người bình thường, ở bước này họ sẽ cố gắng giữ lại càng nhiều dược lực càng tốt. Tuy nhiên, Nguyên Trần còn có một bước song song khác, đó là Tụ Năng. Tụ Năng là quá trình luyện dược sư lấy thiên địa chi khí từ bên ngoài dung nhập vào dược thủy để tăng cường dược lực.
Bước cuối cùng là Kết Đan. Nếu không dừng lại ở Tôi Thủy, thì sẽ tiếp tục tiến đến bước này. Bước này được chia làm hai giai đoạn. Đối với phương pháp phổ thông, chỉ có một bước là khiến nước bay hơi gần hết, để lại phần rắn rồi nén thành hình cầu gọi là đan dược, hoặc để tự nhiên rồi tán thành bột gọi là dược tán. Nếu chỉ để làm dược tán thì đến đây là ổn, nhưng đối với Nguyên Trần thì cần thêm một giai đoạn nữa là khắc họa Đan Văn. Đan Văn có nhiều chủng loại và công dụng, nhưng được chia làm hai loại chính: Ngoại Văn và Nội Văn. Ngoại Văn có vài tác dụng như bảo quản, tăng một chút dược lực, hay dùng để đánh giá phẩm cấp của đan dược. Còn Nội Văn chính là tạo kinh mạch cho đan dược. Cũng như võ giả dùng kinh mạch để vận chuyển linh khí bồi dưỡng cơ thể, khiến thân thể cường đại hơn, thì Nội Văn cũng có tác dụng tương tự đối với đan dược. Ngoại Văn có thể giúp đan dược hấp thu thiên địa linh khí, còn Nội Văn có tác dụng vận chuyển linh khí đó để bồi dưỡng đan dược, khiến dược lực của đan dược ngày càng mạnh hơn. Tuy nhiên, việc kết hợp Nội Văn và Ngoại Văn là rất khó. Nếu không cẩn thận sẽ phế bỏ đan dược.
Nguyên Trần từng chỉ dạy vài người, nhưng người thực sự vận dụng được phương pháp này thì chỉ có Đan Nguyên Thần đế mà thôi.
Nhân tố tiếp theo là tinh th��n lực. Muốn luyện đan thì cần có tinh thần lực đủ cao. Tinh thần lực càng mạnh thì luyện đan sẽ càng dễ. Mà đan dược phẩm cấp càng cao thì yêu cầu tinh thần lực càng cao. Bởi lẽ, dược liệu phẩm cấp càng cao thì càng khó để tinh luyện. Ngoài ra, thời gian luyện đan dược cấp cao sẽ rất dài. Các loại Đan Văn cấp cao càng nhiều và càng phức tạp cũng ngốn một lượng thời gian khổng lồ. Rồi đến khống hỏa, dò xét nội đan, vân vân, đều liên quan đến tinh thần lực. Chính vì thế, nếu cường độ và số lượng tinh thần lực không đủ thì sẽ không thể nào chịu đựng được.
Tiếp theo là hỏa diễm, một trong những yếu tố vô cùng cần thiết để luyện đan. Hỏa diễm có rất nhiều loại, như Thú Hỏa, Linh Hỏa, Trận Hỏa, vân vân. Trong đó, Thú Hỏa có thể tìm thấy trong nội hạch của Man Thú. Luyện đan sư sẽ lấy nội hạch Man Thú và luyện hóa Thú Hỏa đó cho mình sử dụng. Man Thú càng cao cấp thì chất lượng hỏa diễm càng cao. Ngoài ra, Linh Hỏa là loại do tu sĩ tự mình tu luyện ra, và là cấp độ cơ bản nhất. Cấp trên của Linh Hỏa là Thánh Hỏa v�� Thần Hỏa. Tiếp đến là các loại thiên địa hỏa diễm sinh ra từ tự nhiên, còn gọi là Dị Hỏa. Những loại hỏa diễm này không chỉ có thể đạt đến nhiệt độ cực cao mà còn có những đặc tính đặc biệt mà tu sĩ không thể nào tự mình tu luyện ra được. Ví dụ như Cốt Linh Lãnh Hỏa, loại hỏa diễm này là lửa nhưng lại có thể khiến vạn vật bị đóng băng. Các loại như Hỗn Độn Thần Hỏa hay Tịnh Diệt Thần Hỏa cũng có thể xếp vào loại này. Còn về cấp bậc, có thể bắt đầu từ Phàm Cấp, tức là các loại lửa dùng củi bình thường để duy trì sự cháy. Tiếp đến là Linh Hỏa, loại này dùng linh khí để duy trì. Trên Linh Hỏa là Thánh Hỏa, và trên Thánh Hỏa là Thần Hỏa. Thần Hỏa được phân biệt thành Phổ Thông Thần Hỏa (là các loại hỏa diễm mà sinh linh Thần cấp có thể tự mình tu luyện ra), Vương Hỏa (là các loại hỏa diễm yếu ớt trong Dị Hỏa), và Đế Hỏa (là những loại hỏa diễm mạnh nhất trong Dị Hỏa). Trên cùng là Chí Tôn Chi Hỏa, chính là hai loại hỏa diễm mà Nguyên Trần đang nắm giữ. Trong cùng cường độ, hỏa diễm đẳng cấp càng cao thì sẽ áp chế hỏa diễm có bậc thấp hơn. Giống như Đế Hỏa ở cùng cường độ sẽ áp chế Vương Hỏa, nhưng nếu Đế Hỏa do sinh linh Thánh cảnh thôi động thì cũng không thể áp chế được Vương Hỏa do Thần linh thôi động.
Cuối cùng là đỉnh luyện đan. Theo quan niệm của Nguyên Trần, thì dược đỉnh này ít công dụng nhất, ít nhất là những loại mà mọi người hay dùng. Đại đa số các dược đỉnh hiện hành dùng để luyện đan dược không khác gì một kiện binh khí, cũng được phân cấp từ Bảo Đỉnh, Thánh Đỉnh đến Thần Đỉnh. Đối với Nguyên Trần, điều đó không phải là quan trọng trong vấn đề luyện đan. Thứ khiến cho dược đỉnh quan trọng chính là Đan Trận. Thế nhưng, để vừa điều khiển Đan Trận vừa luyện đan đã rất khó, mà để tạo ra một dược đỉnh có phẩm chất cao, lại bao hàm trận pháp bên trong, hơn nữa còn là đan trận, thì lại càng khó hơn nữa. Gần như không có luyện khí sư nào có thể chế tạo ra đỉnh như vậy. Mặc dù Nguyên Trần có gặp vài chiếc dược đỉnh có công năng đặc thù, nhưng cậu chưa thấy người nào có thể l��m ra một chiếc dược đỉnh đúng ý của mình cả.
Đan Nguyên Thần đế, người đã lĩnh hội được phương pháp luyện đan của Nguyên Trần, hiện cũng đang sử dụng dược đỉnh do chính Nguyên Trần tạo ra. Lần đầu thấy Nguyên Trần sử dụng dược đỉnh do mình chế tạo ra, Đan Nguyên Thần đế cũng phải kinh ngạc không thôi. Với cùng một loại dược liệu, Nguyên Trần đã thử nghiệm: một bên dùng dược đỉnh của Đan Nguyên Thần đế để luyện ra một viên thần đan bảo toàn toàn bộ dược lực của các loại thần dược; bên còn lại, cậu sử dụng dược đỉnh do chính mình chế tạo. Khi đến giai đoạn Tôi Thủy, năng lượng của cả một thiên hà đã bị chiếc đỉnh này rút cạn, tạo ra một viên đan dược có dược tính mạnh hơn viên kia rất nhiều, mạnh hơn đến mức đáng kinh ngạc. Sau vụ đó, Đan Nguyên Thần đế đã "mọc rễ" luôn trong thư phòng của Nguyên Trần, đuổi cũng không đi. Đại đa số các nghiên cứu về đan dược và đan trận của Nguyên Trần đều được Đan Nguyên Thần đế đọc đi đọc lại vài lần. Nguyên Trần cũng không biết, nhưng sau vụ cậu bị đánh hội đồng, Đan Nguyên Thần đế đã ra đế chỉ từ chối cung cấp đan dược cho bất kỳ thế lực nào hoặc các thế lực có liên quan đến những người đã tham gia vây công Nguyên Trần. Danh sách bị cự tuyệt buôn bán đan dược đã liệt kê ra hơn bảy mươi phần trăm các thế lực.
Điều này khiến cho hệ thống cung ứng đan dược cấp cao sụp đổ. Cần phải biết rằng, một trăm phần trăm đan dược mà các cường giả Thần Đế sử dụng đều đến từ thế lực của Đan Nguyên Thần đế. Hơn nữa, trong giai đoạn nhạy cảm như thế này, việc đó còn khiến tốc độ hồi phục của vô số cường giả chậm lại rất nhiều. Người thường bị gãy chân, gãy tay, dù được băng bó cẩn thận, cũng cần hàng tháng để hoạt động bình thường. Mà tu vi càng cao, yêu cầu dược liệu càng cao cấp, thậm chí ngay cả dược liệu cao cấp đôi khi cũng cần thời gian để hồi phục. Đạt đến cấp Thần Đế lại trải qua trận đánh kia mà không có đỉnh cấp đan dược, thì thời gian hồi phục phải tính bằng tỷ năm chứ không hề ít. Giống như Nguyên Trần, dù không phục dụng chút đan dược nào cũng mất cả tỷ năm mà vẫn chưa đâu vào đâu, chứ chưa nói đến người khác.
Bản quyền của những nội dung này được bảo vệ bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.