Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 535: Thư viện (2)

Rudger theo bản năng điều động ma lực. Nhưng hắn chưa kịp phóng thần chú thì vị pháp sư già đã nhanh tay ngăn cản.

"Bình tĩnh."

"... ..."

Rudger quan sát người bên cạnh. Biểu cảm trên gương mặt Zandman không hề lộ vẻ hoang mang hay khó chịu. Điều đó chứng tỏ đống bùn đen kia không gây nguy hiểm cho bọn họ.

Hắn khẽ thở phào. Tuy nhiên, Rudger vẫn không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác. Ai mà biết được liệu có bất trắc nào ập đến bất cứ lúc nào?

"Thứ gì vậy?"

"Chúng ta gọi nó là 'Người thủ thư'."

"Nó sao?"

Rudger vừa dứt lời, đống bùn trên sàn đột nhiên trồi lên.

Sedina giật mình hét lên.

Lớp bùn đen sền sệt sau khi trồi lên cao hơn hai mét. Hình dáng của nó khá thon gọn, hai cánh tay tựa như đôi cánh, khắp cơ thể là những hoa văn vàng kim. Hình dạng tổng thể giống một con chim cánh cụt. Vẻ ngoài của thứ gọi là thủ thư này nhìn chung khá dễ thương. Ngay cả Sheridan, vốn không thường có hứng thú với những thứ ưa nhìn, cũng không khỏi xuýt xoa trước tạo hình búp bê đáng yêu này.

"Người thủ thư là hiện thân của vô số thông tin bên dưới Dreamland. Thông thường, họ hoàn toàn không gây nguy hiểm cho người ngoài."

"Họ làm gì ở đây?"

"Tất nhiên là trông giữ và bảo vệ thư viện này rồi."

"Nơi này cũng cần bảo vệ sao?"

"Cần chứ? Khu vực này là nơi lưu trữ những thông tin cực kỳ quý hiếm và quan trọng của Dreamland. Gọi nơi đây là thánh địa của tri thức cũng không ngoa."

Rudger ngắm nhìn khung c���nh thư viện. Nơi này bày trí đủ loại sách, lớn hơn bất kỳ thư viện nào hắn từng đặt chân tới. Nhìn những giá sách trải dài bất tận, Rudger có cảm giác như nơi này không hề có điểm cuối. Sàn nhà lấp lánh ánh sao như dải Ngân hà trên bầu trời đêm, ánh nắng dịu nhẹ chiếu xuống từ trần nhà cao vút. Một thư viện tồn tại giữa ranh giới ngày và đêm.

"Đây là nơi lưu giữ ước mơ của tất cả mọi người. Những cuốn sách trong đây đều là ký ức và ước mơ của ai đó."

"Tất cả nhân loại sao?"

"Không chỉ nhân loại đâu. Nơi đây chính là lịch sử của đại lục này đấy."

Vậy đây chẳng phải là một kho tàng kiến thức sao?

Chắc chắn trong những cuốn sách này có chứa đựng những thông tin về các loại phép thuật đã bị thất truyền.

Sedina cũng trở nên cực kỳ hứng thú.

"Đừng đi qua đó."

Zandman ngăn Sedina lại như thể ông ấy đã sớm biết cô bé sẽ hành động như vậy.

"Ta khuyên cô bé không nên động chạm đến những cuốn sách ở đây. Chúng ta chỉ nên biết như vậy thôi, tốt hơn hết đừng chạm vào chúng."

"Có nguy hiểm gì sao?"

Sedina rụt rè hỏi.

Rudger không nói gì. Hắn vẫn còn đang ngạc nhiên vì sự tồn tại của một nơi như thế này. Suy nghĩ của hắn cũng vô thức nảy sinh lòng tham.

Nếu đây là nơi lưu giữ tất cả ký ức trong quá khứ, hắn có thể tìm ra cách chữa khỏi căn bệnh cho đứa trẻ kia. Trước khao khát mãnh liệt đó, Rudger bắt đầu đánh mất sự tự chủ trước sức cám dỗ của tri thức.

Không chỉ là phương pháp điều trị, nếu có thể, hắn sẽ còn khám phá được những bí ẩn khác của thế giới này mà ngay cả các pháp sư khác cũng chưa thể lý giải.

Giọng nói của vị pháp sư già đột nhiên vang lên, đánh thức dòng suy nghĩ đang ngập tràn trong tâm trí Rudger.

"Muốn đọc được sách ở nơi này phải trả một cái giá tương xứng."

"Cái gì?"

Zandman không mấy ngạc nhiên khi thấy thái độ của Rudger. Người bình thường chẳng ai lại không khỏi động lòng trước kho tàng tri thức của nhân loại. Ngay cả những người có ý chí tinh thần mạnh mẽ khi bước chân vào thư viện này, việc chống lại sức cám dỗ của tri thức vẫn là một chuyện tương đối khó kh��n.

Bằng chứng là trong quá khứ, số lượng những Người Du Hành đã bằng lòng chấp nhận cái giá trao đổi không hề ít. Ý thức tự chủ của bọn họ yếu sao? Tất nhiên là không. Tuy nhiên, phần lịch sử đó vẫn tồn tại. Điều đó là minh chứng rõ ràng nhất về những gì đã xảy ra ở nơi này.

Zandman hiểu rõ hơn ai hết rằng việc kháng cự lại ham muốn của bản thân không hề dễ dàng như người ta tưởng. Ngay cả ông ấy lần đầu tiên bước chân vào thư viện cũng không khác gì anh chàng trẻ tuổi đang đứng cạnh ông lúc này. Ông ta có thể cảm thông với những người mới này.

"Ở đây, muốn đọc sách phải có điều kiện."

"Có vẻ như các điều kiện khá nghiêm ngặt."

"Không chỉ là khá đâu."

Một nụ cười ẩn ý xuất hiện trên môi Zandman.

"Những cuốn sách ở đây không phải sách bình thường. Chính xác hơn, chúng là những ký ức, kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm mà một người đã tích lũy cả đời. Không ai biết lý do tại sao những tri thức này lại có thể biến hóa thành sách."

Có sự cảnh giác trong mắt Zandman khi ông ấy nhìn những cuốn sách trên giá.

"Hãy nghĩ xem, cái giá phải trả để có được những tri thức không thuộc về mình. Dreamland không bao giờ cho ai thứ gì miễn phí cả. Cậu phải trả một cái giá tương đương."

Hans đang im lặng lắng nghe chợt mở miệng.

"Vậy chẳng lẽ để có được kiến thức đó phải từ bỏ những kiến thức khác sao?"

"Chỉ kiến thức thôi ư? Cậu quên ta đã nói gì rồi ư? Những cuốn sách đó chứa đựng toàn bộ ký ức và trải nghiệm cả cuộc đời."

"Đừng bảo là... ..."

"Đúng vậy. Một khi đã đọc hết một cuốn sách, người đọc sẽ không còn là chính mình nữa, thay vào đó là một bản ngã hoàn toàn mới."

Zandman gật đầu. Mọi giá trị đánh đổi đều phải tương đương. Kiến thức đánh đổi bằng kiến thức, trí nhớ đánh đổi bằng trí nhớ, kinh nghiệm đánh đổi bằng kinh nghiệm.

Khi một cuốn sách được đọc hết, người đọc cuốn sách đó sẽ không còn là chính mình nữa, thay vào đó là một bản ngã hoàn toàn mới.

Đây không phải là ghi đè bộ nhớ sao?

Bản ngã của ai đó biến mất và một bản ngã mới chiếm lấy cơ thể đó d��a trên những ký ức có trong cuốn sách.

Thế thì đó rốt cuộc là ai? Chủ sở hữu cuốn sách hay người đọc cuốn sách?

Ký ức đã thay đổi nhưng thể xác và tâm hồn vẫn như cũ. Ngay cả việc đưa linh hồn vào xác chết thôi cũng đã gây ra phản ứng dữ dội rồi. Nhưng nếu linh hồn và thể xác vẫn ổn, chỉ ký ức làm nên bản thể đã hoàn toàn biến mất thì sao?

"Đó là một câu chuyện khá phức tạp và mơ hồ. Linh hồn và thể xác vẫn như cũ nên chỉ ký ức bị thay đổi. Vậy người đó rốt cuộc là sống hay đã chết?"

Một người đọc một cuốn sách chứa đựng ký ức của người khác. Càng đọc nhiều, dấu ấn của chủ nhân cuốn sách càng in sâu, cho đến một lúc nào đó, trong tâm trí của người đọc chỉ còn lại ký ức của cuốn sách. Bản ngã đã hoàn toàn biến mất.

Tình huống này khác với việc mất trí nhớ. Ngay cả khi một người không còn ký ức của mình thì những trải nghiệm cũ vẫn thuộc về họ. Còn trong trường hợp này, trí nhớ đã hoàn toàn là của người khác, những kinh nghiệm, trải nghiệm đều đã bị thay thế hoàn toàn. Cơ thể vật lý lúc này đúng nghĩa chỉ là một cái vỏ chứa, thứ bên trong đã không còn là bản ngã nguyên thủy.

Câu hỏi đặt ra tiếp theo là chuyện gì sẽ xảy ra với cơ thể kia?

Không ai biết, cũng chưa từng có ai chứng kiến. Những ký ức bên trong cuốn sách dù sao cũng chỉ là một hồi ức được ghi lại. Cuộc đời của chủ nhân những ký ức đó thực sự đã kết thúc. Giả sử những ký ức đó thực sự được truyền vào một cơ thể sống, tồn tại như vậy liệu có được tính là một người còn sống không hay chỉ đơn thuần là một con rối được cấy ghép ký ức?

Thấy vẻ mặt của Rudger dần trở nên nghiêm túc, vị pháp sư già tiếp tục nói với giọng điệu thở dài.

"Ban đầu ta cũng không tin. Nhưng phải đến khi chứng kiến ​​những gì đã xảy ra với một người đồng nghiệp, ta mới nhận ra sự nghiêm trọng của chuyện này."

"Người đó đã đọc hết cuốn sách ư?"

"Chỉ một nửa thôi. Nhưng chỉ một nửa ký ức đó cũng đã đủ khiến anh ấy phát điên. Những kỷ niệm không phải của mình mà là của người khác. Chúng không chỉ tồn tại dưới dạng thước phim tĩnh mà thực sự là những dòng ký ức sống động tuôn chảy vào trí não, như thể chính anh ta đã tự mình trải qua."

Ngay cả khi đó chỉ là một kỷ niệm vui vẻ hay thú vị, nếu có thứ gì đó không phải của bản thân xuất hiện, cảm giác xa lạ sẽ xảy ra. Nếu đó là một ký ức kinh hoàng thì sao? Thật khó có thể tưởng tượng được người đó sẽ phải trải qua những gì.

"Trí óc con người vốn yếu đuối. Ngay cả với chúng ta, những người vốn luôn tự tin vào ý chí tinh thần của bản thân cũng không dám tùy tiện tiếp nhận ký ức của một người xa lạ. Đó là lý do tại sao chúng ta không nên tùy tiện chạm vào những cuốn sách ở đây."

Zandman thở dài.

"Nơi này thực sự rất cám dỗ nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Đi thôi. Không có gì cần tìm kiếm ở đây đâu."

Khoảnh khắc nhóm Rudger định tiếp tục thì một giọng nói xa lạ chợt vang lên.

"Nếu đã đến tận đây rồi, các người không muốn ở lại thêm một chút sao?"

Nghe thấy âm thanh bất ngờ của một vị khách không mời mà đến, ánh mắt của năm người theo phản xạ nhìn sang.

Ở giữa lối ��i của những giá sách và bàn làm việc là một ông già gầy gò đang đứng. Những hạt cát vàng óng rơi rụng quanh khóe mắt người đó, gợi liên tưởng đến vầng trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời đêm.

* * *

Rene lắc đầu than thở trước cấu trúc phức tạp và rối rắm của tầng giữa. Ban đầu, cô bé cố gắng ở yên một chỗ chờ người đến cứu. Nhưng khi nhìn thấy một con lươn khổng lồ đang điên cuồng nuốt chửng những hòn đảo trên bầu trời, Rene không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi xuống những hòn đảo bên dưới.

Càng đi xuống, cô bé càng cảm thấy bất an khó tả. Đôi mắt Rene nhức nhối như thể trực giác đang mách bảo về một mối nguy hiểm nào đó. Nhưng cho đến hiện tại vẫn chưa phát sinh chuyện gì nghiêm trọng. Rene không thể lý giải nổi hiện tượng kỳ lạ này.

Rene nhìn những người đang đi cùng. Mặc dù bị tách khỏi Erendir nhưng cô bé không bị bỏ lại một mình. Rene không quá lo lắng, bởi vì ở bên cạnh cô bé lúc này là một người đáng tin cậy.

"Khó chịu ở đâu sao?"

Rene ngay lập tức trả lời.

"Em vẫn ổn."

Bạn thân nhất của Freuden Ulburg, Henry Presto, đứng yên lặng cách đó không xa, chỉ biết lắc đầu.

'Freuden coi như xong rồi.'

Rene và Freuden không phải là những người duy nhất ở đây. Bên cạnh bọn họ còn có một vài học sinh năm hai khác, trong đó có Henry Presto.

Đôi mắt của Henry khẽ nheo lại khi nhìn sang Rene.

Thật ra thì cô bé đó cũng không có gì xấu. Chỉ là anh ta cảm thấy thái độ của cô bé dành cho Freuden không phải là tình cảm trai gái, mà giống như một người em gái với một đàn anh tốt bụng.

Điều tệ hơn nữa là thân phận của bọn họ.

Henry kìm nén tiếng thở dài của mình.

Nhìn thái độ của Freuden, dường như hai người đã từng quen biết. Tuy nhiên, có vẻ cô bé kia không hề có ấn tượng gì, còn Freuden thì lại chẳng có ý định giải thích.

Ôi trời! Mối quan hệ lằng nhằng gì thế này?

"Tạm thời hãy nghỉ ngơi một lát."

Khi nghe được lời nói của Freuden, các học sinh khác đều thở phào nhẹ nhõm và ngồi xuống.

"Vậy em đi xem xung quanh một lát."

"Anh đi cùng em."

"Không cần đâu. Em chỉ đi quan sát xung quanh một chút thôi."

Rene xua tay, nhất quyết không cho Freuden đi theo. Cô bé nhanh chóng đi vòng quanh khu vực nhóm đang dừng chân. Ánh mắt Rene đảo quanh liên tục, cô bé không cảm thấy nguy hiểm nào xung quanh. Vậy thì khả năng nơi này thực sự an toàn, hẳn sẽ không có mối đe dọa bất ngờ nào.

Khi Rene định quay trở lại thì chợt cảm nhận được điều gì đó. Cô bé cảnh giác quay đầu lại, đập vào mắt Rene là một khoảng không gian tràn ngập bóng tối đột ngột hiện ra.

'Cái gì thế?'

Trực giác nguy hiểm réo lên không ngớt. Trong khi Rene còn đang bối rối thì giọng nói của một người đàn ông từ bóng tối vô tận vang lên.

"Xin chào."

Mọi quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free