Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 553: Chạm mặt (3)

Trực giác của Nirva chợt réo lên hồi chuông cảnh báo. Đây là lần đầu tiên ông có cảm giác như vậy.

Chẳng lẽ đây là xúc cảm mà loài người vẫn gọi là lo lắng?

Nirva từng đối mặt với vô số kẻ thù, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy khí thế bị áp đảo đến vậy. Ngay cả khi chạm trán Surna hay Rudger Chelici, Nirva cũng chẳng hề e sợ. Nếu có, thì đó chỉ đơn thuần là sự thận trọng trước một đối thủ khó nhằn mà thôi.

Thế nhưng, kẻ địch ẩn mình trong bóng tối lúc này lại hoàn toàn khác. Cảm giác như có hàng trăm con côn trùng đang bò khắp người khiến ông khó mà diễn tả được. Nếu khi nhìn nhân loại, Nirva chỉ thấy ghét bỏ, coi thường, thì với sinh vật trước mặt, thái độ của ông ta còn hơn cả ghê tởm, đó là sự kinh tởm tột cùng.

Nirva vốn là người cai quản những giấc mơ, nơi hỗn dung của trí tưởng tượng và năng lượng tinh thần của muôn loài. Ông đã chứng kiến vô số giấc mơ kỳ lạ, nhưng thứ đang hiện hữu trước mắt ông lúc này – một con quỷ mà ông không biết phải gọi tên là gì – lại hoàn toàn khác biệt. Trông nó đen tối, mục ruỗng, không hề giống một ác mộng thông thường, bởi sinh vật này chất chứa quá nhiều oán hận và dã tính của quái thú.

Sedina và Julia cũng nhận ra phản ứng bất thường của Nirva. Đôi mắt cả hai theo bản năng hướng về phía Nirva đang nhìn. Bên trong đường hầm tăm tối ẩn hiện một sinh vật cực kỳ khổng lồ. Sedina có cảm giác như vô số thứ nhung nhúc đang không ngừng ngọ nguậy.

Sedina sởn gai ốc. Cảm giác lúc này hoàn toàn khác xa so với thời điểm họ chạy trốn khỏi con thú khổng lồ ở tầng giữa hòn đảo.

"Tiền bối?"

Sedina vừa thốt lên.

Chớp nhoáng!

Một đôi mắt đỏ rực khổng lồ bất chợt hiện ra từ trong bóng đêm. Sắc mặt Sedina và Julia lập tức trở nên trắng bệch. Thứ đầu tiên nhô ra khỏi màn đêm đen kịt chính là bộ lông đen tuyền. Sinh vật khoác trên mình bộ lông xù xì ấy đang nhìn chằm chằm Nirva.

Quaaaaang!

Một đòn đánh từ Nirva giáng thẳng vào con quái vật. Gần như cùng lúc, một thứ màu đen lớn hơn nhiều trào ra, nuốt chửng ác quỷ kia.

Rầm!

Thứ màu đen không chỉ hất tung Nirva mà còn ghim chặt con quái vật vào tường. Thế công vẫn không ngừng ồ ạt phóng ra.

Đôi vai Julia run lên bần bật khi cô nhìn thấy bộ lông đen đang dần trở nên to lớn hơn.

"Bàn tay? Chỉ một cái vẫy tay thôi mà Nirva đã bị thổi bay xa đến vậy sao? Sinh vật kia rốt cuộc là thứ gì?"

Trái ngược với Julia, phản ứng của Sedina bình tĩnh hơn một chút.

"Julia, mau chạy đi!"

Hai người khó khăn dìu nhau đứng dậy, cố gắng lánh xa chiến trường hết mức có thể.

Kwaaaaaa!!!

Bức tường sập đổ hoàn toàn, b���i đất cuồn cuộn bốc lên che kín tầm nhìn. Giữa những mảnh vỡ, bóng hình khổng lồ của con quái vật thấp thoáng, với đôi mắt đỏ lòm phát sáng trong đêm.

Trên đường chạy trốn, Julia ngoái đầu nhìn lại, không khỏi hít một hơi lạnh. Sinh vật vừa xuất hiện là một con quái vật vượt xa mọi nhận thức thông thường của cô bé.

Rầm rầm.

Mỗi khi con quái vật dậm chân, sàn nhà lại ầm ầm rung chuyển.

"Jevaudan?"

Con quái vật từng gây ra thảm họa Đêm Máu tại Vương quốc Durman, một thảm họa cấp quốc gia.

Ooooooooohhh───!!!

Cơn ác mộng của muôn loài đang gầm gừ với Nirva.

Một thanh kiếm cát khổng lồ bay đến, xuyên qua đám đầu quái thú đang nhung nhúc trên thân Jevaudan.

Răng rắc. Răng rắc.

Trái với vẻ ngoài bị đâm trúng, có thứ gì đó đang nhúc nhích dưới bụng Jevaudan. Khi nhìn kỹ, Nirva mới thấy con quái vật đang đứng hoàn toàn bằng hai chân sau. Bên dưới là vô số đầu quái thú không ngừng gặm nhấm thanh kiếm của ông. Tiếng nhai nuốt răng rắc vang vọng trong không gian u tối khiến ai nấy đều sởn gai ốc.

Quang!

Nirva cho nổ tung những mảnh vụn khỏi người, rồi lao về phía trước. Ánh mắt Jevaudan không rời mục tiêu trước mặt. Bản năng mách bảo Jevaudan rằng, Nirva chính là kẻ mạnh nhất, có sức đe dọa nhất ở nơi này.

Nirva cưỡi trên làn sóng cát vàng lao thẳng về phía Jevaudan. Ánh sáng hoàng kim lấp lóe trong mắt ông. Jevaudan vung cánh tay phải đập xuống, không gian như thể bị xé toạc làm đôi.

Tuy nhiên, sóng cát không phải thứ có thể bị loại bỏ chỉ bằng sức mạnh vật lý. Vô số hạt cát ào ạt bay đến nhấn chìm cơ thể Jevaudan. Sắc mặt Nirva lạnh lùng. Ông ta muốn bóp chết con quái vật ghê tởm này.

Jevaudan chợt ngẩng đầu lên.

U u u!!!

Cả hai cái đầu sói hai bên vai đồng loạt hú lên. Sóng âm ẩn chứa trong tiếng hú xuyên qua biển cát mênh mông. Ngay lập tức, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

"?!"

Lượng cát của Nirva đang cố nuốt chửng Jevaudan đồng loạt mất kiểm soát, đổ ào xuống sàn. Nirva nhíu mày.

Con quái này còn có khả năng làm tiêu tan năng lượng ư?

Sức mạnh điều khiển cát của Nirva không chỉ là phép thuật thông thường, mà là khả năng đặc thù được Nữ thần ban cho. Vậy mà giờ đây, khả năng ấy lại dễ dàng bị một tiếng hú của sinh vật kỳ lạ không biết từ đâu chui ra đánh tan.

Dòng suy nghĩ trong đầu Nirva không ngừng trôi chảy. Kế hoạch ban đầu của ông là an toàn khôi phục sức mạnh bằng cách săn lùng những vật hiến tế lang thang trong mê cung. Nhưng kế hoạch ấy đã bị con thú đen kia phá vỡ. Để đối phó với thứ gớm ghiếc đó, ông sẽ phải dốc hết sức mạnh mà ông đã khó khăn lắm mới tích lũy được.

Hết lần này đến lần khác. Hết kẻ này đến kẻ khác thi nhau xuất hiện, ngáng chân mọi tính toán của ông. Ngay cả khi Nirva đã bất chấp tất cả, dùng tới vật hiến tế của Nữ thần, ông vẫn không thể dứt điểm những kẻ phiền phức này chỉ trong một hơi.

Một đường gân xanh nổi lên trên trán Nirva.

Con quỷ đã dần mất hết kiên nhẫn. Hình tượng một ác quỷ luôn điềm tĩnh, nở nụ cười nhẹ đã không còn nữa. Thay vào đó là một khuôn mặt méo mó vì giận dữ.

Tốt lắm! Để xem thứ rác rưởi này có thể tác oai tác quái đến bao giờ?

Một cơn bão cát chợt bao quanh lấy Nirva. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Jevaudan hít một hơi sâu và tru lên.

Nirva lập tức triệu hồi gió, tạo ra một vùng chân không nhằm ngăn cản sóng âm. Tuy nhiên, tiếng hú của Jevaudan khác hẳn với âm thanh thông thường. Âm thanh trực tiếp xuyên thủng qua tầng chân không, đánh thẳng vào cơn bão cát.

Mặc dù có chút rung chuyển, nhưng lớp cát kết dính vững chãi không bị mất kiểm soát như trước. Nirva vung tay. Những hạt cát tụ lại biến thành vô số dây xích, phóng về phía cơ thể Jevaudan. Con quái vật điên cuồng vùng vẫy, những sợi xích không chịu nổi sức công phá lần lượt đứt gãy. Tuy nhiên, số lượng dây xích nhanh chóng được bổ sung không ngừng từ cát vàng xung quanh.

Jevaudan lại tiếp tục mở miệng định tạo ra một làn sóng âm mới. Nirva đã có kinh nghiệm, tất nhiên sẽ không để con súc sinh này đạt được mục đích.

"Súc sinh tốt nhất vẫn là nên ngậm miệng lại."

Những quả cầu cát khổng lồ thi nhau đánh vào khoang miệng há rộng của con quái vật, chặn đứng tiếng hú đang chực chờ phát ra.

Loảng xoảng. Loảng xoảng.

Những sợi xích cát trói buộc Jevaudan lần lượt tuột ra và rơi xuống. Vô số đầu quái vật phủ kín thân Jevaudan không ngừng gặm nhấm những sợi xích. Và hành động của chúng không dừng lại ở đó.

U u u!!!

Khi đầu của một con sói tru lên, tất cả những cái đầu khác cũng đồng thanh hú theo.

U u u!!!

U u u!!!

U u u!!!

Sự kết dính của cát vàng lại yếu đi rõ rệt do sự cộng hưởng của đám quái thú.

Nó còn có thể phát ra những làn sóng kỳ lạ từ toàn bộ cơ thể sao?

Tất nhiên, sức ảnh hưởng vẫn kém hơn hai đầu sói chính, nhưng chừng đó cũng đủ để biến hầu hết các cuộc tấn công của Nirva trở thành hư vô.

Không biết có phải là ảo giác của Nirva hay không, ông có cảm giác con thú kia đang nhỏ đi phần nào. Nhưng trái ngược với suy đoán rằng đối thủ đang bị suy yếu, việc thu nhỏ kích thước này dường như là con quái vật đang dồn nén sức mạnh lại hơn.

Chẳng lẽ nó muốn tiến hóa?

Càng cố gắng phủ nhận, ý tưởng ấy càng khuấy đảo tâm trí Nirva. Ông không thể lãng phí thời giờ thêm nữa.

Jevaudan hạ thấp cơ thể, rồi cố gắng lao về phía Nirva. Cùng lúc, sàn nhà dưới chân con quái vật sụp xuống.

Rầm rầm!

Jevaudan dậm chân lấy đà phóng lên cao. Kích thước to lớn của con thú teo lại nhanh chóng. Hai đầu sói khổng lồ hai bên vai đã hóa thành hai chấm đen, vô số đầu quái thú rải rác khắp cơ thể biến mất, tứ chi đầy móng vuốt sắc nhọn dần co lại, có dáng dấp tay chân con người.

Biểu cảm của Nirva đanh lại. Ông không biết hình thái tiếp theo của thứ dị dạng kia là gì, nhưng ác quỷ biết rằng chuyện đó chắc chắn không phải là điềm lành.

Jevaudan vẫn đang không ngừng dẫm đạp lên những mảnh tường đang dần sụp đổ. Tốc độ di chuyển của nó hoàn toàn không tương xứng với kích thước to lớn của cơ thể.

Khoảnh khắc Jevaudan tiếp cận Nirva và vung tay lên, "Cút!"

Giọng nói của Nirva chợt vang lên ngay trên đỉnh đầu con quái vật. Đồng thời, thân hình Nirva trong tầm với của Jevaudan biến mất. Cát vàng đập thẳng vào mắt Jevaudan.

Ô ô ô!

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi Jevaudan bị tấn công, Nirva đã đánh sập toàn bộ không gian nơi đó. Con quái vật không còn bất kỳ điểm đặt chân nào, thân hình to lớn của nó rơi xuống hố sâu vô tận bên dưới.

Ngay lúc thân hình Jevaudan sắp biến mất, một ánh sáng đỏ chợt lóe lên trong bóng đêm.

Faaah!

Con quái vật khổng lồ dùng hết sức mạnh của đôi chân, liên tục bật nhảy lên những mảnh vụn đất đá đang rơi xuống. Từng mảnh một. Thân hình của nó với một tốc độ khủng khiếp như thể bay vút lên, vung tay vồ lấy Nirva đang lơ lửng trên không.

Rầm.

Nhưng bàn tay phủ đầy lông đen cuối cùng vẫn không thể chạm vào mục tiêu. Nirva dễ dàng triệu hồi cát vàng cản lại thế công của Jevaudan.

Thân thể con quái vật, không còn bất kỳ điểm tựa nào, rơi vào bóng tối vô tận.

U u u───!!!!

Một tiếng gào thảm thiết vọng lên từ bóng đêm sâu thẳm dưới chân Nirva, vang vọng khắp nhà tù.

"Chậc. Thật vô nghĩa!"

Nirva nhanh chóng thi triển phép thuật, khôi phục lại mặt đất.

Jevaudan đã bị ném xuống nơi sâu nhất của nhà tù. Xét đến sức sống của thứ gớm ghiếc kia, việc giết nó không hề đơn giản. Tốt nhất vẫn nên tạm thời giam cầm nó lại.

Nirva lắc đầu, rũ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ. Ông cần tiếp tục kế hoạch khôi phục.

Con quỷ nhanh chóng lần theo dấu vết của Sedina và Julia. Mục tiêu của ông chắc chắn không thể trốn thoát xa.

* * *

Nhóm người Aidan sau khi phá hủy bức tường mê cung liền bước vào một không gian mới. Khi nhìn thấy khoảng trống trước mặt, họ theo bản năng nghĩ rằng mình đã mắc sai lầm và chuẩn bị di chuyển sang một chỗ khác.

Đột nhiên có một tiếng hú lớn phát ra từ phía xa.

Ô ô ô.

Không gian rung chuyển và vang vọng như thể bị ảnh hưởng bởi tiếng kêu của một loài vật nào đó. Âm thanh đó rất yếu ớt, vọng lại từ rất xa, nhưng rõ ràng là tiếng sói tru.

Sheridan vểnh tai, quay đầu về hướng phát ra âm thanh.

"Hans?"

Mọi người đều bối rối, tự hỏi cái tên đó có ý nghĩa gì.

Cùng lúc, trong khi sự chú ý của mọi người đều dồn vào tiếng kêu kỳ lạ, ngón út của Rudger khẽ cử động.

Nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép hay phát tán dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free