(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 295: "Ca ca" thân ái, "đệ đệ" khả ái
Nội thành thứ ba, tửu lâu.
Phương Nguyên và Ngụy Ương đang cùng nhau ăn uống, trò chuyện vui vẻ.
Sau khi Phương Nguyên thắng Lý Nhiên, lại cùng Lý Nhiên diễn trọn vẹn vở kịch đã định trước, Ngụy Ương liền mời Phương Nguyên đi dùng bữa.
Cả hai trò chuyện vui vẻ, thắt chặt tình giao hảo.
– Ngụy Ương đại ca, thật lòng mà nói, nhìn huynh, đệ lại nhớ đến ca ca của mình.
Khi buổi tiệc sắp tàn, Phương Nguyên vờ say, than thở nói.
– Chỉ là, nếu ca ca của đệ cũng có thể cởi mở như Ngụy Ương đại ca vậy thì tốt biết mấy.
Ngụy Ương nghe vậy, trong lòng không khỏi mừng thầm. Hắn lần này mời rượu Phương Nguyên, mục đích cũng là để thăm dò việc này. Chỉ là không ngờ Phương Nguyên lại có thể "mở lòng" tâm sự với hắn.
– Phương Chính lão đệ, đệ còn có ca ca sao? Thật khiến lão ca đây bất ngờ đấy.
Ngụy Ương giả vờ kinh ngạc, nói.
Phương Nguyên làm bộ cười khổ, gật đầu.
– Xem bộ dạng của Phương Chính lão đệ, ca ca của đệ chẳng lẽ đã…
Ngụy Ương nhìn bộ dạng cười khổ của Phương Nguyên, có chút chột dạ nói, nhưng nói được một nửa lại không thốt nên lời.
Ngụy Ương không khỏi nghĩ, chẳng lẽ mình đã hiểu lầm, "ca ca" của Phương Nguyên đã chết ở Thanh Mao sơn, nên Phương Nguyên trước nay không nhắc đến chăng.
– Ngụy Ương đại ca đừng hiểu lầm. Kỳ thực ca ca của đệ vẫn còn sống. Nhưng mà ca ca của đệ đây tính cách cổ quái, không ai biết hắn đang nghĩ gì. Hắn thích nhất là lẩn tránh, che giấu thân phận, ngay cả đệ đệ là ta đây muốn gặp hắn còn khó.
Ngụy Ương nghe đến đây, trong lòng không khỏi hiện lên bóng dáng của Phương Chính. Đến thời điểm này, hắn đã có chín phần nắm chắc suy đoán trước đó của mình. Nhưng hắn còn chưa dám khẳng định, cho nên lại nói bóng nói gió thêm một chút, và rồi Phương Nguyên cũng "vô tình" bật mí.
– Đệ và ca ca là huynh đệ song sinh, hắn tên là Cổ Nguyệt Phương Nguyên!
Ngụy Ương nghe đến đây, toàn bộ nghi ngờ trước đó đã chuyển thành khẳng định.
– Hóa ra tên thật của Lạc Hành là Cổ Nguyệt Phương Nguyên. Nhưng nếu đã vậy, Phương Nguyên này có quan hệ gì với Tiên Hạc Môn?
Ngụy Ương trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Mà Phương Nguyên bên này lại đang cười lạnh trong lòng.
Phương Chính tìm Ngụy Ương, lại biết trước tương lai, nên Phương Nguyên lập tức nhận ra Phương Chính đang muốn Ngụy Ương nghi ngờ thân phận của mình.
Mặc dù Phương Nguyên tạm thời chưa xác định được Phương Chính có phải đang muốn khiến thân phận thật của mình bại lộ hay không, nhưng "cẩn tắc vô ưu", Phương Nguyên cần phải ngăn chặn việc này trước tiên.
Cách ngăn chặn cũng rất đơn giản, đó là khiến người khác không thể nghi ngờ hắn là Phương Chính, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
Để làm được như vậy, vậy phải gán cái tên "Phương Nguyên" cho Phương Chính. Cứ như vậy, sau này Phương Chính có bại lộ gương mặt thật, người ta vẫn sẽ cho rằng hắn chính là "Phương Nguyên".
Cho nên Phương Nguyên cũng liền mượn cơ hội này, tiết lộ với Ngụy Ương về người "ca ca" thân ái của mình.
Tuy nhiên, Phương Nguyên rất nhanh đã bình tĩnh lại.
– Phương Chính biết trước tương lai, liệu những kế hoạch của mình có bị hắn phát hiện? Mặc kệ có hay không, ta đều phải chuẩn bị ứng phó trước. Tuy nhiên, ta vẫn không thể hiểu nổi, tại sao Phương Chính lại biết được chứ?
Đây chính là điều Phương Nguyên nghĩ mãi cũng không thể lý giải nổi.
Đối với vấn đề này, Phương Nguyên đột nhiên cảm thấy mình đã hiểu cảm giác của Bạch Ngưng Băng.
Bạch Ngưng Băng cũng gặp phải phiền não tương tự, nàng biết Phương Nguyên có thể biết được một phần tương lai, nhưng lại không biết chính xác Phương Nguyên biết những gì và biết bằng cách nào?
Phương Nguyên từng cảm thấy, Bạch Ngưng Băng càng suy nghĩ về vấn đề này, thì càng có lợi cho hắn.
Chỉ là Phương Nguyên hơi bất ngờ, mình thật sự cũng gặp phải vấn đề y hệt như vậy. Đáng chết hơn là, Bạch Ngưng Băng cùng lắm chỉ là nghi ngờ Phương Nguyên biết trước tương lai, còn Phương Nguyên thì lại chắc chắn Phương Chính biết trước tương lai.
Nghi ngờ, tức là vẫn còn một chút may mắn, có thể mình nghĩ nhiều mà thôi. Nhưng chắc chắn, vậy thì một chút may mắn cũng không còn sót lại.
Tuy nhiên, đối với Phương Nguyên mà nói, đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, ít nhất hắn còn có thể ứng phó.
Phương Chính biết trước tương lai thì sao? Biết trước kế hoạch của Phương Nguyên thì sao? Phương Nguyên cũng đâu phải là người chỉ chuẩn bị duy nhất một kế hoạch.
Phương Nguyên cũng muốn xem, Phương Chính làm sao có thể biết hết toàn bộ các hướng đi trong mọi kế hoạch của mình.
Đến bước này, chính là xem giữa Phương Nguyên và Phương Chính, ai có thể nhanh trí hơn trong việc đối phó với đối phương.
Nội thành thứ tư, phòng thuê.
– Hắt xì!
Phương Chính hắt xì một cái, sau đó xoa xoa cái mũi của mình.
– Lạc Hành, đệ bị ốm sao?
Dược Hồng đã tỉnh lại, lúc này quan tâm hỏi Phương Chính.
Phương Chính lắc đầu, nửa thật nửa đùa nói.
– Đột nhiên ngứa mũi, chắc là "đệ đệ" khả ái của ta đang nhớ đến ta đấy mà.
Thanh Thư và Dược Hồng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Tần Phong và Tiêu Viêm khẽ lắc đầu cảm thán. Phương Niệm Dung lại âm thầm ném cho Phương Chính ánh mắt xem thường.
– Cái gì mà đệ đệ khả ái? Rõ ràng là lão ca ca chết bầm!
Nàng trong lòng hừ lạnh, nhưng ngoài mặt cũng chẳng thèm để ý lắm, nàng nói.
– Dược Hồng tỷ đã tỉnh, huynh liền có thể trả lời thắc mắc của ta rồi.
– Có thể, chỉ là trước đó cần làm rõ vài điều.
Phương Chính nói, gọi ấm trà cổ ra, tự rót cho mình một ly trà.
– Chúng ta trao đổi đồng giá. Mấy người có thể hỏi ta, nhưng ai hỏi ta một câu, ta sẽ hỏi lại người đó một câu. Nếu ta không thể trả lời, mấy người có quyền không trả lời ta số câu tương ứng. Thế nào, chơi chứ?
Phương Chính nói xong, híp mắt liếc qua đám người, đồng thời nhấp một ngụm trà.
Năm người Phương, Thanh, Dược, Tần, Tiêu nhìn nhau, sau đó nhìn lại Phương Chính, khẽ gật đầu.
– Vậy được rồi, mấy người hỏi đi, hỏi xong rồi thì ta sẽ tập trung trả lời một lượt luôn. Dù gì khả năng cao là đáp án cũng sẽ tương tự nhau thôi.
Phương Chính nói, tay trái cầm tách trà, tay phải vung lên, gọi ra bút lông cổ, đồng thời từ trong không khiếu của hắn còn bay ra một quyển trục. Quyển trục này bay ra ngoài, lơ lửng trước mặt Phương Chính, và tự động mở ra một đoạn.
Bộ dạng của Phương Chính bây giờ, như muốn nói với cả năm người rằng "ta chuẩn bị xong rồi, hỏi đi, ta viết lại".
– Vậy ta hỏi trước.
Phương Niệm Dung lên tiếng.
– Sát chiêu rất khó tạo ra, ta cũng từng trải qua nên biết rất rõ, nhưng huynh làm sao lại có thể tạo ra một sát chiêu nhanh như vậy? Mà tác dụng còn rất tốt nữa chứ.
Phương Chính gật gù, vừa nhâm nhi ly trà, vừa vẩy bút.
– Vậy ta cũng hỏi, Lạc Hành, huynh làm sao vừa gặp đã nhận ra nhiệt lượng cổ, còn vận dụng được nó vào sát chiêu?
Tiêu Viêm cũng đang rất tò mò về vấn đề này.
– Ta cũng hỏi, Lạc Hành, sát chiêu này của huynh tên là gì?
Tần Phong cũng góp vui.
– Lạc Hành, ta thắc mắc, tại sao chúng ta dùng rất nhiều cổ trùng trị liệu nhưng vết thương của Dược Hồng lại càng thêm nghiêm trọng mà không hề thuyên giảm?
Thanh Thư lại luôn canh cánh việc này. Nói thật, nhìn Dược Hồng chết dần chết mòn, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Từ Thanh Mao sơn đi ra, Cổ Nguyệt bộ tộc chỉ còn lại vỏn vẹn bốn người. Ngoài Phương Nguyên ra, Phương Chính và Dược Hồng đối với Thanh Thư mà nói chính là người thân duy nhất.
Hắn tự nhận mình là huynh trưởng, nhưng muội muội bị thương, lại chỉ có thể bất lực đứng nhìn, cảm giác đó rất khó chịu, giống như lúc ở Thanh Mao sơn, chỉ có thể nhìn tộc nhân bị giết chết, bị lấy máu.
Phương Chính nghe hỏi, hơi chuyển mắt nhìn qua Thanh Thư, sau đó chỉ im lặng vẩy bút.
– Còn ta? Ách, vậy cho ta hỏi, trong lúc ta hôn mê đã xảy ra chuyện gì?
Dược Hồng lúc này có chút lúng túng, chính mình vừa mới tỉnh lại, chưa biết gì cả, lại bị kéo vào chơi trò hỏi đáp.
Phương Chính hơi dừng lại động tác tay, chuyển mắt nhìn qua Dược Hồng, sau đó nhìn lại Thanh Thư, nói.
– Đại ca, ta cần huynh giúp một chút. Huynh chỉ cần nhớ lại những gì xảy ra trong lúc nhị tỷ hôn mê là được. Khi ta nói "bắt đầu" thì huynh làm theo.
Thanh Thư không hiểu gì, nhưng cũng gật đầu.
Phương Chính liền khẽ vẩy đầu bút về phía Thanh Thư, một giọt mực từ mũi bút văng lên, bay vào giữa mi tâm của Thanh Thư.
– Có thể bắt đầu.
Phương Chính nói, Thanh Thư liền nhắm mắt hồi tưởng lại.
Trong phút chốc, giọt mực tại mi tâm của Thanh Thư lóe lên ánh sáng màu xám bạc, đợi đến khi Thanh Thư hồi tưởng xong, giọt mực liền rời đi, bay trở về tay Phương Chính.
– Ta sẽ trả lời năm câu này trước, và sẽ bắt đầu từ câu dễ nhất.
Phương Chính nói, đem chân nguyên bao phủ lên giọt mực vừa lấy từ Thanh Thư về, sau đó dùng bút lông cổ, kéo giọt mực này ra thành một vệt mực.
Vệt mực này lơ lửng giữa không trung, bắt đầu biến hóa, từ một vệt mực biến thành một bức phác họa. Bức phác họa này lại đang không ngừng thay đổi, tái hiện toàn bộ sự việc trong lúc Dược Hồng hôn mê một cách nhanh chóng.
Dược Hồng ở diễn võ trường, đánh chết đối thủ, sau khi được công bố chiến thắng liền hôn mê.
Nàng lúc đó tuy bị thương nặng, nhưng trên người chỉ có hai cánh tay là kết băng, nhẹ hơn so với lúc Phương Chính trở về rất nhiều.
Sau đó đám người Phương Niệm Dung đưa nàng về phòng thuê, trên đường trở về, băng trên người Dược Hồng bắt đầu lan ra.
Bốn người Phương, Thanh, Tần, Tiêu quá lo lắng nên mất bình tĩnh, bắt đầu tiến hành trị liệu. Nhưng cổ trùng trị liệu của Thanh Thư và Tần Phong đối với vết thương của Dược Hồng lại vô dụng. Phương Niệm Dung dùng nhiều loại cổ trùng khác nhau, thuộc nhiều lưu phái khác nhau để chữa trị, nhưng lại khiến tình trạng của Dược Hồng càng nặng hơn.
Chỉ có nhiệt lượng cổ của Tiêu Viêm là có chút tác dụng, nhưng căn bản là có cũng như không.
Trong lúc không biết phải làm sao, Phương Chính đúng lúc về tới, sau đó chính là cảnh tượng Phương Chính lập sát chiêu, chữa trị cứu người.
– Đây...
Năm người xem xong há hốc mồm, trợn mắt nhìn Phương Chính.
Thủ đoạn này của Phương Chính, quả thật khiến cả năm người không biết nên nói gì.
Dùng tranh kể chuyện không lời, đối với hai người Phương Niệm Dung, Tần Phong không xa lạ gì. Dùng tranh thể hiện sự vật hiện tượng, Thanh Thư, Dược Hồng, Tiêu Viêm cũng quen thuộc.
Nhưng mà Phương Chính căn bản chỉ chấm bút một cái, còn lại là hình ảnh tự động biến hóa, thì điều này thật không biết có tính là vẽ nữa không.
– Câu hỏi của nhị tỷ như vậy là xong. Giờ đến lượt Tần Phong.
Phương Chính không để ý lắm, nói.
– Sát chiêu tên gì à? Dùng một lần, sau này không biết có dùng lại không, nên ta rất lười đặt tên, cũng không có ý định đặt tên. Nhưng nếu huynh thích, giao cho huynh đó, cứ tùy ý đặt.
– Ách!
Tần Phong giật mình.
Hắn biết Phương Chính đối với mấy việc này rất tùy tiện, nhưng điều này cũng quá tùy tiện rồi.
Người ta nghiên cứu sát chiêu, còn phải tính toán, nghiên cứu mất cả tháng, cả năm, để làm ra một sát chiêu đủ để họ tự hào trong một thời gian dài.
Nhưng mà Phương Chính lại cho bọn họ cảm giác, chỉ cần hắn muốn, liền có thể tùy thời làm ra một sát chiêu. Cảm giác như, sát chiêu đối với Phương Chính chẳng khác nào rau cải trắng, bán đầy ngoài chợ vậy.
Phương Chính biết cảm giác của mấy người này, nhưng hắn sẽ không chủ động nói, mà sẽ chờ bọn họ hỏi, nhất là Phương Niệm Dung, nàng hỏi hắn càng nhiều, hắn càng có thể hỏi lại nhiều.
– Bây giờ tới câu hỏi của Tiêu Viêm, và cả của Phương Niệm Dung. Đáp án cho cả hai rất đơn giản: Cảnh giới lưu phái. Chỉ vậy thôi.
– Hả?!
Phương Niệm Dung, Tiêu Viêm trợn tròn mắt.
Đây đúng thật là nói cũng như không.
Phương Chính cười cười, quay lại nhìn Thanh Thư, nói tiếp.
– Còn câu hỏi của huynh, đáp án chỉ có bốn từ: Đạo ngân bài xích.
Bản dịch văn học này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.