(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 407: Tàn cuộc (2)
Ai nấy đều lo lắng. Nhiều người đang cân nhắc xem có nên chủ động tấn công không.
Luồng năng lượng khủng khiếp tỏa ra từ con vật phía trên chứng tỏ nó là một tồn tại cực kỳ nguy hiểm.
Nếu bọn họ tấn công trước...
Nhưng khoảnh khắc ánh mắt con linh thú hướng về phía nhóm pháp sư, tất cả đều từ bỏ suy nghĩ này. Mỗi người khi chạm mắt với linh thú đều có cảm giác như đang đối mặt với kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
"Linh thú. Là linh thú."
Một người nào đó nhận ra đó là linh thú, vô thức lẩm bẩm. Các pháp sư xung quanh ngay lập tức phản ứng mạnh mẽ.
"Linh thú thực sự tồn tại?"
"Từ trước tới giờ chưa từng có ghi nhận nào về con linh thú này ở Lưu vực Kasar cả? Tại sao lần này..."
Linh thú là những tồn tại vô cùng đặc biệt. Chúng có trí thông minh sánh ngang với con người, thậm chí còn có thể cao hơn. Các pháp sư tụ tập ở đây đều là những người thiên về nghiên cứu học thuật, không phải các chuyên gia về sinh vật huyền bí. Vì vậy, hầu hết mọi người đều tỏ ra thận trọng, không dám có bất kỳ ý đồ gì với con vật kia.
Tất nhiên không phải tất cả đều như vậy. Một vài người nhìn linh thú với ánh mắt tham lam. Điển hình là Gregory, người đứng đầu Tòa Tháp.
Tuy nhiên, vẻ mặt đó của ông ta không kéo dài được bao lâu. Bởi vì một người đột nhiên nhảy xuống từ lưng con hươu.
"Ai vậy?"
Sự chú ý của mọi người nhanh chóng đổ dồn về người đi cùng linh thú. Khi người này chạm chân xuống đất, rất nhiều người ngay lập tức nhận ra thân phận của anh ta.
Đôi mắt Ekaterina mở to vì kinh ngạc. Phản ứng tương tự cũng xảy ra với Derek Olsen và Gregory.
"Rudger Chelici... ..."
Đôi mắt xanh vô cảm của Rudger nhìn thẳng về phía nhóm Ekaterina. Sau đó, hắn mới từ từ ngẩng đầu lên và nói với con linh thú bên cạnh.
"Cảm ơn vì đã đưa ta trở lại."
Các pháp sư phía sau ồ lên ngạc nhiên khi chứng kiến con linh thú kia gật đầu như thể hiểu những gì Rudger Chelici vừa nói.
Có vẻ như tin đồn linh thú có thể hiểu được ngôn ngữ con người và giao tiếp với họ là sự thật.
Ầm!
Một luồng ma thuật khổng lồ đột ngột bùng phát từ cơ thể linh thú. Sức mạnh ấy lớn đến mức ngay cả Arfa, Sempas cùng những người đang trên đường trở lại khu trại từ phía xa cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Thần linh thú chậm rãi bay lên cao rồi biến mất trong chùm ánh sáng trắng tinh khiết.
Khung cảnh bầu trời khi linh thú rời đi rực rỡ như có vô số sao băng lướt qua. Một vệt sáng dài lướt về phía khu rừng, để lại phía sau những vệt ma thuật trắng và vàng đan xen nhau, lấp lánh trong không khí. Mọi người đều bị mê hoặc bởi khung cảnh kỳ ảo này.
Cuối cùng, khi bóng dáng của con linh thú hoàn toàn biến mất, mọi người mới quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Rudger như thể muốn hắn giải thích.
Rudger bình tĩnh buộc lại mái tóc hơi rối tung của mình, nhẹ nhàng chỉnh lại trang phục trên người. Sau khi mọi thứ đã chỉnh tề, hắn mới cất tiếng.
"Chúng ta vẫn còn vài chuyện cần tính toán, pháp sư Gregory."
...........
Gregory sầm mặt.
"Giữa chúng ta thì có chuyện gì cần giải quyết? Đúng là vớ vẩn!"
Tình hình đã đến nước này thì ông ta dứt khoát không thừa nhận bất cứ điều gì.
"Việc người của chúng ta tách đoàn hoàn toàn là tìm kiếm giải pháp chu toàn hơn cho mọi người."
Rudger hơi nhướng mày khi nghe đối phương phản biện.
Đúng là những lời lẽ trâng tráo, không biết xấu hổ.
"Nếu ông coi việc đơn phương rút lui mà không hề bàn bạc trước là lẽ dĩ nhiên, thì tôi không còn gì để nói."
"Có vấn đề gì? Không phải phán đoán cuối cùng của chúng ta đã đúng rồi sao? Các đường dẫn không thể bị phá hủy toàn bộ và Lưu vực Kasar hiện vẫn an toàn."
Theo ý của Gregory, dù quá trình xảy ra có đôi chút bất đồng nhưng kết quả cuối cùng vẫn tốt đẹp. Ông ta không thấy có gì đáng phải truy cứu.
"Hẳn là vậy. Tuy nhiên, hành động bỏ mặc đồng minh của các người không khỏi khiến tôi phải xem xét lại tư cách của các pháp sư Tòa Tháp cũ. Những người khác chắc chắn cũng sẽ đồng tình với tôi, tôi tin rằng những người khác cũng sẽ có cùng suy nghĩ."
Nói theo một cách nào đó, hành động của Tòa Tháp cũ thực sự là một hành động phản cảm, khó có thể chấp nhận được trong một liên minh đông đảo như hiện tại.
Nếu mọi thứ đều chỉ chăm chăm quyết định dựa trên lợi ích cá nhân thuần túy thì những mối quan hệ hợp tác giữa các thế lực sẽ không thể bền lâu.
Tòa Tháp bản thân cũng là một tổ chức cần sự hợp tác, liên kết với rất nhiều tổ chức khác trên khắp đại lục.
Xã hội hiện tại đang dần bước sang một kỷ nguyên mới.
Điều quan trọng nhất trong những mối quan hệ hợp tác là sự tin tư��ng lẫn nhau. Đương nhiên, sự tin tưởng này không phải là thứ cảm tính đơn thuần mà vẫn phải dựa trên lợi ích đôi bên cùng có lợi.
Thật không may, khoảnh khắc những người của Tòa Tháp cũ quyết định bỏ rơi đoàn đội của Derek Olsen để bảo toàn tính mạng, hành động đó đã vi phạm chuẩn mực đạo đức tối thiểu trong một liên minh giữa các thế lực. Đặc biệt là khi đó lại là thời điểm nguy cấp cần sự đoàn kết của mỗi người để đấu tranh cho sự sống còn của toàn bộ những người bên trong Lưu vực Kasar.
Có hành vi này làm tiền đề, từ nay về sau ai sẽ dám ngỏ lời hợp tác với thế lực của Tòa Tháp nữa?
Ai sẽ chấp nhận tin tưởng những người có thể lật lọng bất cứ lúc nào chỉ vì lợi ích cá nhân của họ bị đe dọa?
Trên thực tế, bản thân Gregory cũng từng lo lắng về điều này khi đưa ra quyết định lúc trước. Tuy nhiên, ông ta lúc đó cho rằng Lưu vực Kasar sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn nên giữa lựa chọn tiếp tục chiến đấu với cơ may sống sót chưa đến một nửa, ông ta thà chọn cách bảo toàn tính mạng của mình.
Thứ ông ta không ngờ tới nhất chính là những người bị bỏ lại vẫn còn sống sót sau thảm họa kia.
Và hiện tại, Gregory phải trả giá cho lựa chọn của mình.
"Đúng là lố bịch! Lựa chọn của ta hoàn toàn là tính toán để mang lại kết cục tốt nhất cho mọi người. Tại sao chúng ta phải cố gắng chiến đấu với một Lexorer phát điên và muốn liều chết? Cậu có biết thiệt hại sẽ lớn đến mức nào nếu chúng ta cố chấp làm vậy không?"
"Ít nhất, sự kiên quyết của chúng tôi cũng đã ngăn cản được thảm họa đáng lẽ đã xảy ra nếu tất cả chỉ khư khư giữ mình như các người đã làm."
Rudger đáp lại phản ứng của Gregory một cách gay gắt.
Gregory cẩn thận quan sát xung quanh. Tình thế này đang khá bất lợi, ông ta cần người giúp đỡ. Ở đây có không ít thương nhân, pháp sư, và quý tộc có quan hệ thân thiết với Tòa Tháp. Chỉ cần họ chịu lên tiếng...
Nhưng trái với kỳ vọng của Gregory, không có bất kỳ ai lên tiếng nói đỡ cho ông ta. Ngay khi ánh mắt Gregory lướt qua, ai nấy đều đồng loạt quay đầu làm ngơ.
'Đám người này... ... !'
Những kẻ vô ơn!
Gregory rất tức giận nhưng lúc này ông ta không thể mất bình tĩnh trước đối phương.
"Cứ cho là ta đã suy nghĩ chưa chu toàn đi. Bây giờ cậu muốn chúng ta làm gì? Kẻ địch dù sao cũng chết hết rồi."
Rudger cười mỉa mai.
"Không có ai bắt các người phải chịu trách nhiệm cả. Tôi chỉ đơn giản muốn mọi người ở đây đều biết đến cái 'suy tính chu toàn' mà Tòa Tháp đã lựa chọn cho họ mà thôi."
...........
Derek Olsen và Ekaterina bình tĩnh đứng cạnh Rudger bày tỏ sự ủng hộ đối với những lời hắn vừa nói.
Mặt Gregory nóng bừng. Ông ta theo bản năng cảm thấy ánh mắt mọi người hướng về mình không hề tử tế chút nào.
Dù vậy, trong tình huống hiện tại dù có nói thêm điều gì cũng đã là vô ích. Cách tốt nhất lúc này là không làm ầm ĩ vụ việc thêm nữa.
Gregory hừ lạnh, ngay lập tức quay người rời đi, không nói thêm bất cứ câu nào nữa.
Ekaterina sau khi thấy những người của Tòa Tháp đều đã bỏ đi hết, cô ta lúc này mới mỉm cười lên tiếng.
"Giáo sư Rudger, vụ việc lần này có thể kết thúc suôn sẻ đều nhờ cả vào anh. Ta thay mặt mọi người ở đây xin cảm tạ anh."
Rudger lắc đầu.
"Thực ra tôi không làm được gì cả. Thứ ngăn cản kẻ địch là các sinh vật bên trong Lưu vực Kasar."
"Ý anh là con linh thú ban nãy? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
Trong mắt Ekaterina tràn đầy sự tò mò. Những người phía sau cũng mang biểu cảm tương tự, mọi người đều nhìn chằm chằm vào Rudger chờ đợi hắn giải đáp.
"Chuyện dài dòng lắm."
Rudger thở dài một hơi rồi bước vào doanh trại.
Nhiều người tụ tập bên trong căn lều chính. Hầu hết họ đều là những người đại diện từ cuộc họp lần trước. Tất nhiên, so với trước thì con số đã giảm đi đáng kể. Lần họp này đã có thêm một vài gương mặt mới bao gồm Arfa, Sempas và Royna Pavlini.
Rudger cân nhắc xem nên bắt đầu từ đâu.
"Tôi biết đã có khá nhiều người ở đây biết thủ phạm là ai."
Không ai lên tiếng phản đối. Bọn họ ít nhiều đã nghe ngóng được thân phận kẻ đầu sỏ.
Belkart Benmarck, người đã giả chết trong dinh thự sương mù, là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả những chuyện này. Hiền nhân Rimray là đồng phạm.
"Belkart Benmarck đã phá vỡ đường dẫn ma thuật của vách đá. Nhưng rất may mắn, ngay lúc đó, mạch dẫn ở phía dinh thự sương mù đã được ổn định trở lại."
"Chuyện gì đã xảy ra ở đó?"
Liumea, một trong những người dẫn đầu Tòa Tháp Ma thuật mới lên tiếng.
Sắc mặt của cô ta không đ��ợc tốt lắm, đó là di chứng của chất độc Amar Chewbacca.
"Một khi đường dẫn bị phá vỡ, rất khó để trấn áp lại bằng sức mạnh ma thuật thông thường. Rốt cuộc thứ gì có thể ổn định lại được mạch dẫn ở khu dinh thự?"
"Là những con thú rừng."
Trước ánh nhìn khó tin của Liumea, Rudger lặng lẽ gật đầu khẳng định.
"Phải. Tất cả sinh vật bên trong Lưu vực Kasar đã đồng lòng lấy thân mình bịt kín những vị trí địa mạch bị rò rỉ tại dinh thự sương mù."
... ... .
Khi Liumea vẫn chưa thể tiêu hóa tin tức này, Royna Pavlini đã lên tiếng giải thích.
"Khả năng đó không phải không thể xảy ra. Nếu tính đến việc thứ ra lệnh cho những loài vật này là con linh thú ban nãy thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý."
Rudger gật đầu nói thêm.
"Đúng vậy. Thực tế, ngoài linh thú ra thì còn có một thứ khác đã giúp ổn định hoàn toàn các địa mạch bị phá hủy."
"Là Tinh Linh Vương."
Tiếng lẩm bẩm của ai đó vang vọng nhẹ nhàng bên trong doanh trại.
Ai cũng có thể nhìn thấy ngọn núi đá khổng lồ nhô lên phía sau khu rừng. Nếu t��n tại ấy là thứ đã ra tay ổn định lại địa mạch, thì tất nhiên mọi người đều đã đoán được sự việc tiếp theo sẽ kết thúc ra sao.
Sau khi Rudger đưa ra lời khẳng định cho suy đoán này, mọi người bên trong căn lều cuối cùng không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận cách giải thích kia.
Khi mọi người trong doanh trại đều giải tán, Rudger cũng rời khỏi căn lều chính.
Cuộc chiến đã kết thúc, hắn đang nghĩ đến việc nghỉ ngơi để xoa dịu cái đầu đang choáng váng của mình.
Ít nhất vẫn còn một tin vui cho Rudger là căn lều mà Công tước Hayback đã chuẩn bị vẫn còn nguyên vẹn.
Rudger đang định trở về nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng người gọi tên mình.
"... ... Nữ hoàng?"
Tại sao cô ta lại ở đây?
Hầu cận của cô ta đâu rồi?
Hành động đầu tiên của Ekaterina là cúi đầu lịch sự với Rudger.
"Cảm ơn anh lần này. Nếu không có anh, ta chắc chắn sự việc sẽ không thể kết thúc suôn sẻ như vậy."
"Nữ hoàng không nên nói như vậy. Tôi đã giải thích mọi chuyện ban nãy rồi, tôi thực sự không làm được gì nhiều."
"Ít nhất th�� anh đã cố gắng chiến đấu. Ta rất cảm kích vì điều đó."
Ekaterina thực sự là một cô gái bướng bỉnh trong vấn đề này.
'Cô ta đến đây chỉ để nói những lời này thôi sao?'
Ngay lúc Rudger nghĩ vậy, Ekaterina đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Sao tự nhiên anh lại bỏ đi vậy, Machiavelli?"
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.