(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 254: Sheridan (1)
James Moriarty và Hans đợi cho đến khi màn đêm buông xuống.
Đúng như dự đoán, khi hết giờ làm việc, hơn một nửa số lính gác đã rời đi. Những lính gác còn lại đăm đăm nhìn xuống những nô lệ bên dưới bằng ánh mắt đầy đe dọa, như thể nếu những nô lệ này dám có bất kỳ hành động manh động nào, bọn chúng sẽ không do dự xả súng.
Chuyện này không phải không có tiền lệ nên lính gác luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Các nô lệ đều không có vũ khí hay thứ gì tự vệ, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể xem thường sức chiến đấu và ý chí thoát thân của họ.
Sheridan Ionphid chính là một người như vậy.
"Hừ! Tôi sẽ cho nổ tung cái mỏ chết tiệt này."
Cô ấy đang lên kế hoạch thoát khỏi khu mỏ đáng nguyền rủa này. Sheridan biết nếu có nổi dậy thì xác suất thành công cũng rất nhỏ. Chênh lệch lực lượng và vũ trang quá lớn.
Mặt khác, phía đối phương còn có pháp sư trấn giữ. Nếu đối thủ là một pháp sư, Sheridan tự hỏi liệu mình có phần thắng khi đánh lén hay không, còn đối đầu trực diện thì hoàn toàn không cần cân nhắc.
Vì vậy, Sheridan đã chọn một cách khác.
Trong quá trình khai thác kim loại quý hiếm, cô ấy đã bí mật thu thập các sản phẩm phụ kim loại khác. Những người không có chuyên môn thì không biết, nhưng Sheridan lại biết rõ, đây chính là những thành phần thiết yếu để chế tạo thuốc súng.
Trong suốt một tháng bị giam ở đây, Sheridan đã thu thập nguyên liệu thuốc súng và chế tạo bom dưới ánh mắt giám sát của lính canh.
Cô ấy đã lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình để bí mật gài bom vào những kẽ hở hẹp xuyên suốt đường hầm này.
Tất nhiên, Sheridan vẫn phải tính toán hợp lý tầm ảnh hưởng của vụ nổ để bản thân cô ấy không bị chôn vùi trong khu mỏ này.
Đúng lúc Sheridan đang hạ quyết tâm châm ngòi vụ nổ thì một giọng nói cất lên.
"Tôi nghĩ cô nên cẩn thận với thứ đó."
"!!!"
Sheridan giật thót khi nghe thấy giọng nói từ phía sau. Cô vội quay lại và nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen đang đứng sau mình.
Lộ trình tuần tra và thời gian của lính canh Sheridan đều biết trước. Lẽ ra bọn chúng không thể xuất hiện ở đây.
"Đừng làm bậy!"
James Moriarty lắc đầu khi thấy Sheridan định châm ngòi quả bom trên tay.
"Nếu bây giờ quả bom phát nổ thì những người trong này đều sẽ chết. Cô cũng sẽ gặp nguy hiểm, cô không biết sao?"
"...Vậy còn tốt hơn là không làm gì cả."
Sheridan chợt nhận ra có điều gì đó kỳ lạ. Khi định thần lại và suy nghĩ kỹ, cô mới để ý người đàn ông trước mặt hoàn toàn không phải lính canh của khu mỏ này.
"Tôi đoán là cuối cùng cô cũng đã bình tĩnh lại."
James Moriarty mỉm cười thân thiện.
"Chúng ta hãy hạ quả bom xuống trước đã rồi nói chuyện nhé."
* * *
Sheridan sửng sốt khi thấy tất cả những lính tuần tra trong khu vực này đã gục xuống. Không chỉ đơn thuần là một cuộc trấn áp mà người đàn ông kia đã trực tiếp giết chết tất cả lính canh. Theo Sheridan biết, số lượng lính gác bên trong khu mỏ này không hề nhỏ chút nào. Đối phương không tốn chút thời gian nào ra tay mà động tĩnh lại vô cùng nhỏ, không hề kinh động đến những người khác.
"Làm sao anh làm được?"
"Chỉ là giết từng người một mà thôi."
Sheridan lạnh cả sống lưng khi nghe đối phương thản nhiên nói như vậy.
"Vậy anh muốn gì từ tôi?"
"Tôi đã theo dõi cô rất kỹ từ lúc đến đây. Cô có thể làm ra một số thứ khá thú vị."
James Moriarty giơ lên một quả bom đặc chế.
"Người lùn rất khéo léo. Nhưng đa phần những thứ họ tiếp xúc chỉ là vũ khí liên quan đến sắt thép. Quả bom như thế này hoàn hảo, đặc biệt là trong hoàn cảnh hiện tại của cô. Cô tự chế tạo nó sao?"
Cơ thể Sheridan run lên vì hưng phấn.
"Anh cũng có mắt nhìn đấy."
"Hãy để tôi giúp cô. Tôi sẽ giải thoát cho những người bị giam giữ ở đây."
"Vậy tôi nên làm gì?"
"Cô có thể giúp tôi cho nổ mỏ quặng này được không? Tôi cần sự giúp đỡ của cô."
Sheridan kinh ngạc.
"Anh không thấy tôi là một kẻ bất thường sao?"
"Người bình thường có lẽ sẽ nghĩ vậy.
Nhưng tôi khác bọn họ, tôi sẽ không kỳ thị cô."
Khi Sheridan nghe những lời đó, cô ấy cảm thấy một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng.
Sheridan là một người lùn khác thường. Trong khi những người lùn khác tỏ ra thích thú với búa và đe thì cô ấy lại quan tâm nhiều đến các thiết bị cơ khí phức tạp.
Sáng tạo, phát minh, gây nổ.
Những thứ đó gần như là "chế tạo" theo cách riêng của cô, nhưng những người lùn khác lại không hiểu được điều đó. Bọn họ coi Sheridan là một kẻ lập dị và xa lánh cô ấy.
Sheridan cũng rất buồn lòng khi đồng loại không hiểu mình. Cô ấy vẫn luôn mong ngóng có ai đó sẽ hiểu được những gì mình theo đuổi. Cô ấy muốn những thứ mình chế tạo ra được công nhận.
"Cô là một người tài năng."
Khi người đàn ông trước mặt lên tiếng thừa nhận, Sheridan khó có thể kiềm chế được niềm vui của mình. Cô mỉm cười rạng rỡ như đứa trẻ được nhận quà.
"Quý ngài có con mắt thật tinh tường."
"Vậy cô có thể cho nổ khu mỏ này được không?"
Đáp lại câu hỏi của James Moriarty, Sheridan cười toe toét.
"Đương nhiên có thể. Đó là điều tôi mong muốn nhất."
Sheridan chợt nhận ra việc gặp được một người có thể thấu hiểu và chấp nhận mình hạnh phúc đến nhường nào.
"Anh trai, tôi đây."
"Hans. Tình hình thế nào rồi?"
"Còn khoảng hai giờ nữa là đến lượt tuần tra tiếp theo."
"Số lính canh còn lại thì sao?"
"Bọn chúng hiện đang nghỉ ngơi tại chỗ nghỉ riêng. Có vẻ bọn chúng đã hơi quá chén... Còn cô bé đó thì sao?"
Sheridan lườm Hans với ánh mắt không hài lòng.
"Tên này là ai? Sao lại có mùi hôi thế?"
"Cô nói gì?"
Hans đột nhiên bị châm chọc liền nổi giận đùng đùng.
James Moriarty lắc đầu lên tiếng can ngăn.
"Đây là Hans, người đồng hành của tôi. Hans, đây là... à, tôi vẫn chưa hỏi tên của cô."
"Sheridan. Ionphid Sheridan."
"Được rồi, Sheridan. Hãy gọi tôi là James Moriarty."
* * *
Tận dụng khoảng thời gian hai giờ trước khi đội tuần tra tiếp theo xuất hiện.
Sheridan và Hans đi khắp các phòng giam để giải phóng nô lệ. Đôi mắt của những nô lệ bị giam cầm sáng lên trước sự xuất hiện của hai người. Tất cả mọi người đều tràn đầy hy vọng khi được trao vũ khí tự vệ.
James Moriarty nói với Hans.
"Hans, cậu sẽ chịu trách nhiệm chỉ huy ở đây. Mặc dù đã có vũ khí nhưng thể trạng bị bỏ đói trong thời gian dài của họ có thể sẽ không phát huy quá nhiều tác dụng."
"Còn anh thì sao, anh trai?"
"Tôi sẽ xử lý lực lượng tinh nhuệ của họ."
Tên pháp sư giám sát nô lệ trong mỏ quặng này thuộc về hoàng thất Delica.
Khi nói đến pháp sư trực thuộc hoàng thất, trong đầu James Moriarty chỉ nghĩ đến một loại người.
Pháp sư chiến tranh.
Mặc dù là pháp sư nhưng thay vì khám phá phép thuật, họ lại chuyên nghiên cứu cách đánh bại kẻ thù hiệu quả nhất trong chiến đấu thực tế. Loại người này là đối thủ mà James Moriarty thấy khó chịu nhất khi phải đối mặt.
Có tới ba pháp sư như vậy ở khu khai thác này.
"Những tên pháp sư ở đây chắc chắn không phải những kẻ đơn giản."
Trong nhóm của họ, hiện tại chỉ James Moriarty mới có thể đối phó với ba tên pháp sư chiến tranh kia.
"...Tôi hiểu. Cẩn thận nhé."
"Đừng lo lắng. Tôi vừa nhận được một thứ thú vị từ Sheridan."
James Moriarty để lộ thứ đeo trên thắt lưng. Hình thù bên ngoài trông giống như một khẩu súng, nhưng thứ bên trong nòng súng không phải là đạn mà là một cái móc nhọn.
Đây là một nguyên mẫu của "bệ phóng dây" mà Sheridan tạo ra để dùng trong trường hợp cần thoát hiểm. Ngay khi James Moriarty nhìn thấy "bệ phóng dây", anh ta lập tức nhận ra rằng thứ này rất hữu ích.
"Đợi tín hiệu của tôi."
"Được."
[Ater Nocturnus]
James Moriarty ngay lập tức triệu hồi bóng tối bao bọc cơ thể mình.
Những nô lệ đang tò mò nhìn James Moriarty từ xa đều mở to mắt khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Chẳng bao lâu sau, bóng đen dang rộng đôi cánh dài biến mất vào sâu trong đường hầm.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc không tái đăng dưới mọi hình thức.