(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 481: Bộc bạch (1)
Trời đã sáng.
Bốn người Rudger, Hans, Alex và Belaruna đã sẵn sàng rời đi.
"Mọi người rời đi sớm thế sao?"
Giáo sư Vierano không giấu được vẻ tiếc nuối. Dù sao thì nhóm Rudger cũng là ân nhân đã cứu vương quốc yêu tinh, ông ấy muốn chiêu đãi bọn họ thêm vài ngày.
"Cảm ơn giáo sư Vierano nhưng chúng tôi vẫn còn việc phải giải quyết. Chúng tôi cần trở lại báo cáo tình hình cho người kia."
"À, là ông ấy... ..."
"Dù sao thì việc con người ở lại trong khu rừng quá lâu cũng không phải chuyện tốt. Những người không biết sẽ có dị nghị không hay về mọi người. Tôi không muốn lại xảy ra hỗn loạn không cần thiết."
Chiếc phi thuyền chở nhóm Rudger vẫn đang đậu ở khu vực của gia tộc Dentis. Trong tình huống hiện tại, mọi sự chú ý của yêu tinh trong rừng đều đang dồn về Cây Thế Giới nên tạm thời chưa có ai phát hiện ra. Nhưng nếu những kẻ có ý đồ để ý đến, mọi chuyện sẽ rất phiền phức. Vì vậy, nhóm Rudger cần rời đi càng nhanh càng tốt.
Giáo sư Vierano cũng hiểu những điều này, ông ấy cuối cùng chỉ có thể gật đầu một cách tiếc nuối.
"Hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy. Hẹn mọi người một dịp khác vậy."
"Ngài có trở về cùng chúng tôi không?"
Vị giáo sư yêu tinh lắc đầu.
"Dù sao thì tôi cũng đã xin nghỉ phép rồi, tôi sẽ ở lại lãnh địa một thời gian. Hiện tại trong khu rừng vẫn còn nhiều bề bộn, có rất nhiều việc cần xử lý."
Quân đội chủ lực của ba gia tộc Radix, Crown và Plohim tuy đã bị tiêu diệt nhưng lực lượng ở lãnh địa của chúng vẫn còn nguyên. Tin tức về việc Cây Thế Giới bị thương đã sớm lan truyền khắp khu rừng, rất nhiều kẻ ôm dã tâm đang ngấm ngầm lên kế hoạch đoạt lấy sức mạnh của Cây Thế Giới. Trách nhiệm của hai gia tộc Berk và Dentis là ngăn chặn tình huống đó xảy ra.
"Những con chuột nhắt vẫn muốn hành động bất chấp tình hình hiện tại đang hỗn loạn đến mức nào. Sức mạnh đúng là cám dỗ khó lòng chối từ."
Ambella Berk thuật lại tình hình hiện tại một cách khó chịu. Mái tóc như bờm sư tử của bà run rẩy theo từng lời phàn nàn.
Rudger nhìn vào bàn tay giả của Ambella, lên tiếng hỏi thăm.
"Cánh tay của ngài đã ổn hơn chưa?"
"Nó sao?"
Ambella cười toe toét khi giơ bàn tay giả mới của mình lên.
"Tốt hơn nhiều so với cái tay ban đầu. Ta còn đang suy nghĩ đến việc có nên đổi nốt cái tay còn lại không đây."
Rudger lắc đầu cười trước lời nói đùa của đối phương.
"Ngài đến đây để tiễn chúng tôi sao?"
"Ta không đến để tiễn cậu."
Ambella chợt nhìn Sedina đang đứng cạnh Rudger.
"Cảm ơn nhóc."
"Dạ?"
"Vì đã giúp ta khôi phục lại cánh tay bị mất."
"Cái đó... ... Dì Ambella cũng đã rất cố gắng để cứu con... ..."
"Hả?"
Biểu cảm của Ambella Berk có phần kinh ngạc khi nghe thấy cách xưng hô của Sedina.
Sedina vội vàng giải thích.
"Mẹ con đã nói chuyện của hai người cho con nghe rồi."
"Vậy à?"
Ambella khẽ gật đầu. Bà ấy cũng rất muốn gặp lại Ella nhưng Ambella không thể kết nối với Cây Thế Giới. Tuy nhiên, Ambella cảm thấy mọi chuyện như hiện tại cũng đã ổn thỏa, ít nhất thì linh hồn của Ella vẫn còn sống.
"Ta không có ý định ép buộc nhóc phải gánh vác trách nhiệm của Đại Tư tế. Ngay cả khi người của chúng ta không có ai có thể giao tiếp với Cây Thế Giới, chúng ta cũng không có ý định ép con phải ở lại. Ngược lại, nếu có một kẻ nào dám làm như vậy, đích thân ta sẽ ra mặt xử lý hắn bằng thanh kiếm này. Vậy nên đừng quá lo lắng, cứ yên tâm lên đường."
"Dì có chắc mọi chuyện sẽ ổn không?"
"Tất nhiên là không."
"Hả?"
"Tất nhiên là không ổn. Nhưng như thế thì có sao? Đừng quên rằng tất cả chúng ta đều là yêu tinh đã sống rất lâu. Chúng ta còn chưa vô dụng đến mức phải bám lấy một đứa trẻ và yêu cầu nó gánh vác trách nhiệm khôi phục vương quốc. Niềm kiêu hãnh của những gia chủ như chúng ta không cho phép chúng ta làm điều đó. Chuyện này cứ để người lớn chúng ta lo, phải không Vierano Dentis?"
Giáo sư Vierano đứng bên cạnh không nói gì, chỉ mỉm cười trấn an Sedina.
Ambella dịu dàng xoa đầu Sedina.
"Tuy nhiên, nếu muốn quay lại, nhóc có thể trở về bất cứ lúc nào. Đừng bao giờ quên, nơi đây sẽ luôn là quê hương của con."
Sedina vô cùng cảm động trước những lời này.
"... ...Hừ. Nếu cứ dây dưa mãi, nhóc sẽ hối hận đấy, vậy nên hãy nhanh chóng rời đi. Mọi người mau lên phi thuyền đi thôi."
Ambella chỉ tay vào chiếc phi thuyền đang đậu trên một bãi đất trống rộng lớn. Mặc dù chịu một số thiệt hại sau trận chiến với Bentmin nhưng chiếc phi thuyền vẫn có thể bay trở lại mà không gặp trở ngại nào.
"Nếu cứ để nó ở đó và người khác nhận ra thì mọi chuyện còn tồi tệ hơn."
"Đúng vậy."
Sau khi tạm biệt, nhóm Rudger lần lượt lên phi thuyền.
"Mọi người đã lên hết chưa?"
Robert kiểm tra số người bên trong. Ánh mắt của ông ta cuối cùng dừng lại ở Sedina.
"Rất mừng vì cô đã trở lại an toàn, cô chủ."
"... ..."
Chiếc phi thuyền khởi hành. Ambella Berk và giáo sư Vierano đứng dưới dõi theo chiếc phi thuyền dần khuất dạng trên bầu trời.
"Thực ra bà không muốn con bé rời đi đúng không?"
Giáo sư Vierano chợt lên tiếng.
"Dù tôi rất quý Sedina nhưng cũng không thể chỉ vì chuyện đó mà ép buộc nó phải ở lại đây được. Con bé có quyền lựa chọn cuộc sống mà nó muốn."
"Điều đó cũng đúng."
"Hơn nữa, nếu là con bé đó, có thể một ngày nào đó nó sẽ quay lại đây."
"Có lẽ vậy."
Ambella trừng mắt nhìn giáo sư Vierano.
"Đừng có nói như thể ông đang cảm thông với tôi. Không phải ông là giáo sư tại học viện con bé theo học sao? Ông có thể gặp nó bất cứ khi nào ông muốn."
"Tôi sẽ không biện hộ gì về chuyện đó."
"Thật ranh mãnh. Ông không còn là yêu tinh chất phác thật thà như người ta vẫn nói nữa rồi."
"Ai rồi cũng phải thay đổi mà."
".........Phải."
Khái niệm thay đổi vốn xa lạ với những yêu tinh đã sống hàng trăm năm ở một nơi như bọn họ. Ít nhất giáo sư Vierano và Ambella Berk là những yêu tinh dễ dàng chấp nhận những thay đổi này nhất. Nhưng so với nhân loại bên ngoài đang ngày ngày vật lộn, mức độ thay đổi của họ thực sự chỉ như trẻ sơ sinh mới chập chững biết đi.
"Cả Ella Plante và Bentmin Lipre đều đang tìm kiếm cách để yêu tinh chúng ta có thể tồn tại giữa những thay đổi trên thế giới này."
"Chỉ là phương pháp hoàn toàn trái ngược nhau."
"Thay vì để chuyện đó cho người khác, sao chúng ta không tự tay xây dựng tương lai mà chúng ta mong muốn?"
"Haha."
Trong tầm mắt của hai đại gia chủ, chiếc phi thuyền đã biến mất vào mây xanh.
"Đi thôi."
Ambella Berk xoay người định rời đi. Giáo sư Vierano cũng tiếp bước theo sau.
Đột nhiên.
Hai người chợt dừng lại. Bởi một bóng người lạ mặt đã xuất hiện phía sau lưng họ tự lúc nào.
"... ...Ngươi là ai?"
Ambella Berk hỏi với giọng đầy căng thẳng. Bà ta có thể chắc chắn lính gác quanh đây vẫn túc trực. Vậy tại sao tên này có thể đột nhập đến tận đây mà không hề gây ra tiếng động nào?
Kẻ lạ mặt đột nhiên xuất hiện là một người đàn ông tóc đen mặc áo choàng và đeo mặt nạ trắng. Hắn ta nở một nụ cười bí ẩn.
Trên chuyến bay trở về, Sedina đang chìm vào giấc ngủ sâu. Belaruna cũng đang say ngủ. Với hai người này, sự mệt mỏi tích tụ trong một thời gian dài không thể nào thuyên giảm ngay chỉ sau một ngày nghỉ ngơi.
Những người duy nhất còn tỉnh táo là Rudger, Hans và Alex. Cả ba bắt đầu trao đổi về tình hình sắp tới.
"Anh trai, sắp tới anh định làm gì?"
"Trước hết cứ quay lại báo cáo mọi chuyện cho nhà Rosen đã. Dù sao thì bọn họ vẫn còn nợ chúng ta số tiền thù lao. Chúng ta có thể yêu cầu bọn họ rót vốn đầu tư vào Khu phố Hoàng Gia."
"Anh không muốn tiếp quản tập đoàn Rosen sao?"
"Nói thì dễ nhưng thực sự chúng ta không thể nuốt trôi cả tập đoàn đó được. Cho dù có sự đồng ý của Walter Rosen đi chăng nữa thì chắc chắn các cổ đông khác cũng sẽ phản đối. So với viễn cảnh đó thì việc chúng ta đạt được thỏa thuận yêu cầu nhà Rosen đầu tư sẽ thiết thực hơn nhiều."
Hans cười khúc khích.
"Ái chà, sao anh không nói thẳng ra luôn là anh không muốn gây khó dễ cho nhà Rosen vì Sedina đi?"
Rudger không trả lời. Hans đã đoán trước được phản ứng này, nên cậu ta tự nhiên chuyển sang chủ đề khác.
"Đã tìm được tung tích mảnh vỡ còn lại chưa?"
"Tìm được rồi."
"Vậy kế hoạch tiếp theo là gì?"
Alex cũng hào hứng xen vào. Tuy nhiên, bất chấp vẻ mặt đầy hy vọng của cả hai, vẻ mặt Rudger lại không mấy tốt đẹp.
Hans nhận thấy có gì đó kỳ lạ, cẩn thận hỏi.
"Có vấn đề gì sao?"
"Các Thánh vật đã chỉ cho tôi biết mảnh vỡ cuối cùng ở đâu. Vấn đề nằm ở khung cảnh nơi đó."
"Nơi nào thế... ..."
"Đó là cảnh tượng tôi chưa từng thấy trước đây. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một nơi kỳ quái như vậy."
"Như thế nào?"
"Một thế giới mọi thứ hòa quyện như màu nước. Bầu trời pha trộn đủ sắc lam, tím, xanh lục, còn khu rừng và tàn tích gần đó trông như bị biến dạng."
Hans và Alex nhìn nhau đầy bối rối, như muốn hỏi đối phương có biết nơi nào giống với miêu tả đó không. Đáp án đương nhiên là phủ định.
"Có một nơi như vậy à?"
"Lẽ nào là cực quang của vùng phía Bắc?"
"Tôi cũng không biết. Tôi chưa từng nhìn thấy hay nghe nói về nơi nào tương tự. Tạm thời vẫn chưa có kế hoạch nào cụ thể."
Manh mối duy nhất hiện tại Rudger có chính là khung cảnh kỳ quái mà hắn đã nhìn thấy. Việc tìm kiếm mảnh vỡ cuối cùng e rằng sẽ không hề đơn giản.
"Khi quay lại, tôi nghĩ sẽ phải bắt đầu bằng việc tra cứu tài liệu hoặc tìm kiếm thông tin về nơi đó trước tiên."
"Có lẽ anh có thể đi hỏi Sư phụ mình."
"Ừ. Tôi cũng định làm thế."
Trong lúc ba người đang thảo luận thì giọng nói của Robert vang lên từ khoang lái.
[Mọi người nghe rõ không? Chúng ta sắp đến nơi rồi. Cảm ơn tất cả mọi người vì đã trở về an toàn.]
Sedina và Belaruna đang ngủ khi nghe thấy tiếng nói này, cũng dần tỉnh giấc.
Chiếc phi thuyền chẳng mấy chốc liền hạ cánh an toàn trên bãi đất rộng lớn trước dinh thự nhà Rosen. Khi nhóm người bước ra khỏi phi thuyền, Walter Rosen đã đứng sẵn ở phía dưới đón bọn họ.
.........
Sedina không kìm được khẽ run lên khi nhìn thấy cha mình. Walter Rosen cũng im lặng nhìn Sedina. Ánh nhìn của ông ta vẫn lạnh lùng và trống rỗng như mọi khi, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Chỉ là mọi người ở đây ai cũng hiểu đó chỉ là vẻ bề ngoài. Nếu Walter Rosen không quan tâm đến Sedina thì ông ấy đã chẳng cần phải đích thân đến đây. Việc Walter Rosen xuất hiện đón bọn họ là minh chứng rõ nhất cho sự lo lắng mà ông dành cho con gái mình.
Walter Rosen nhẹ nhõm khi con gái mình đã trở về an toàn, nhưng mỗi khi nhớ lại cách mình đã đối xử với con bé, ông lại không biết phải làm gì tiếp theo.
Ông nên nói gì đây? Ông nên giải quyết vấn đề này ra sao?
Là một doanh nhân, việc đưa ra nguyên nhân và giải pháp cho một chiến lược kinh doanh không thể làm khó Walter Rosen. Tuy nhiên, bản thân gia chủ nhà Rosen lại gặp bế tắc khi đối mặt với con gái mình.
Hai người im lặng nhìn nhau. Nhóm Rudger bên cạnh đều hiểu ý, im lặng không nói lời nào, nhường lại khoảng không riêng cho hai cha con.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng, Walter Rosen chỉ khẽ thở dài.
"Trở về là tốt rồi."
Nội dung này được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.