(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 590: Gõ cửa (2)
Bình minh vừa ló rạng, khi màn đêm u ám dần tan đi nhường chỗ cho sắc vàng rực rỡ, Isla Machia vẫn ẩn mình trong làn hơi nước mịt mùng, như một nơi chối bỏ mọi quy luật của thế gian.
Trái với lẽ thường, buổi sáng sớm trên hòn đảo cơ khí này lại là thời điểm người ta chìm vào giấc ngủ thay vì thức dậy. Chỉ riêng chi tiết ấy cũng đủ khiến Isla Machia mang một vẻ tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Mặt trời từ từ nhô lên trên đường chân trời, trải ánh sáng rực rỡ khắp mặt đại dương xanh thẳm, phản chiếu lấp lánh trên những con sóng vỗ bờ. Thế nhưng, hơi nước dày đặc bao phủ hòn đảo lại nuốt chửng đi những tia sáng ấy.
Trong thế giới đang dần bừng sáng, cảnh tượng một hòn đảo khổng lồ lơ lửng giữa biển khơi, chìm trong làn hơi nước trắng xóa, hệt như một cảnh tượng chỉ có trong truyện cổ tích.
Sừng sững giữa trung tâm hòn đảo là một ngọn tháp khổng lồ. Công trình chọc trời ấy được xây bằng những cột thép vững chắc nhất, hiên ngang vươn thẳng lên bầu trời, cũng là trụ sở của Tòa Tháp Ma Thuật Mới.
Rudger đứng trên mái của một tòa nhà cách ngọn tháp không xa.
"Bắt đầu thôi chứ?"
Cravat đứng cạnh, lòng đầy những cảm xúc phức tạp khi ngắm nhìn công trình vĩ đại đằng xa. Giọng vị pháp sư bị màn sương và hơi nước dày đặc nuốt chửng, chẳng thể truyền đi xa, nhưng Rudger ở gần vẫn nghe rõ.
"Ta sẽ ra tay trước. Mọi người cứ theo kế hoạch mà hành động, nhớ tránh xa khu vực ta thi triển chú pháp kẻo bị vạ lây."
"Dù cậu không dặn, ta cũng sẽ làm vậy. Dù sao, ta còn cần giữ sức để điều trị cho đứa trẻ kia."
Rudger lấy một chiếc tẩu ra khỏi túi, châm lửa, đưa lên miệng rít một hơi thật sâu. Độc tính khủng khiếp của loại chất lỏng ấy thấm vào cơ thể qua lá phổi, khiến hắn khẽ rùng mình. Một nguồn năng lượng cuồng bạo nhanh chóng vận chuyển theo mạch máu, lan tỏa khắp mọi tế bào.
Chỉ một lượng nhỏ chất độc này cũng đủ đoạt mạng hàng trăm người thường. Ngay cả những hiệp sĩ có thể chất cường tráng đến mấy cũng khó lòng chống chịu nổi. Thế nhưng, Rudger, với cơ thể vốn miễn nhiễm độc tính, lại chẳng hề hấn gì. Với hắn, chất độc chẳng khác nào một liều thuốc kích thích.
Chất độc từ cơ thể Rudger được chuyển hóa thành ma lực, rồi phát tán ra ngoài. Một làn sương mù xanh lục lập tức tỏa ra từ hắn, nhanh chóng lan rộng, bao trùm không gian. Rudger tự do điều khiển làn sương ma thuật ấy theo ý muốn, và cuối cùng, nó ngưng tụ lại trên lòng bàn tay phải hắn.
Cravat chăm chú quan sát cảnh tượng đang diễn ra. Ông kinh ngạc khi Rudger không hề bị độc tố ảnh hưởng, nhưng còn kinh ngạc hơn khi chứng kiến hắn có thể kiểm soát một lượng ma lực khổng lồ đến vậy. Nồng độ ma thuật tập trung trong tay Rudger khiến da Cravat như có kim châm.
Chỉ riêng lượng ma lực này thì phá hủy Tòa Tháp là điều không tưởng. Nhưng nếu chỉ nhằm mục đích gây ra một trận náo động nhất thời thì lại không thành vấn đề.
Làn ma thuật xanh lục dần thành hình, cuối cùng hóa thành một thanh kiếm khổng lồ. Đó là một thanh kiếm đen dài hơn năm mét, được bao phủ hoàn toàn bởi sắc ngọc lục bảo của ma thuật, tỏa ra thứ ánh sáng u tối nhưng đầy uy lực. Trông nó chẳng khác gì một món vũ khí sắc bén, tràn đầy sát khí, chực chờ kết liễu con mồi.
Trong tầm mắt Cravat, một bóng hình người khổng lồ lờ mờ hiện ra, vươn tay chộp lấy thanh vũ khí đang lơ lửng trên không. Thanh kiếm vừa rồi còn tỏa sát khí đằng đằng, giờ phút này bị người khổng lồ nắm gọn trong tay, chẳng khác nào một món đồ chơi nhỏ bé. Uy áp từ người khổng lồ ấy hoàn toàn át đi khí thế sát phạt của thanh vũ khí.
Vị pháp sư trung niên chậc chậc vài tiếng rồi giơ quyền trượng. Theo từng ký tự cổ ngữ thoát ra từ miệng ông, năng lượng ma thuật không ngừng tuôn trào, quấn quanh lưỡi kiếm như một con mãng xà cực độc. Thanh vũ khí sắc bén của Rudger lúc này được tăng cường khả năng xuyên thấu và ăn mòn. Sức mạnh của lời nguyền cổ xưa có thể khiến bất kỳ vật thể nào chạm phải cũng mục nát ngay lập tức.
Một luồng hào quang đỏ bỗng xuất hiện trên thân kiếm. Rudger khẽ nhíu mày, lập tức điều động thêm ma lực để dung hòa hai luồng sức mạnh đang xung đột.
Sự kết hợp giữa phép thuật của Rudger và lời nguyền của Cravat đã tạo ra một món vũ khí có sức hủy diệt cực lớn.
"Ta đi trước đây. Chúc cậu may mắn!"
Ngay khi lời nguyền phát huy tác dụng, Cravat đã hoàn tất công việc của mình. Vị pháp sư rút lui đúng theo kế hoạch, thân hình ông ấy chẳng mấy chốc biến mất khỏi mái nhà.
Rudger gật đầu, coi như đã ngầm chấp nhận lời chúc phúc của đối phương. Hắn gửi tín hiệu cho Gariel.
"Anh có năm giây. Sẵn sàng chưa?"
[Mọi thứ đã xong.]
"Tuyệt đối không được sai sót dù chỉ một giây. Anh phải thi triển phép thuật ngay khoảnh khắc đòn tấn công của tôi chạm vào tòa tháp. Anh làm được chứ?"
Ngay khi những lời cảnh báo vừa dứt, tiếng cười của Gariel đã vang lên từ phía bên kia.
[Kẻ dám chất vấn chuyên môn kiểm soát thời gian của tôi còn chưa ra đời đâu. Anh đang nghi ngờ một pháp sư thời gian đấy.]
Trong giọng Gariel, toát lên vẻ tự tin hoàn toàn trái ngược với thái độ lo lắng đêm hôm trước. Đó là sự tự tin hiển nhiên của một người được làm việc trong lĩnh vực sở trường của mình.
[Thời gian của tôi không bao giờ sai.]
"Chúc may mắn!"
Rudger nhìn công trình kiến trúc trước mặt, khẽ mỉm cười. Hắn nhẹ nhàng giơ tay phải, làm một động tác chém bổ. Ngay lập tức, người khổng lồ bên trên giơ cao thanh kiếm, với uy thế không gì cản nổi, trảm thẳng xuống. Thân kiếm rít lên chói tai khi xé gió, lao thẳng về phía trước như một tia chớp.
Vô số tàn ảnh đọng lại trên không trung theo quỹ đạo chém, tạo thành một hình rẻ quạt sáng rực. Làn hơi nước lơ lửng trên không cũng trực tiếp bị chém đôi.
Rắc!
Ngay khi mũi kiếm va chạm vào bức tường ngoài cùng của tòa tháp, hệ thống phòng thủ lập tức kích hoạt. Vô số rào chắn ma thuật chồng chất lên nhau, lớp này tiếp nối lớp khác được dựng lên.
Tòa Tháp Ma Thuật Mới là một ngọn tháp chọc trời, trụ sở của rất nhiều pháp sư với đủ mọi chuyên môn, lĩnh vực. Đặc biệt hơn, với nền móng là một hòn đảo hội tụ công nghệ ma thuật vượt thời đại, nơi đây chẳng khác nào một pháo đài quân sự kiên cố.
Gần như cùng lúc thanh kiếm của Rudger va chạm vào rào chắn ma thuật ngoài cùng, hệ thống tự động của tòa tháp tức thì khởi động toàn bộ cơ chế phòng thủ và phản công. Thành quả kết hợp giữa ma pháp và khoa học kỹ thuật thể hiện rõ rệt: một kết giới dày đặc bao bọc lấy tòa tháp chọc trời, vô số rào chắn, ma trận và công thức ma pháp lóe sáng ở bốn phương tám hướng, không ngừng mở rộng lấy tòa tháp làm trung tâm.
Thanh kiếm của Rudger trở nên nhỏ bé lạ thường trước hàng phòng thủ dày đặc. Dù hắn c�� dồn toàn bộ sức mạnh vào cú chém ấy, cũng chẳng thể phá vỡ được tấm khiên kiên cố của cả một pháo đài.
Tất nhiên, đó là trong trường hợp bình thường, nếu thanh kiếm của Rudger không được Cravat tăng cường sức mạnh. Hắn thừa hiểu rằng chỉ sức mạnh công phá thôi là không đủ. Vì vậy, lời nguyền ăn mòn đã được Cravat bổ sung, một lời nguyền có sức hủy diệt vượt xa mọi ma pháp nguyền rủa hiện đại, trực tiếp phóng đại khả năng xuyên thấu và phá hoại của thanh vũ khí.
Xèo xèo xèo!
Rắc rắc!
Những rào chắn ma thuật tưởng chừng kiên cố, trong quá trình đối chọi với thanh kiếm, bắt đầu sụp đổ từ bên trong rồi tan chảy. Lời nguyền xâm nhập, phá hủy chúng từ sâu bên trong và dần dần mở rộng phạm vi ảnh hưởng.
Rào chắn đầu tiên. Vỡ tan!
Rào chắn thứ hai. Sụp đổ!
Rào chắn thứ ba.
Rào chắn thứ tư.
........
Từ thời điểm rào chắn đầu tiên sụp đổ cho đến khi rào chắn cuối cùng bị phá vỡ, chưa đầy ba hơi thở. Các rào chắn phía sau tức thì bị lời nguyền của Cravat khoét thủng, tan rã trong nháy mắt.
Thanh lục kiếm đột phá tất cả rào chắn, cuối cùng chạm đến bức tường ngoài cùng của tòa tháp chọc trời. Nó chẳng tốn chút công sức nào, trực tiếp đâm xuyên qua công trình kiến trúc bằng sắt thép như thể xắt đậu phụ.
Rắc rắc!
Một vệt xanh biếc vẽ ngang không trung. Và quỹ đạo chém ấy cũng chính là ranh giới chia cắt tòa tháp thành hai phần.
Xèo xèo xèo!
Ma thuật xanh thẫm không ngừng ăn mòn bất cứ vật cản nào nó chạm phải. Bất cứ thứ gì nằm trên quỹ đạo thanh kiếm lia qua đều chịu chung số phận.
Rắc!
Một khe hở xuất hiện.
Răng rắc!
Khe hở không ngừng mở rộng dọc theo vết chém. Chẳng mấy chốc, một lối đi lớn được tạo ra ngay chính giữa pháo đài sắt, nơi mà trước nay chưa từng có kẻ nào đột nhập thành công.
Rudger lặng lẽ theo dõi cảnh tượng đó từ xa. Hắn biết đây mới chỉ là khởi đầu. Chuông báo động sẽ sớm vang lên, và khi đó, lực lượng tác chiến của Tòa Tháp mới thực sự xuất hiện. Theo dự tính của hắn, quá trình này sẽ mất tối đa khoảng năm giây.
Nhưng năm giây đã là quá đủ cho Gariel.
———
Ánh mắt Rudger chẳng chớp lấy một cái. Ngay cả hơi thở của hắn cũng biến mất. Cái bóng sau lưng, vốn rung rinh theo ánh sáng, cũng đột ngột đứng yên.
Tích tắc.
Tích tắc.
Tích tắc.
Thời gian đã dừng lại.
Khói bụi xung quanh không còn bốc lên. Gió cũng ngừng thổi. Cảnh tượng đất đá đang rơi xuống bỗng chốc như bị đóng băng giữa không trung. Ngay cả tiếng xèo xèo phát ra từ lời nguyền ăn mòn cũng im bặt.
Thế giới trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
"Ấn tượng đấy!"
Trong thế giới này, chỉ còn duy nhất một người vẫn còn cử động. Gariel huýt sáo nhìn lên bức tường tòa tháp đang bị phá hủy. Tàn ảnh hình rẻ quạt trong không trung lúc này trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những tia sáng lấp lánh kẹt lại bên trong ánh sáng ngọc lục bảo, tựa như cực quang của vùng núi phía Bắc bị kéo đến đây. Người đàn ông không khỏi lắc đầu cảm thán trước sức công phá mạnh mẽ của thanh kiếm. Hai kẻ điên kia quả thực có thể chọc thủng vòng bảo hộ của Tòa Tháp chỉ bằng một đòn duy nhất.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng bước chân người đàn ông không hề dừng lại. Gariel biến mất vào bên trong vết nứt.
———
Reenggggg!!
Tiếng chuông cảnh báo réo ầm ĩ. Đèn báo đỏ khẩn cấp lóe sáng khắp tòa tháp. Âm thanh báo động vang lên như một hòn đá ném vào mặt nước tĩnh lặng, xuyên qua màn sương mù mịt của buổi bình minh, nhanh chóng lan tỏa khắp Isla Machia.
Rudger vẫn đứng yên quan sát từ tòa nhà phía xa. Gariel chắc hẳn đã lấy đủ nguyên liệu họ cần, hắn không phải lo lắng cho đối phương làm gì.
Tiếp theo chính là việc của hắn.
Các pháp sư lao ra từ bên trong tòa tháp. Tất cả đều là pháp sư chiến đấu dày dạn kinh nghiệm, đồng loạt bay về phía tòa nhà nơi Rudger đang đứng. Chỉ nhìn cách họ ngay lập tức nắm bắt vị trí kẻ địch và đồng loạt phát động tấn công cũng đủ hiểu những pháp sư này không phải loại người chỉ biết vùi đầu trong phòng nghiên cứu.
Dù sao thì Rudger cũng chẳng muốn chiến đấu với tất cả bọn họ. Việc của hắn là chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Khóe miệng Rudger khẽ nhếch, hắn có thể cảm nhận được một sự hiện diện xa lạ ngay phía sau.
Đúng lúc đấy chứ!
Rudger không do dự cúi đầu xuống. Ngay tại vị trí đầu hắn vài giây trước đó, một vật sắc nhọn chợt cắt ngang. Không cần ngoảnh lại, Rudger rút thanh kiếm từ thắt lưng và vung lên.
Keng!
Đối thủ dễ dàng chặn đứng đòn tấn công này. Tuy nhiên, sức mạnh từ cú vung của Rudger vẫn khiến kẻ đó lùi lại vài bước.
Rudger từ từ quay lại. Đúng như hắn dự đoán. Một thân hình quen thuộc: áo khoác đen, mũ phớt và làn da nhợt nhạt.
"Lại gặp nhau rồi."
"John Doe."
Gã đàn ông từng xuất hiện ở sòng bạc trước đó nhìn chằm chằm Rudger, ánh mắt đằng đằng sát khí. Hắn là một vật thí nghiệm do Nikolai và Victor Dreadful tạo ra. Trong số đó, gã là kẻ thông minh nhất, thậm chí có thể ra lệnh cho các vật thí nghiệm khác.
Tất nhiên là kẻ này sẽ không đến một mình.
Gã đàn ông nở một nụ cười man rợ. Cùng lúc, một nhóm người mới đồng loạt xuất hiện trên sân thượng. Đứa nào đứa nấy đều là vật thí nghiệm loại một, với làn da nhợt nhạt, mặc áo khoác đen, đội mũ phớt. Có kẻ còn cầm vũ khí, tất cả đều nhìn Rudger với ánh mắt tràn đầy sát ý.
Những vật thí nghiệm tấn công ngay khi Rudger vừa lộ diện. Đúng là những kẻ dai dẳng.
Không!
Nikolai thực ra có thể can thiệp sớm hơn, nhưng hắn không làm. Hắn ta chủ đích muốn cản chân, không cho Rudger trốn thoát, để Rudger bị cả hai phía vây công.
Rudger lắc đầu khi nhìn thấy kẻ trước mặt lấy ra một ống tiêm từ túi áo khoác. Đúng là phong cách của Nikolai, luôn ẩn giấu hậu chiêu.
Phập!
Vật thí nghiệm dần trở nên đau đớn khi chất lỏng trong kim tiêm chảy vào cơ thể. Thân hình gã đàn ông đột nhiên to lớn hơn bình thường, các cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, gân xanh lộ rõ trên bắp tay. Những mạch máu đỏ nổi chằng chịt, chạy dọc xuống cổ và che phủ khuôn mặt hắn. Thật khó hình dung thứ thuốc kia mạnh đến mức nào.
Đó là chất kích thích dành riêng cho vật thí nghiệm.
Vậy một kẻ đặc biệt như hắn sau khi dùng thuốc sẽ đáng sợ đến nhường nào?
Ti ti ti!
Đôi tai nhạy bén của Rudger bắt được âm thanh yếu ớt của vật gì đó xé gió. Trong vòng chưa đầy một giây, cơ thể Rudger, ẩn mình trong bóng tối, biến mất khỏi tòa nhà. Gần như cùng lúc, vô số vũ khí cắt ngang vị trí hắn vừa đứng. Các cuộc tấn công diễn ra gần như đồng thời, đến mức mắt thường hoàn toàn không theo kịp chuyển động, chỉ còn nghe thấy âm thanh.
Bóng dáng Rudger trồi lên từ bóng tối trong một con hẻm gần đó. Ngay sau đó, hắn lại biến mất và xuất hiện ở một vị trí xa hơn.
Rầm!
Rắc rắc!
Vật thí nghiệm rơi thẳng xuống nơi Rudger vừa đứng. Cả hai chân gã cắm sâu xuống đất tới mắt cá chân, những vết nứt tựa mạng nhện lan khắp con hẻm.
Rudger nhíu mày. Thứ này có thể định vị được hắn trong thời gian ngắn như vậy sao? Kẻ này dường như có khả năng định vị mục tiêu.
"Là hướng này! Có tiếng động ở đây!"
Như thể chứng minh mọi chuyện vẫn chưa đủ tệ, các pháp sư chiến đấu cũng bắt đầu đổ xô đến hiện trường.
Phiền phức rồi đây!
Bản quyền dịch thuật và hiệu đính của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.