(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 482: Bộc bạch (2)
Sedina mím môi. Cô khó nghĩ ra lời đáp lại đối phương, cảm xúc lúc này phức tạp và đầy mâu thuẫn.
Cuối cùng, Sedina chọn cách tạm thời gác lại mọi chuyện, cô cần thêm thời gian để suy nghĩ. Cô kéo Rudger rời đi. Đoàn người của Alex cũng chỉ biết lặng lẽ theo sau, vì họ hiểu ý không muốn xen vào chuyện riêng của người khác.
"Ừm, cứ để như vậy có ổn không?"
Chỉ có Belaruna vẫn ngây thơ hỏi một câu như vậy, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
"Yên lặng đi."
"Hả?"
"Tôi đã bảo cô im lặng đi mà."
Hans dùng hết sức kéo cô nàng yêu tinh điên khùng này đi, tránh để cô ấy lại thốt ra những câu kỳ quái khác.
Nhìn đoàn người chậm rãi rời đi, thuyền trưởng Robert lúc này mới vỗ vai an ủi Walter Rosen.
"Ông chủ đừng nản lòng. Cô chủ nhỏ cần có thời gian để từ từ tiếp nhận chuyện này."
"Có lẽ vậy."
***
Tâm trạng Sedina không hề tốt, thậm chí có thể nói là rất buồn. Lý do chính là thái độ của Walter Rosen. Ngay cả khi sải bước qua hành lang dinh thự Rosen, cảm xúc cô vẫn không tài nào nguôi ngoai. Sedina giữ im lặng cho đến khi về phòng.
Rudger không hiểu tại sao mình lại bị kéo đến đây. Hans, Alex và Belaruna, cho rằng bản thân không giúp được gì, đã sớm kiếm cớ bỏ chạy. Tuy nhiên, trước khi đi, cả ba vẫn không quên dặn dò Rudger phải ở lại an ủi Sedina.
"Anh trai cố lên. Tôi tin anh có thể làm được."
"Thủ lĩnh, anh cũng biết đấy, một người thủ lĩnh đúng nghĩa phải biết chia sẻ khó khăn với đồng đội. Hơn nữa, trái tim phụ nữ giống như thủy tinh, rất dễ vỡ."
"Cậu nói hươu nói vượn cái gì thế?"
"Hehe. Nếu sau này mọi việc suôn sẻ, liệu tôi có thể trở lại khu rừng và kết nối với Cây Thế Giới không nhỉ?"
"........."
Thế là, bất chấp cái nhìn trừng trừng của Rudger, ba người kia với vẻ mặt không chút trách nhiệm đã dứt khoát bỏ đi.
Đúng là mấy kẻ không đáng tin cậy.
Rudger khẽ thở dài, nhìn chằm chằm vào người đối diện.
Sedina hiện đang ngồi trên ghế sofa, dường như đang chìm trong những suy nghĩ giằng xé. Dù vậy, cô vẫn kiên cường, cố không để nước mắt mình rơi. Càng quan sát biểu cảm của đứa trẻ trước mặt, Rudger ngày càng lo lắng rằng nếu cứ tiếp tục, cô bé rất có thể sẽ bị rối loạn cảm xúc mất.
Nhưng bản thân Rudger lại chẳng thể giúp đỡ được gì trong tình huống này. Đây là vấn đề riêng của hai cha con họ, nút thắt trong lòng cả hai rốt cuộc vẫn phải do chính người trong cuộc tự mình tháo gỡ.
Những lúc như thế này, hắn chỉ có thể đưa cho Sedina một số lời khuyên với tư cách là một giáo sư mà thôi.
"Cô cảm thấy thế nào?"
Sedina do dự một lúc rồi đáp.
"T��i cứ nghĩ chỉ cần gặp mặt và giải thích là mọi hiểu lầm sẽ tan biến. Nhưng chỉ khi gặp lại cha mình, tôi mới hiểu ra mọi chuyện không hề dễ như tôi tưởng."
Hai bàn tay Sedina siết chặt.
"Thật khó khăn khi phải đối diện với ông ấy."
Rudger gật đầu.
Một trái tim gần như đã tan vỡ và một tâm hồn đã chịu tổn thương lâu ngày sẽ rất khó để lành lặn trở lại. Dù hiện tại Walter Rosen có muốn bù đắp cho Sedina cũng không phải là việc dễ dàng.
Rudger vuốt cằm suy nghĩ.
"Bây giờ cô còn hận cha mình nữa không?"
Sedina lắc đầu. Nếu là trước đây, cô ấy đúng là muốn mượn tay tổ chức tiêu diệt gia tộc Rosen, cô chỉ hận người đàn ông kia sao không chết đi. Nhưng sau khi biết được sự thật bao năm qua, bên cạnh những cảm xúc phức tạp dành cho Walter Rosen, cô lại có phần tự giận bản thân mình hơn. Cô giận mình đã không suy nghĩ thấu đáo mà gây ra nhiều hành vi dại dột. Nếu nghĩ kỹ lại, hành động cô đối xử với người bạn thời thơ ấu Julia, suy cho cùng, cũng chẳng khác gì hành động của Walter Rosen đối với cô bé năm xưa.
Sedina khẽ than thở, trong lòng rối bời.
Cốc. Cốc. Cốc.
Trong lúc cuộc trò chuyện bên trong đang dần trở nên bế tắc thì chợt có tiếng gõ cửa. Khi Sedina còn đang tự hỏi đó là ai, Rudger đã nở một nụ cười nhẹ nhõm. Hắn đứng dậy mở cửa. Người bên ngoài không ai khác chính là gia chủ nhà Rosen.
"Ông đến đúng lúc đấy."
"... ... ."
Cả người Sedina run lên khi nhìn thấy bóng người bên ngoài cánh cửa.
Walter Rosen khẽ mở miệng, hỏi một cách nhẹ nhàng.
"Sedina, con có thể nói chuyện với ta một lát không?"
Sedina quay đầu né tránh ánh mắt của Walter Rosen nhưng cũng không nói lời từ chối. Đó là một sự đồng ý ngầm.
Rudger thấy vậy, nhẹ vỗ vai Walter Rosen rồi sau đó bước ra ngoài. Hắn cũng tiện tay đóng cửa phòng lại.
Đây là cơ hội duy nhất của Walter Rosen. Nếu ông không nắm bắt được thì sẽ mãi mãi không còn cơ hội nào để hàn gắn mối quan hệ cha con của họ nữa.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Walter Rosen cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Ông bước đến chiếc sofa và ngồi xuống cạnh Sedina. Như thể sợ hãi một người lạ mặt, Sedina càng cúi đầu thấp hơn. Lúc này, cô bé trông như một con nhím đang cuộn tròn vì kinh sợ.
"Con vẫn không muốn nói chuyện với ta sao?"
"........."
Walter Rosen chậm chạp mở lời.
"Ta không biết nên bắt đầu từ đâu. Về câu chuyện năm đó, ta đoán con cũng đã biết chân tướng rồi. Ta biết ta không có tư cách cầu xin con tha thứ, những lời nói suông lúc này cũng chẳng thể bù đắp lại những thương tổn con đã phải trải qua. ...Nhưng đây là tất cả những gì ta có thể làm hiện tại."
"........."
"Ít nhất, ta rất vui mừng khi con đã an toàn trở về."
Walter Rosen thở dài một hơi rồi chậm chạp đứng dậy. Ngay khi ông vừa định rời đi thì cánh tay Sedina đã tóm lấy vạt áo ông.
"D-Dừng lại!"
"!!!"
"Ô-ông cứ như thế mà bỏ đi sao?"
"Sedina..."
"Tôi đã từng rất căm hận vì có một người cha như ông. Đến mức tôi nghĩ nếu cả gia tộc Rosen đều bị tiêu diệt thì sẽ tốt biết bao. Ông hẳn đã biết tin tôi từ lâu đã gia nhập một tổ chức bất hợp pháp rồi. Tôi chấp nhận sống cuộc đời như vậy chỉ để trả thù cái gia tộc này."
Sedina đã không biết bao nhiêu lần tự hỏi bản thân rốt cuộc đã làm sai điều gì mà ngay cả người cha ruột thịt cũng không cần mình nữa. Tại sao một đứa trẻ đáng lý ra có một gia đình như mình cuối cùng lại trở thành một đứa trẻ bị bỏ rơi?
Sedina khao khát một mái ấm. Cô không cần nó phải to lớn, hào nhoáng hay tráng lệ, chỉ cần đó là một nơi cho cô cảm giác an toàn, có người quan tâm, ngóng trông mỗi khi cô trở về là được.
Có ai trên đời này lại không mong ước có một mái ấm đủ đầy cơ chứ?
Thế nhưng bất hạnh thay, lại có những người chẳng thể có được một điều đơn giản như vậy. Sedina luôn ngưỡng mộ những đứa trẻ đồng trang lứa có được tình yêu thương của cha mẹ. Còn cô, mỗi khi bị tổn thương, cô chỉ có thể lặng lẽ một mình gặm nhấm nỗi cô đơn, lau nước mắt và kiên cường sống qua ngày.
Khuôn mặt vốn quật cường của Sedina lúc này đã rưng rưng nước mắt từ bao giờ.
"Ông có bao giờ nghĩ đến con gái mình thực ra vốn không mong muốn cách bảo vệ đó không?"
Cuối cùng, Sedina cũng đã quyết định đối mặt với sự thật, cô nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Walter Rosen vô tình nín thở trước cảnh tượng đó. Trong ánh mắt trong veo của đứa trẻ kia, ông thoáng thấy hình ảnh người bạn đời đã khuất của mình. Ông cảm thấy có gì đó đang dâng lên trong trái tim vốn đã cằn cỗi của mình.
Cảm xúc.
Những cảm xúc mà ông đã kìm nén và cất giữ bao năm qua, nay bị rung chuyển dữ dội như thể đang gặp phải một cơn bão.
Ông thật vô dụng. Ông chẳng thể làm gì cho con gái mình. Bao năm qua, đứa nhỏ này đã phải một mình trưởng thành không có cha mẹ bên cạnh. Nó rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì, Walter Rosen quả thực không dám nghĩ đến.
Sau khi người bạn đời ra đi, Walter Rosen không biết phải đối mặt với đứa con gái duy nhất như thế nào. Một doanh nhân như ông có thể dễ dàng nhìn thấu quỹ đạo của dòng tiền trên thị trường, nhưng lại hoàn toàn không thể nhìn thấu cảm xúc của một đứa nhỏ chịu nỗi đau mất mẹ.
Walter Rosen, trong nỗi đau mất vợ cùng nỗi sợ hãi sẽ mất đi nốt đứa con gái của mình, cuối cùng đã đưa ra một lựa chọn khiến ông hối hận cả đời, đó là tự tay đẩy con gái mình đi, để nó không phải chịu kết cục giống như người vợ đã khuất của ông.
Walter Rosen luôn lấy đó làm cái cớ để tự an ủi bản thân suốt nhiều năm qua. Nhưng chỉ có ông mới biết rõ, ông đang tự lừa dối chính mình. Ông hoàn toàn có thể có những cách tốt hơn, chỉ là ông đã lựa chọn cách tệ hại nhất cho cả hai cha con họ mà thôi.
"Walter, đứa nhỏ rất giống anh đấy."
Walter Rosen có ảo giác như thể giọng nói của Ella từ nhiều năm về trước đang vang vọng bên tai ông. Những ký ức của quá khứ xa xăm cùng lúc này chợt ùa về như thác lũ.
Ông vẫn còn nhớ rõ lần đầu họ gặp nhau, khoảnh khắc nàng mỉm cười dưới ánh nắng ban mai, Walter Rosen đã biết cảm giác chung tình với một người cả đời là như thế nào.
Ông không quên được ngày cả hai họ kết hôn, ngày Ella hạ sinh đứa con đầu lòng của họ. Cái cảm giác run rẩy khi ôm đứa trẻ trong tay, con bé thật nhỏ, bàn tay nhỏ bé của nó còn đặt lên má ông, như thể đang gửi lời chào đến người cha của mình.
Nước mắt chảy dài trên má Walter Rosen. Ông cuối cùng cũng không kìm được mà cúi xuống ôm chặt lấy đứa nhỏ vào lòng.
"Con gái, cha thực sự xin lỗi."
Sedina cũng không thể kiên cường thêm được nữa, cô bé bật khóc n���c nở trong vòng tay cha mình.
Rốt cuộc, sau bao nhiêu năm mong chờ và thất vọng, Sedina cũng đã tìm được mái nhà của chính mình. Mọi bản dịch của câu chuyện này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.