Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 436: Triệu tập (2)

Ấn tượng đầu tiên về Johan Okeas là sự lạnh lùng. Điều đập vào mắt người đối diện chính là mái tóc xoăn màu xanh lam bóng mượt, trông hệt những con sóng vỗ ngoài khơi. Ngoại hình của Johan Okeas cũng khá điển trai, dù quanh năm hoạt động ngoài biển, làn da anh ta không hề đen sạm đi chút nào, ngược lại, còn trắng hồng đáng ngạc nhiên.

Có thể nói, hầu hết mọi người đều có ấn tượng Johan Okeas là một người chỉn chu, biết tự quản lý và chăm sóc bản thân.

Cho đến khi...

Sao hắn ta lại cởi áo ra thế?

Enya nhìn Johan Okeas với vẻ hoài nghi. Vì đối phương vừa cởi trần bước vào phòng huấn luyện. Hành động này của Johan Okeas khiến Enya cảm thấy thiếu tôn trọng.

"Hahaha. Thật không ngờ cậu cũng được triệu tập lần này đấy, Pacius."

Johan Okeas cười ha hả lên tiếng chào Pacius. Pacius không đáp, chào hỏi trong tình cảnh này quả thực không thích hợp.

Terina lắc đầu như thể chuyện này xảy ra khá thường xuyên.

"Chỉ huy, chẳng lẽ thủ lĩnh bên Tinh Vệ hay như thế này lắm à?"

Enya lặng lẽ hỏi Terina. Cô ấy biết một vài thông tin về Johan Okeas, nhưng khi tận mắt chứng kiến anh ta lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Ấn tượng đầu tiên của Enya về Johan Okeas là một người có suy nghĩ kỳ lạ. Thông thường, một chỉ huy hiệp sĩ phải có khí thế trang trọng hoặc mạnh mẽ, nhưng anh ta chẳng có chút khí chất nào liên quan đến những phẩm chất đó.

"... ... Ừm, chuyện đó... bình thường thôi."

"Ồ, Terina! Đã lâu không gặp. Cô vẫn xinh đẹp như ngày nào."

Đột nhiên, Johan Okeas đến gần Terina và cất tiếng gọi lớn. Giọng nói của anh ta rất lớn và những lời đáng xấu hổ được thốt ra chẳng chút ngần ngại. Tuy nhiên, khuôn mặt Johan Okeas không hề biểu lộ chút bất kính nào như thể anh ta chỉ đang trình bày một sự thật hiển nhiên.

Enya không khỏi thắc mắc tại sao một người như vậy lại có thể đảm nhiệm được vị trí thủ lĩnh của một trong ba đội Hiệp sĩ mạnh nhất Đế quốc.

"Johan Okeas, chẳng phải trước đây tôi đã nói rõ ràng rồi sao? Nếu cậu mà còn nói chuyện với tôi như vậy thì thứ cậu nhận được sẽ là thanh kiếm của tôi đấy."

"Hahaha. Đừng nghiêm túc như vậy. Nhìn cô xem, như mèo con xù lông vậy. Không sao, không sao. Tôi là một người rộng lượng, tôi sẽ bỏ qua cho cô."

Khí thế của Terina tăng vọt. Lời nói của Johan Okeas không khác gì đang coi thường cô ta. Tuy nhiên, Johan Okeas dường như vẫn không nhận ra rằng mình đang đùa với lửa.

"Chỉ huy, đừng chấp nhặt với anh ta."

Enya vội vàng ngăn Terina lại. Cô ấy sợ rằng chỉ huy của mình có thể rút kiếm ra bất cứ lúc nào. Đôi mắt Johan Okeas sáng lên khi nhìn thấy Enya bên cạnh.

"Ồ! Quý cô xinh đẹp này là ai vậy?"

Enya nhìn chằm chằm vào Johan Okeas với vẻ mặt kinh ngạc.

Terina nhíu mày, gằn giọng.

"Johan Okeas, nếu cậu dám chạm một ngón tay vào trung úy của tôi, tôi chắc chắn sẽ khiến cậu đoạn tử tuyệt tôn."

Khựng lại.

Thân hình Johan Okeas lảo đảo một chút khi nghe được những lời này.

"He he. Được rồi. Tôi hiểu. Cô đúng là vẫn cứng nhắc như mọi khi."

Johan Okeas vừa nói vừa nháy mắt.

Trời đất ơi.

Enya bắt đầu cảm thấy phát mệt nếu cuộc đối thoại kiểu này cứ thế tiếp diễn.

Rầm.

Đột nhiên, thân hình Johan Okeas lảo đảo và đổ sụp về phía trước.

"Thành thật xin lỗi các vị. Chỉ huy ngu ngốc của chúng tôi chắc hẳn đã gây ra không ít phiền toái cho mọi người."

Người vừa nói vừa cúi đầu là một phụ nữ đeo kính, mặc bộ đồng phục hiệp sĩ màu xanh lam gọn gàng. Mái tóc ngắn màu xanh nhạt và đôi mắt sắc bén khiến ấn tượng ban đầu về cô ấy rất lạnh lùng.

Điều khiến mọi người xung quanh ngạc nhiên chính là ngay khi vừa xuất hiện, cô ấy đã đánh vào sau đầu Johan Okeas và đá cho anh chàng ngã sõng soài.

"Xin chào mọi người. Tôi là Doria Imiron, phó chỉ huy của Tinh Vệ."

"Rất vui được gặp cô. Tôi là Enya Joynus."

"Tôi thay mặt chỉ huy xin lỗi mọi người chân thành. Mong mọi người có thể thông cảm cho, tuy tên ngốc đó hay nói những lời ngớ ngẩn nhưng bản chất anh ta không xấu."

"À vâng... ... ."

Doria bắt tay với Terina.

"Lâu rồi không gặp, chỉ huy Terina."

"Lâu rồi không gặp cô. Chắc hẳn cô cũng phải chịu đựng tên ngốc kia nhiều lắm."

"Phải. Cũng nhiều năm rồi. Chỉ cần tôi không chú ý một chút là thế nào anh ta cũng gây rắc rối."

"Doria, cô vừa làm gì thế?"

Đúng lúc này, Johan Okeas, người bị đánh vào đầu lúc nãy đột nhiên bật dậy và quát lên giận dữ.

"Cô có chịu nổi trách nhiệm nếu mái tóc hoàn hảo của tôi bị hỏng không hả?"

Enya có phần ngạc nhiên.

Anh chàng này không tức giận vì bị đánh mà tức giận vì mái tóc bị hỏng ư?

Cả Doria và Terina đều chẳng thèm phản ứng như thể họ đã quá quen với điều này.

"Ngay cả tên chuyên gây chuyện này cũng đến, vậy thì kẻ lười biếng kia chắc hẳn cũng sẽ xuất hiện."

Enya lên tiếng hỏi.

"Chỉ huy đang nói đến chỉ huy Lãnh Thiết sao?"

"Phải. Tên đó sẽ chẳng bao giờ chịu rời khỏi vùng biên giới phía Bắc trừ khi có lệnh triệu tập khẩn cấp của Hoàng gia."

Khi Terina đang giải thích, một người mới bước vào phòng huấn luyện. Đó là một người phụ nữ tóc đen buộc đuôi ngựa mặc đồng phục màu trắng, màu sắc đặc trưng của vùng núi tuyết lạnh lẽo.

"Ồ! Tất cả mọi người đã ở đây rồi sao?"

Bóng dáng Veronica Deville vừa xuất hiện, Johan Okeas ngay lập tức lên tiếng.

"Hahaha. Veronica. Cô thậm chí còn xinh đẹp hơn lần cuối cùng chúng ta gặp mặt. Tối nay uống với tôi một ly nhé... ... ."

"Chỉ huy Terina, dạo này cô thế nào?"

Veronica trực tiếp đi ngang qua, phớt lờ Johan Okeas và lên tiếng chào hỏi Terina.

Nhìn cảnh tượng này, Enya có thể nhận ra rằng Veronica đã đối phó với Johan Okeas bằng chiêu này không phải lần đầu tiên.

Mặc dù Johan Okeas bị phớt lờ nhưng anh ta chẳng hề tỏ ra xấu hổ hay tức giận.

"He he he. Ai nấy đều ngại ngùng thế này. Giờ thì tôi đã hiểu. Chắc hẳn nói chuyện với một người tài giỏi như tôi khiến các quý cô e ngại. Ôi, tôi thật là một kẻ t��i lỗi."

Đúng là một kẻ tự luyến.

Enya liếc nhìn Johan Okeas với vẻ mặt chán ghét.

"Hân hạnh được gặp cô, tôi là Veronica Deville."

"Rất vui được gặp cô. Tôi là Enya Joynus."

Enya và Veronica bắt tay nhau.

Enya chợt nhớ ra Veronica đến một mình, cô ấy bẽn lẽn hỏi.

"Chỉ huy của cô..."

"À, ý cô là chỉ huy sao? Haha. Đừng lo lắng."

Veronica cười ngượng nghịu và đưa ra một câu trả lời mơ hồ.

Enya dường như biết tại sao. Bởi vì cô ấy đã nghe được không ít lời đồn về vị chỉ huy của Lãnh Thiết. Một người vô cùng lười biếng, không bao giờ chịu ra khỏi vùng biên giới phía Bắc trừ khi được lệnh triệu hồi từ Hoàng gia.

Enya không khỏi thắc mắc làm sao một người như vậy lại có thể làm việc suốt bao nhiêu năm tại vùng núi Aret hiểm trở kia?

"Anh ta không đến sao?"

Khi Terina hỏi với vẻ mặt cứng nhắc, Veronica lắc đầu.

"Anh ấy đến rồi nhưng không muốn trình diện. Anh ấy bảo tôi đến nghe tin tức rồi về báo cáo lại. Tôi đã cố kéo chỉ huy đi cùng nhưng vô ích. Anh ấy khá cứng đầu trong những việc như thế này."

"Tính cách của tên đó vẫn lập dị như vậy."

Johan Okeas bĩu môi. Ai nấy xung quanh đều nhìn hắn bằng ánh mắt cạn lời.

Một lúc sau, nhân vật cuối cùng đã xuất hiện. Mọi người bên trong phòng tự nhiên cảm thấy căng thẳng.

"Mọi người đã có mặt đông đủ cả rồi chứ?"

Luthus Wardot mặc đồng phục nghiêm chỉnh đang bước vào phòng huấn luyện.

Nhân vật được coi là kiếm sĩ mạnh mẽ nhất của Đế quốc.

Áp lực từ vị kiếm sĩ phát ra khiến Enya cảm thấy lo lắng.

Luthus Wardot nhìn xung quanh một lượt, chợt cau mày.

"Chẳng phải ta đã cho gọi tất cả các chỉ huy sao?"

"Thưa chỉ huy... ... ."

Veronica định nói gì đó nhưng Luthus Wardot đã đưa tay cắt ngang lời.

"Được rồi. Ra đây đi, Reinhardt. Nếu cậu không xuất hiện trong vòng ba giây, ta sẽ tự mình đi tìm cậu."

Luthus Wardot lẩm bẩm với giọng trầm như thể đang nói với chính mình. Nhưng hiệu quả rất rõ ràng. Khi ông ta vừa dứt lời, có ai đó đột nhiên từ trên cao đáp xuống sân đấu.

Người xuất hiện là một chàng trai trông trẻ nhất trong số những người ở đây. Anh ta nhỏ bé đến mức khiến người ta liên tưởng đến một cậu bé đang trong độ tuổi dậy thì.

Người này có mái tóc trắng bù xù, vẻ mặt khó chịu với mọi thứ xung quanh, đôi mắt híp lại như thể vừa bị đánh thức khỏi giấc mộng đẹp.

Người cuối cùng xuất hiện là Reinhardt Kimbell, chỉ huy của đội Hiệp sĩ Lãnh Thiết.

Luthus Wardot nhìn Reinhardt và mỉm cười.

"Cậu không thể tự giác một chút sao? Lần nào cũng phải để ta phải thúc giục mãi thế này ư?"

"Hừm... Thật khó chịu!"

Reinhardt không trả lời câu hỏi đó, anh ta chỉ nhẹ nhàng thốt ra tiếng càu nhàu bất mãn. Tuy nhiên, chẳng ai lên tiếng trách móc Reinhardt. Mọi người không phải mới biết tính cách này của anh chàng ngày một ngày hai.

"Được rồi. Ta nghĩ những người cần có mặt đã tập trung hết."

Luthus Wardot kiểm tra tất cả những khuôn mặt quen thuộc, gật đầu hài lòng.

"Mọi người chắc hẳn đang thắc mắc tại sao đột nhiên ta lại triệu tập tất cả về thủ đô đột ngột như vậy."

Có lẽ cảm nhận được điều gì đó, ngay cả Johan Okeas, người vốn hay cợt nhả, cũng nín bặt và nhướn mày.

Luthus Wardot đi thẳng vào vấn đề.

"Trước hết, hãy xem mọi người đã trưởng thành ra sao."

Lời vừa d���t...

Uỳnh!

Một thanh kiếm từ trên cao giáng thẳng xuống sảnh. Cơn gió lớn cuốn qua xung quanh kèm theo tiếng động lớn như thể một thiên thạch vừa rơi xuống.

Enya cau mày nhưng vẫn tập trung vào thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm dài bình thường, trông có vẻ hơi nhỏ so với vóc dáng đồ sộ của vị kiếm sĩ. Nhưng ai ở đây cũng biết, thì đó lại là vũ khí ưa thích của Luthus Wardot.

Gladius.

Thanh kiếm này chính là một trong những vật phẩm nổi tiếng nhất trong Đế quốc Exilion.

[Jet Stream]

Luthus Wardot lặng lẽ nhặt thanh kiếm lên.

"Tất cả dốc hết sức cho ta."

Vẻ mặt của bốn hiệp sĩ bậc thầy đồng loạt trở nên lạnh lùng.

"Chỉ huy?"

Enya nhìn Terina, thận trọng hỏi lại.

Tuy nhiên, thay vì trả lời, Terina ra lệnh.

"Đưa tôi 'thứ kia'."

"Chỉ huy, cô nghiêm túc chứ... ... ."

"Bây giờ không phải là lúc bàn chuyện đó."

Terina nói bằng giọng chắc chắn và nhìn những người khác. Johan Okeas vốn đang cười vui vẻ biểu cảm trở nên cứng ngắc. Còn Reinhardt, vốn đang rũ vai vẻ bất lực cũng căng thẳng ngẩng đầu lên. Không cần phải nói gì với Pacius, người đã giơ thanh kiếm trong tay lên từ lúc nào.

Ánh mắt của các hiệp sĩ đều thay đổi.

Enya chỉ muốn hét lên.

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

* * *

Sedina rời khỏi ký túc xá đi đến Leathervelk.

Kỳ nghỉ không còn xa nữa. Đó là khoảng thời gian mà tất cả các học sinh khác đều hào hứng, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Sedina.

Sedina nhanh chóng đến trụ sở của U.N Owen để gặp Hans. Cô ấy định chuyển những thông tin đã thu thập được cho Hans. Hans là một người rất biết quan tâm, lo lắng cho người khác mặc dù cậu ta thường xuyên giả vờ như không phải vậy. Có lẽ lần này Hans có thể cho cô ấy một số lời khuyên.

Với suy nghĩ đó, Sedina mở cửa và sững người khi nhìn thấy vật thể màu trắng khổng lồ án ngữ trước mắt.

Thứ gì vậy?

"Tiền bối?"

Giờ nghĩ lại, Sedina đã nghe Rudger kể về việc Hans có thể biến hình.

Khi nghe thấy có người gọi, đầu của con hươu thò ra từ sau bộ lông khổng lồ và ngoái nhìn lại Sedina.

[Là Sedina à?]

"À vâng. Tôi đã mang theo ít dữ liệu... ... .Nhưng nhìn anh bây giờ..."

[Ồ. Để ở chỗ kia giúp tôi nhé. Tôi đang làm vài thí nghiệm nên không tiện lắm.]

Giọng nói của Hans vang vọng trong tâm trí của Sedina. Một mùi hương nồng đậm, kỳ lạ của ma lực lan truyền khắp căn phòng, những chiếc sừng phát ra ánh sáng dìu dịu trên đầu con hươu.

Theo những gì Sedina biết, con vật trước mặt có vẻ chính là linh thú từng xuất hiện ở Lưu vực Kasar.

[Có vài người sắp tới. Cô ở lại đây không tiện. Cứ để tài liệu ở đó, tôi sẽ xem sau.]

"À vâng. Vậy thì tôi xin phép đi trước."

Sedina cẩn thận đặt tập tài liệu sang một bên, đóng cửa lại và bước ra ngoài. Cô vẫn đang thắc mắc về những gì vừa thấy. Cô biết Hans có thể chất đặc thù, nhưng khi tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác khác.

Có nên quay lại Theon không nhỉ?

Sedina đã đi hết khu phố chính, nhưng vì không có hứng thú với việc mua sắm nên cô định quay lại ký túc xá. Đột nhiên, Sedina dừng lại.

Có ai đó đang bám theo cô ấy?

Mọi bản quyền nội dung của bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free