Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 438: Vị khách (2)

Tại đấu trường rộng lớn thuộc Lâu đài Hoàng gia.

Luthus Wardot rút kiếm, sau đó bình tĩnh đứng yên chờ đợi đối thủ. Ông im lặng quan sát ba vị thủ lĩnh hiệp sĩ đang khởi động và chuẩn bị vũ khí của mình.

“Những người khác tránh sang một bên.”

Enya, Doria và Veronica không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghe theo mệnh lệnh. Những người tụ tập ở đây đều là những b��c thầy tài năng xuất chúng. Không chỉ khác biệt về trình độ, mỗi người đều sở hữu một bản lĩnh phi thường. Khi trận chiến của những con người này nổ ra, tốt hơn hết ba người bọn họ nên tránh xa để tránh họa lây.

Cuối cùng chỉ còn lại năm người trong đấu trường rộng lớn và vắng lặng. Bốn bậc thầy kiếm thuật và Luthus Wardot.

“Ta nghĩ chắc là đủ lâu rồi.”

Lời nói của Luthus Wardot ngụ ý ông sẽ không tấn công trước. Bốn người đều không thắc mắc lý do. Trong một trận chiến, cuộc trò chuyện duy nhất diễn ra giữa họ chính là những cuộc chạm kiếm.

“Ai sẽ lên…?”

Luthus Wardot chưa dứt lời, cả bốn người trước mặt đồng loạt lao về phía vị kiếm sĩ.

Bốn người họ mỗi người mỗi vẻ, mỗi tính cách.

Terina LionHowl chăm chỉ và kỷ luật.

Johan Okeas luôn luôn tự tin về bản thân.

Reinhard Kimbell lười biếng và khó chịu.

Ngay cả Pacius, người điềm tĩnh trong mọi chuyện nhưng dường như vẫn thiếu một thứ gì đó.

Tuy nhiên, tại giờ phút này, bốn người đồng loạt di chuyển như thể được điều khiển bởi một ý chí chung, dù không hề bàn bạc trước. Giống như một cỗ máy hoàn hảo, cả bốn người vung vũ khí tấn công Luthus Wardot từ mọi hướng.

Đối thủ của họ là vị kiếm sĩ mạnh nhất lục địa. Họ cần tận dụng cơ hội ra tay trước.

“Không tệ.”

Luthus Wardot mỉm cười. Từ tốc độ và uy lực trong từng đòn kiếm, chứng tỏ trình độ của cả bốn người không hề mai một theo năm tháng.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Sau trận đấu với Alex và Pantos, Luthus Wardot đã nhận ra một điều. Thời đại này không thiếu nhân tài xuất chúng. Họ vẫn đang ngày đêm nỗ lực để sánh kịp với bậc tiền bối. Vì vậy, Luthus Wardot muốn kiểm tra xem liệu những trụ cột hiện tại của Đế quốc có đủ sức gánh vác trọng trách trong tương lai hay không.

Thanh kiếm của Luthus Wardot đột nhiên di chuyển. Cơn cuồng phong ẩn chứa trong ông ta được giải phóng tức thì.

* * *

Eileen thở dài trước cảnh tượng diễn ra trước mắt mình. Cảnh mái vòm trắng xám đồ sộ của đấu trường tập luyện đang bị một cơn lốc xoáy thổi tung thành từng mảnh.

Đấu trường tập luyện của Hoàng gia là cơ sở huấn luyện hiệp sĩ chính quy, nơi vốn được xây dựng kiên cố bậc nhất. Kiến trúc của đấu trường được thiết kế để chống chịu mọi đợt hỏa lực công phá dữ dội và những phép thuật quy mô lớn. Vô số kiến trúc sư và đại pháp sư đã khắc lên đấu trường hàng trăm trận pháp gia cố cùng rào chắn làm suy giảm uy lực tấn công, biến nơi đây thành một trong những kiến trúc kiên cố và vững chắc nhất toàn đại lục, nói không ngoa chút nào.

Nhưng tại thời điểm này, đấu trường huấn luyện đang bị tàn phá nghiêm trọng. Không ai biết chuyện gì xảy ra bên trong. Không ai dám bén mảng đến khu vực đang bị dư chấn càn quét. Ngay cả những Vệ binh Hoàng gia đứng gác từ xa cũng không khỏi kinh ngạc trước vòng xoáy khổng lồ điên cuồng cuồn cuộn bốc lên tận trời.

Mọi người đều biết đòn tấn công đó do ai tạo ra.

Chỉ huy Đội cận vệ Hoàng gia.

Thanh kiếm mạnh nhất trên đại lục.

Luthus Wardot.

Và đòn tấn công làm nên tên tuổi của ông chính là [Bão Năng Lượng].

Đúng như tên gọi, chiêu thức đó của Luthus Wardot có thể tạo ra sức mạnh hủy diệt không thua kém gì một thảm họa thiên nhiên. Chỉ cần nhìn tình trạng mái vòm của đấu trường hiện tại cũng đủ hiểu.

Eileen cảm thấy chút thương cảm hiếm hoi dành cho thuộc hạ của mình. Chỉ cần nhìn dư chấn dữ dội bên ngoài cũng đủ hiểu Pacius đang phải chịu đựng những gì.

Nếu Luthus Wardot thông báo cho Eileen về việc triệu tập Pacius, nàng chắc chắn sẽ không chấp nhận để thuộc hạ của mình phải hứng chịu đòn roi như thế. Nhưng thân phận Luthus Wardot vô cùng đặc biệt. Ông chỉ tuân theo mệnh lệnh trực tiếp từ Hoàng đế đương nhiệm. Ngay cả thân phận Đại Công chúa của Eileen cũng trở nên vô nghĩa trước mặt ông.

Theo hiểu biết của Eileen, Luthus Wardot vốn là một người trầm lặng, ít khi gây sự chú ý.

Tại sao lần này ông ta đột nhiên lại hành động như vậy?

Ông đã trực tiếp triệu tập toàn bộ nhân sự đứng đầu của lực lượng hiệp sĩ toàn Đế quốc, không chỉ vậy, còn công khai giao đấu với họ.

Rốt cuộc chuyện gì đã phát sinh ở Leathervelk?

Đúng lúc sắc mặt Eileen trở nên nghiêm trọng, cơn bão bao phủ toàn bộ đấu trường mờ dần, hệt như một ngọn nến bị thổi tắt.

Kết thúc rồi sao?

Thời gian trận đấu kéo dài không lâu, chỉ khoảng mười lăm phút. Tuy nhiên, đối với những hiệp sĩ bậc thầy thì từng đó thời gian không khác gì một trận chiến sinh tử kéo dài ba ngày ba đêm.

Cảnh tượng tại khu vực chiến đấu thảm đến mức không nỡ nhìn. Mái vòm đã hoàn toàn biến mất. Bức tường ngoài màu trắng tinh khiết, vốn được xây dựng để hài hòa với Lâu đài Hoàng gia, giờ sụp đổ lỗ chỗ, để lộ cấu trúc hoang tàn bên trong. Chỉ cần nhìn những vết chém còn lưu lại khắp nơi cũng đủ hiểu trận chiến vừa rồi thảm khốc đến nhường nào.

Không biết sẽ phải tốn bao nhiêu nhân lực và vật lực để sửa chữa lại đấu trường huấn luyện này đây.

Đúng lúc này, có người từ bên trong chậm rãi bước ra. Eileen lập tức tiến lại gần.

Luthus Wardot liếc nhìn Đại Công chúa, từ tốn lên tiếng.

“Công chúa đến đây làm gì?”

“Chỉ huy Luthus Wardot, ông không nghĩ chuyện này đã đi quá xa sao?”

“Có vấn đề gì?”

Luthus Wardot quay lại liếc nhìn đống đổ nát phía sau.

“À, thần sẽ trả tiền cho việc sửa chữa.”

“Tình hình những người khác như thế nào? Bọn họ đều là lực lượng nòng cốt của Đế quốc. Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với bọn họ, ông có bù đắp được tổn thất đó không?”

“Hành động của thần chính là đang bù đắp tổn thất của Đế quốc.”

Nghe những lời này, một nụ cười lạnh lùng đọng lại trên môi Eileen.

“Đó không phải là lời nên phát ra từ miệng của một người đã thờ ơ với cuộc đảo chính.”

“Ngài có suy nghĩ của chính mình. Thần cũng vậy. Dù sao thì lập trường cuối cùng của chúng ta đều không thay đổi.”

“........”

“Tình trạng của các chỉ huy hiệp sĩ khác thế nào?”

“Bọn họ không chết được.”

Lúc này Eileen mới có thể nhìn rõ nét mặt của Luthus Wardot. Khuôn mặt vị kiếm sĩ già tràn đầy sự hài lòng.

“Ít nhất thì thần đã có được câu trả lời mong muốn. Tương lai của Đế quốc chúng ta sẽ không sụp đổ.”

“........”

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở Leathervelk?”

Luthus Wardot không trả lời câu hỏi của Eileen. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt chất chứa những cảm xúc phức tạp, vui buồn lẫn lộn. Ngay cả Eileen cũng không thể lý giải hết được suy nghĩ ẩn chứa trong ánh mắt ấy.

“Ta hiểu rồi. Chỉ huy Luthus Wardot, ông không cần lãng phí thời gian ở đây nữa. Cứ để ta xử lý phần còn lại.”

“Cảm ơn Công chúa.”

“Ta nghĩ chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho một sự kiện trọng đại hơn.”

“Có chuyện gì sao?”

“Theo tình báo chúng ta nhận được, Vương quốc yêu tinh đang chuẩn bị cho chiến tranh.”

Vẻ mặt của Luthus Wardot nghiêm lại khi nghe được những từ cuối cùng.

“Thật thú vị.”

* * *

Hugo Burtag đổ mồ hôi lạnh. Ông nhìn về phía Rudger với ánh mắt phức tạp, ban đầu là sự tức giận vì đối phương đã đoạt lấy quyền lực, biến ông thành kẻ hữu danh vô thực. Nhưng sau đó, toàn bộ cảm xúc ấy nhanh chóng chuyển thành sự sợ hãi. Dù không muốn thừa nhận, nhưng khả năng và địa vị hiện tại của Rudger Chelici đã hoàn toàn áp đảo ông. Hugo Burtag không thể không cúi đầu trước bức tường sừng sững không thể vượt qua này.

“Hai vị quen biết nhau sao?”

Ekaterina hỏi, lần lượt nhìn về phía Hugo Burtag và Rudger.

Trong tình huống này, Hugo Burtag chỉ có một lựa chọn duy nhất.

“Hehehe! Giáo sư Rudger, đã lâu không gặp cậu. Nếu không có cậu nhắc nhở, ta đã suýt mắc phải một sai lầm lớn.”

Thái độ thân thiện của Hugo Burtag đối với Rudger là một động thái tỏ vẻ hối lỗi.

Rudger không nói gì, chỉ im lặng nhìn đối phương. Hugo Burtag co rúm người trước ánh mắt của đối phương.

“A, nếu Giáo sư Rudger đã quyết định đích thân hướng dẫn Nữ hoàng thì ta hoàn toàn có thể an tâm giao phó trọng trách này cho cậu.”

“Vậy sao?”

Những lời nói thẳng thừng đến đáng sợ từ miệng Rudger khiến hai má Hugo Burtag giật giật. Tuy nhiên, nụ cười trên mặt ông ta vẫn không mất đi.

“Hehe! Ta đang nghĩ nếu không có ai ở đây, ta sẽ đảm nhận vai trò gian khổ này. Ôi trời, nhìn thời gian kìa. Ta chợt nhớ ra còn chút việc cần giải quyết, ta xin phép đi trước. Việc ở đây cứ giao cho cậu nhé, Giáo sư Rudger.”

Hugo Burtag cười cười, nhanh chóng đi ngang qua Rudger như thể đang chạy trốn.

Rudger liếc nhìn bóng lưng vội vã của ông ta rồi chuyển ánh mắt sang Ekaterina.

Khi những người hộ tống đang đợi bên ngoài tiến lại gần để xem xét tình hình, Ekaterina nói không có chuyện gì và xua họ đi. Nghe vậy, mọi người đều rút lui, để lại Rudger và Ekaterina một mình trong phòng khách.

Ekaterina nhìn Rudger với ánh mắt kỳ lạ.

“Hai người không thân thiết lắm phải không?”

Rudger liếc nhìn người bên cạnh, nói với giọng hiển nhiên.

“Cô thấy chúng tôi thân quen từ ánh mắt nào?”

Ekaterina bĩu môi.

“Dù sao ta cũng là khách, anh cũng nên giữ chút thể diện cho phía Theon chứ?”

Thấy Rudger không đáp, Ekaterina tiếp tục.

“Ta chỉ hơi thắc mắc, tại sao ở đây lại có loại người như vậy? Nhìn sơ qua thì có vẻ ông ta giữ chức vụ khá cao.”

“Cô nghĩ đó là người như thế nào?”

“Kiêu ngạo, ích kỷ, chỉ biết tính toán cho bản thân.”

Rudger gật gù.

“Ánh mắt nhìn người của cô đã tiến bộ rất nhiều.”

“Có ổn không khi một người như thế ở lại Theon?”

“Ở một vài khía cạnh, cô nên học tập ông ta. Ít nhất là ở thái độ biết chấp nhận hoàn cảnh. Dù ông ta thực sự chán ghét tôi nhưng vẫn có thể thản nhiên ứng xử như bình thường.”

Ekaterina trông hoàn toàn không bị thuyết phục.

“Tại sao?”

“Đó là cách ông ta duy trì địa vị của mình.”

“... ... Ta không hiểu.”

“Có thể mỉm cười và trò chuyện với kẻ thù của mình, với tính cách kiêu ngạo của ông ta, đó quả thực là một sự nhục nhã và xấu hổ khôn cùng. Tuy nhiên, miễn là việc đó có lợi cho bản thân, ông ta vẫn sẽ làm. Cô có thể làm được như vậy không?”

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Ekaterina đã đưa ra câu trả lời.

“Ta không nghĩ mình có thể làm được.”

“Đó là lý do tôi vẫn giữ lại người đó. Ít nhất thì ông ta rất thức thời, biết điều gì nên làm, điều gì không. Theo một cách nào đó, tôi thích những người như vậy.”

“... ...."

Rudger nhẹ nhàng nhún vai.

“Còn một lý do quan trọng hơn: địa vị trong quá khứ của người đó tương đối trọng yếu. Dù hiện tại ông ta không có thực quyền, nhưng thà giữ kẻ này trong tầm kiểm soát còn hơn là để hắn ta tự do bên ngoài.”

“Ta hiểu ý của anh.”

Thấy Rudger gật đầu, Ekaterina liền nở một nụ cười rạng rỡ, tỏ vẻ vô cùng vui mừng trước sự công nhận của đối phương.

Rudger đôi lúc không thể hiểu được tại sao thi thoảng Ekaterina lại lộ ra nụ cười ngớ ngẩn như vậy. Nhìn Ekaterina lúc này, chẳng ai có thể tin người phụ nữ này lại là vị Nữ hoàng đang cai trị vùng đất phía Bắc lạnh giá.

“Mặc dù cô đã trở thành Nữ hoàng nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi cả.”

“Cái gì? Nói thế ta tổn thương đấy nhé.”

Rudger nhất thời không nói nên lời.

“Nghiêm túc đi. Cô cần xốc lại tinh thần.”

Rudger đứng dậy.

“Hiệu trưởng đang đợi. Chúng ta đi thôi.”

Toàn bộ bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free và được bảo vệ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free