Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 294: Trị liệu sát chiêu

Phương Chính trở về phòng thuê và lập tức đi thẳng vào phòng của Dược Hồng. Nhanh chóng, hắn nhìn thấy bốn người Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Tần Phong cùng Tiêu Viêm đang đứng ngồi không yên vì lo lắng. Còn Dược Hồng thì đang nằm trên giường.

Nàng sắc mặt trắng bệch, cánh tay trái bị đứt lìa, vết thương phủ một tầng băng dày. Cánh tay phải thì mọc đầy gai băng, da thịt toàn thân cũng phủ một lớp băng mỏng.

– Đối thủ là cổ sư băng đạo? Xem ra sức chiến đấu của hắn cũng rất mạnh.

Phương Chính đi đến bên giường quan sát, sau đó cẩn thận xem xét vết thương của Dược Hồng và hỏi:

– Kể lại cho ta nghe kết quả đi.

– Lạc Hồng đã lấy thương đổi thương, thành công giết chết đối thủ, nhưng bản thân lại bị trọng thương. Chúng tôi đã cố gắng chữa trị, nhưng không có tác dụng, vết thương ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Thanh Thư đáp, giọng nói tràn ngập lo âu và bất lực.

Phương Chính nghe xong, có phần bất ngờ.

Hắn quả thực không ngờ, Dược Hồng lại dám liều mạng đến thế. Thà để bản thân trọng thương, cũng nhất quyết phải giết chết đối phương.

– Tình hình cụ thể ta sẽ nghe sau. Trước tiên, phải giải quyết vết thương này đã.

Phương Chính nói, tập trung xem xét thương thế của Dược Hồng.

– Lạc Hồng bị thương nặng như vậy, e là... Tôi nghĩ chúng ta có thể mời Tố Thủ Y Sư. Mặc dù vị này tính tình cổ quái, nhưng một chút cơ hội cũng đáng để thử.

Tiêu Viêm lo lắng, đưa ra một đề nghị.

Hắn và Dược Hồng hiện tại đã là bạn hữu tốt. Biết nàng có trận chiến, hắn liền tranh thủ chạy đến xem, nào ngờ kết quả lại thành ra thế này.

– Tố Thủ Y Sư sao? Đây đúng là một vị trị liệu cổ sư cực kỳ giỏi. Là một trong bốn y sư nổi danh Nam Cương. Bất quá, nàng ta có một bệnh là rất yêu thích cái đẹp. Gặp người xinh đẹp sẽ cứu, gặp người có vẻ ngoài bình thường thì tùy tâm trạng, còn gặp người xấu xí thì tuyệt đối không cứu. Với bề ngoài của nhị tỷ, e là phải xem tâm tình của nàng ta. Cơ hội rất thấp, còn không bằng để ta tự mình ra tay.

Phương Chính nói, khẽ nhìn Tiêu Viêm rồi hỏi:

– Ngươi có cổ trùng chuyên trị liệu thuộc viêm đạo trên người không? Ta cần dùng.

– À, tôi, tôi có. Đó là...

Tiêu Viêm giật mình, còn chưa kịp hiểu hết những gì Phương Chính vừa nói. Hắn lúng túng gọi ra một con cổ trùng.

– Cho ta mượn, rồi đừng làm phiền ta nữa.

Phương Chính giật lấy con cổ từ tay Tiêu Viêm, rồi khoanh chân ngồi xuống.

Đầu tiên, hắn xem qua con cổ trùng Tiêu Viêm đưa. Nó có hình dạng như một cục bông, tròn tròn, mềm mềm, lại ấm ấm, trông rất đáng yêu, cảm giác khi chạm vào cũng rất tốt. Nó có màu đỏ cam, bán trong suốt, bên trong có một ngọn lửa đang nhẹ nhàng cháy.

Đây là Nhiệt Lượng Cổ, nhị chuyển trị liệu cổ. Khi thúc giục, nó sẽ tạo ra một dòng khí nóng bao bọc toàn thân cổ sư, chữa trị vết thương. Chỉ là tốc độ chữa trị không được nhanh, vết thương lành rất chậm.

– Tôi có cần nói với hắn là Nhiệt Lượng Cổ vô dụng không?

Tiêu Viêm nhìn Phương Chính đang bắt đầu nhắm mắt nhập thần, không khỏi quay đầu hỏi ba người Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Tần Phong.

Ba người nhìn hắn, rồi lắc đầu.

– Nếu ngươi cảm thấy mình sống lâu, cứ thử làm phiền hắn xem.

Phương Niệm Dung nói, nhìn bóng lưng Phương Chính, trong lòng không khỏi cảm khái.

Tiểu Túc nói với nàng, muốn chữa trị cho Dược Hồng thì trước tiên phải loại bỏ toàn bộ lớp băng trên người nàng. Vấn đề này rất phiền phức. Nếu chỉ một ít băng thì còn đỡ, nhưng nay cả người Dược Hồng đều là băng, sinh cơ rất yếu, chỉ có thể dựa vào bản mệnh cổ là Viêm Tâm Cổ để duy trì sự sống. Vết thương như vậy, chỉ dùng riêng một con cổ trùng thì rất khó làm được, cần phải có sát chiêu.

Mà Phương Niệm Dung lại chỉ có thể vận dụng cổ trùng bình thường, căn bản không có sát chiêu trị liệu. Tiểu Túc cũng chỉ có thể cung cấp cổ trùng, chứ không cung cấp sát chiêu.

Việc này khiến Phương Niệm Dung rất phiền muộn, nhưng nàng chỉ có thể bất lực thở dài.

– Lạc Hành mà bảo đừng làm phiền, thì ngươi tuyệt đối không nên làm phiền. Đệ ấy nổi giận sẽ rất thích giết người.

Thanh Thư lại nói, mặc dù đây chỉ đơn thuần là lời đe dọa, nhưng một phần trong đó cũng là sự thật.

Phương Chính nổi giận nghĩa là hắn đang kích động, mà khi hắn kích động sẽ lại muốn nhìn thấy máu, nên sẽ rất muốn giết người.

Tâm trí Phương Chính bình lặng như vậy, một phần là bản tính, một phần là thói quen, nhưng phần nhiều chính là để áp chế sự bệnh hoạn này của bản thân.

Ba người còn lại nghe vậy, không khỏi giật mình nhìn sang Thanh Thư.

Kể cả Phương Niệm Dung, đây là lần đầu tiên cả ba nghe được vấn đề này.

Thanh Thư bị nhìn chằm chằm, lại chỉ thở dài, từ chối giải thích.

Đúng lúc này, Phương Chính bỗng mở bừng mắt.

Hắn ngồi yên trên đất, gọi ra Bút Lông Cổ, Mực Cổ, sau đó lấy từ trên người Dược Hồng ra Hỏa Xà Cổ, Hỏa Y Cổ.

Sau đó, Phương Chính bắt đầu vận dụng chúng cùng với Nhiệt Lượng Cổ.

Chỉ thấy Hỏa Y bùng cháy, Hỏa Xà chui vào Hỏa Y, mượn lửa của Hỏa Y mà bắt đầu lớn lên.

Ở một bên khác, Nhiệt Lượng Cổ mở ra, thả ra một dòng khí nóng. Dòng khí này tụ lại một chỗ, làm thành một đoàn. Đồng thời, mực từ Mực Cổ chảy ra, tạo thành một tấm lưới màu đen. Tấm lưới này mở rộng, hình thành một khối cầu, bao lấy đoàn khí ấm bên trong.

Sau đó, khối cầu co lại, cuối cùng trở thành một dòng mực, bám vào ngòi bút của Bút Lông Cổ.

Mà ngay lúc này, Hỏa Xà đã lớn lên rất nhiều, thân nó đã lớn bằng cơ thể của một người trưởng thành.

Phương Chính tay cầm Bút Lông Cổ, dùng dòng mực đã hòa hợp với khí nóng của Nhiệt Lượng Cổ, vẽ lên thân rắn.

Nhưng vừa chạm ngòi bút vào thân rắn, Phương Chính liền biến sắc.

Phốc!

Hắn lập tức phun ra một ngụm máu, Hỏa Xà theo sau tan biến, dòng mực cũng rơi xuống mặt đất và rất nhanh đã bốc hơi không còn gì.

– Lạc Hành!

Bốn người nhìn thấy vậy kinh hãi hô lên, nhưng Phương Chính phất tay ra hiệu họ không cần để ý.

Hắn một bên thúc giục cổ trùng trị liệu cho bản thân, một bên kiểm tra lại quá trình lần nữa.

– Chẳng lẽ, hắn đang tại chỗ thành lập sát chiêu dùng để trị liệu ư?

Tiểu Túc kinh hãi kêu lên.

Phương Niệm Dung sắc mặt tái mét.

Sát chiêu làm gì mà dễ thành lập đến thế? Nàng có hệ thống giúp đỡ, vậy mà đến giờ chỉ mới có mỗi sát chiêu Phong Điệp dùng để tấn công. Trải qua một lần, nàng biết rất rõ sát chiêu khó thành lập đến mức nào. Trong hàng ngàn hàng vạn con cổ trùng, lại chỉ chọn ra vài con, kết hợp lại với nhau.

Lượng công việc phải làm rất lớn, nhưng đó chỉ là việc thành lập ngẫu nhiên. Muốn nhắm vào một công dụng cụ thể để thành lập sát chiêu, độ khó sẽ tăng thêm mấy lần.

Phương Chính hiện tại, có thể nói là vượt ngoài dự kiến của tất cả mọi người, kể cả Tiểu Túc và Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên bây giờ cũng không dám tin rằng Phương Chính hiện tại không phải chỉ đơn thuần là thành lập sát chiêu, mà hắn còn đang thành lập sát chiêu kết hợp hai lưu phái lại với nhau.

Một lưu phái đã rất khó khăn, hai lưu phái kết hợp thì từ trước tới nay những người làm được đều là những nhân vật lừng danh một phương, cường giả trong cùng cảnh giới.

Hơn hết, Phương Chính hiện tại thậm chí không dùng đến không gian linh mệnh, hoàn toàn không có gian lận về thời gian. Điều này quả thực là hoàn toàn dựa vào bản thân mà làm.

Mà Phương Chính hiện tại đã bắt đầu thử nghiệm lần thứ hai.

Các bước tiến hành không thay đổi, chỉ là lần này Hỏa Xà đã nhỏ hơn lần trước một nửa.

Phương Chính dùng bút vẽ lên thân rắn, rất nhanh đã vẽ hơn một nửa. Nhưng hắn lại chợt biến sắc.

Phốc!

Phương Chính lại phun ra một ngụm máu.

Hắn không bỏ cuộc, trị thương xong liền thử lại lần thứ ba. Hỏa Xà lần này nhỏ đi một phần ba.

Lần này, Phương Chính đã vẽ xong toàn thân rắn.

Sau đó, hắn động ý niệm, Hỏa Xà liền bay về phía Dược Hồng, quấn lấy nàng. Tiếp theo đó, toàn thân nó bốc lên ngọn lửa màu đỏ đen, bao phủ lên lớp băng trên người Dược Hồng.

Những ngọn lửa màu đỏ đen này thoạt nhìn là lửa, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện đây là mực. Hình vẽ ngọn lửa cũng đồng thời là lửa thật, có nhiệt độ và có thể thiêu đốt.

Lửa không ngừng thiêu đốt, nhiệt độ trong phòng cũng tăng lên. Lớp băng trên người Dược Hồng nhanh chóng tan ra, sau đó bị thiêu đến bốc hơi. Nhưng dù thiêu thế nào, cũng chỉ có lớp băng trên người Dược Hồng bị ảnh hưởng, còn bản thân nàng thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

Quần áo, da thịt đều hoàn hảo, thậm chí chăn nệm cũng không hề bị tổn hại.

Bốn người Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Tần Phong, Tiêu Viêm nhìn như vậy, kinh ngạc đến mức trợn trừng hai mắt.

Trước đó, bọn họ đã thử không ít cổ trùng trị liệu thuộc nhiều lưu phái khác nhau nhưng đều vô dụng. Không ngờ vào tay Phương Chính, vấn đề lại nhanh chóng được giải quyết ổn thỏa.

Phương Chính nhìn lớp băng đang nhanh chóng biến mất, lửa càng thiêu càng ít liền đứng lên.

Hắn phủi phủi quần áo, vuốt vuốt mái tóc rối, lại lấy khăn tay lau máu ở khóe miệng. Sau đó, hắn gọi Trư Lung Thảo ra, lấy từ đó một túi Nguyên Thạch. Đồng thời, hắn gọi từ không khiếu ra một con c�� trùng.

Con cổ này trông như một hàm răng giả, trắng nõn bóng loáng, chính là tam chuyển trị liệu cổ trùng, Nhục Bạch Cốt.

Phương Chính một tay nắm lấy Nhục Bạch Cốt, tay còn lại lấy ra một khối Nguyên Thạch, vừa hấp thu Nguyên Thạch để khôi phục chân nguyên, vừa đi lại gần Dược Hồng.

Rất nhanh, lửa tắt, lớp băng hoàn toàn biến mất. Phương Chính liền thúc giục Nhục Bạch Cốt, giúp Dược Hồng khôi phục lại cánh tay đã mất.

Nhục Bạch Cốt tuy có thể làm được điều đó, nhưng phải duy trì thúc giục liên tục nên chân nguyên tiêu hao vô cùng kịch liệt.

Dù Phương Chính có hai không khiếu, có chân nguyên tứ chuyển cao giai do Cửu Nhãn Tửu Trùng tinh luyện, lại còn có Thiên Nguyên Bảo Liên, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ tiêu hao.

Vì vậy, Phương Chính phải không ngừng hấp thu Nguyên Thạch, miễn cưỡng duy trì.

Tốn hơn nửa ngày, Phương Chính thu hồi chân nguyên, đem Nhục Bạch Cốt thu vào không khiếu. Sau đó, hắn lại gọi ra một con cổ trùng khác, chính là nhị chuyển Huyết Khí Cổ.

Dược Hồng bị chặt đứt tay, dù vết thương đã kết b��ng nhưng vẫn bị mất không ít máu. Huyết Khí Cổ vừa hay giúp nàng lập tức bổ sung lượng máu đã mất.

Làm xong tất cả, Phương Chính thở phào một hơi, rồi kéo ghế ngồi xuống.

Thương thế của Dược Hồng đã hoàn toàn bình phục, thậm chí không để lại sẹo. Sắc mặt nàng lúc này hồng hào, hơi thở ổn định, trông như sẽ rất nhanh tỉnh lại.

– Trả ngươi.

Phương Chính lau sạch mồ hôi trên trán, liền ném Nhiệt Lượng Cổ cho Tiêu Viêm, sau đó lẩm bẩm tự nói.

– Nhục Bạch Cốt tuy tốt, nhưng tiêu hao quá lớn, công hiệu lại chậm. Xem ra nên tạo ra một sát chiêu chuyên trị liệu, lấy nó làm trung tâm. Hoặc có nên tạo ra một cổ phương, thăng luyện nó lên tứ chuyển, ngũ chuyển? Ừm, sát chiêu vẫn thiết thực hơn. Làm cổ phương phiền phức hơn làm sát chiêu nhiều. Ta cũng đâu có rảnh mà làm.

Phương Chính nói tới đây, đột nhiên phát hiện bản thân đang bị nhìn chằm chằm, liền không khỏi quay đầu nhìn bốn người kia. Hắn thấy bốn người đang nhìn mình chằm chằm, bộ dạng như rất muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám mở miệng.

– Muốn h���i điều gì sao?

Phương Chính hỏi.

Bốn người đồng loạt gật đầu như giã gạo.

Phương Chính nhìn bốn người, đột nhiên phát hiện một vấn đề: bản thân mình từ bao giờ lại trở nên đáng sợ đến vậy rồi? Có cần phải giống như những con cún con thế không?

– Ta đáng sợ đến thế sao?

Phương Chính lại hỏi.

Bốn người nhìn nhau, rồi gật đầu.

– Ngươi quả thật rất đáng sợ, theo nhiều khía cạnh khác nhau.

Phương Niệm Dung lên tiếng, đi tới kéo ghế ngồi đối diện Phương Chính.

– Thế giờ tôi hỏi đây. Ngươi...

Phương Niệm Dung đang nói, Phương Chính đã đưa tay lên ra hiệu ngăn lại và nói:

– Ta lười nói nhiều. Chờ nhị tỷ tỉnh, chúng ta tập hợp lại một chỗ, nói luôn một lần cho tiện.

Bốn người Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Tần Phong, Tiêu Viêm:...

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được chấp thuận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free