(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 528: Dưới mặt biển (1)
Năng lực đặc thù của Mơ Mộng là khả năng cắt đứt mọi vật. Thoạt nhìn, đây có vẻ không phải năng lực gì đáng gờm, nhưng nếu khả năng ấy có thể bỏ qua mọi độ bền và lớp phòng thủ của mục tiêu thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Thử tưởng tượng cảnh kẻ này có thể lặng lẽ tiếp cận và ra đòn bất ngờ không tiếng động, đó chắc chắn sẽ là ác mộng của bất cứ mục tiêu nào. Cũng vì lẽ đó mà Mơ Mộng đã phát triển toàn bộ năng lực theo hướng chuyên ám sát.
Nhưng bây giờ, lần đầu tiên Mơ Mộng trải nghiệm cảm giác năng lực bản thân vẫn luôn tự hào bị khắc chế. Năng lực sắc bén của hắn đến từ Dreamland. Bên trong thế giới này, mọi năng lực đặc thù đều được hiện thực hóa dựa trên ý chí của người sở hữu.
Nếu vậy sẽ nảy sinh vấn đề. Nếu một người sở hữu khả năng xuyên thấu cực hạn đối đầu với một người sở hữu khả năng phòng thủ tuyệt đối, chuyện gì sẽ xảy ra?
Ở Dreamland, việc phân định thắng thua rất đơn giản. Người có ý chí tinh thần mạnh mẽ hơn sẽ chiến thắng.
Từ trước tới giờ, một khi Mơ Mộng đã quyết tâm, không có thứ gì hắn không thể cắt bỏ. Nhưng mọi đòn đánh của hắn đều đã bị Alex chặn lại. Điều đó có nghĩa là sức mạnh tinh thần của nhân loại trước mặt không hề thua kém, thậm chí còn mạnh hơn hắn – một hầu cận của Nirva, kẻ được sinh ra và am tường Dreamland hơn bất kỳ ai trong số họ.
Đó là điều Mơ Mộng không thể thừa nhận nổi.
Làm sao một con người thấp kém có thể có sức mạnh tinh thần ngang ngửa với hắn chứ?
Hắn là hầu cận của Ngài Nirva, là một trong những kẻ nắm quyền cai quản thế giới này.
Bàn tay Mơ Mộng chợt di chuyển. Năm lưỡi kiếm từ đầu ngón tay lóe lên, tách ra phóng về phía Alex từ nhiều hướng khác nhau. Những nhát chém liên hồi ẩn hiện như rắn rình mồi. Cái lạnh lẽo thấm sâu vào từng thớ thịt của Alex.
Alex bình tĩnh hít một hơi thật sâu và vững vàng thanh kiếm. Cậu lùi lại một bước, vạch một vòng tròn quanh thân mình. Ngay khoảnh khắc những nhát chém từ gã hiệp sĩ áo đỏ phóng tới, chúng liền bị năng lượng từ vòng tròn hấp thu hoàn toàn.
Chứng kiến những nhát chém của mình bị đối phương gom lại một chỗ rồi đồng loạt biến mất, trên gương mặt gã hiệp sĩ chỉ còn lại vẻ ngạc nhiên và ngỡ ngàng.
Không để hắn ta kịp phản ứng, đòn đánh bất ngờ của Alex đâm tới, chọc thẳng vào điểm yếu lộ ra.
Rầm!
Dù chỉ là một cú đâm nhẹ nhưng uy lực không kém gì đại bác khai hỏa. Thân thể gã hiệp sĩ bị đánh bay về sau, va thẳng vào đống đá lớn. Cú va chạm mạnh đến mức tạo ra một vết nứt khổng lồ dưới mặt đất, đất đá xung quanh bị nghiền nát, mảnh vụn bay tứ tán.
Violetta hít một hơi thật sâu khi chứng kiến cảnh chiến đấu trước mắt. Cô biết Alex đã mạnh lên nhưng không ngờ cậu ấy lại mạnh đến trình độ này.
Mới đó đã bao lâu rồi?
Trước lúc đến khu rừng yêu tinh, Violetta vẫn cảm thấy bản thân có thể hiểu rõ thực lực của Alex. Nhưng hiện tại, cô cảm giác người đồng đội mình thật xa lạ, như thể cậu ta đã trở thành một người hoàn toàn khác. Alex hẳn đã thu được rất nhiều lợi ích trong chuyến đi gần đây. Nhưng kể cả khi tính đến điều đó, tốc độ tăng trưởng của Alex vẫn khiến Violetta khó tin.
“Này, ngươi còn định rúc trong đó đến bao giờ?”
Alex chĩa mũi kiếm vào vị trí kẻ địch vừa bị đánh bay.
Lời vừa dứt, một bóng đen đột nhiên lao ra từ bên trong đám bụi đất. Tốc độ còn nhanh hơn ban nãy gấp bội.
Alex lập tức vào thế phòng thủ. Nhưng trái với suy đoán của cậu ta, bóng dáng gã hiệp sĩ đang trên đà tấn công đột nhiên biến mất.
Đối phương bỏ chạy?
Không đúng!
Đôi mắt Alex nhanh chóng quét qua xung quanh. Alex hoàn toàn không bắt kịp tốc độ của Mơ Mộng. Những lần đỡ được đòn đánh của gã hiệp sĩ là do trực giác cậu cảm nhận được đại khái hướng di chuyển của đối phương.
Nhưng lần này kẻ địch đã thay đổi chiến thuật. Hắn ta liên tục tăng tốc, không ngừng thay đổi vị trí trong không gian. Dù Alex có thể lờ mờ cảm nhận được hướng tấn công, vị trí đó cũng đã nhanh chóng thay đổi.
Đầu Alex quay cuồng. Cậu ta biết lựa chọn tốt nhất hiện tại là phải nhắm trúng vào thân thể thực sự của đối phương. Còn Mơ Mộng tất nhiên sẽ không để Alex đạt được mục đích, hắn cũng đang chờ đợi cơ hội tung đòn chí mạng. Cả hai đều hiểu rõ ý định thực sự của nhau, thế trận nhất thời rơi vào thế giằng co.
Mơ Mộng trong một khoảnh khắc bắt được sơ hở của Alex, thân hình hắn đột nhiên tiếp cận điểm mù của mục tiêu, móng vuốt trong tay nhắm thẳng vào cổ đối phương.
Uỳnh!
Nhưng đòn đánh của hắn chưa kịp chạm đến người Alex thì thân thể gã hiệp sĩ đã hứng chịu một lực trấn áp khủng khiếp từ bên trên. Đó là một cú va chạm trực diện vào thẳng lưng kẻ đang vung kiếm. Thân thể gã hiệp sĩ bị đánh lún xuống mặt đất.
Alex lúc này mới quay đầu lại nhìn, khóe miệng cậu nhếch lên.
“Làm tốt lắm, Pantos.”
Mơ Mộng không có thời gian phản ứng với sự chế giễu của Alex. Hắn ta còn đang phải chống lại áp lực đè lên lưng mình. Gã không ngờ nhân loại kia lại cố tình lộ sơ hở hòng đánh lừa mình, tạo cơ hội cho thú nhân kia đánh úp.
Pantos lúc này đang dẫm lên lưng Mơ Mộng, anh chàng thú nhân hơi ngạc nhiên trước sức mạnh của bộ giáp, vốn cứng cáp hơn dự kiến của mình.
Pantos không do dự gia tăng sức mạnh lên chân.
Ầm ầm! Rắc!
Bộ giáp của Mơ Mộng không chịu nổi sức mạnh đôi chân Pantos lập tức vỡ nát. Mặt đất bên dưới phát ra những tiếng sụp đổ, dường như trọng lực ở đó đã vượt quá mức chịu đựng.
[Aaaa!]
Móng tay tên hiệp sĩ cắm sâu vào lòng đất.
Khoảnh khắc Pantos nhìn thấy điều đó, anh ta không do dự nhấc chân và nhảy lùi lại. Bản năng thú nhân cảnh báo Pantos rằng có nguy hiểm.
Puhwaak!
Ngay khi Pantos lùi lại, tại vị trí anh ta vừa đứng liền xuất hiện vô số vết chém tựa lốc xoáy, tỏa ra mọi hướng như m��t ngọn núi lửa phun trào từ dưới lòng đất.
“Lùi lại!”
Violetta hét lên và chạy trốn cùng Arfa và Belaruna. Lốc xoáy không ngừng càn quét khu vực xung quanh, chém nát toàn bộ những vật nó va chạm. Alex và Pantos là hai mục tiêu chính của đợt càn quét này.
Hai mắt gã hiệp sĩ bùng lên lửa giận, thế công càng lúc càng trở nên mãnh liệt.
Một lúc lâu sau, vòng xoáy càn quét mới từ từ lắng xuống. Khu vực chiến đấu đã hoàn toàn trở thành một vùng đất bằng phẳng, tất cả những gì còn sót lại chỉ là những mảnh đất đá vụn vương vãi khắp nơi.
Tuy nhiên, cả hai người Alex và Pantos vẫn đứng vững. Dù vẻ ngoài của họ trông khá chật vật, da thịt và quần áo bị ánh kiếm chém tơi tả, nhưng nhìn chung cả hai không bị thương tổn nặng nề.
Lòng kiêu hãnh của gã hiệp sĩ bị đả kích nặng nề. Ngay cả khi hắn đã tung ra đòn sát thủ, kẻ địch vẫn không hề hấn gì. Như vậy chẳng khác nào chứng minh hắn không phải đối thủ của hai kẻ trước mặt.
Hắn không cam tâm!
Làm sao một tồn tại như hắn lại có thể bó tay chịu trói trước hai sinh vật thấp kém kia?
Hắn không thể thua! Hắn chắc chắn sẽ không thua!
Gã hiệp sĩ ngửa mặt thét lớn. Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ phóng thẳng lên, làm rung chuyển cả đất trời. Mơ Mộng dang rộng tay, năng lượng từ trong cơ thể hắn đồng loạt thoát ra ngoài, hóa thành một cơn bão cát cuốn lấy Alex và Pantos. Những móng vuốt từ hai bàn tay gã hiệp sĩ tách ra thành vô số ánh kiếm, vun vút lao đi trong cơn cuồng phong.
Alex và Pantos không kịp tránh thoát, đồng loạt bị kéo vào lốc xoáy kiếm phía trên. Bàn tay Mơ Mộng vung lên, để lại hàng loạt tàn ảnh. Theo sau đó, vô số nhát chém xuất hiện chỉ trong nháy mắt. Pantos không chút do dự tung ra một cú đấm, sức công phá từ cú đấm của anh chàng thú nhân phóng thẳng về phía trước, đánh tan mọi thế công nhắm vào mình.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Những ánh kiếm trong cơn bão như thể có linh tính. Ngay khoảnh khắc chúng bị sóng xung kích từ nắm đấm Pantos đẩy lùi, một phần kiếm khí lập tức đổi hướng, đánh về phía sau lưng Pantos. Tốc độ và uy lực của chúng không hề thua kém những cú chém trực diện của Mơ Mộng.
Keng! Keng! Keng!
Pantos không chút lo lắng, bởi sau lưng anh lúc này đã có một hậu phương cực kỳ vững chắc. Alex vung kiếm chặn lại tất cả đòn tấn công nhắm về phía Pantos. Cả hai lúc này đứng tựa lưng vào nhau, không ngừng ra đòn đánh trả đám kiếm khí đang bao vây lấy mình.
Vụt!
Một ánh kiếm như tia sét xẹt qua trước mũi Alex. Ánh sáng lạnh lẽo từ thân kiếm chói mắt đến mức Alex có thể nhìn thấy rõ đôi mắt mình phản chiếu trên đó.
Ầm! Ầm!
Nắm đấm Pantos đã phóng đến từ lúc nào, nhanh chóng đánh bay thanh kiếm sắp sửa xuyên thủng đầu đồng bạn. Alex theo quán tính lùi lại vài bước, bàn tay cầm kiếm cậu đâm thẳng xuống, một vòng tròn năng lượng bùng lên, bao lấy hai người vào bên trong.
Ánh mắt Alex và Pantos đồng loạt nhìn về một hướng. Trước mặt họ không xa chính là Mơ Mộng. Gã hiệp sĩ lúc này vẻ ngoài đã hoàn toàn khác trước. Vô số đường nét khắc trên không trung chảy qua áo giáp Mơ Mộng. Cánh tay trái của hắn đã đứt lìa tự lúc nào. Ánh sáng từ bộ giáp đỏ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó, chúng hội tụ vào vị trí đôi mắt của tên hiệp sĩ trước đó, không ngừng chảy xuôi xuống như hai sợi chỉ mảnh mai đung đưa giữa không trung.
Biểu cảm của Alex và Pantos trở nên nghiêm trọng. Bởi vì họ nhìn thấy bên trong bộ giáp không phải thân thể sống, mà là một vùng bóng tối vô tận. Hóa ra kẻ này không mặc áo giáp, mà bộ giáp chính là cơ thể của hắn. Những gì tuôn ra từ bên trong bóng tối là vô số khói đen, không ngừng khuếch tán vào trong cơn bão. Mỗi khi những ánh kiếm bị làn khói đen chạm vào, tốc độ và sự sắc bén của chúng lại được gia cố lên hàng chục, hàng trăm lần.
Những mảnh áo giáp của tên hiệp sĩ chẳng mấy chốc nứt vỡ hoàn toàn. Cả người Mơ Mộng hóa thành một làn khói đen, hòa vào trong cơn cuồng phong. Ngay khi thân hình hắn biến mất, vòng xoáy quanh Alex và Pantos chợt bùng nổ với tốc độ nhanh chưa từng có. Những ánh kiếm chớp lóe trong không gian lúc này còn lập lòe cả tia chớp đỏ, chúng đồng loạt vận chuyển, nhấn chìm thân hình hai con mồi bên trong.
Cơn giông tố đen đã cuốn Alex và Pantos vào bên trong hơn hai ngày. Phạm vi của nó đã trực tiếp nuốt chửng những hòn đảo lơ lửng xung quanh.
Đám người Violetta chỉ có thể lo lắng đứng bên dưới, quan sát tình hình. Họ đã thử can thiệp nhưng đều không thể đánh tan cơn bão đen trên bầu trời. Năng lượng phát tán ra bên ngoài của cơn bão bằng một cách thần kỳ nào đó đều không bị ngoại lực xung quanh ảnh hưởng, thậm chí nó còn thôn phệ ngược lại những đòn tấn công nhắm vào mình.
Đám người bên dưới hết cách, cuối cùng chỉ có thể bất lực cầu nguyện cho Alex và Pantos bình an vô sự.
Ầm ầm.
Thêm một hòn đảo bị phá hủy trên bầu trời. Một nửa lộ ra bên ngoài của hòn đảo là chi chít những miệng hố sụp đổ, như thể vừa có một cuộc chiến tranh thế giới đã diễn ra ở đó. Dấu vết kiếm chém và đất cát sụt lún xuất hiện khắp nơi.
Ánh mắt đám người Violetta sáng lên. Bởi vì cơn bão đen trên bầu trời đang có dấu hiệu tan biến. Trên một rìa hòn đảo chưa hoàn toàn bị phá hủy, ở phía bên kia đám bụi đất đang dần lắng xuống, là hai bóng người một lớn một nhỏ đang chạm tay vào nhau. Tuy thân hình của cả hai đều có phần lảo đảo nhưng không khó nhận ra họ vẫn còn sống. Bầu trời đằng sau hòn đảo sắp sụp đổ lấp lóe vài tia nắng bình minh. Đó là ánh rạng đông của sự chiến thắng.
***
“Nơi này…”
Sedina không biết diễn tả thế nào trước cảnh tượng đang xuất hiện trước mắt. Hans và Sheridan đứng cạnh cũng vậy.
Bên dưới hòn đảo lơ lửng trên bầu trời là hải dương vô tận. Nhưng mặt biển ở nơi này không có bất kỳ một ngọn gió hay một cơn sóng nào. Không gian yên tĩnh đến mức bốn người có ảo giác như thể đang ngắm nhìn một hồ nước trong buổi bình minh.
“Đây là giao điểm giữa hai tầng thế giới.”
Nhìn mặt nước yên tĩnh đến lạ thường, trong lòng mỗi người đều không tự chủ dâng lên nỗi sợ hãi vô hình, như thể bên dưới bề mặt yên ả đó là một cơn bão lớn đang hoành hành. Chỉ cần bước chân vào đó thôi, họ có thể sẽ bị hút vào một hố sâu vô tận, không có đường trở ra.
“Đi thôi.”
“Anh trai, chúng ta thực sự không đợi những người khác sao?”
“Để làm gì?”
“Cái đó…”
Hans nhất thời không thể phản bác được. Cậu ta biết cho dù có nhiều người hơn thì nguy hiểm bên dưới cũng sẽ không giảm bớt.
“Nhớ kỹ những gì tôi đã nói chưa?”
“Tôi vẫn không hiểu lắm.”
“Tôi cũng thế. Nhưng đó là lời khuyên của người hư���ng dẫn. Chúng ta chỉ cần ghi nhớ điều đó, có lẽ đến lúc thích hợp sẽ có tác dụng.”
Thứ Rudger nhắc đến là lời cảnh báo mà Julia đã nói với hắn, trong trường hợp hắn đi xuống tầng thế giới bên dưới.
“Đừng để bị chiếm hữu bởi bất cứ thứ gì.”
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và được bảo vệ bản quyền.