Hàn Môn Tiểu Điềm Thê - Chương 99: Hoa khôi là cái gì?
Hoa khôi là gì?
Nghe tiểu cô nương hôm nay thực sự chất vấn, Triệu Sách hiếm khi trầm mặc đến vậy.
Tô Thải Nhi ngơ ngác nhìn hắn, vẫn chưa hiểu.
Triệu Sách chợt như nói thật: "Hoa khôi..."
"Chính là cô nương xinh đẹp nhất trong thanh lâu..."
Tô Thải Nhi lẩm bẩm nói: "Thanh lâu?"
Triệu Sách nhìn Tô Thải Nhi trầm tư suy nghĩ, không hiểu sao có chút căng thẳng.
Hệt như c���m giác người chồng đi chơi bị vợ bắt quả tang.
Hắn ho nhẹ một tiếng, giải thích: "Thì là... trước kia lúc ta còn đi học trong thành, hai công tử họ Triệu và Đinh kia luôn rủ ta đến thanh lâu."
"Trong đó có một hoa khôi, nghe nói khá xinh đẹp."
"Sau đó... ở đó xảy ra chút chuyện, thế là ta bị đuổi học."
Triệu Sách giải thích xong, tiểu cô nương khẽ nhíu mày thật chặt.
"Chính là nơi thanh lâu đó đã hại phu quân bị thầy đuổi học rồi sao?"
Triệu Sách gật đầu lia lịa, nói: "Đúng, chính là nó!"
"Tóm lại, chuyện này qua rồi, ta cũng sẽ không bao giờ đến những nơi đó nữa."
Tô Thải Nhi nghe phu quân cam đoan, vẫn còn có chút lo lắng.
Nàng nhỏ giọng nói: "Vậy sau này phu quân mà gặp Triệu công tử với Đinh công tử, vẫn nên tránh xa một chút."
"Còn cái thanh lâu kia, chúng ta sau này cũng đừng đi ngang qua đó."
Mặc dù nàng không biết cụ thể vì sao phu quân bị đuổi học.
Nhưng Tô Thải Nhi chỉ là biết hai người này chắc chắn không tốt.
Cho nên phu quân mới có thể không thích bọn họ.
Vả lại cả thanh lâu này cũng không tốt.
Triệu Sách nghe nàng nói, cười đáp: "Được, sau này sẽ tránh xa một chút."
"Không chơi với bọn họ nữa."
Nói rồi, chàng khẽ lắc nhẹ bàn tay hai người đang nắm chặt.
"Đi thôi, tranh thủ đi mua đồ cho sớm, còn phải đến thành tây đặt gạch ngói và ống cống nữa chứ."
Tô Thải Nhi gật đầu, ngoan ngoãn để phu quân kéo đi.
Bất quá...
Cô nương xinh đẹp nhất trong thanh lâu...
Tô Thải Nhi cúi gằm đôi mắt, tự ti mà nghĩ – phu quân thích, hẳn là loại cô nương xinh đẹp lộng lẫy như vậy a...
Tô Thải Nhi biết mình nhỏ bé, gầy gò hơn những người cùng tuổi, có chút ưu tư nhìn xuống thân hình nhỏ bé của mình.
Chắc hẳn hoa khôi kia, dáng người cũng rất đẹp.
Tiểu cô nương không nói gì, tựa hồ đang lặng lẽ suy nghĩ điều gì đó.
Triệu Sách cũng thở dài một hơi.
Cũng may tiểu thê tử của hắn nhu thuận, cũng không thích truy hỏi ngọn ngành.
Vả lại khi hắn kể chuyện bị đuổi học xong, trên mặt Tô Thải Nhi rõ ràng mang theo chút thương cảm dành cho hắn.
Triệu Sách thầm khen ngợi phản ứng và lý do thoái thác của mình.
Dù sao nh���ng chuyện kia đều là nguyên thân làm.
Chẳng liên quan một chút gì đến hắn, Triệu Sách này.
Cho nên Triệu Sách kể lại những "lịch sử đen" trước kia mà hoàn toàn không đỏ mặt.
Hai người đến thư phòng Ba Chữ Khải.
Đợi đến khi Tô Thải Nhi lấy lại tinh thần thì nàng đã đứng giữa một đống sách vở.
Nàng có chút lúng túng, tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu.
Sợ chính mình làm bẩn những sách vở trân quý này.
Trong thư phòng vắng hoe không một bóng người.
Ông chủ quầy hàng cũng không thấy đâu.
Triệu Sách cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng của nàng.
"Không sao, chúng ta cứ đứng đây thôi, để ta gọi tiểu nhị ra."
Tô Thải Nhi gật đầu, hơi căng thẳng đứng sau lưng chàng.
Cũng không dám nhìn ngó xung quanh.
Triệu Sách gọi tiểu nhị ra.
Tiểu nhị này nhìn qua, dù thấy người trẻ tuổi kia khí độ bất phàm, nhưng chỉ mặc một thân áo vải thô.
Vả lại vải vóc cũng chỉ là loại thô kệch.
Thế nên thái độ của hắn liền trở nên có chút lạnh nhạt.
"Vị khách quan kia, muốn mua cái gì?"
Triệu Sách nói: "Sách toán thuật trong thư phòng của các ngươi, làm phiền mang hết ra đây cho ta xem."
"Sách toán thuật?" Tiểu nhị này lần đầu tiên nghe có người đòi nhiều sách toán thuật như vậy, hơi giật mình.
Triệu Sách gật đầu, nói: "Đúng vậy."
Tiểu nhị đánh giá Triệu Sách một lượt từ trên xuống dưới, thầm nghĩ, liệu người này có mua nổi không?
Nếu không mua nổi thì mình cũng chẳng cần mất công đi tìm nhiều đến thế.
Thế là, hắn nói: "Được, hai vị chờ một lát."
Nói xong, hắn đi đến một góc khuất, tùy tiện lấy ra một quyển 《 Cửu Chương Toán Thuật 》.
Đem đến trước mặt Triệu Sách, trực tiếp đưa.
"Cho."
Triệu Sách tiếp nhận, định mở ra xem.
Tiểu nhị kia còn nói: "Lật xem cẩn thận đấy nhé, nếu làm hư hỏng thì phải đền đấy."
Tay đang lật sách của Triệu Sách dừng lại một chút.
Hắn nhìn thoáng qua tiểu nhị kia, rồi mới tiếp tục lật quyển sách trên tay.
《 Cửu Chương Toán Thuật 》 là một trong những tác phẩm quan trọng nhất về toán học.
Về cơ bản, nó bao quát hầu hết các kiến thức trọng yếu.
Tuy nhiên, vì được viết từ khá lâu nên nội dung không được đầy đủ cho lắm.
Triệu Sách hỏi: "Có sách toán thuật nào khác không?"
Tiểu nhị nhìn hắn có vẻ như thật sự muốn mua, không khỏi lẩm bẩm: "Giờ mà vẫn có người mua mấy quyển sách toán thuật này sao?"
Hắn chỉ nhớ mang máng quyển 《 Cửu Chương Toán Thuật 》 đặt ở vị trí đại khái đó.
Nhưng những quyển khác, hắn không rành sách vở, cũng không chắc chắn lắm.
Nghe Triệu Sách nói muốn, hắn đành nói: "Để ta gọi ông chủ ra, hỏi xem ông ấy còn quyển nào không."
Tiểu nhị hướng vào gian trong, cất cao giọng gọi một tiếng.
Rất nhanh, ông chủ thư phòng liền đi ra.
Tiểu nhị nói ngay: "Ông chủ, người nhà nông này nói muốn mua sách toán thuật."
Ông chủ nghe xong, hiếu kỳ nhìn về phía đó.
Hai mắt sáng rỡ, ông ta trực tiếp vượt qua tiểu nhị, đi thẳng đến chỗ Triệu Sách.
"Ngươi là... Triệu Sách, Triệu công tử!"
Ông chủ này chính là người hôm nọ đã trả nhuận bút cho Triệu Sách khi chàng viết câu đố đèn.
Gần đây Triệu Sách lại là nhân vật trung tâm của đủ mọi chủ đề trong thành.
Bởi vậy, đương nhiên là vừa thấy Triệu Sách liền lập tức nhiệt tình tiến tới đón.
"Triệu công tử hôm nay đến thư phòng, là muốn mua gì vậy?"
Triệu Sách khẽ gật đầu với ông chủ.
"Chào ông chủ, hôm nay ta muốn mua mấy quyển sách toán thuật."
"Sách toán thuật?"
Ông chủ cũng sửng sốt một chút.
Bất quá hắn rất nhanh liền lấy lại tinh thần.
"Triệu công tử lại có hứng thú với sách toán thuật đến vậy, quả nhiên là người có kiến thức uyên bác."
"Thảo nào ngày ấy công tử hiến kế tài tình như vậy, đúng là dễ như trở bàn tay."
Ông chủ nói xong, quay sang nói với tiểu nhị đang đứng ngây ra một bên: "Trong ngăn kéo ở góc khuất kia có một ít sách đấy."
"Đi cho Triệu công tử lấy tới."
Tiểu nhị này vừa ngượng ngùng vừa đi tìm sách.
Thì ra vị này chính là Triệu Sách mà mấy ngày nay cả thành vẫn bàn tán.
Ban nãy còn xem Triệu Sách là một người nhà quê mặc áo vải thô mà tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Bây giờ hắn chỉ muốn thời gian có thể quay ngược lại để hắn tận tình tiếp đãi một phen.
Sau khi tìm hết đống sách đó ra, tiểu nhị liền đứng hầu ở một bên, không còn dám hó hé lời nào.
Triệu Sách nhìn một chút.
Ngoài một vài quyển sách toán thuật Triệu Sách đã biết, trong đó còn có một quyển mà chàng chưa từng nghe nói đến.
Nhìn niên đại của sách, đây vẫn là một bản sách khá mới.
Những sách này tổng cộng có sáu quy��n.
Ông chủ hiếu kỳ hỏi: "Triệu công tử, ngài muốn mua hết toàn bộ sao?"
Triệu Sách nhẹ gật đầu.
"Tôi lấy hết."
Chàng muốn biên soạn sách, vậy nên nhất định phải chọn lọc những nội dung còn thiếu.
Sau đó kết hợp với kiến thức học được từ hiện đại để chỉnh sửa lại.
Cho nên những sách toán thuật này là ắt không thể thiếu.
Ông chủ nghe hắn nói vậy, cũng trở nên nghiêm túc.
Lúc này ông liền tính toán giá cả cho chàng.
"Sáu quyển, làm tròn bỏ tiền lẻ, tổng cộng là hai lượng bốn tiền bạc."
Nghe thấy giá cả xong, tay chàng bất giác giật giật.
Thảo nào cổ nhân đều nói: "Trong sách tự có hoàng kim ốc."
Đây không chỉ là trong sách có, mà bản thân những sách vở này cũng chính là hoàng kim rồi!
Mọi bản quyền đối với những dòng chữ này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.