Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 67: Thánh vật

Rudger đã đi khắp lục địa để tìm kiếm những mảnh ghép Thánh vật còn thiếu. Hắn đã đi qua nhiều thành phố, nhiều quốc gia, nhiều dân tộc. Hắn cũng tình cờ khám phá ra nhiều Thánh vật khác. Với kinh nghiệm của mình, Rudger hiểu rõ hơn ai hết về các Thánh vật.

“Ở yên đó.”

Hắn niệm chú như ra lệnh, thi triển ma pháp trấn áp. Viên đá vạn năng cảm nhận được, bùng lên ma lực dữ dội như cố chống đối hắn. Những Thánh vật dị thường đôi khi cũng có “ý chí” như vậy.

Có một bí ẩn nhỏ về sự phân tán ma lực của Thánh vật.

Viên đá này tồn tại để đáp ứng mong muốn của kẻ khác. Sự phân tán ma thuật từ Thánh vật chính là để thỏa mãn những dục vọng mù quáng, dần thăng hoa thành ý chí và tác động đến môi trường xung quanh. Theo một khía cạnh nào đó, Thánh vật cũng là một vật phẩm bị nguyền rủa.

Đó là lý do tại sao nó chống lại Rudger.

Rudger cười nhạo viên đá.

“Dù sao thì ngươi cũng không thể biến điều ước thực sự của ta thành hiện thực.”

Dù mang danh “vạn năng”, Rudger vẫn không tin viên đá này thực sự có thể ban điều ước. Đương nhiên, nó có thể ban cho người sử dụng một thứ gì đó, nhưng chỉ trong giới hạn sức mạnh của chính viên đá mà thôi.

Vậy thì sao có thể gọi là ban điều ước?

Một điều ước có giới hạn thì đâu còn là điều ước nữa. Rốt cuộc, đó chỉ là sự giả tạo. Viên đá không chịu thua. Thay vì phân tán những luồng ma lực mạnh mẽ ra xung quanh, nó tập trung hoàn toàn vào Rudger. Phép thuật xanh lam quấn quanh cơ thể hắn. Hắn cau mày trước ma lực đang tràn ngập tâm trí.

“Đấu tranh vô ích.”

Thế nhưng, hắn không đẩy lùi hay ngăn chặn ma lực của viên đá. Ngược lại, hắn táo bạo truyền thêm ma lực của mình vào viên đá đang cầm trên tay.

Vù vù!

Viên đá hoang mang. Tên nhân loại này đang làm cái quái gì vậy? Thay vì phòng thủ, hắn lại chấp nhận ma lực của nó? Viên đá vạn năng không ngừng xâm chiếm tâm trí Rudger, trong khi vẫn hoài nghi về hành vi kỳ quặc của hắn.

Đúng khoảnh khắc nó nghĩ đây là cơ hội tốt và tiến sâu vào tâm trí Rudger.

Dòng ma lực từ viên đá bị chặn đứng, như thể vừa đâm sầm vào một bức tường kiên cố.

Nó bị mắc kẹt? Có phải nhân loại này đã giở trò gì đó?

Thực tế, không phải ma lực của Rudger đã chặn được viên đá vạn năng. Mà là một nguồn sức mạnh ngoại lai, hoàn toàn tách biệt với ma lực của hắn. Thứ ngăn chặn viên đá là một lực lượng kỳ lạ, thậm chí không thể phân loại.

Đó là một sức mạnh khó hiểu. Thậm chí không thể phân tích được.

Ma lực?

Không.

Hào quang không đồng nhất ấy khác hẳn với ma lực. Cứ như thể một thứ gì đó khác đang dõi theo và bảo vệ tên nhân loại này.

“Tốt hơn là ngươi nên dừng lại ở đó.”

Rudger cảnh báo “ý chí” của viên đá.

“Nếu ngươi đi xa hơn, ta không thể bảo đảm ngươi sẽ nguyên vẹn.”

Cảnh báo của Rudger không chỉ là nói suông. Đây là lời khuyên chân thành.

Một lúc sau, viên đá chấp nhận lời cảnh báo của Rudger. Nếu cố gắng tiến thêm nữa, nó có cảm giác mình sẽ bị hủy diệt hoàn toàn, không bao giờ còn có thể nhìn thấy ánh sáng. Nếu thế, nó sẽ không thể hoàn thành vai trò của mình trong tương lai được nữa.

Ssssss.

“Tốt lắm.”

Rudger truyền sức mạnh của mình vào viên đá và cưỡng ép nó thực hiện một điều ước.

“Ta có một mảnh cổ vật.”

Rudger lấy ra một mảnh từ túi áo trong của mình.

“Hãy cho ta biết bốn mảnh còn lại ở đâu?”

Vào lúc đó, một ánh sáng xanh chói lọi phát ra từ viên đá vạn năng. Nếu đây là một cánh đồng rộng mở, ánh sáng này sẽ rực rỡ và đủ mạnh để có thể nhìn thấy từ rất xa. Tuy nhiên, trong một không gian khép kín, nơi các luồng ma lực bị chặn lại, ánh sáng cuối cùng chỉ chiếu sáng bên trong căn phòng.

Khi ánh sáng hoàn toàn biến mất, Rudger buông viên đá xuống.

“Quả nhiên.”

Tất cả những gì Rudger muốn là vị trí của cả bốn mảnh cổ vật, nhưng viên đá chỉ có thể tiết lộ vị trí của hai mảnh. Trong khi hắn đã biết đại khái vị trí của một mảnh.

‘Ít nhất lần này thu được tin tức của một mảnh, không tệ.’

Nhờ viên đá này, Rudger có thêm manh mối tìm được một mảnh còn thiếu, điều này giúp hắn tiết kiệm được nhiều năm tìm kiếm có thể bị lãng phí.

‘Không ngờ mảnh cổ vật đó lại ở gần như vậy.’

Vị trí của mảnh ghép mà Rudger vô tình biết được: Nó nằm ngay trong lòng thành phố Leathervelk hùng vĩ.

Vù vù.

Viên đá vạn năng rung chuyển như thể phản đối Rudger. Nó muốn hắn mang nó ra ngoài, nhưng Rudger phớt lờ ý muốn đó.

“Ngươi là một thứ nguy hiểm. Ta nghĩ tốt nhất ngươi nên ở lại nơi này.”

!!!

Viên đá cố gắng phản kháng dữ dội, nhưng Rudger đã triệu hồi ma lực quấn chặt lấy nó và giam hãm vào trong bóng tối.

Còn lại một mình, viên đá vạn năng nhấp nháy màu xanh lá cây như thể đang phản đối, nhưng rồi nó nhanh chóng trở nên im lặng.

Bởi vì không ai sẽ lắng nghe nó.

* * *

Trở về phòng, Rudger ngồi xuống ghế sofa một lúc để nghỉ ngơi vì ma lực cạn kiệt.

Dịch chuyển tức thời quá nhiều lần đã mang lại hậu quả nghiêm trọng hơn hắn nghĩ. Chóng mặt và buồn nôn, hơn cả, ma pháp đó đã hút cạn một lượng lớn ma lực của hắn.

Tiếng ồn len lỏi vào não.

Rudger cau mày, nhét viên thuốc vào miệng một cách thô bạo.

Ma lực chứa trong viên thuốc lan tỏa khắp cơ thể, bổ sung phần năng lượng đã tiêu hao, nhưng vẫn chưa đủ. Để không phải nghe thấy tiếng ồn này, Rudger luôn ngậm một viên thuốc trong miệng.

Lần này hắn đã lợi dụng tiếng ồn khó chịu này.

Viên đá đã xâm nhập vào tâm trí hắn, nhưng nhờ có tiếng ồn ấy, hắn đã có thể vượt qua mà không bị tổn thương nghiêm trọng.

Thật may mắn khi bây giờ mới là ‘Giai đoạn thứ nhất’, nhưng nếu nặng hơn thế thì sẽ rất khó hồi phục.

Rudger dùng ngón tay ấn nhẹ vào vầng trán đang đau nhói của mình như thể đang bấm huyệt. Có lẽ nhờ nằm yên trong khoảng nửa tiếng, tiếng động trong đầu hắn đã dần biến mất.

‘Kết thúc chưa?’

Rudger thở phào nhẹ nhõm và đứng dậy. Bây giờ hắn đã biết vị trí của các mảnh ghép, hắn cần đi lấy chúng. Hắn cầm quả cầu pha lê lên và truyền ma pháp vào, tín hiệu phản hồi đến ngay lập tức.

[Anh trai, anh gọi à?]

“Ừ.”

Hans nhận liên lạc ngay lập tức dù đã quá nửa đêm. Cậu ta hẳn đã chờ đợi hắn liên lạc.

[Tình hình bên đó xong rồi à?]

“Kết thúc sớm hơn tôi dự kiến.”

[Tín hiệu tốt đấy.]

“Cậu có thể hẹn bên kia gặp mặt cuối tuần này.”

[Tôi cũng nghĩ đó là thời điểm thích hợp. Còn gì khác không?]

Có lẽ vì Hans làm việc cùng Rudger đã lâu, nên cậu nhanh chóng nhận ra ý định của hắn.

“Tôi đã tìm thấy địa điểm một mảnh khác.”

[...]

[ ... Nó ở đâu?]

“Ở Leathervelk. Có vẻ nó đang ở một nhà đấu giá.”

[Nếu là nhà đấu giá thì chỉ có một nơi ở Leathervelk thôi.]

“Tuyệt.”

Nhà đấu giá duy nhất của Leathervelk, Kunst.

Đây là một trong những nhà đấu giá được điều hành bởi Công ty Luke, công ty đấu giá lớn nhất Đế quốc Exilion. Ảnh hưởng của Kunst không chỉ giới hạn ở Leathervelk mà còn vươn xa khắp toàn bộ Đế quốc Exilion.

Kunst thu hút lượng người tham gia rất lớn, vì giới nhà giàu từ khắp các đại lục đều có thể tụ họp và mua bán hàng hóa tại đây. Đồ cổ chất lượng cao, vật phẩm lịch sử, thậm chí cả đồ tạo tác nổi tiếng đều là những món hàng giá trị, đủ sức hấp dẫn giới thượng lưu, khiến họ không ngần ngại chi số tiền khổng lồ để thể hiện đẳng cấp và sự giàu có của mình.

Nhà đấu giá này là nơi trao đổi số tiền khổng lồ đến nỗi ngay cả Rudger cũng phải than thở. Khi một phiên đấu giá thành công vang dội, thông tin sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của người dân ở các quốc gia khác. Một vòng xoáy tiền bạc cứ thế luân chuyển: tiền đẻ ra tiền.

Điều đó đã tạo ra Nhà đấu giá Kunst hiện tại.

Và nếu dự đoán của Rudger là chính xác, mảnh ghép Thánh vật mà hắn đang tìm kiếm sẽ ở trong nhà đấu giá Kunst này.

[Thời điểm không tệ vì nghe nói sẽ có một sự kiện lớn tại đây.]

“Kiểm tra danh sách vật phẩm và thời điểm nó được bán đấu giá giúp tôi.”

[Tôi biết, anh không cần phải nhắc. Nhân tiện, anh trai, dù sao thì, nơi đó chẳng phải hơi lớn sao?]

“Ý cậu là gì?”

[Tôi tự hỏi liệu phương pháp ‘thông thường’ có hơi khó để thực hiện không.]

Giọng nói hơi lo lắng của Hans khiến Rudger nhận ra cậu đang lo lắng điều gì.

“Tôi biết. Tôi dự định sẽ xuất hiện với tư cách khách mời đàng hoàng.”

Nhà đấu giá Kunst có an ninh thắt chặt đến đáng sợ, xứng đáng là nơi tụ hội của giới thượng lưu.

Khi một cuộc đấu giá được tổ chức, họ thuê hiệp sĩ để đảm bảo an ninh. Điều đó cho thấy quy mô đồ sộ của buổi đấu giá. Ngay cả các pháp sư cũng tham gia và các vật phẩm có giá trị đều được yểm bùa phép bảo vệ. Thật khó để áp dụng cách thức cũ ở một nơi như vậy.

“Đừng quá lo lắng. Vẫn còn rất nhiều thời gian.”

[Tôi hiểu. Để tôi kiểm tra danh sách các mặt hàng trước đã. Ế?!]

“Gì vậy?”

[Không phải chuyện gì lớn. Một kẻ khó chịu đang hút thuốc thôi.]

“Thứ gì?”

[Mấy kẻ quái dị mà anh đã triệu tập. Có một tên đã đến nơi rồi.]

“À.”

Họ đến sớm hơn dự kiến.

Vào lúc đó, một giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia của quả cầu pha lê.

[Này! Chờ ở đấy! Tôi ra ngay!]

Nghe Hans hét lên như vậy, chắc hẳn người đó đã đến.

[Tôi ngắt đây. Gặp anh vào hôm đấy nhé.]

“Được rồi. Cậu cố chịu đựng mấy hôm.”

Rudger kết thúc cuộc gọi với Hans.

Sau đêm nay, vụ việc liên quan đến viên đá ban điều ước hẳn đã được giải quyết. Với sự cố này, hắn có thể xóa bỏ gần hết nghi ngờ của hiệu trưởng, vậy là đủ.

Bây giờ là lúc quay trở lại cuộc sống hàng ngày của ‘Rudger Chelici’.

Điều duy nhất khiến Rudger bận tâm lúc này là Flora Lumos. Hắn không ngờ lại gặp con bé trong khu rừng đó.

Con bé đã đến được chính xác nơi hắn ẩn nấp ngay cả trong Khu rừng Câm Lặng?

Nhưng nếu đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là cố tình theo dấu, thì điều đó còn vô lý hơn nữa. [Ater Nocturnus] sẽ xóa bỏ hoàn toàn sự hiện diện của hắn, nó không phải là thứ mà một học sinh có thể nhận ra.

Ngay cả hiệu trưởng cũng không nhận ra, không phải sao?

Flora Lumos.

Hay con bé có gì đó đặc biệt hơn chăng?

May mắn thay, qua phản ứng lúc đó, có vẻ con bé không thấy hắn sử dụng ma pháp. Có lẽ đó là nhờ ma pháp hủy diệt cao cấp của hiệu trưởng đã thu hút sự chú ý của nó.

Nhưng điều đó không thay đổi được sự thật rằng Rudger có thể bị nghi ngờ về lý do tại sao hắn lại có mặt ở đó. Hiện tại, cách tốt nhất là hắn nên giữ im lặng và giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn cần cẩn trọng hơn, và hành động của Flora Lumos cũng cần được theo dõi chặt chẽ.

Nghĩ vậy, Rudger lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Hắn phải dậy sớm vào ngày mai.

* * *

Buổi sáng sớm, trước phòng Rudger.

Rudger không thể không dừng lại khi nhìn thấy một cô gái đang lảng vảng trước cửa văn phòng.

“Flora Lumos.”

“A! Giáo sư Rudger?”

Con bé này làm gì ở đây?

Toàn bộ nội dung truyện thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép hoặc phân phối trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free