Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 554: Tín hiệu

Sedina và Julia nhân lúc Jevaudan cầm chân Nirva liền điên cuồng bỏ chạy. Khi những tiếng hú và tiếng nổ xa dần rồi dừng hẳn lại, hai người đoán cuộc chiến đã kết thúc.

"Không biết đã có chuyện gì ở đó?"

Julia cố gắng lắng nghe nhưng không thu được bất kỳ manh mối nào. Tất cả những gì đằng sau họ chỉ còn lại một màn đêm u ám.

Ngược lại, sắc mặt Sedina lại vô cùng tệ. Trong tình hình hiện tại, dù Jevaudan hay Nirva thắng cũng không phải chuyện tốt. Nhưng nếu không có bất kỳ tiếng kêu nào từ con quái vật nữa, điều đó chứng tỏ viễn cảnh xấu nhất đã xảy ra.

Nirva đã thắng.

"Tiền bối."

Sedina cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn quay lại. Tiền bối Hans đã liều mạng câu kéo thời gian cho hai người chạy trốn, họ không thể phụ lòng tin của anh.

Điều họ cần làm lúc này là chạy trốn, thoát khỏi tầm truy đuổi của Nirva. Dù Nirva đã chiến thắng, nhưng chắc hẳn lúc này ông ta cũng đã hao tổn không ít sức lực. Đây chính là cơ hội duy nhất cho cả hai. Nếu bị Nirva bắt được thì kết cục của họ đã rõ.

Khoảnh khắc Sedina đang suy nghĩ, ánh sáng vàng chợt lóe lên ở phía sau bóng tối trong không gian méo mó.

"Các ngươi đây rồi."

Nirva di chuyển với tốc độ cực nhanh. Những khu vực nào ông ta bay qua đều để lại những cơn bão cát cuốn lên bao trùm không gian xung quanh. Trên khuôn mặt Nirva lúc này hiện lên nụ cười gớm ghiếc.

"Các ngươi thực sự nghĩ có thể thoát khỏi tay ta sao?"

Sedina cắn chặt môi. Cô ấy không ngờ đối phương lại có thể lần ra dấu vết của họ nhanh đến thế. Sedina thừa hiểu rằng, ngay cả khi ở trạng thái hoàn hảo nhất, hai người họ cũng không thể đánh bại Nirva, huống chi là lúc này.

Bàn tay Sedina siết chặt tay Julia. Cô ấy cần câu kéo thời gian.

"... ... Con quái vật đó chưa chết, phải không?"

Nirva chẳng muốn nói nhiều lời với đối thủ. Làn cát từ tay ông ta lao thẳng về phía hai cô gái nhỏ.

Mặc cho đòn đánh đang lớn dần trước mắt, Sedina vẫn bình tĩnh lên tiếng.

"Chẳng lẽ ông không muốn biết cách đánh bại con quái vật kia sao?"

"!!!"

Những sóng cát mênh mông đột ngột dừng lại ngay trước mũi Sedina. Sedina nhìn thấy cảnh này, biểu cảm trên gương mặt cô ánh lên vẻ tự tin.

"Xem ra tôi đã đoán đúng. Ông không thể nào giết chết con quái vật kia. Ông có vẻ đã dùng thủ đoạn nào đó để cầm chân nó."

Biểu cảm của Nirva trở nên khó coi khi sự thật bị vạch trần.

Sedina ngay lập tức tiếp lời.

"Ông hẳn là biết lai lịch của con quái vật đó cũng như mối quan hệ giữa nó và tôi."

Những lời này dư��ng như đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Nirva.

"Chẳng lẽ ông không thắc mắc tại sao một con quái vật khát máu như thế lại đến tận bây giờ mới xuất hiện sao?"

"........."

Nirva yên lặng. Đồng tử ông ta chợt lóe lên một tia sáng. Những thông tin từ cát xung quanh Sedina không ngừng truyền về phía Nirva.

"Hóa ra là vậy. Thì ra con súc sinh đó bản chất là tên nhân loại hèn nhát kia."

Sedina gật đầu, bình tĩnh nói tiếp.

"Nếu muốn hạ gục Hans, ông cần huyết thanh trung hòa. Vừa hay, tôi biết thứ đó đang ở trên người ai."

Nirva nheo mắt, những dòng cát vàng óng không ngừng tuôn ra từ người con quỷ nhẹ nhàng bao lấy chiếc cổ mảnh mai của Sedina.

"Nói thử xem. Nếu ngươi nói dối, ngươi sẽ phải chịu hậu quả ngay lập tức."

Sedina không do dự đáp.

"Chính là những người đi cùng kẻ đã chặt đứt cánh tay phải của ông."

"!!!"

Biểu cảm trên gương mặt Nirva khẽ co giật, cơn đau từ bả vai phải vẫn âm ỉ, như nhắc nhở ông ta về đòn đánh lén ban nãy.

"Vậy ra ngươi muốn giao dịch với ta?"

"Đúng thế. Những người kia chắc chắn đang trên đường hội họp với Hans. Tôi có cách biết được tung tích của họ. Nếu ông tha mạng cho tôi, tôi có thể đổi lại cho ông huyết thanh trung hòa để giúp ông đối phó với con quái vật kia."

Khóe miệng Nirva chợt cong lên một nụ cười quỷ dị.

"Rất tốt."

Ngay lúc Sedina tưởng chừng đối phương đã đồng ý. Nirva từ phía đối diện chợt vung tay, đánh thẳng về phía Julia đang đứng cạnh cô.

"Nhưng ta từ chối."

Đòn đánh của con quỷ quá bất ngờ, Julia không kịp né tránh. Thân thể cô bé ngay lập tức bị một ngọn giáo cát xuyên thủng, văng về phía sau.

Nirva cười toe toét với Sedina vẫn còn đang chìm trong sự hoảng sợ.

"Ngươi tưởng ta không biết ý đồ nông cạn của hai kẻ các ngươi sao?"

"... ... .?!"

"Chậc. Ngươi biết tại sao ta chịu nghe ngươi lải nhải những lời vô nghĩa ban nãy không? Chính là để đảm bảo các ngươi không thể trốn thoát thêm lần nào nữa."

Nirva vừa dứt lời, Sedina mới nhận ra toàn bộ không gian này đã tràn ngập cát vàng. Ngay cả lối đi tối tăm ở cả hai đầu mê cung cũng đều đã bị cát vàng lấp kín.

"Nếu hấp thụ năng lượng của hai ngươi, ta sẽ phục hồi sức mạnh nhanh hơn nhiều so với những kẻ rác rưởi khác. Sau đó, ta sẽ rất vui lòng tiễn từng người thân của ngươi xuống đoàn tụ với ngươi."

Sắc mặt Sedina trở nên tuyệt vọng. Nirva vô cùng hài lòng khi chứng kiến ý chí chiến đấu của con mồi dần lụi tàn.

Bùng!

Đột nhiên, giữa không gian tối tăm bùng lên một ngọn lửa ánh sáng, chắn ngang giữa Nirva và Sedina. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi tầm nhìn của Nirva rời khỏi con mồi, một bóng người lao đến ôm chặt Sedina rồi phóng đi. Hai thân hình nhỏ nhắn xuyên thẳng qua đám cát dày đặc của Nirva, lao thẳng về phía trước.

Cùng lúc đó, một cột sáng màu hồng mạnh mẽ phá vỡ trần mê cung, đánh thẳng vào người Nirva. Sóng xung kích lan rộng, thổi bay toàn bộ cát vàng đang tràn ngập không gian. Cả mê cung run rẩy vì năng lượng phép thuật không ngừng oanh tạc các bức tường xung quanh khu vực Nirva đang đứng.

Khi vụ nổ lắng xuống, một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống đất. Người này không ai khác chính là Hiệu trưởng Theon, Elisa Willow.

"Làm tốt lắm, trò Julia."

Biểu cảm của Nirva sa sầm lại trước sự xuất hiện của Elisa Willow.

"Sao ngươi có thể tới đây được?"

Nirva không hiểu tại sao đối phương có thể định vị chính xác tọa độ của ông ta mà tấn công được như vậy. Nhìn từ bên ngoài, mê cung này là một quả cầu chỉ có một lối ra ở trên cùng. Bên trong là vô số cánh cửa kết nối liên thông với nhau. Chúng chằng chịt không khác gì một cuộn len rối không có điểm đầu và điểm cuối. Nirva có thể tự tin rằng chỉ có duy nhất chủ nhân mê cung là ông ta mới có thể thuộc nằm lòng cấu trúc đường đi bên trong.

Ngay cả khi chỉ cách nhau một bức tường nhưng hai bên cũng không thể nào liên lạc được với nhau. Tất cả lối đi bên trong các cánh cửa đều là ngẫu nhiên, không có lối đi nào trùng lặp. Nơi này không chỉ đơn giản là mê cung hai chiều mà là một mê cung ba chiều vô hạn.

Nhưng Elisa Willow vẫn có thể tìm đến đúng chính xác địa điểm ông ta đang đứng. Không thể nào là do may mắn được. Như vậy, chỉ còn một khả năng duy nhất.

Ánh mắt Nirva nhìn về phía Julia Plumheart đang đứng phía xa.

'Là con bé đó.'

Ông ta biết con bé bán yêu kia câu giờ để cho Kẻ Du Hành bên cạnh làm gì đó. Không ngờ đối phương có thể gửi được tín hiệu cầu cứu cho người khác.

Nirva khàn khàn chất vấn.

"Ngươi đã làm như thế nào?"

Julia không thèm để ý đến câu hỏi của Nirva. Cô bé đang cẩn thận quan sát người bên cạnh xem Sedina có bị thương ở đâu không. Khi Sedina hỏi tình trạng của Julia, cô bé chỉ lắc đầu.

"Không chết được."

Thực ra, nguyên nhân Julia có thể gửi tín hiệu cầu cứu kèm theo tọa độ chính xác đến Elisa Willow là bởi cô bé đã phân tích hoàn toàn được mê cung ba chiều của Nirva.

Nếu nhìn tổng thể nhà tù này bằng con mắt bình thường, đúng là không thể nào tìm được đường thoát ra ngoài. Julia tất nhiên không suy nghĩ theo hướng đó. Cô ấy đã trực tiếp suy diễn không gian ba chiều thành từng mặt phẳng riêng lẻ để định vị tọa độ.

Trong mắt Julia, mê cung tưởng chừng liên hoàn này, bản chất cũng chỉ là những mê cung hai chiều bình thường với kích thước lớn hơn gấp nhiều lần. Điểm thiếu sót chí mạng mà Nirva đã mắc phải chính là, ông ta cho rằng nếu để các lối đi ngẫu nhiên và liên thông với nhau sẽ khiến con mồi bên trong bị mắc kẹt vĩnh viễn.

Julia đã khai thác vào điểm mấu chốt đó.

Ngay từ khi tỉnh lại, Julia đã không ngừng đánh dấu các điểm cô ấy đi qua. Cô ấy đã sớm nhận ra mê cung này không có đường cụt, tất cả các con đường bằng cách nào đó đều sẽ liên thông với nhau. Nếu vậy, chỉ cần coi bản thân là một điểm đích, nếu muốn đi đến đích còn lại, chỉ cần không ngừng mở rộng đường đi từ tâm ra.

Tất nhiên, điểm khó chịu của mê cung này là nó có đến ba mặt phẳng. Vì thế, mỗi khi đến một địa điểm nào đó, ngoài việc đánh dấu ra, Julia còn phải gán nó với một mặt phẳng cụ thể để tiếp tục suy diễn. Dần dần, mạng lưới các điểm được đánh dấu của cô ấy ngày càng mở rộng. Cuối cùng, khi mọi điểm đều đã được đánh dấu, mê cung ba chiều này cũng từ đó mà bị phá giải.

Julia tất nhiên sẽ không nói cho đối thủ biết mình đã nắm trong tay cấu trúc của nhà tù. Trong đầu cô ấy hiện tại là một bản đồ mạng lưới năng lượng khổng lồ. Chẳng ai lại tự đánh mất ưu thế chiến đấu của mình cả.

"Khốn kiếp!"

Nirva sao có thể chịu được thái độ phớt lờ của đối phương, ông ta giơ bàn tay giả làm từ cát lên, nhắm vào Julia. Ông ta muốn nghiền nát cái khuôn mặt đáng ghét kia.

Tuy nhiên, đòn tấn công của Nirva ��ã bị pháo ánh sáng từ tay Elisa Willow đánh tan thành bụi phấn.

"Này, ta không phải người vô hình đâu nhé."

"Chết tiệt!"

Rào rào.

Những khối cát vàng tụ lại quanh người Nirva không ngừng bị cắt đứt. Nirva sau khi thử lại vài lần đều không thể triệu hồi một đòn tấn công hoàn chỉnh. Lúc này ông ta mới nhìn về phía Elisa Willow với vẻ khó hiểu.

Trong đống thông tin ông ta thu thập được, Elisa Willow không thể mạnh như vậy. Những đòn đánh kia hơi khác một chút so với những đòn tấn công mà Elisa Willow thường thể hiện. Mặc dù sức mạnh yếu đi, nhưng tốc độ và sự chính xác lại gia tăng đáng kể.

Nirva chỉ biết Elisa Willow vốn thiên về những đòn tấn công mạnh mẽ. Nhưng hiện tại thì sao? Đối phương đang không ngừng thể hiện những kỹ thuật chiến đấu đa dạng và phức tạp.

"Ngươi che giấu sức mạnh của mình?"

Vị hiệu trưởng Theon có vẻ không hài lòng khi nghe thấy nhận định này.

"Ngươi quá phụ thuộc vào việc đào bới quá khứ của kẻ khác. Ta vốn dĩ chẳng che giấu gì cả. Chỉ đơn giản là từ trước đến giờ không có ai có thể khiến ta phải sử dụng đến phong cách chiến đấu này mà thôi."

Elisa Willow chợt mỉm cười.

"Quên không nói cho ngươi biết. Tín hiệu từ nãy đến giờ vẫn không ngừng được gửi đi đó."

Cạch.

Chẳng mấy chốc, những người mới lần lượt xuất hiện.

"Em út. Chúng ta đến rồi đây."

"Nhóc vẫn an toàn chứ?"

"Tên khốn kia ở đâu?"

Những pháp sư của Học viện Dream không ngừng nhao nhao.

"Hóa ra ngươi trốn ở đây."

Franz đứng bên cạnh, ánh mắt đầy hận thù.

"Rất vui khi gặp lại các vị. Chúng tôi cũng đi theo tín hiệu của cô bé đó đến đây."

"Tôi suýt nữa thì rẽ nhầm đường."

"May mà có định vị dẫn đường, không thì không biết đến bao giờ mới thoát ra khỏi chỗ quái quỷ này."

Đó là tiếng của đám người U.N Owens.

"Hiệu trưởng ở đây!"

"Bọn trẻ có an toàn không?"

Các giáo sư của Theon cũng đã theo sau khi nhận được tín hiệu.

Trên, dưới, trái, phải.

Những cánh cửa của mê cung ba chiều thi nhau mở ra, và những người đi theo tín hiệu lũ lượt xuất hiện. Tình cảnh của Nirva lúc này đúng nghĩa là bị bao vây tứ phía.

Nirva gần như không thể đè nén ý nghĩ muốn giết hết tất cả đám người ở đây.

Bùm!

Nirva nhấc tay đập mạnh xuống đất. Biển cát gợn sóng đánh ra mọi hướng, tạo thành những vòng tròn đồng tâm. Mặc dù đây là một cuộc tấn công diện rộng nhưng chẳng ai trong số những người tụ tập ở đây lại không thể phản ứng kịp.

Vụt!

Sóng cát bị tách làm hai, một thanh kiếm giáng thẳng vào bàn tay giả của Nirva. Những tia lửa điện bắn ra kèm theo âm thanh 'kagagak'.

Nirva nghiến răng, đánh bay thanh kiếm của Alex. Tuy nhiên, ông ta không thể chặn được cây lao của Pantos lao đến ngay phía sau.

Phập!

Cây lao xuyên qua người con quỷ. Máu tươi văng tung tóe.

Nirva nhận ra chiếc lao này có một sức mạnh kỳ lạ. Nó dường như mang theo một phần ý chí mạnh mẽ muốn giết chết con mồi. Theo một cách nào đó, dường như chiếc lao này được gia cố bởi năng lượng bên trong Dreamland.

Puhwaak!

Nirva tạo ra một cơn bão cát quanh mình để chặn lại đợt tấn công tiếp theo. Cát vàng bốc lên mù mịt che khuất tầm nhìn mọi người. Nhân lúc này, Nirva xoay người bỏ chạy.

"Ông ta đang chạy trốn."

"Chặn kẻ địch lại!"

Mọi người nhanh chóng phát động các cuộc tấn công để ngăn cản Nirva.

Nirva không do dự xé toạc một lỗ hổng trên mặt đất rồi chui xuống. Cùng lúc đó, sau lưng Nirva là hàng loạt phép thuật đánh thẳng vào cơ thể con quỷ. Ông ta đã mở ra một mê cung khác bên dưới nhằm đánh lừa những kẻ truy đuổi phía trên.

"Đi đâu?"

Franz theo sát phía sau, vung con dao găm. Nirva khẩn trương vặn vẹo thân mình để né tránh.

Xẹt!

Con dao găm nhằm vào cổ Nirva không thành công, cuối cùng chỉ để lại một đường dài trên má con quỷ. Đó là con dao găm đã phá hủy cánh tay phải của Nirva, khiến nó thậm chí không thể tái sinh được. Nỗi ám ảnh và giận dữ thấm đẫm trên lưỡi dao đó đã khắc một vết sẹo không thể xóa nhòa trên má Nirva.

Franz cười nhạo.

"Thật thảm hại! Sự kiêu ngạo của ngươi biến đâu rồi?"

"Câm miệng!"

Nirva gầm lên, nhưng vẫn không ngừng bỏ chạy. Ông ta không ngừng mở lối đi, làm lệch không gian, lắc mình bỏ trốn.

'Mọi chuyện không thể tiếp tục như thế này nữa. Những tên khốn cố chấp đó bám dai như đỉa.'

"Lên cho ta!"

Bức tường trần mở ra, và đám quân lính bằng cát đổ xuống. Những người lính mặc áo giáp cát xông vào để chặn lại những kẻ truy đuổi. Nhờ vậy mà khoảng cách giữa hai bên đã được nới rộng đôi chút.

Quang!

Nirva đã gấp gáp đến mức không thèm mở không gian bằng phép thuật mà trực tiếp đập vỡ bức tường trước mặt. Cuối cùng, sau những nỗ lực không ngừng tìm kiếm, ông ta cũng tìm thấy một nhóm học sinh Theon đang lang thang bên trong mê cung.

"Tuyệt vời!"

Giống như người phát hiện ra ốc đảo trong sa mạc, Nirva lao về phía các học sinh.

Các học sinh sợ hãi khi nhìn thấy một gương mặt tràn ngập sát khí đang lao thẳng về phía mình. Theo bản năng, họ biết một ông già kỳ quái di chuyển bên trong mê cung như thế này không thể nào là người bình thường.

"Chạy mau!"

"Tất cả tản ra!"

Đám người bỏ chạy khắp mọi nơi như bầy cừu đối mặt với sói. Ánh mắt Nirva ngay lập tức dán chặt vào Flora Lumos. Trong số những học sinh tập trung ở đây, con bé này là người nắm giữ sức mạnh lớn nhất. Nếu hút đi sinh mệnh của nó, ông ta có thể khôi phục năng lượng tương đương với việc hấp thụ sinh mệnh của hàng trăm người bình thường.

Flora Lumos tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi để giải phóng phép thuật phòng thủ của mình. Quả cầu cát mà Nirva phóng ra rơi xuống lá chắn phòng thủ. Con quỷ cảm thấy một lực phản chấn khá mạnh. Điều đó chứng tỏ trình độ điều khiển ma lực của con người kia cực kỳ vượt trội.

Nirva còn thấp thoáng nhìn thấy một chút năng lượng của Dreamland ẩn chứa trong đó. Khóe miệng con quỷ chảy nước miếng. Trong đầu con quỷ lúc này chỉ còn vọng lại những tiếng kêu thúc giục.

Mau chóng giết nó.

Mau giết nó.

Cánh tay còn lại của Nirva dồn hết sức đánh thẳng về phía rào chắn. Phép thuật của Flora Lumos không chống chịu nổi cú đánh này, rào chắn lập tức vỡ vụn.

Giữa những mảnh vụn rải rác, Flora Lumos bàng hoàng nhìn thấy Nirva đang duỗi bàn tay bằng cát về phía mình.

Đột nhiên, một tấm lưng quen thuộc chắn ngang trước mặt cô.

Pa-ang!

Không khí không ch���u nổi lực va chạm, rung lên không ngừng tạo ra âm thanh chói tai. Flora Lumos khó tin nhìn chằm chằm vào người đã cứu mình.

"Đồ khốn!"

Rudger đang dùng một tay chặn cánh tay của Nirva. Hắn lẩm bẩm với vẻ mặt khó chịu, giống như một người vừa mới ngủ dậy.

"Sao ngươi dám động đến học sinh của ta?"

Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của đội ngũ biên tập truyen.free, gửi gắm đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free