Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 589: Gõ cửa (1)

Mặt trời mọc vào sáng hôm sau cũng là lúc Tòa Tháp mở cửa. Các pháp sư thường thức thâu đêm để nghiên cứu, nên nhịp sinh hoạt của họ cũng vì thế mà đảo lộn.

Khu vực quanh Isla Machia quanh năm bao phủ bởi lớp hơi nước đục. Có lẽ vì vậy, ngay cả giữa ban ngày, bầu trời nơi đây vẫn luôn xám xịt vì ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua lớp hơi nước dày đặc. Một môi trường hoặc u ám, hoặc xám trắng quanh năm. Theo lẽ tự nhiên, các dạng sống ở đây cũng sẽ phát triển theo điều kiện khí hậu đặc trưng của Isla Machia.

Đêm tối.

Rudger bật ngọn đèn ga nhỏ, ngồi vào ghế và không ngừng lướt bút trên trang giấy. Nội dung cuốn sách liên quan đến việc chữa trị cho Rene.

Lời nguyền thôi là chưa đủ. Trong cơ thể cô bé tồn tại song song hai luồng sức mạnh. Hiện tại, nhờ sự can thiệp của hắn, tình hình đã tạm thời lắng dịu. Tuy nhiên, đó chỉ là vấn đề thời gian. Cần phải triệt tiêu một trong hai luồng sức mạnh đó càng nhanh càng tốt.

Nếu bắt buộc phải chọn, sức mạnh thần thánh là thứ cần loại bỏ. Việc này sẽ do Cravat đảm nhiệm.

Tiếp theo, sau khi đã loại bỏ thần lực, họ cần ngăn chặn ma thuật phi thuộc tính của Rene phát triển ngoài tầm kiểm soát. Vấn đề này đang khiến Rudger phải đau đầu. May mắn thay, hắn có Belaruna. Trước đó, họ đã chuẩn bị một công thức chữa trị dựa trên tình hình bệnh trạng của Rene.

Cây bút trong tay Rudger chợt dừng lại.

Vẫn chưa đủ.

Công thức này được tạo ra khi Rudger chưa biết rằng sức mạnh ma thuật của Rene có liên quan đến thuộc tính không gian. Đó là một phương pháp điều trị dựa trên giả định rằng nó là một loại sức mạnh ma thuật phi thuộc tính. Vì vậy, trong tình huống hiện tại, ngay cả khi công thức này có hiệu quả thì cũng không thể chữa dứt điểm căn bệnh.

Thật nan giải!

Hắn không có Belaruna ở đây. Thông thường, nếu phải tự mày mò điều chế thuốc, Rudger sẽ lấy chính mình ra làm vật thử nghiệm. Nhưng trong tình thế ngặt nghèo hiện tại, họ không thể lãng phí nguyên liệu một cách vô ích.

Nhưng cũng không thể tùy tiện cho Rene dùng thuốc. Cơ thể cô bé đã sớm đạt đến giới hạn, không thể chịu nổi thêm bất kỳ cú sốc nào nữa.

Thời gian, nguyên liệu, vật thí nghiệm, dữ liệu thử nghiệm...

Họ thiếu thốn quá nhiều thứ.

Rudger có chút suy sụp, đưa tay đỡ trán.

Khi quay lại nhìn, ánh mắt Rudger vẫn dừng lại trên thân hình Rene đang ngủ say trên giường. Mí mắt cô bé thỉnh thoảng khẽ rung, Rudger biết con bé đang phải chiến đấu rất vất vả với căn bệnh.

Hắn vẫn nhớ cảm giác bất ngờ khi lần đầu gặp lại Rene ở Theon. Ký ức về cô bé đã sớm trở nên mờ nhạt. Thứ duy nhất hắn còn nhớ là hình ảnh một đứa bé khoảng sáu, bảy tuổi của hơn chục năm về trước. Thỉnh thoảng, thông qua trao đổi thư từ với Gariel, Rudger chỉ biết Rene đang sống rất tốt, con bé đã có thể sử dụng phép thuật. Hắn cũng chỉ biết có v���y, không đi tìm hiểu sâu hơn. Sau đó, hắn gặp lại con bé ở Theon.

Nếu không phải do sự cố trên chuyến tàu ma thuật, hắn chắc chắn sẽ không xuất hiện ở Leathervelk, cũng sẽ không bất đắc dĩ trở thành giáo sư giảng dạy cho hai niên cấp đầu, và như thế cũng sẽ không thể nào chạm mặt Rene.

Đúng là trò đùa của số phận!

Dù hắn có cố gắng tránh xa Rene đến mấy, số phận vẫn vô tình đưa đẩy hai người chạm mặt hết lần này đến lần khác. Theo lẽ dĩ nhiên, phong ấn của Rene sẽ dần yếu đi khi cô bé tiếp xúc càng nhiều với những người thuộc về ký ức của mình.

Rudger không khỏi cảm kích Freuden Ulburg. Cậu nhóc đó đã âm thầm giúp đỡ Rene rất nhiều nhưng tuyệt nhiên không hề gây ảnh hưởng đến phong ấn hắn đặt lên người con bé. Cả Gariel và Freuden Ulburg đều đã làm rất tốt. Chỉ có hắn là kẻ không ra gì.

Rene, bằng mọi cách, hắn nhất định sẽ cứu con bé.

Nghĩ kỹ xem nào! Nhất định phải có cách nào đó...

Trong lúc Rudger lẩm bẩm như đang tự hứa với chính mình, một ký ức chợt lướt qua tâm trí hắn. Rudger chợt ngẩng đ��u, hai tay hắn khẽ vung lên không trung, một công thức ma thuật được tạo thành từ những dãy mật mã trắng tinh chợt hiển hiện trước mặt hắn. Đủ loại công thức và tổ hợp xuất hiện trong tầm mắt hắn.

"Andrey Semov."

Rudger lặng lẽ đọc tên một người.

"Cảm ơn ông rất nhiều."

***

Gariel lo lắng bồn chồn đến mức không thể ngồi yên. Sáng sớm ngày mai là thời điểm kế hoạch bắt đầu. Dù đã thử mô phỏng đi mô phỏng lại trong đầu không biết bao nhiêu lần kế hoạch đã định sẵn, Gariel vẫn cảm thấy bất an. Không có gì đảm bảo mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Đối với Gariel, người luôn chỉ làm những việc chắc chắn và an toàn, những rủi ro bất định là điều anh ta vô cùng lo ngại.

"Này, cậu không thể ngồi yên một chút được sao?"

Cravat cuối cùng cũng không thể chịu nổi khi thấy Gariel cứ đi đi lại lại trước mặt mình.

"Ngài không lo lắng sao?"

"Lo lắng thì có ích gì?"

"Chúng ta sắp đi cướp Tòa Tháp, là Tòa Tháp đấy! Ngộ nhỡ chúng ta thất bại thì sao?"

"Chẳng phải cậu có thể dừng thời gian lại sao? Chắc gì đã c�� người nhìn thấy mặt cậu. Cậu sợ cái gì?"

"Nhưng..."

Cravat nhận thấy sự do dự của Gariel, ông lặng lẽ vuốt cằm suy tư.

"Ta hiểu rồi. Cậu chỉ đang sợ sẽ phải sử dụng phép thuật của bản thân trong thời gian dài chứ gì?"

"???!!!"

Thân hình bồn chồn của Gariel đột nhiên khựng lại.

"T-Tôi không hiểu ngài đang nói về chuyện gì...?"

"Đừng cố che giấu. Cậu không giỏi nói dối đâu. Ta có thể cảm thông cho suy nghĩ đó của cậu."

"Cái gì?"

Cravat vuốt ve cây trượng trong tay, thong thả nói.

"Ngay cả với những kẻ sống trong lằn ranh sinh tử như chúng ta, cũng không ai muốn phải chịu một cái chết như vậy cả."

"..."

"Ta đại khái đã được nghe câu chuyện. Cậu nói rằng đã bị Sư phụ lừa học ma pháp phải không?"

"...Chuyện là vậy."

"Hừm. Đánh đổi toàn bộ thiên phú ma pháp của bản thân cho một loại ma pháp có thể dừng thời gian. Chà, một cái giá không hề nhỏ. Nhưng suy cho cùng, với những gì ma pháp đó mang lại, sự đánh đổi như vậy là hợp lý. Có thể dùng thời gian của bản thân để ảnh hưởng đến thời gian của vạn vật."

"Ngài có ghen tị không?"

"Ghen tị ư? Còn tùy. Dù sao thì ta cũng đã chứng kiến không ít người dành cả đời cho một loại ma pháp kiểu như vậy."

"Lời nguyền ngài dùng chẳng phải cũng thế sao?"

"Chúng về cơ bản rất khác nhau. Lời nguyền không phải một phép thuật, nó là một chuyên ngành phức tạp. Ngoài lời nguyền ra, ta vẫn có thể sử dụng các loại phép thuật khác."

"..."

Cravat đột nhiên hỏi.

"Ngược lại, ta khá tò mò về mối quan hệ giữa ba người các cậu đấy."

"..."

"Chà, nếu đó là quá khứ cậu không muốn nhắc đến thì không sao cả. Ta không có ý định đào sâu chuyện này."

Gariel thở dài, chậm chạp ngồi xuống.

"Rất nhiều chuyện đã xảy ra. Vì thế mà mối quan hệ giữa hai chúng tôi không tốt chút nào."

Cravat làm động tác ra hiệu mời đối phương tiếp tục. Gariel nở một nụ cười tự giễu.

"Nếu phải thành thật, tôi nợ anh chàng kia một lời xin lỗi. Nhưng quả thực những lời đó rất khó nói ra, bởi vì chúng có liên quan đến một người."

"Là cô bé kia sao?"

"Không. Là mẹ của con bé."

"?"

"Đúng vậy. Là mẹ của Rene. Cô ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ, xinh đẹp và tốt bụng."

Chỉ nghĩ đến cô ấy thôi cũng khiến giọng Gariel ấm áp hơn bình thường. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt Gariel vẫn không thể che giấu nỗi buồn man mác.

"Đó có phải là người cậu yêu không?"

Nếu là bình thường, Gariel chắc chắn sẽ cáu kỉnh phủ nhận. Nhưng những lời tiếp theo phát ra từ miệng anh ta khiến Cravat không khỏi kinh ngạc.

"Đúng vậy. Cô ấy là người cả đời này tôi yêu."

"Chà, bất ngờ thật đấy!"

Gariel mỉm cười cay đắng. Anh ta vẫn còn nhớ rất rõ khuôn mặt người con gái đó. Cô ấy chính là phiên bản của Rene khi trưởng thành.

"Tôi và cô ấy đã quen nhau từ khi còn nhỏ."

"Vậy à?"

"Phải. Sư phụ không chỉ hướng dẫn mỗi mình tôi. Còn có rất nhiều người khác, trong đó có cô ấy. Thật khó để không động lòng trước người con gái ấy. Nhưng cuối cùng, tôi trở thành người thừa kế [Ma thuật thời gian] của Sư phụ, còn cô ấy rời đi, đến vùng đất khác để học phép thuật mới."

Khi chia tay, Gariel không nghĩ sẽ có ngày có thể gặp lại cô ấy.

Nhiều năm trôi qua.

Khi họ gặp lại, mẹ Rene mang theo một đứa trẻ còn rất nhỏ. Chỉ cần nhìn vào ngoại hình và màu tóc giống nhau của hai người, có thể dễ dàng biết được đứa trẻ là con gái của ai. Ngay cả khi được hỏi chồng mình là ai, mẹ Rene cũng chỉ lắc đầu cười.

"Lúc đó tôi mới hiểu ra. Đối với cô ấy, tôi sẽ chẳng hơn gì một người bạn."

Nhưng Gariel không quan tâm. Anh ta không để ý đến chuyện đó, chỉ cần có thể gặp lại cô ấy thôi cũng đã đủ khiến anh ta vui rồi.

Thế là sau đó Gariel thường xuyên giúp đỡ hai mẹ con Rene. Anh ta cảm thấy thương cảm cho một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha từ nhỏ, vì vậy, Gariel chủ động trò chuyện với Rene nhiều hơn. Cứ thế cho đến khi Rene lên bảy.

"Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh chàng kia."

Bất chợt một ngày nọ, có hai người lạ mặt đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của họ. Một cô gái xinh đẹp như búp bê với mái tóc vàng óng. Người còn lại là một cậu thiếu niên trẻ tuổi. Hai người này ngoại hình có vẻ không đồng nhất nhưng không hi���u sao lại toát ra một sự hài hòa khó tả.

Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là mẹ Rene đã mỉm cười và chào đón cô gái tóc vàng như thể họ đã quen nhau từ trước. Khi cả hai bắt đầu nói chuyện, Gariel và Heathcliff đương nhiên bị bỏ lại một mình.

Gariel quan sát Heathcliff một cách kỹ lưỡng. Anh ta có cảm giác không thoải mái khi nhìn đối phương. Vẻ ngoài của cậu nhóc kia trông giống một quý tộc, nhưng ánh nhìn sắc lạnh trong mắt tên này khiến Gariel khó chịu.

Nhưng dù sao cũng không thể cứ im lặng mãi như thế này. Thế là Gariel chủ động bắt chuyện. Anh ta là người lớn, anh ta nên là người chủ động làm quen.

"Xin chào. Tôi là Gariel. Cậu tên là gì?"

Vì vậy, Gariel đã mở lời với tư cách một người anh lớn tuổi.

"Biến đi!"

"???!!!"

Cuộc trò chuyện giữa hai người đã kết thúc một cách lãng xẹt như thế. Ấn tượng đầu tiên của Gariel về Heathcliff chính là một cậu nhóc hỗn láo đang trong thời kỳ nổi loạn.

Cạch!

Đúng lúc này, kèm theo tiếng mở cửa, Rudger xuất hiện. Gariel ngay lập tức tỉnh táo, kết thúc hồi tưởng.

"Đi thôi!"

Đã đến lúc cướp Tòa Tháp Ma Thuật. Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free