Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Huyền Thuật Cơ Bản Dành Cho Kẻ Vô Năng - Chương 2: Chapter 2:

[6 năm sau]

“Con chó cưng của cậu qua đời rồi, Kestovar! Giết con quỷ đi mau!” Lorvan Lugano hô lên một tiếng lớn khi mà học trò của mình giơ tay lên cao, chứng kiến gương mặt cậu vặn vẹo để cố làm sao mà tạo ra nổi một biểu cảm tựa hồ như nỗi thống khổ.

Fabrisse Kestovar đáng lẽ cần phải thương tiếc chú chó (viễn tưởng) đã mất của mình. Đó chính là toàn bộ mục đích của bài kiểm tra Huyền Thuật lần này: sáng tạo ra một câu chuyện buồn, khơi dậy nỗi đau, dồn cảm xúc vào đầu ngón tay, rồi phóng ra một chiêu thức Khải Ngôn Tang Thương về phía con quỷ trước mặt.

Nhưng cậu đã thất bại ngay ở bước đầu tiên: cậu còn không thể nhớ nổi chú chó của mình nó mất như thế nào. Tập trung vào câu chuyện nào, Fabrisse. Tập trung vào con chó đi.

Bunsen là một chú chó ngoan. Trung thành, nhiệt huyết, nhưng không mấy thông minh. Nó thích xúc xích cháy, ghét sấm sét, và từng tè lên giày của Hiệu trưởng ngay trước mặt một vị khách quý. Ngày hôm đó thật tuyệt.Cậu nhớ họ đang đi bộ về từ một tiệm bánh có bánh vòng mật ong và tấm ván sàn kêu cót két ngay chỗ quầy tính tiền. Hơi nước bốc lên từ những xe luyện kim, như mọi khi. Rồi—

Khoan đã. Cậu khựng lại. Câu chuyện buồn bắt đầu ở đâu nhỉ? Ở tiệm bánh? Hay là ở con đường ven sông?

Cậu nheo mắt. Ký ức lại mờ dần. Bắt đầu lại từ đầu thôi. Bunsen là một chú chó tốt, nhưng nó sắp chết. Lần này nó phải chết gần tiệm bánh. Tuyệt đối không để nó chết ở con đường ven sông.

“Khai chiêu!” Lorvan hét. Đó là tín hiệu giục cậu phải tung đòn.Tư thế của Fabrisse không hoàn hảo, nhưng chấp nhận được. Trọng tâm giữ vững, cổ tay hơi nghiêng đúng góc, và câu thần chú tang thương được lẩm nhẩm với âm lượng tiêu chuẩn sao nghe cho buồn nhất. Dẫu vậy, đầu ngón tay cậu chỉ phát ra thứ ánh sáng tím tái nhợt nhạt. Và như mọi màu tím khác, màu tím này thật xấu xí.

“Lên đỉnh cảm xúc đúng nhịp đi! Cậu muốn con quỷ ăn thịt cả hai chúng ta sao?” Giọng Lorvan đầy bực dọc.

“V-vâng! Ý em là không!” Fabrisse dựng thẳng sống lưng, hướng ngón tay về phía con quỷ vẫn đứng bất động đằng xa. Con quỷ đó đã không nhúc nhích suốt nửa tiếng rồi, thế mà cậu vẫn không trúng phát nào.“Tua lại ký ức bi kịch trong đầu cậu đi! Thể hiện sự dấn thân đi! Con chó của cậu chết chưa?”

Fabrisse giật mình. “Rồi, thưa thầy! Chó của em đã rất là chết rồi! Nó bị . . . bị xe luyện kim cán! Chính em lái cái xe đó luôn!”

“Niệm thần chú đi!” Lorvan hô lớn hơn.

Fabrisse hít sâu, cắn má trong, và lẩm bẩm cố nhớ những câu chữ cậu từng viết vội vào mép vở đêm qua giữa mấy chuyến cậu đi nhặt đá cuội. Trang 7, cột thứ hai, mục ‘Nỗi buồn (Giả lập)’. Hệ thống ghi chú của cậu được tô màu theo cảm xúc, mà màu của bài này lẽ ra phải là tím—tiếc rằng cậu đã hết mực tím.

“Tim tôi nặng trĩu, đuôi thôi chẳng ve,

Chó nằm im, dưới cờ tang che,

Tiếng sủa đã lặng, bát ăn đã khô,

Ôi ngọn lửa thần, hãy phóng tới thôi!”

Cậu vừa phạm một sai lầm nghiêm trọng trong niệm chú: bài chú ám chỉ cậu chính là con chó. Nhưng đâm lao thì phải theo lao. Cậu giơ ngón tay lên, dồn hết nỗi đau giả tạo có thể, nhắm vào con quỷ và phóng phép.

Một luồng sáng tím nhợt bắn ra . . . rồi tan biến. Không một tiếng động, không chút tương tác phép thuật nào với con quỷ.

Một cọng rơm rơi ra từ con quỷ bất động kia. Con quỷ đó làm bằng rơm. Con quỷ là một con bù nhìn.“Cậu lại kể sai câu chuyện rồi.” Lorvan thở dài, bước đến nhặt cọng rơm và cắm lại lên đầu bù nhìn.

“Em khó tưởng tượng một con chó chết mà mình còn chẳng từng nuôi lắm!” Fabrisse phản đối.

“Vậy thì tại sao cậu lại học Huyền Thuật chứ?”

Fabrisse không có câu trả lời.

Huyền Thuật—phép thuật độc quyền của Giáo đoàn Thập Nhị Liệt Hỏa —là một ngành ma pháp kỳ lạ. Huyền Thuật Sư không chỉ ‘niệm chú’ như pháp sư thông thường. Họ điều hòa cảm xúc để kết nối với Hư Vũ —dòng năng lượng phép thuật trong không trung.

Hư Vũ là nguồn gốc thật sự của ma thuật, và nó không hề trơ lì. Nó phản ứng với cảm xúc. Vai trò của Huyền Thuật Sư là hòa điệu với dòng chảy vô hình đó.Bài tập hôm nay của Fabrisse: khơi dậy nỗi đau mất mát, để gợi lên Khải Ngôn Tang Thương. Mục tiêu: truyền cảm xúc đủ mạnh để trói buộc ‘con quỷ’ rơm đang cắm giữa sân tập kia.

Đáng tiếc, nỗi buồn là cảm xúc mà cậu khó khơi dậy nhất. Cậu chẳng có câu chuyện bi kịch nào: không cha mẹ nào bị sát hại, không ngôi làng nào bị thiêu rụi. Tuổi thơ của cậu chỉ . . . đủ tốt. Cảm xúc đau buồn sâu sắc nhất mà cậu từng có chính là khi phải tưởng tượng ra con chó chết ban nãy để mà xuất được chiêu.

Kiểm soát cảm xúc là nghịch lý khó hiểu nhất của Huyền Thuật: phải cảm nhận được cảm xúc đủ sâu để triệu hồi năng lượng, nhưng không quá mạnh đến mức làm phép vỡ hình thù. Có người cảm thấy cảm xúc có mãnh liệt. Có người lại phải giả vờ. Nói cách khác, chỉ có cảm xúc thôi chưa đủ để tạo ra phép thuật.

Fabrisse nhăn mặt. Tiếng giày của Lorvan lạo xạo trên nền sỏi khi ông tiến lại gần.

“Kestovar. Cậu đạt 44 trên 50 môn Lý thuyết Cấu trúc Cảm xúc . Chẳng lẽ không thể chuyển nó thành thực hành sao?” Giọng Lorvan chua chát đến mức như vừa nuốt phải chanh.

Thầy Lorvan, theo hầu hết tiêu chuẩn, là người đàn ông đẹp, theo kiểu một bông cúc vạn thọ đẹp: đoan trang, cân đối, và họa trên vầng mắt một nét u buồn thanh nhã. Ai cũng biết anh đã nhận được không ít thư tỏ tình qua bồ câu, từ cả trong và ngoài Giáo đoàn. Chưa một ai từng thành công cả.

Tính cách của anh thì không được giống một bông hoa cúc thanh nhã cho lắm, ít nhất thì không phải khi dạy học. Ông giống một con quái thạch chưa được ăn sáng hơn.Nói đúng ra thì chính Fabrisse đã khiến thầy trở nên như thế. Trước khi nhận dạy cậu, Lorvan chưa từng cáu gắt như vậy.

Fabrisse liếc ra phía xa, tránh ánh mắt của thầy mình nhất có thể. “Chắc là không đâu, thưa thầy. Nhưng em có cảm thấy gì đó, như có ai kéo nhẹ em vậy.”

“Kéo nhẹ ư?” Lorvan khoanh tay. “Cậu vẫn dùng cùng câu chuyện để khơi dạy cảm xúc chứ?”

“Em đổi tên con chó rồi,” Fabrisse đáp. “Lần trước nó tên là Buttons.”

“Fabrisse.” Lorvan bước đến đứng cạnh cậu, chỉ tay về phía bù nhìn. “Cậu phải học cách tương tác với những cảnh tượng trong đầu, chứ không chỉ là lặp lại kí ức. Cậu vừa là người quan sát, vừa là người kiến tạo, là nhạc trưởng của toàn bộ tiết tấu cảm xúc. Hãy hành xử như thế.” Anh khẽ gõ nhẹ vào thái dương cậu. “Nếu đến khoảnh khắc con chó chết mà cậu vẫn không thấy đau đớn gì, thì cậu phải viết lại câu chuyện của mình. Đừng cố kéo một câu chuyện đã chết rồi ra khỏi mồ và mong nó tự hồi sinh.”

“Nhưng em không thể giả nỗi đau được,” Fabrisse xòe tay. “Em chỉ có thể cảm thấy, hoặc không cảm thấy thôi.”Lorvan nâng giọng. “Và tôi cũng không thể giả cho cậu một điểm đạt! Cậu có muốn trượt lần thứ năm và lập kỷ lục không?”

Fabrisse cảm thấy vừa xấu hổ vừa . . . hơi tự hào. Cậu là người duy nhất trượt Huyền thuật Cơ bản II bốn năm liền. Khả năng điều tiết Hư Vũ của cậu yếu chưa từng thấy, còn mỗi khi ai đó nói đến ‘trọng tâm nghi lễ’, tâm trí cậu lại nghĩ đến bánh ngọt.

Khi mới vào Hội Đồng Huyền Thuật Học Thống Nhất , Fabrisse nghĩ mình sẽ học những câu chú, chứ không phải viết những vở kịch nội tâm. Cậu chưa từng có cảm xúc mạnh mẽ nào trong đời, nên việc gợi cảm xúc thật chẳng tự nhiên. Dù vậy, ngay cả những kẻ mặt lạnh nhà giàu, chỉ biết mỗi hai cảm xúc ‘khinh người’ và ‘hờn dỗi quý tộc’, cũng có thể giả vờ rặn ra được nỗi khổ hay phẫn nộ để qua môn.

Còn Fabrisse thì không. Cậu không thể làm giả cảm xúc một cách thuyết phục.Theo báo cáo năng lực, cảm ứng nội tại của cậu—độ nhạy với trường phép—vốn ở mức trung bình. Nhưng nếu thật sự từng có chút nội tại nào thì có lẽ cậu đã dốc sạch nó trong những đêm lẻn ra ngoài làm mấy chuyện chẳng liên quan tới phép thuật chút nào. Sau bao nhiêu năm qua năm qua, nhiệt huyết học Huyền Thuật của cậu đã cạn, đến mức chính cậu cũng không chắc mình còn là người trước kia nữa.

Và giờ, cậu là vấn đề của thầy Lorvan.

Fabrisse ngồi phịch xuống đám cỏ úa, nặng nề như bao cát lăn xuống dốc. Lorvan cũng thở dài, ngồi xuống cạnh.Hai thầy trò im lặng thêm một phút trước khi Lorvan lẩm bẩm, “Đại Lễ Huyền Thuật diễn ra ngày mai. Và nếu, bằng một vận rủi nào đó, cậu bị gọi lên biểu diễn trước mặt Hội Đồng Đại Huyền Thuật Sư—”

“Xin đừng,” Fabrisse rên rỉ. Giờ cậu thực sự cảm thấy đau khổ rồi. Có lẽ cậu nên tưởng tượng cảnh mình đứng trần truồng, cầm cọng cần tây thay vì đũa phép, trước mặt các Đại Huyền Thuật Sư, thì có lẽ cậu đã vận được chiêu phép ban nãy rồi.“—thì cậu sẽ nói thật rõ ràng và đàng hoàng: ‘Em quên mang áo choàng ở nhà.’ Rồi, tốt nhất là thử một phép nào đó trong Mục VII, phép nào vượt xa khả năng của cậu vào, càng xa cang tốt. Khi đó tôi có thể chen vào và nói đỡ rằng cậu chỉ quá tham vọng nên mới không vận được phép thôi. Sai lầm, nhưng dũng cảm. Có khi cậu lại được điểm tình thương.”

“Hmm,” Fabrisse gật gù.

“Tôi nhận ra giọng đó rồi đấy, Kestovar. Nó thường báo hiệu sắp có chuyện ngu xuẩn. Cậu đang—”Lorvan ngừng lại.

Fabrisse không còn nhìn anh nữa. Mắt cậu đã dán chặt vào một bóng người đi ngang qua mép sân tập. Chính xác hơn, vào khay bánh phủ vải mà người đó đang bưng, tỏa ra hơi nóng và mùi ngọt ngào đầy hứa hẹn.

“Bánh ngọt,” Fabrisse thì thầm, giọng thành kính. Đường khiến mọi thứ cân bằng. Đường khiến mọi thứ trở lại quy luật. “Em còn chưa được thử mẻ mới mà họ giấu trong bếp phụ nữa.”“Kestovar.”

Cậu học trò bắt đầu đứng dậy, lướt đi như một kẻ sắp phạm tội nhỏ nhưng mang tính chất tâm linh.

Lorvan vùi mặt vào tay mình. “Và đừng có đến muộn nữa! Cũng đừng lẻn vào giữa buổi khai lễ rồi giả vờ là mình đã ở đó từ đầu, nghe chưa?”

“Em sẽ cố!” Fabrisse cúi chào qua loa, rồi biến mất, chạy nhẹ nhàng với ánh mắt săn mồi hướng thẳng về con mồi mang tên bánh kem nhân trứng . Cậu thậm chí còn khiến một hòn sỏi gần đó bay lơ lửng nửa giây khi phóng qua.

“Sỏi.” Lorvan thở dài. “Trong khi Tập sinh năm ba khác đã bắn được tia lửa phép, học trò của ta mới chỉ biết nâng một hòn sỏi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free