Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 253: Chân tướng (3)

Và thế là, các nhà nghiên cứu đã tiết lộ mọi bí mật về những gì đang diễn ra tại đây cho James Moriarty.

Nhà Nguyện Thép – một dự án tạo ra những người máy đáng sợ, nhằm biến chúng thành vũ khí chiến lược có thể dùng trong chiến tranh. Họ đã cố gắng cấy ghép linh hồn người sống vào thân xác máy móc, với mục đích khiến những người máy này tự hoạt động trơn tru và tự chủ hơn. Những cỗ máy này sẽ hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân một cách vô điều kiện.

Cũng có một vài kẻ từ chối lời đề nghị của James Moriarty vì lòng trung thành, và tất nhiên, kết cục của chúng là nằm lại dưới đòn tấn công của [Ater Nocturnus].

Chứng kiến sự tàn bạo của người trước mặt, những kẻ còn lại đồng loạt khai ra hết những gì bản thân biết.

"Đó là tất cả?"

"Vâng, vâng. Đúng vậy. Đó thực sự là tất cả những gì chúng tôi biết."

"Có vẻ như mọi thứ đều khớp với những gì đang diễn ra."

James Moriarty thờ ơ nói.

"Vậy thì chúng tôi... ..."

"Các ngươi vẫn nhớ tên những đứa trẻ bị bắt làm thí nghiệm chứ?"

Trước câu hỏi bất ngờ đó, khuôn mặt của mấy nhà nghiên cứu dần dần cứng lại.

"Cái gì?"

"Sao có thể..."

Các nhà nghiên cứu im lặng, không biết nên trả lời thế nào.

Không ai trong số chúng thực sự nhớ tên của bất kỳ đứa trẻ nào được dùng làm vật thí nghiệm.

Bởi vì ngay từ đầu, bọn chúng đã không quan tâm đến những sinh mạng đó, bản thân những kẻ này cảm thấy điều đó là không cần thiết. Dù sao thì những đứa trẻ bị bắt đến đây cũng chỉ xuất thân từ khu ổ chuột, những người như thế chết cũng chẳng có ai quan tâm.

Những kẻ này không ngờ James Moriarty lại hỏi về vấn đề đó.

"Chúng tôi thực sự không nhớ."

"Cái đó... ..."

Sắc mặt của những nhà nghiên cứu trở nên tái nhợt khi nhận ra tình hình hiện tại. Tất cả đều hướng ánh mắt sợ hãi về phía James Moriarty.

James Moriarty, đang vắt chân trên ghế, chỉ cười lạnh khi thấy vẻ mặt kinh hoàng của những kẻ đối diện.

"Thế à?"

Một nụ cười lạnh lùng đến mức khiến mọi người bên trong rùng mình.

Ngay sau đó, một cái bóng đen khổng lồ không tiếng động bao trùm, nhấn chìm toàn bộ những người trong phòng.

***

Một lúc sau, Hans mới chậm rãi bước vào phòng thí nghiệm ngập máu.

Hans cau mày nhìn những xác chết rải rác. Cậu cố gắng bước về phía James Moriarty, thận trọng tránh dẫm lên những thi thể dưới chân.

"Mọi chuyện kết thúc chưa?"

"Cũng tạm rồi."

"Không phải anh nên giữ lại vài kẻ sống sót sao? Tôi nghĩ chúng ta vẫn cần họ để tiến hành thí nghiệm."

"Không cần."

James Moriarty quay lại nhìn Hans và nói.

"Tôi sẽ tự mình làm việc đó."

"...Anh chắc mình sẽ làm được chứ?"

"Tài liệu nghiên cứu vẫn còn ở đây."

James Moriarty mở những tài liệu lấy được từ các nhà nghiên cứu ra.

"Lý do mấy kẻ đó bắt cóc trẻ em là vì linh hồn của những đứa trẻ sẽ dễ dàng cấy ghép vào máy móc hơn."

"Vậy đó là lý do tại sao người bên ngoài ban nãy... ..."

"Cơ thể người trưởng thành gần như đã phát triển hoàn chỉnh và định hình cấu trúc, do đó rất dễ bị hủy hoại nếu có sự rạn nứt giữa linh hồn và thể xác. Trẻ con thì khác."

Ngoài ra, những kẻ thực hiện thí nghiệm còn cố gắng tạo ra một người máy có thể tuân theo vô điều kiện mệnh lệnh của người điều khiển bằng cách thực hiện một số tác động lên linh hồn trong quá trình cấy ghép. Linh hồn của những đứa trẻ rất trong sáng và yếu ớt, rất phù hợp để tiến hành loại thí nghiệm này.

"Thí nghiệm này mãi đến gần đây mới hoàn toàn thành công. Hôm nay bọn chúng triển khai một đợt bắt cóc quy mô lớn cũng nhằm mục đích gia tăng số lượng người máy."

James Moriarty vừa xem tài liệu nghiên cứu vừa giải thích cho Hans.

Tài liệu ghi chú rằng chỉ có hai thí nghiệm thành công, tất cả những người máy mang ký hiệu phía sau Beta đều bị gạch chéo đỏ, đồng nghĩa với thất bại.

Có lẽ Sally cũng đã... ...

James Moriarty lắc đầu.

Ưu tiên hàng đầu lúc này là cứu Arte.

James Moriarty đặt thi thể Arte vào ống nghiệm. Khi máy móc khởi động, chất lỏng màu xanh lam từ từ tràn đầy ống thủy tinh.

Hans nhìn Arte dần chìm trong chất lỏng màu xanh lá cây.

"Làm vậy có tác dụng không? Đứa trẻ này đã chết rồi."

"Đúng là nó đã chết. Nhưng linh hồn vẫn còn đó, Arte chưa hoàn toàn mất đi."

"Ngay cả như vậy... ..."

Hans băn khoăn không biết có nên nói điều này không, nhưng rồi cậu ta cũng hạ quyết tâm lên tiếng.

"...Đứa trẻ đó khi mở mắt ra sẽ không phải là đứa trẻ mà anh từng biết."

"Tôi biết."

James Moriarty cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho trường hợp này.

Linh hồn của Arte sẽ được cấy vào một cỗ người m��y trống rỗng có tên là Alpha.

Mặc dù James Moriarty sẽ không cắt bỏ linh hồn, đẽo gọt hay xử lý như những thử nghiệm trước đó, nhưng dù vậy, linh hồn của Arte vẫn sẽ có sự thay đổi. Ngay khi linh hồn được cấy ghép thành công thì khả năng cao, người máy khi tỉnh lại sẽ là một thực thể khác, không còn là Arte nữa.

James Moriarty biết những gì có thể sẽ diễn ra, nhưng hắn thực sự không muốn phải đối mặt với câu trả lời cho điều đó. Lúc này, hắn chỉ hy vọng đứa trẻ trước mặt có thể tiếp tục sống, bất kể cái giá phải trả là bao nhiêu.

"Chúng ta nên làm gì bây giờ?"

"Chỉ có thể chờ đợi thôi."

"Vậy thì tôi đoán mình sẽ phải rời đi trước."

"Tôi cũng nghĩ vậy. Chúng ta sẽ quay lại đây sau."

James Moriarty lấy ra tên của những người được liệt kê trong tài liệu nghiên cứu: các tổ chức tài trợ cũng như địa điểm của những phòng thí nghiệm và nhà máy ẩn giấu khác.

Hans nhìn qua danh sách chủ mưu dài dằng dặc, lắc đầu mệt mỏi.

"Đúng là những kẻ điên. Không thể tin được tin đồn về việc khơi mào chiến tranh l��i là sự thật."

Đây không phải là một thời đại hoàn toàn hòa bình. Các cường quốc luôn nhăm nhe chiếm đoạt càng nhiều đất đai và tài nguyên càng tốt.

Tuy nhiên, sức mạnh của những quốc gia này về cơ bản đều ngang nhau nên thế cục của bản đồ thế giới hiện tại vẫn đang ở trạng thái giằng co trong âm thầm.

Nhưng nếu có một bên bí mật tích trữ được một lực lượng chiến đấu khổng lồ như thế này thì câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.

Sự cân bằng của thế giới sẽ bị phá vỡ.

Phòng thí nghiệm bí mật này hiện giờ đã rơi vào tay James Moriarty. Tất nhiên là bọn hắn sẽ không thể giấu bí mật này mãi được.

Nếu các báo cáo bổ sung không được đưa lên trên đúng hạn, những kẻ đó sẽ nhận ra điều bất thường và cử người đến điều tra, lúc đó mọi chuyện sẽ không thể giấu kín được nữa.

"Hans. Chúng ta chỉ có nhiều nhất một tuần. Phải công bố thông tin này càng nhanh càng tốt."

"Một tuần? Quá ngắn!"

"Chúng ta có thể kéo dài thời gian bằng việc gây ra chút náo động thu hút sự chú ý của công chúng, nhưng không thể kéo dài quá lâu."

Nếu một dự án được thực hiện bí mật bị gián đoạn, những người liên quan sẽ cố gắng che đậy nó bằng mọi cách. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bọn chúng bị đánh úp không kịp trở tay và tin tức bị truyền ra ngoài không kịp kiểm soát?

Khi đó, những kẻ liên quan sẽ không dám hành động bất cẩn.

"Tôi nghĩ tỷ lệ thắng sẽ nghiêng về phía bọn chúng. Dù sao chiến trường này cũng là sân nhà của những kẻ đó."

"Nhưng chúng ta vẫn đang nắm tiên cơ. Và tôi cũng đã tìm được một người giúp sức không tệ."

Người mà James Moriarty nhắc đến đương nhiên là Casey Selmore.

"Vậy tiếp theo anh định làm gì?"

"Ngoài nơi này ra, còn có một khu mỏ bỏ hoang ở nơi khác."

"Lại một mỏ than nữa sao?"

"Đó là một mỏ kim loại quý hiếm vẫn đang được khai thác."

Hans nhớ mang máng bản thân đã từng nghe thấy một tin tức gì đó tương tự.

"Mỏ khai thác kim loại quý hiếm? Nhưng tôi nghe nói nó đã bị đóng cửa vì kim loại quý hiếm không còn được sản xuất ở đó nữa."

"Tin tức đó chỉ nhằm đánh lừa bên ngoài thôi. Kim loại hiếm vẫn đang được khai thác để sử dụng cho việc sản xuất người máy."

"Thật kỳ lạ! Sao những kẻ đó có thể giấu kín được tin tức về một khu mỏ có kim loại quý hiếm được?"

Để khai thác kim loại quý cần rất nhiều nhân lực và vật lực. Số lượng nhân công lớn như vậy sẽ không thể nào không gây chú ý cho truyền thông.

"Bởi vì bọn chúng không sử dụng con người."

"Không thể nào! Đừng nói là..."

"Cậu nghĩ đúng rồi đấy."

James Moriarty nói ra những ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu Hans.

"Bọn chúng sử dụng những chủng tộc khác làm nô lệ khai thác."

***

Tại một khu mỏ kim loại quý hiếm được cho là lớn nhất Vương quốc Delica, Hans cau mày khi nhận được thông tin từ "con chuột" vừa được cử đi thăm dò.

"...Tin xấu đấy. Tôi kiểm tra bên trong có rất nhiều người. Hầu hết là thú nhân và người lùn. Những kẻ này quả là điên rồ. Chế độ nô lệ chủng tộc đã kết thúc gần nửa thế kỷ rồi, sao bọn chúng vẫn dám làm như vậy?"

"Nếu bọn chúng quan tâm đến điều đó thì đã không bắt cóc cả đồng loại của mình ��ể làm vật thí nghiệm."

"Cũng đúng. Chết tiệt! Không thể tin được chính phủ nơi này lại có thể thực hiện một hành động điên rồ như vậy? Chẳng khác gì những tên Thuật sĩ tà ác!"

Hans tỏ ra khó chịu, vô thức đá vào một cái cây gần đó. Dù cậu ta đã từng chứng kiến nhiều thứ kinh khủng nhưng cậu ta vẫn cảm thấy ghê tởm trước hành vi bắt cóc trẻ em và sử dụng chúng làm vật thí nghiệm.

"Vậy anh tính sẽ làm gì tiếp?"

"Chúng ta cần phá hủy chỗ này."

"Tôi biết. Nhưng chỗ này không giống khu mỏ hoang vừa nãy, quân số ở đây đông hơn nhiều."

"Hãy vào trong đã. Tôi cần xem xét tình hình trước."

Sau khi đưa ra quyết định, hai người lặng lẽ tiến vào khu mỏ khai thác. Họ chặn lối vào bí mật để đảm bảo không ai bên ngoài có thể vô tình phát hiện ra.

Sau một hồi dò dẫm khá lâu, con đường phía trước đột ngột bị cắt đứt bởi một vách đá lớn.

"Xuống dưới xem sao."

James Moriarty dùng ma pháp lơ lửng, khiến cả hai từ từ hạ xuống. Khi chân họ chạm đất, khung cảnh xung quanh chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Keng! Keng!

Một âm thanh yếu ớt vọng lại từ phía xa.

Hai người im lặng bước về hướng phát ra âm thanh. Càng đến gần nơi phát ra âm thanh, họ càng thấy ánh sáng dần xuất hiện.

Trước mắt họ là một khu mỏ khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất. Bên trong đầy ắp những nô lệ với vẻ ngoài bẩn thỉu đang khai thác mỏ dưới những trận đòn roi của cai ngục.

"Đông quá!"

Quy mô nhân số ở đây hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của Hans. Chỉ riêng số lượng lính gác đã lên tới gần một trăm người.

"Không chỉ có lính canh đâu."

Ánh mắt sắc bén của James Moriarty liếc sang một bên.

Khác với những lính gác cầm súng, có một người khoác áo choàng, tay cầm quyền trượng đang đứng quan sát. Kẻ này không nghi ngờ gì chính là một pháp sư.

"Tôi nghĩ việc này sẽ hơi khó khăn đấy."

Khi Hans còn đang băn khoăn không biết phải làm gì, James Moriarty đã nhìn sang chỗ khác.

"Gì vậy?"

Nhìn theo ánh mắt của James Moriarty, đập vào mắt Hans là một nô lệ có vóc dáng nhỏ bé bất thường, khác hẳn những nô lệ khác.

Cô bé trông giống như một cô gái trẻ, nhưng việc thấy cô bé ở một nơi như thế này có nghĩa cô bé là một á nhân, và xét theo kích thước, rõ ràng cô bé là một người lùn.

Cô gái người lùn điên cuồng vung chiếc cuốc, đồng thời bí mật nhặt bỏ vào túi vài mảnh kim loại bị rơi ra.

Hành động đó kín đáo đến mức ngay cả những binh lính giám sát cũng không hề để ý, nhưng James Moriarty thì lại khác.

"Hans."

"Anh tính làm gì?"

"Có lẽ chúng ta tìm được người giúp đỡ rồi."

"Hả?"

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free