Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 555: Điệp mộng

Ào ào ào.

Trước mắt là một bãi biển, nơi tiếng sóng vỗ rì rào không ngớt. Bờ cát trắng trải dài bất tận, không thể thấy đâu là điểm cuối. Dù phóng tầm mắt về hai phía, chỉ thấy một màu cát trắng tinh khôi và những đợt sóng bạc đầu miên man.

Mỗi khi sóng ập vào, lòng bàn chân anh lại ướt sũng. Người đàn ông cúi đầu, nhận ra mình không đi giày, đôi bàn chân trần ngâm trong dòng nước dâng theo nhịp thủy triều.

Một cảm giác choáng váng ập đến. Anh không thể nhớ mình là ai, hay vì sao lại lạc đến nơi kỳ lạ này.

Ngoài biển khơi vô tận, không gian này chẳng có gì khác. Chân trời xa tít tắp chỉ có những con sóng vỗ rì rào không dứt. Quả thực đây là một thế giới yên bình, chỉ duy nhất âm thanh của biển cả.

Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây mù, rải rác trên mặt biển xanh thẳm. Những vệt sáng lấp lánh như vô vàn mảnh thủy tinh, hòa vào sắc xanh của sóng biếc, trông tựa như những dòng thác hoàng kim lộng lẫy.

Không hiểu sao, người đàn ông đột nhiên ngồi xuống, hai tay chậm rãi vun cát xây một lâu đài. Anh không tài nào lý giải được hành động của mình, chỉ biết đang làm theo bản năng mách bảo.

Ầm ầm.

Từng đợt sóng ập vào, đánh tan lâu đài cát. Vẻ ngoài kiên cố nhanh chóng sụp đổ, bị sóng cuốn trôi. Chẳng chút do dự, người đàn ông lại vun cát từ xung quanh, không ngừng bồi đắp cho tòa lâu đài đang dần tan rã.

Ầm ầm.

Lại một phần lâu đài sụp đổ.

Tiếp tục sửa chữa.

Lại bị phá hủy.

Sóng thì vô tận. Chừng nào biển còn, sóng còn vỗ. Dù người đàn ông có bồi đắp bao nhiêu cát cũng vô ích trước những đợt sóng không ngừng ập bờ.

Bỗng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu người đàn ông.

Tại sao anh ta lại làm một việc vô nghĩa như vậy?

Một lâu đài cát dù kiên cố đến mấy cũng không thể trụ vững trước sóng biển vĩnh cửu. Cố gắng cứu vãn một lâu đài cát đã sụp đổ một nửa trước biển cả chẳng khác nào hành động điên rồ.

Thế nhưng, trái ngược với dòng suy nghĩ, đôi tay anh vẫn không ngừng di chuyển, vun từng nắm cát bồi đắp lại cho tòa lâu đài đang dần tan hoang. Người đàn ông có cảm giác kỳ lạ rằng mình không thể bỏ cuộc. Một khi từ bỏ, anh sẽ không còn đường quay lại nữa.

Đừng dừng lại.

Đừng bỏ cuộc.

Người đàn ông chợt có ảo giác như một giọng nói xa lạ đang thì thầm bên tai.

Ầm ầm. Ào.

Những cơn sóng vẫn vỗ mạnh, át đi tiếng thì thầm trong tâm trí anh.

Anh là… Đừng bao giờ… quên điều đó.

Giọng nói thì thầm đứt quãng rồi biến mất. Người đàn ông bối rối nhìn quanh, như mu���n tìm kiếm một bóng hình nào đó, nhưng trước mắt anh chỉ là đại dương vô tận.

Khi người đàn ông còn đang bần thần đứng đó, không biết phải làm gì, một cơn gió lạ đột nhiên thổi đến từ phía chân trời.

U u u!!!

Cơn gió mang theo vô vàn tiếng sói tru, át đi cả tiếng sóng biển rì rào. Nghe được thanh âm ấy, đôi mắt anh chợt lóe lên ánh sáng tỉnh táo.

"Hans?"

Cùng lúc đó, cái đầu đầy sương mù như được giải tỏa, lý trí vốn đã mờ mịt chợt trở nên sáng rõ.

Nhưng không để anh kịp suy nghĩ thêm, một cơn sóng thần khổng lồ tựa đầu mãnh thú đã nhanh chóng ập đến, cuốn trôi thân thể anh.

Trên bờ biển, chỉ còn lại tòa lâu đài cát đang không ngừng sụp đổ.

***

Một mùa đông khắc nghiệt nữa lại phủ xuống thị trấn nhỏ. Cái lạnh cắt da cắt thịt khiến người ta chẳng muốn ra ngoài, ai nấy đều vội vã ngược xuôi, mong mau chóng về đến nhà.

Trong một con hẻm nhỏ, nơi thường tụ tập những người vô gia cư nghèo khó, một bóng dáng nhỏ nhắn đang không ngừng co ro trong góc tối vì lạnh. Tuyết vẫn rơi không ngớt, cái giá rét ào ạt phủ xuống mọi nơi, không chừa một ngõ ngách nào.

Đứa trẻ không ngừng thở ra từng đợt sương giá, chóp mũi đã sớm ửng đỏ, tay chân tê cứng không thể nhúc nhích. Thân hình nhỏ bé co lại, rúc vào đống giấy báo cũ nát, như muốn tìm kiếm một hơi ấm nhỏ nhoi.

Cậu bé là một đứa trẻ mồ côi, từ khi có nhận thức đã phải bươn chải kiếm sống. Tuổi còn quá nhỏ, sức khỏe yếu ớt, việc duy nhất có thể làm là bán báo và đưa thư thuê. Nó không biết cha mẹ mình là ai, cũng chẳng biết tên mình là gì, chỉ mơ hồ cố gắng sống sót qua ngày đoạn tháng.

Đã ba ngày cậu bé không có gì bỏ bụng. Thời tiết giá rét như thế này khiến công việc duy nhất nó có thể làm được cũng trở nên vô nghĩa. Hôm nay cũng chẳng khác gì hôm qua, nó cuối cùng cũng chỉ biết nằm co ro ở đây, cố gắng chống chọi qua cơn bão tuyết, đợi đến ngày mai tìm một công việc khác.

Đôi mắt cậu bé dần nặng trĩu, thân thể đã sớm đông cứng. Cậu bé thầm nhủ, chỉ cần ngủ một giấc, ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Chỉ cần ngủ một giấc, cơn đói sẽ qua đi, mỏi mệt cũng sẽ biến mất.

Đúng vậy, chỉ cần ngủ một giấc thôi...

Trước khi ý thức trở nên mờ mịt, cậu bé có ảo giác như có ai đó đặt tay lên trán mình, nhẹ nhàng an ủi. Một giọng nói xa lạ mà cũng thật quen thuộc khe khẽ vang bên tai.

Đừng lo lắng. Tôi vẫn luôn ở đây.

Sau đó, cậu bé không còn biết gì nữa. Tất cả chìm vào một khoảng không tối đen như mực.

Trong con hẻm tối tăm, không ai nhìn thấy bóng người ngồi bên cạnh đứa trẻ đã thiếp đi từ lúc nào. Đó là một người phụ nữ với mái tóc xanh biếc như biển cả, đôi mắt trong trẻo, tĩnh lặng tựa hồ nước mùa thu. Cô chính là Casey Selmore.

Casey Selmore không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây. Ký ức cuối cùng của cô là căn nhà gỗ với ánh đèn leo lét, bên cạnh là tấm bản đồ còn đang đánh dấu dang dở.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Vì sao cô lại nhìn thấy James Moriarty trong hình dáng này?

Trạng thái hiện tại của Casey Selmore giống hệt lần cô chìm trong [Bão ký ức]. Cô không thể tương tác hay nói chuyện với bất kỳ ai, chỉ có thể bị động đi theo Moriarty trong hình hài m���t đứa trẻ.

Casey Selmore hiểu đây hẳn là một dạng mộng cảnh kỳ lạ. Đứa trẻ này hoàn toàn không giống James Moriarty chút nào, thế giới xung quanh cũng xa lạ hoàn toàn, không phải nơi cô quen thuộc. Thế nhưng không hiểu sao, trực giác Casey Selmore vẫn luôn mách bảo cô đây chính là James Moriarty mà cô biết.

Nhìn tình trạng thoi thóp của cậu bé trong đống báo, Casey Selmore biết đứa nhỏ này sẽ không thể vượt qua đêm nay. Cô vô thức đưa tay sờ lên trán đứa trẻ, bàn tay xuyên qua người đối phương. Chẳng chút bất ngờ, cô không thể tương tác với người khác.

Ánh mắt Casey Selmore đau lòng nhìn cậu bé đang dần mất đi sức sống. Cuối cùng, cô chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, yên lặng tiễn đưa đứa trẻ đoạn đường cuối cùng.

Sáng hôm sau, cơn bão tuyết đã tan. Bầu trời trở nên trong xanh hơn, không còn những gợn mây u ám như những hôm trước. Những người vô gia cư phát hiện xác một đứa nhỏ trong con hẻm tối. Trên người phủ đầy tuyết trắng, thân thể lạnh ngắt, không còn chút hơi thở nào.

***

"Michael, kiểm tra thế nào? Mọi thứ thuận lợi c�� chứ?"

"Ừ. Mọi chuyện suôn sẻ."

"Vậy thì tốt. Hẹn gặp lại vào ngày tập hợp."

"Tạm biệt."

Hai chàng lính trẻ mặc đồng phục trao đổi vài câu rồi tách nhau ra. Michael mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt bạn mình, rồi từ từ đi về hướng ngược lại. Đi dọc con đường mòn lên núi, cuối cùng anh cũng đến được địa điểm quen thuộc của mình.

Đó là một vách núi rộng, bên rìa có một cây cổ thụ già cỗi. Không ai biết cây đã bao nhiêu tuổi. Người ta chỉ biết từ khi thị trấn hình thành, nó đã đứng sừng sững ở đó. Trải qua bao năm tháng, cảnh vật trong trấn đã có nhiều đổi thay. Biết bao người đến rồi đi, nhưng cây vẫn đứng đó, yên tĩnh vươn tán lá đón ánh nắng bình minh.

Phóng tầm mắt ra xa, bên kia rìa vách núi là những dãy núi hùng vĩ nối đuôi nhau bất tận, trải dài đến tận chân trời. Vầng thái dương treo trên cao lúc này cũng đang từ từ hạ xuống đỉnh núi xa tắp. Ánh chiều tà đỏ rực chiếu sáng cả một vùng đồng bằng rộng lớn.

Michael ngồi vắt vẻo trên tán cây cao, yên tĩnh ngắm nhìn cảnh hoàng hôn mỹ lệ phía xa. Khung cảnh nơi đây mỗi chiều tà thật yên bình, không ồn ào phố thị, không tiếng reo hò tập trung buổi sớm. Được đắm chìm trong bầu không gian ấy, tâm hồn Michael trở nên vô cùng thư thái.

Anh biết sắp tới mình sẽ không còn được ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp này nữa. Chiến tranh sắp đến, Michael đã sớm được triệu tập vào quân ngũ, chuẩn bị lên đường ra tiền tuyến. Hôm nay có lẽ là lần cuối cùng anh đến nơi này.

Ánh nắng cuối ngày dịu dàng, sâu lắng, như chạm đến từng góc khuất trong tâm hồn, gợi lên một sự nhẹ nhõm khó tả. Michael vô thức quay đầu sang, nhìn vào khoảng trống ngay bên cạnh, ánh mắt thất thần. Rõ ràng không có ai ở đó, nhưng không hiểu sao Michael vẫn luôn có cảm giác một bóng người đang ngồi bên cạnh, yên lặng ngắm hoàng hôn cùng mình.

Đây không phải là cảm giác bất chợt. Từ lâu, Michael đã có ảo giác về một người đồng hành luôn ở bên mình. Không hiểu sao, Michael lại chẳng hề sợ hãi khi ý thức được sự tồn tại đó. Ngược lại, anh cảm thấy vô cùng yên tâm, thoải mái. Khi Michael còn nhỏ, anh từng nghe các bô lão trong thị trấn kể rằng, một số người may mắn sẽ có thần hộ mệnh đi theo bảo vệ.

Có lẽ đó chính là thần hộ mệnh của anh chăng?

Michael không biết, cũng không đoán ra được, nhưng anh cũng không để tâm quá nhiều đến vấn đề đó. Anh chỉ biết rằng sự tồn tại kia sẽ luôn đồng hành cùng mình.

"Lần này e rằng phải ra chiến trường thật rồi. Không biết liệu còn có thể trở lại được nữa không?"

Michael thì thầm, như tự nói với chính mình, cũng như đang nói với người bên cạnh.

Một cơn gió đột nhiên thổi đến, man mát lướt qua gò má chàng trai trẻ. Không hiểu sao, Michael lại có ảo giác như nghe thấy một tiếng cười dịu dàng.

Đồ ngốc.

───

Bầu trời u ám, những đám mây đen xám xịt thi nhau kéo đến che khuất mặt trời.

Bùm. Đoàng. Đoàng.

Ầm ầm.

Chiến trường hiện ra như một bức tranh hỗn loạn, đủ màu sắc tang thương. Đất đai bị cày xới bởi những hố bom sâu hoắm, lầy lội, nham nhở. Những hàng rào thép gai giăng mắc khắp nơi. Tiếng pháo gầm rít không ngừng, tiếng đạn xé gió vang lên như những tiếng thét ghê rợn, hòa cùng tiếng hô xung phong đầy quyết liệt.

Binh lính trong bộ quân phục lấm lem bùn đất, mặt mũi nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn rực lên ý chí chiến đấu. Họ lao mình khỏi những chiến hào chật hẹp, tay siết chặt súng trường, lưỡi lê lấp lánh trong ánh sáng mờ nhạt. Mỗi bước chân là một cuộc vật lộn v��i bùn lầy. Mưa phùn trút xuống làm nặng thêm từng bước chân, nặng thêm linh hồn họ.

Phía trước, khói đen bốc lên từ những vụ nổ, che mờ tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và ngột ngạt. Những khẩu súng máy từ phía kẻ địch rền vang không ngừng, tạo ra các bức tường lửa chết chóc. Vô số binh lính gục xuống, nhưng đồng đội phía sau vẫn tiến lên, tiếng hô vang át cả tiếng bom đạn.

Tiếng đạn rít lên xung quanh, nhiều người gục ngã ngay tại chỗ. Một người lính trẻ vừa lao qua hàng rào thép gai liền bị trúng đạn, ngã xuống bùn. Máu đỏ tràn ra nhuộm đẫm bộ quân phục. Anh thở hổn hển, tay run rẩy đưa lên bụng, cố ngăn máu tuôn ra, ánh mắt hoang mang tìm kiếm đồng đội. Gần đó, một người lính khác nhìn thấy, nhưng chân anh như bị đóng đinh dưới làn đạn dày đặc. Đôi mắt họ chạm nhau, một lời cầu cứu lặng lẽ vang lên giữa khói lửa, nhưng thời gian không cho phép cả hai dừng lại.

Trong chiến hào, những người bị thương được kéo về. Tiếng rên rỉ, tiếng cầu nguyện xen lẫn tiếng hét đau đớn làm không khí càng thêm nặng nề. Một người lính bị thương ở chân cố gắng bấu vào bờ hào, gương mặt nhăn nhó nhưng miệng vẫn cắn chặt một mảnh vải để không bật ra tiếng hét. Những người đồng đội vội băng bó cho anh, những mảnh băng tạm bợ được quấn chặt quanh vết thương. Ai nấy đều biết, không phải ai cũng có cơ hội được cứu sống. Những ca nặng hơn phải chờ đến khi tiếng pháo im lặng, nhưng với cuộc chiến này, sự im lặng là điều hiếm hoi.

Phía bên kia chiến tuyến, những người lính cũng đối mặt với hiểm nguy không kém. Một người lính bị lựu đạn nổ gần, bụi đất phủ lên toàn thân. Anh loạng choạng đứng dậy, máu chảy ra từ trán, dù vậy, hai tay vẫn run rẩy cầm chặt khẩu súng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh bắn trượt một loạt đạn trước khi bị hạ gục bởi viên đạn từ đối thủ phía bên kia. Tiếng súng ngừng lại, nhưng trong mắt người lính, cuộc đời đã lùi xa, nhường chỗ cho sự lặng thinh vĩnh viễn.

Thân hình người lính bất lực ngã xuống chân tường hào, máu ồ ạt chảy ra từ vết thương trên ngực. Michael biết mình đã chẳng còn sống đư��c bao lâu. Ánh mắt Michael theo bản năng quay sang bên trái, như muốn tìm kiếm thứ gì đó. Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, tầm nhìn mờ mịt của Michael đã kịp nhìn thấy một bóng hình mảnh mai với mái tóc màu xanh kiêu hãnh. Anh không tài nào nhìn rõ khuôn mặt đối phương, chỉ lờ mờ thấy khẩu hình miệng đang mấp máy.

"Mor..."

"Moriarty?"

"Moriarty là ai?"

───

Xin hỏi đây có phải là văn phòng của giáo sư James Moriarty không?

Tôi là James Moriarty. Cô là ai?

Anh thực sự không biết tôi là ai sao?

───

Moriarty, anh làm gì ở đây?

Casey Selmore, cô sống cùng lũ người bình thường lâu quá nên cũng tưởng bản thân là chúng luôn rồi à?

Tại sao những người như chúng ta phải hạ mình xuống để hòa nhập với những kẻ thấp kém đấy?

Đừng tự lừa mình dối người nữa, Casey Selmore.

───

Tôi sẽ gọi nơi này là Reichenbach.

───

Cô thắng rồi.

***

Vô số giấc mơ, vô số cuộc đời lướt qua trong đầu Rudger. Trong những giấc mơ ấy, hắn đã trải qua rất nhiều thân phận: khi thì là một đứa trẻ, một người lính, lúc lại là một nhà quý tộc, một con bướm, một gốc cây, một nhà thám hiểm...

Hàng ngàn giấc mơ, hàng ngàn cuộc đời. Tất cả đan xen, trộn lẫn vào nhau khiến Rudger không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Nhưng trong mỗi khoảnh khắc tâm trí chìm vào mê hoặc, luôn có một giọng nói khe khẽ nhắc nhở hắn biết thân phận mình là ai.

Tựa như một ánh lửa bập bùng trong cơn bão tuyết, bản ngã Rudger nhờ đó mà không bị biến mất. Hắn tiếp tục tiến về phía trước, phá vỡ tầng tầng lớp lớp mộng cảnh.

───

Bơi trong biển sâu không đáy, người đàn ông không ngừng vật lộn với bóng tối. Không thể phân biệt phương hướng khi xung quanh chỉ là một màu đen thuần túy. Cố gắng ngoi lên mặt nước, nhưng người đàn ông thậm chí không chắc liệu mình có đang đi lên hay không.

Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục di chuyển, không hề dừng lại. Nếu cứ tiếp tục, anh có linh cảm mình sẽ đến được nơi mình mong muốn. Chỉ cần luôn khắc ghi nơi mình muốn đến, tới một lúc nào đó, chắc chắn sẽ đến đích.

───

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Người đàn ông ch���t nhìn thấy một tia sáng nhỏ chiếu xuyên qua bóng tối giữa lòng biển sâu. Tia sáng mỏng manh và yếu ớt đến mức tưởng chừng có thể bị bóng tối xung quanh xé nát bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, ánh sáng vẫn kiên trì le lói, dẫn đường cho người đàn ông trong bóng đêm. Thấy vậy, anh càng kiên định bơi về phía ánh sáng. Đó là lối thoát duy nhất khỏi vùng biển này.

Cứ như vậy, khoảnh khắc bàn tay đưa ra chạm vào tia sáng, bóng tối ngay lập tức bị cuốn trôi, mọi thứ lại trở nên trắng xóa.

───

Ầm ầm!

Người đàn ông lại có thể nghe thấy âm thanh sóng biển. Anh lại đứng trên bãi cát trắng, nhìn ra đại dương vô tận. Khung cảnh thật quen thuộc.

Khi nhìn xuống chân, người đàn ông thấy một lâu đài cát vẫn nguyên vẹn dù không ngừng bị sóng đánh. Tuy nhiên, lâu đài lúc này đã không còn là cát bụi mỏng manh mà đã trở thành một pháo đài nhỏ bằng thép kiên cố.

"Làm tốt lắm!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Người đàn ông rời mắt khỏi lâu đài cát, quay lại nhìn. Ánh mắt anh hơi kinh ngạc nhưng sau đó liền gật đầu.

"C�� ấy đâu rồi?"

"Người ấy đi trước rồi."

Bóng người lắc đầu trả lời. Ngay cả trong vô số làn sóng ký ức xô đẩy bản ngã, đó vẫn là thứ không bao giờ bị lãng quên.

Hiện tại là Rudger Chelici.

Trước đó là Gerrard.

Rồi Machiavelli, James Moriarty, Heathcliff Van Bretus...

Hắn đã từng mang rất nhiều thân phận. Nhưng hắn chưa từng quên bản chất của mình. Hắn là một người của thế kỷ XXI.

"Đừng bao giờ quên anh là ai."

"Tôi biết."

Rudger nhìn thẳng về phía trước.

Chẳng mấy chốc, sóng biển đã dừng lại. Bên cạnh lâu đài cát, một cánh cửa trắng tinh xuất hiện. Rudger không do dự mở cửa và bước qua.

───

Khoảnh khắc Rudger bước qua cánh cửa, thoát khỏi thế giới ảo mộng của Nirva, Linh Cấp bật cười, đưa tay lấy lại viên ngọc xanh trên đỉnh đầu con tốt hình quạ. Sau đó, hắn không do dự đẩy quân tốt về phía trước.

"Chiếu tướng."

***

Cùng lúc đó, tại một vùng đất xa xôi phía Bắc.

Trong một căn nhà gỗ phủ đầy tuyết trắng, Casey Selmore chợt bừng tỉnh.

........

Casey Selmore nhất thời không biết mình đang ở đâu. Cô dường như đã có một giấc mộng cực kỳ dài, chân thực đến mức không rõ mình hiện tại đã tỉnh lại hay chỉ là đang ở trong một giấc mộng khác.

Tay Casey Selmore khẽ chạm vào túi áo, lấy ra một tờ giấy. Tờ giấy vốn thấm đẫm phép thuật đã hoàn toàn chuyển màu xám xịt.

........

Casey Selmore ngẩn người nhìn tấm bùa Talisman trong tay.

Thật kỳ lạ!

Cô không hề mang theo tạo tác kia. Làm sao [Bão ký ức] lại xảy ra được?

Nhưng nếu đó không phải [Bão ký ức] thì làm sao giải thích việc phép thuật trên mẫu vật này biến mất?

Những gì xảy ra bên trong [Bão ký ức] cũng quá đỗi lạ lùng. Đó chắc chắn không thể nào là ký ức của tên ngốc kia được.

........

Sau một lúc nghĩ mãi vẫn không ra, Casey Selmore liền lắc đầu. Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa. Cô còn rất nhiều việc phải làm, suy nghĩ về người đàn ông đó lúc này chỉ khiến cô thêm phiền phức.

Casey Selmore mở chiếc đồng hồ quả quýt. Vẫn còn khá sớm. Nhưng lúc này cô cũng không thể ngủ thêm được nữa. Casey Selmore bật dậy, nhanh chóng mặc quần áo ấm vào. Ánh đèn le lói trên bàn phản chiếu lên một tấm bản đồ đã được đánh dấu chi chít ghi chú mực đỏ.

Casey Selmore quấn mình trong vài chiếc áo lông dày, đội mũ lên che kín mít cả mặt, vớ lấy tấm bản đồ cất vào túi áo.

Vù vù.

Ngay khi cánh cửa mở ra, tiếng gió rít cùng cái lạnh thấu xương tức khắc ập đến, lấp đầy căn nhà gỗ ấm cúng. Bóng lưng Casey Selmore chẳng mấy chốc biến mất vào trong cơn bão tuyết.

Tác phẩm này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free