(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 408: Thỏa thuận mới (1)
Rudger nhất thời không kịp phản ứng trước câu hỏi của Ekaterina.
"........"
Nếu là bình thường, Rudger đương nhiên sẽ giả vờ không hiểu những gì đối phương nói. Nhưng người trước mặt hắn lúc này là Ekaterina.
Hắn hiểu Ekaterina không phải là người tùy tiện hỏi mà không có căn cứ. Thế thì chẳng cần thiết phải giấu giếm làm gì.
Phản ứng im lặng của Rudger chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Ánh mắt Ekaterina sáng lên.
"Sao anh lại đột nhiên trở thành giáo sư của Theon vậy?"
"Nói nhỏ thôi."
Rudger vừa nói vừa tạo một kết giới âm thanh xung quanh hai người. Hắn cẩn thận quan sát xem có ai đang rình mò xung quanh không. May mắn là có vẻ như không có ai.
Trong lòng Rudger khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, cảm giác bực bội trào dâng. Bàn tay của Rudger chụp lấy đỉnh đầu Ekaterina.
Ekaterina hơi ngơ ngác nhìn hành động của Rudger. Hành động này quen thuộc đến lạ. Ngay sau đó, Ekaterina hét lên vì bàn tay của người kia đang nghiến chặt đỉnh đầu mình.
"Aaaah! Anh làm gì thế? Bỏ tay ra!"
"Không phải tôi đã nói với cô rất nhiều lần rồi sao? Không được tùy tiện hành động hấp tấp như vậy."
Giọng nói của Rudger gằn từng chữ, đầy vẻ tức giận. Có vẻ cô nàng này chẳng nhớ chút nào về lời khuyên của hắn.
"He he, cũng vui khi được gặp lại anh sau ngần ấy thời gian."
"......."
Rudger tặc lưỡi và buông Ekaterina ra.
Ekaterina ôm lấy cái đầu đau nhức, không ngừng càu nhàu.
"Kiểu chào hỏi của anh vẫn bạo lực như xưa. Nếu tóc tôi mà hỏng, anh sẽ biết tay!"
"Tôi chỉ mong sao cho cô bị hói luôn đi. Như vậy cô mới không chạy lung tung."
"Đúng là một tên khiếm nhã. Bao lâu rồi mà sao anh vẫn chẳng học được chút phong thái quý ông nào vậy?"
"Nhìn mặt tôi có giống sẽ quan tâm đến chuyện đó không?"
"Không quan tâm mà ăn mặc như thế này à?"
"Đặc thù nghề nghiệp thôi."
Ekaterina nheo mắt lại.
"Bớt vờ vịt đi. Đừng tưởng nói như thế có thể lừa được tôi."
Rudger nở một nụ cười giảo hoạt như thường lệ.
"Vậy thì cô có thể làm gì được tôi?"
"Anh ngày càng trở nên vô sỉ hơn rồi đấy. Ái ui..."
Rudger mặt không cảm xúc gõ vào đầu Ekaterina.
"Này, anh còn chưa trả lời tôi đấy. Sao đột nhiên lại bỏ đi? Giờ lại còn trở thành giáo sư nữa chứ. Anh mà cũng biết dạy học sinh sao?"
"Cô đang tự bôi nhọ bản thân đấy. Tình huống tốt nhất hiện tại lẽ ra cô không nên vạch trần tôi. Cứ coi như tôi là một người đã chết không tốt hơn sao?"
Khi Ekaterina còn đang xoa cái đầu đau nhức, Rudger nói tiếp.
"Dù sao có thể nhận ra tôi nhanh như vậy, cô đã tiến bộ rất nhiều. Không biết nên khen cô thông minh hay chê cô ngốc nghếch nữa."
"Có khác nhau à?"
"......."
Khi Rudger trừng mắt nhìn, Ekaterina vội vàng lùi lại một bước, hai tay ôm đầu. Trên mặt cô ta hiện rõ vẻ lo lắng đòn roi của đối phương sẽ lại giáng xuống.
Rudger nhìn Ekaterina với vẻ châm chọc.
"Có vẻ như tôi không cần phải phân vân về nhận xét vừa rồi nữa."
"Ồ, anh không thích dùng bạo lực nữa rồi. Ở Theon không cho phép trừng phạt học sinh bằng cách đó sao?"
"... ... Cô mất trí rồi à?"
Hình phạt thể xác ở Theon?
Ý tưởng ngớ ngẩn như vậy mà cô ta cũng nghĩ ra được.
Ekaterina hỏi lại với vẻ hoài nghi khi thấy phản ứng tiêu cực của Rudger.
"Thế sao hồi đó anh đánh tôi nhiều thế?"
"Bớt ngớ ngẩn đi! Hồi đó là chiến tranh. Nếu không làm vậy, liệu cô có chịu học hành đàng hoàng không?"
"Vô lý! Làm sao anh dạy dỗ học sinh ở Theon mà không đánh chúng được?"
"Bọn nhỏ hầu hết đều biết lắng nghe. Tôi chỉ cần răn dạy chúng thôi."
"!!!"
Ekaterina cực kỳ sốc khi nghe những lời này. Tất nhiên, cô ta đánh chết cũng không tin cái tên thô bạo trước mặt sẽ răn dạy người khác một cách bình thường.
Chắc chắn tên này đã áp dụng thủ đoạn đặc biệt. Nghĩ mà xem, rất có thể tên này đã nghiên cứu ra một phương pháp có thể gây áp lực tinh thần lên đối phương. Nếu là thật thì việc xử phạt đó có vẻ còn tàn ác hơn cả hành hạ thể xác.
Nhưng có cho thêm mười lá gan nữa Ekaterina cũng không dám hỏi thêm. Thế là chủ đề câu chuyện được chuyển hướng.
"Được rồi. Còn vụ giả chết thì sao? Anh không định giải thích gì à?"
"Cuộc nội chiến đã kết thúc, ủy thác của tôi cũng đã hoàn thành. Tôi không có lý do phải ở lại."
"Vậy thì cũng không thể ra đi không một lời từ biệt như thế. Anh là người có công lớn với vương quốc, không ai có thể phủ nhận điều đó."
"Cô thực sự nghĩ rằng trong tình hình lúc đó tôi có thể tự do rời đi sao?"
Biểu cảm của Ekaterina có chút ủ rũ. Cô ta đương nhiên hiểu ý của Rudger.
"Dù sao thì cũng nên nói với tôi một câu chứ. Tôi không đáng tin đến thế à?"
"Tôi không nói với cô không phải vì tôi không tin cô. Cô thừa hiểu tôi đang muốn nói điều gì. Không cần ép tôi phải nói thẳng ra."
"... ... ."
Ekaterina ngậm miệng lại.
Cái chết của Machiavelli thời điểm đó đã gây ra chấn động lớn khắp Vương quốc Utah. Tất cả mọi người đều đau buồn khi đất nước mất đi một anh hùng tài năng.
Nếu Machiavelli không giả chết, Vương quốc Utah chắc chắn sẽ không để vị anh hùng của họ rời đi. Dù Ekaterina với tư cách Nữ hoàng có ủng hộ Machiavelli thì những hầu cận và thần dân của Utah cũng sẽ không đồng ý.
Thân phận Machiavelli khi ấy đã trở thành xiềng xích đối với hắn. Hắn vẫn còn chuyện phải làm, hắn không thể bị mắc kẹt ở vùng đất này mãi được. Vì vậy, Machiavelli cuối cùng đã ra quyết định giả chết và chạy trốn.
Rudger biết sự thật sẽ không thể bị che đậy mãi mãi. Nhưng vào thời điểm đó, đó là phương án tốt nhất.
Tuy nhiên, Rudger mừng vì Ekaterina không tức giận nhiều như hắn tưởng. Có lẽ một phần cũng do tính cách của cô ta.
"Dù sao thì tôi hy vọng cô có thể giữ bí mật thân phận của tôi với người khác."
"Vậy thân phận hiện tại của anh có phải cũng là giả không?"
"Mọi chuyện khá phức tạp, tôi không tiện giải thích."
Khi Rudger đang phân vân tìm cách không phải giải thích rắc rối về thân phận hiện tại thì Ekaterina chợt gật đầu nói.
"À, tôi hiểu. Anh là lính đánh thuê đến từ một đơn vị đặc biệt đúng không? Nếu thế thì không cần giải thích cho tôi đâu. Thân phận của anh cần được giữ bí mật càng ít người biết càng hay."
"... ...?"
'Đúng là thân phận này cần được giữ kín nhưng mọi chuyện không như cô nghĩ đâu.'
Nhưng Rudger cũng không lên tiếng đính chính, hắn ngầm chấp nhận suy đoán của Ekaterina là đúng.
Rudger nhanh nhẹn đổi chủ đề.
"Tôi đã xem tin tức. Có vẻ như cô vẫn đang làm rất tốt."
"Phải. Dù dư âm của chiến tranh vẫn còn nhưng đất nước đang ngày một khôi phục với tốc độ nhanh chóng. Hiện tại, nội chiến đã hoàn toàn được xử lý. Việc tiếp theo cần làm chính là thiết lập quan hệ ngoại giao."
"Đó là lý do cô tham dự sự kiện lần này sao?"
"Ừ. Dù tôi không thích chuyện này lắm."
Trên thực tế, lĩnh vực ma pháp là ngành cốt lõi cực kỳ quan trọng ở tất cả các quốc gia. Vì vậy, mỗi quốc gia đều mong muốn thiết lập quan hệ chặt chẽ với các thế lực có tiềm năng phát triển.
Tháp Ma thuật cũ, Tháp Ma thuật mới, Hiệp hội các Trường học...
Không phải Vương quốc Utah ban đầu không có quan hệ tốt với ba thế lực này. Tuy nhiên, vấn đề là Hoàng tử Alexei lại là người phụ trách mọi hoạt động giao thương đó.
Sau cuộc nội chiến, khi toàn bộ phe của Hoàng tử Alexei bị lật đổ, quan hệ hữu nghị giữa các bên đã bị cắt đứt. Và việc của Ekaterina lúc này là phải xây dựng lại mối quan hệ mới.
"Anh cũng biết đấy, điều kiện của Utah không tốt lắm. Chúng ta cần sự trợ giúp của những tổ chức ma pháp."
"Chẳng phải Utah là một nơi giàu tài nguyên thiên nhiên sao? Không thiếu các loại tài nguyên mà pháp sư nào cũng thèm muốn."
Vương quốc Fatima ở phía Nam lục địa nổi tiếng với nguồn tài nguyên nước ma thuật, thành phần chính trong chế tác đá ma pháp.
Còn Vương quốc Utah ở phía Bắc lục địa lại nổi tiếng với nguồn tài nguyên thiên nhiên dồi dào.
Tất nhiên, có khai thác được hay không lại là chuyện khác.
Vấn đề của Vương quốc Utah hiện tại là họ thiếu hụt nhân lực do cuộc nội chiến và khí hậu khắc nghiệt của nơi đây cản trở nghiêm trọng việc khai thác.
Có thể hình dung Utah là một mỏ tài nguyên khổng lồ, béo bở, nhưng người sở hữu lại không đủ phương tiện và nhân lực để khai thác.
"Không thể vận hành máy móc khai thác thông thường tại những địa thế hiểm trở và băng giá bao phủ quanh năm. Chúng ta rất cần sự hỗ trợ của ma pháp."
"Cũng phải."
Đây là lý do chính khiến Ekaterina phải cất công tự mình đến dự [Đêm huyền bí]. Nhìn bề ngoài, Vương quốc Utah có vẻ đang trên đà hồi phục sau chiến tranh. Nhưng thực tế, trong mắt Ekaterina, đất nước cô vẫn đang đối mặt với vô vàn vấn đề. Cô ta rất cần quan hệ hợp tác với các thế lực ma pháp lớn để đất nước phát triển.
"Sau sự cố lần này thì có vẻ như phía Tòa Tháp cũ sẽ không để ý đến chúng ta nữa."
"Tôi nghĩ đó là chuyện tốt."
"Tôi cũng thấy thế. Tuy nhiên, các bộ trưởng lại không nghĩ vậy. Đối với họ, Tháp Ma thuật mới chỉ là một tổ chức non trẻ vừa tách ra từ Tòa Tháp cũ, còn Hiệp hội Trường học chỉ là tập hợp những tổ chức nhỏ lẻ, không đáng kể. Bọn họ vẫn nhất trí tập trung tạo dựng quan hệ với Tòa Tháp cũ hơn."
Mặc dù Tháp Ma thuật cũ không thể theo kịp xu hướng thay đổi của thời đại, nhưng bản thân nơi đó vẫn có địa vị rất lớn trong lòng công chúng vì quá khứ huy hoàng của mình.
Tất nhiên, nếu mọi chuyện không thay đổi, không sớm thì muộn, nơi đó sẽ tụt hậu so với thời đại. Chỉ là khoảng cách đó vẫn còn khá xa.
"Tôi nên làm gì?"
"... ... Tại sao cô lại hỏi tôi?"
"Ít nhất anh có thể cho tôi vài lời khuyên."
Đối với Ekaterina, Machiavelli giống như một người thầy, một người bạn, một người đồng hành đáng tin cậy. Đó là lý do tại sao mỗi khi lâm vào những tình huống khó khăn, việc đầu tiên cô ta nghĩ đến chính là hỏi ý kiến của đối phương.
"Nếu tôi không nhầm thì sự cố lần này cũng khiến cho quan hệ giữa cô và Tòa Tháp mới cùng phía Hiệp hội Trường học đã xích lại gần nhau hơn kha khá rồi."
"Đúng là vậy. Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy còn thiếu một chút... ... ."
"Tất nhiên là không đủ. Hiện tại, thái độ của họ đối với cô mới chỉ dừng lại ở mức có thiện cảm. Điều này chưa đủ để họ cân nhắc hợp tác với Utah một cách nghiêm túc."
Rudger đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của Ekaterina. Hắn nhẹ nhàng nói tiếp.
"Nhưng không phải hoàn toàn không có cách. Đừng quên, Tòa Tháp và Hiệp hội Trường học không phải những thế lực duy nhất về phép thuật."
"Có nơi nào khác sao?"
"Cô quên tôi đang công tác ở nơi nào rồi à?"
"?!!!"
Đôi mắt của Ekaterina ánh lên tia kinh ngạc.
Mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.