Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 591: Tiếp viện (1)

Tại học viện Theon, nơi vốn dĩ chỉ có bóng dáng pháp sư lui tới, giờ đây lại xuất hiện những người trong trang phục trắng tinh, một cảnh tượng vô cùng lạc lõng. Họ là phái đoàn từ Thánh quốc Bretus, đang tản ra khắp nơi an ủi, trấn an tinh thần các học sinh sau cơn khủng hoảng kinh hoàng. Nhờ đó, không khí nặng nề bao trùm Theon đã được cải thiện đáng kể.

Aidan đang dạo bước. Khi băng qua khuôn viên rộng lớn của học viện, cậu chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng động phát ra từ phía trước. Đang tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, cậu nhìn thấy một nhóm học sinh đang thành kính cầu nguyện. Biểu cảm của họ vô cùng nghiêm túc, tinh thần ai nấy đều thanh thản đến lạ. Một năm trước, Aidan sẽ chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ bắt gặp cảnh tượng này ngay trong học viện Theon.

Thế nhưng, hiện tại mọi chuyện đã khác. Kể từ sau sự kiện bão cát kinh hoàng, số lượng học sinh tụ tập cầu nguyện đã tăng lên rõ rệt. Aidan tin rằng cảnh tượng này sẽ còn tiếp diễn trong tương lai.

Bất chợt, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai khiến cậu giật mình, quay đầu nhìn về phía người vừa xuất hiện. "Cậu làm gì ở đây thế?" "Leo, là cậu à?" "Có gì ở đằng kia à? À, ra là mấy người vẫn hay cầu nguyện đó. Hình như toàn quý tộc trong học viện thì phải."

Leo nheo mắt nhìn đám học sinh quý tộc đang cầu nguyện, khóe môi nhếch lên đầy vẻ chế giễu. "Không ngờ những kẻ lúc nào cũng tỏ vẻ cao quý như bọn họ lại có ngày tin vào Chúa." "Cậu không ưa Giáo hội Lumensis à?" "Tất nhiên rồi. Làm gì có chuyện mọi thứ sẽ xảy ra theo ý muốn chỉ vì bản thân cầu nguyện với một tồn tại mà còn chưa biết có thật hay không cơ chứ?"

Giọng nói của Leo lộ rõ vẻ chán nản. Nhớ lại hoàn cảnh của bạn mình trước đây, Aidan lập tức hiểu lý do vì sao Leo lại nói như vậy. Leo hẳn cũng từng tuyệt vọng cầu nguyện không biết bao nhiêu lần. Nhưng dù cậu có cầu nguyện đến mấy, mọi thứ vẫn chẳng hề thay đổi. Cuối cùng, người đã cứu vớt Leo không phải cái gọi là Chúa, mà chính là vị giáo sư đã dạy cậu vỏn vẹn chưa đầy một năm.

"Bất ngờ thật đấy. Tôi không ngờ cậu lại hứng thú với những chuyện như thế này." Aidan ngại ngùng gãi má. "Haha. Vậy à?" "Tôi nghĩ với tính cách của cậu, cậu vốn dĩ chẳng cần đến một tín ngưỡng tâm linh." "Không đến mức đó. Thực ra thì mình thấy chuyện mọi người cầu nguyện cũng khá thú vị." "Cậu thích Giáo hội Lumensis sao?" "Không hẳn. Mình chỉ là không có ác cảm với nơi đó thôi. Thực ra thì có lần mình đã suýt gặp rắc rối với giáo sư Rudger về chuyện có liên quan đến Giáo hội Lumensis." "Chuyện gì mà nghe nghiêm trọng vậy?"

Aidan gãi đầu, cố gắng nhớ lại ký ức ngày hôm đó. "Có lần mình đến văn phòng giáo sư hỏi vài chuyện, trong đó có vấn đề liên quan đến tôn giáo. Nhìn biểu cảm của thầy khi trả lời, hình như thầy không ưa nơi đó cho lắm. Không biết mình có nhìn nhầm không nhưng lúc đó trông thầy có vẻ buồn bã." "Hừm. Có lẽ giáo sư cũng từng tuyệt vọng trông chờ một phép màu sẽ đến với mình. Nhưng rồi rốt cuộc vẫn chẳng có gì." "Có lẽ vậy."

Leo nhớ lại khuôn mặt của vị giáo sư đáng kính. Thật khó mà tưởng tượng một người như vậy lại có những phút giây tuyệt vọng. "Việc dựa dẫm vào một thứ gì đó cuối cùng chẳng khác gì quay lưng lại với thực tế. Điều đó không thay đổi được gì cả." Đó là điều Leo đã đúc kết được từ những trải nghiệm của bản thân.

Aidan gật đầu, không phủ nhận những lời đó. "Ừm. Nhưng đúng là khó có thể đồng tình với quan điểm cho rằng tôn giáo là không cần thiết. Vì thế, mình đã từng đến tranh luận với giáo sư." Leo há hốc miệng. Mặc dù biết thằng bạn ngốc nghếch bên cạnh rất dũng cảm, nhưng Leo chưa từng nghĩ hắn sẽ trực tiếp đến tranh cãi với giáo sư Rudger. "Không phải như cậu nghĩ đâu. Chỉ là một cuộc thảo luận nhỏ thôi. Mình vẫn cho rằng tôn giáo cũng có những điều tốt đẹp." "Giáo sư Rudger bác bỏ chuyện đó sao?" "Không. Giáo sư hỏi tại sao mình lại cho rằng như vậy." Chứ không phải đuổi cậu ra khỏi văn phòng à? Leo nuốt những lời định nói xuống, tiếp tục hỏi. "Vậy cậu đã nói gì?" "Mình nói rằng đã từng tự mình trải nghiệm sức mạnh mà tôn giáo đem lại." "Ồ?" "Bởi vì mẹ mình là một tín đồ của Giáo hội Lumensis." Đó là lần đầu tiên Aidan chia sẻ chuyện riêng tư và gia đình mình với bạn bè.

"Chuyện này cũng lâu lắm rồi, từ khi mình còn rất nhỏ. Cậu còn nhớ mình từng kể có một đứa em không?" "Ừ." "Ngày em mình ra đời là một ngày đông lạnh giá, bên ngoài bão tuyết hoành hành. Không may là mẹ mình lại đột ngột chuyển dạ khi chưa tới ngày dự sinh." Aidan đến từ một vùng nông thôn hẻo lánh, không phải đô thị. Hiển nhiên, điều kiện y tế ở những nơi như vậy không thể nào tốt được. Thêm vào đó, thời tiết của cái ngày định mệnh khó quên đó cũng không thể nào tệ hơn được nữa. "Cha mình không thể mời được bác sĩ trong làng đến. Cuối cùng, ông ấy chỉ có thể cầu cứu hàng xóm xung quanh giúp đỡ. Tình huống lúc đó cực kỳ nguy hiểm cho cả mẹ và em mình." ........ "Lúc đó mình còn quá nhỏ, chẳng biết gì cả, cũng chẳng thể giúp được gì. Người hộ sinh đã cảnh báo về tình trạng sức khỏe kém của mẹ vì bà đã không ăn uống đủ chất trong nhiều ngày." Aidan mãi mãi không thể quên buổi tối hôm đó. Ngay cả một đứa trẻ chưa hiểu chuyện gì cũng nhận ra tình trạng nguy kịch của mẹ mình. Bởi vì bầu không khí trong căn nhà khoảnh khắc đó cực kỳ căng thẳng. Liệu một người phụ nữ gần như kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần có thể chịu được đau đớn của ca sinh nở trong cái giá rét này không? "Leo, cậu biết không? Chính trong giây phút nguy hiểm đó, mẹ mình đã cầu nguyện." .........?!!! "Mẹ cầu nguyện với Chúa. Mẹ không sợ cái chết, bà chỉ muốn đứa trẻ được an toàn chào đời." Lời cầu nguyện của người mẹ kéo dài suốt đêm. Bà đã kiên cường cầu nguyện cho đến tận lúc hạ sinh đứa trẻ. Mãi cho đ���n tận bây giờ, Aidan cũng không biết liệu lời cầu nguyện ấy có đến được với Chúa hay không.

Nhưng... "Cuối cùng thì em trai mình đã chào đời khỏe mạnh. Mẹ mình cũng thuận lợi vượt qua được tình trạng nguy kịch. Trận bão tuyết dữ dội cũng đột nhiên ngừng lại vào sáng ngày hôm sau, bên ngoài tràn ngập ánh nắng rực rỡ." Không ai biết liệu đó có phải là phước lành của Chúa ban cho họ nhờ lời cầu nguyện của người mẹ, hay mọi chuyện chỉ là một sự trùng hợp đơn thuần. Nhưng Aidan nhận ra, cho dù phước lành không hề ban xuống, tấm lòng của người cầu nguyện là chân thật. "Mẹ mình có thể vượt qua được quãng thời gian khó khăn đó là nhờ vào đức tin mà bà luôn giữ vững." ......... "Đó là lý do mình không thấy việc cầu nguyện của mọi người là vô nghĩa. Ít nhất thì hành động đó sẽ giúp họ có thêm can đảm để tiếp tục đứng dậy." Tất nhiên, Aidan hiểu rằng đắm chìm quá sâu vào tôn giáo là không tốt. Nhưng một thế giới hoàn toàn không có tôn giáo thì cũng tồi tệ không kém.

"Thế rồi, giáo sư có nói gì không?" "Thầy ấy không nói gì cả, chỉ bảo mình trở về thôi." "Hừm... Cũng không quá bất ngờ." "Có vẻ giáo sư đồng ý với những gì mình nói. Nhưng thầy không nói gì thêm. Không biết tại sao, nhưng mình cảm thấy giáo sư Rudger dường như có mối thù sâu sắc nào đó với Giáo hội Lumensis." .........!

Đột nhiên, một giọng nói xa lạ vang lên. "Xin lỗi, liệu ta có thể nghe lại câu chuyện vừa rồi được không?" Khi Aidan và Leo quay lại, phía sau họ là một người phụ nữ mặc áo choàng, đầu đội chiếc vương miện trắng tinh khiết, đang mỉm cười rạng rỡ.

***

"Đằng kia!" Các pháp sư chiến tranh đồng loạt nhắm vào Rudger. Đủ loại thần chú và vũ khí mang thuộc tính khác nhau phóng về phía bóng đen. Độ ăn ý cùng tốc độ tấn công là minh chứng cho trình độ lão luyện và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn của họ.

Chiếc áo choàng bóng tối quấn quanh Rudger, khiến tất cả phép thuật đều bị chệch hướng, phản xạ theo nhiều phương khác nhau. Các pháp sư không ngừng thu hẹp phạm vi tấn công, chậm rãi phong tỏa các con hẻm, chiếm lĩnh mái nhà hay lan can sắt phía trên. Tất cả đều cố gắng bao vây mục tiêu. Vũ khí sắt trong tay vật thí nghiệm không hề do dự nhắm vào Rudger, kẻ đang định rời khỏi vị trí. Vụt! Một tia sáng xanh lướt qua đầu Rudger. Đó không phải một thanh kiếm thông thường. Rudger không ngừng né tránh, nhanh chóng nhận ra các vật thí nghiệm không hề nảy sinh xung đột với đám pháp sư Tòa Tháp. Cả hai bên đều ăn ý tấn công hắn, đồng thời khéo léo tránh vị trí của đối phương.

Chẳng lẽ hai phe đã hợp tác? "Ngươi đã bị bao vây. Ngoan ngoãn chịu trói đi!" Rudger lắc đầu cảm thán. Đề nghị đầu hàng với một kẻ đã tấn công Tòa Tháp, thay vì tiêu diệt ngay lập tức? Từ khi nào mà đám pháp sư Tòa Tháp lại nhân từ đến vậy? Lý do chẳng phải quá rõ ràng sao? Những kẻ này cần hắn sống để thực hiện một cuộc giao dịch. Đối phương là ai thì chẳng cần đoán cũng biết. "Nikolai rốt cuộc đã thỏa thuận gì với các người?" Nếu suy nghĩ kỹ, mọi thứ cũng không quá khó đoán. Cục diện chiến trường cân bằng hoàn hảo có lẽ không chỉ do một mình Tòa Tháp dàn xếp. Nikolai chắc chắn đã âm thầm động tay động chân. Chỉ là Rudger vẫn không tài nào đoán ra được mục đích thực sự của đối phương. Suy cho cùng, pháp sư cũng chẳng khác gì lũ tội phạm bị truy nã bên ngoài. Bọn họ thậm chí còn có thể lợi dụng danh tiếng của mình để trục lợi.

Pháp sư chiến tranh với bộ ria mép dài mỉm cười gian ác. "Chúng ta không quan tâm ngươi là ai. Chúng ta chỉ quan tâm đến cái giá đối phương đồng ý bỏ ra." Các pháp sư xung quanh đồng loạt bật cười. "Đúng là một kẻ không sợ chết. Dám cả gan tấn công Tòa Tháp Ma Thuật cơ đấy." "Ngươi đang chờ đợi sự giúp đỡ của đồng đội sao? Đáng tiếc! Ngươi sẽ phải thất vọng rồi. Ngươi nghĩ chúng ta không biết về tên pháp sư đã đi cùng ngươi sao?" Những kẻ này tất nhiên biết đến sự tồn tại của Cravat, chúng đã sớm cử người đuổi theo. "Ta tự hỏi liệu một kẻ chỉ chuyên về nguyền rủa có thể chống lại lực lượng chúng ta cử ra được bao lâu?" ... ... "Ngươi đang cố gắng câu giờ bằng cách thu hút sự chú ý sao? Vô ích thôi! Ngoan ngoãn chịu trói đi." Rudger âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nói như vậy có nghĩa là tung tích của Gariel vẫn chưa bị lộ. Hiện tại chỉ có hắn và Cravat bị đối phương phát hiện. Hắn cần câu thời gian cho Gariel mang những đồ vật cần thiết trở lại nơi ẩn náu. "Hahaha." Rudger đột nhiên bật cười trước lời nói của pháp sư chiến tranh. Khuôn mặt của tên pháp sư vốn tràn đầy vẻ đắc ý giờ đây cực kỳ bất mãn. "Cười cái gì? Ngươi còn không nhận thức được tình hình hiện tại của mình sao?" "Nếu các ngươi chỉ cử duy nhất một người đến bắt đồng bọn của ta thì thật đáng thất vọng." "Hừ, ngu xuẩn! Ngươi nghĩ chúng ta không nghĩ đến vấn đề đó sao? Tất nhiên chúng ta biết ma pháp nguyền rủa đáng sợ đến mức nào. Vì vậy, đối thủ và trang bị mang theo chính là những thứ chuyên dụng để khắc chế chúng." Rudger cười khẩy, đằng sau chiếc mặt nạ là ánh mắt nguy hiểm hơn bao giờ hết. "Các ngươi có sự tự tin riêng của mình. Ta cũng vậy."

***

Cravat thận trọng quan sát các pháp sư chiến tranh đang bao quanh con hẻm. Đứng yên một chỗ và để mặc kẻ địch siết chặt vòng vây không phải một hành động sáng suốt, chẳng khác nào gián tiếp tạo lợi thế cho đối phương kết liễu mình. Cravat tất nhiên biết điều đó. Lý do ông không di chuyển là vì sự xuất hiện của một người đàn ông. "Từ khi nào mà pháp sư Tòa Tháp lại hợp tác với đám vật thí nghiệm cặn bã đó vậy?" Một giọng nói vang vọng phát ra từ chiếc mũ sắt. Các pháp sư Tòa Tháp đang bao vây Cravat hoàn toàn sững sờ khi nhìn thấy chủ nhân của chiếc mũ. "Ngươi làm gì ở đây?" Người vừa xuất hiện chính là một Lexorer rất nổi tiếng của Tòa Tháp Mới. Loteron.

Bản dịch này là món quà tinh thần mà truyen.free gửi tới độc giả, và mọi quyền sở hữu trí tuệ đều thuộc về chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free