(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 215: Mệnh lệnh (2)
Nikolai cười lớn.
“Ái chà, John Doe, ngươi phản ứng gay gắt thế làm gì? Hay là có tật giật mình?”
“Ta không muốn lãng phí hơi sức vào những câu hỏi vô nghĩa.”
“Cái gì? Vậy ngươi có thể giải thích những hành động khó hiểu dạo gần đây của ngươi không? Ta chưa từng thấy một kẻ gián điệp nào lại hành động phô trương, cứ như thể sợ người khác không biết đến mình nh�� ngươi cả.”
“Ngu xuẩn!”
“Ngươi nói cái gì?”
“Ta nhớ lần cuối chúng ta gặp nhau, trí thông minh của ngươi đâu có sụt giảm đến mức này, Nikolai?”
“Ngươi có giỏi thì nhắc lại lần nữa?”
Nikolai vô cùng tức giận khi nghe Rudger nói vậy. Hắn vốn là kẻ tự phụ, luôn cho rằng mình nắm giữ nhiều tin tức hơn người khác. Một phần sự tự phụ đó thể hiện ở chỗ, kể từ khi xuất hiện, hắn chỉ hận không thể khoe khoang với những kẻ đồng cấp về những thông tin mình biết.
Một kẻ như Nikolai sẽ không thể giữ bình tĩnh nếu có ai đó động chạm và hạ thấp hắn trong chính lĩnh vực hắn am hiểu nhất.
Đó là lý do Rudger cố ý đả kích niềm kiêu hãnh của Nikolai.
“Biết nhiều thì có tác dụng gì? Trí thông minh của ngươi đâu có đủ dùng.”
“Chết tiệt! John Doe! Ngươi muốn đánh nhau phải không?”
“Đến nước này rồi mà ngươi vẫn không hiểu ư? Ta thật sự không muốn nói thẳng ra, nhưng có lẽ đầu ngươi còn chẳng hiểu những gì ta đã làm.”
Câu hỏi Nikolai chất vấn Rudger là có căn cứ. Song, Rudger lại đối phó bằng cách tỏ ra coi thường, xem những suy đoán ấy chỉ là rác rưởi. Làm vậy sẽ khiến người ngoài có cảm giác những gì hắn đã làm chắc chắn phải có mục đích sâu xa.
Đó là một chiêu tâm lý ngược.
Tất nhiên, nếu làm vậy, Rudger sẽ gặp phản ứng dữ dội từ đối phương, nhưng điều đó đã nằm trong dự liệu của hắn.
Chỉ cần biểu hiện thật tự tin. Hắn càng giả vờ có thứ gì đó, những người khác sẽ càng trở nên bối rối và dần dần tự nảy sinh nghi ngờ với suy đoán ban đầu của mình.
Nikolai bực tức nói.
“Đừng đánh trống lảng. Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”
Thấy tình thế không ổn, Nikolai lập tức bác bỏ, quay trở lại câu hỏi ban đầu. Đó là quyết định đúng đắn nhất mà hắn có thể đưa ra lúc này. Nhưng Nikolai không ngờ, phản ứng này lại chính là thứ Rudger đang chờ đợi.
Rudger khịt mũi trả lời.
“Không phải ta đã nói rồi sao? Ta không thấy câu hỏi đó đáng để trả lời.”
“Đừng có né tránh. Ngươi đang cố tình đổi chủ đề.”
Kẻ này cũng khá nhanh trí. Chắc hẳn hắn đã nhận ra Rudger cố tình lái câu chuyện sang hướng khác. Việc này không quá bất ngờ, dù sao thì hắn cũng là một chuyên gia thu thập và phân tích tình báo.
Nhưng mục đích thật sự Rudger nhắm đến là những thứ tiếp theo.
“Nikolai. Lý do ta thấy không đáng trả lời, là vì ngay từ đầu, điều ngươi dựa vào để chất vấn ta đã là một sai lầm.”
“Cái gì?”
“Ngươi luôn tự phụ rằng mình biết tất cả mọi thứ và đứng trên người khác. Ta thấy thực tế thì hoàn toàn ngược lại đấy.”
“... Hiện tại ngươi lại tiếp tục công kích trí thông minh của ta phải không?”
“Vậy thì ta hỏi ngươi. Ngươi có biết kẻ nào phá hủy chi nhánh của chúng ta ở Leathervelk không?”
“Làm sao ta có thể điều tra ra ngay một kẻ đột nhiên xuất hiện chứ?”
“Không phải ngươi khoe khoang rằng mình biết mọi thứ sao?”
“Hừ. Vậy ngươi biết?”
“Tất nhiên.”
Nikolai khựng lại trước câu trả lời tự tin của Rudger. Những Đệ Nhất khác cũng có phản ứng tương tự.
“Không cần phải giả bộ. Ngươi thật ra cũng không biết chứ gì, đừng hòng lừa ta.”
“Sao ngươi lại nghĩ là ta không biết? Ta cũng không phải kẻ vô dụng như ngươi.”
“Tất nhiên là vì... .”
“Vì ngươi không biết nên đương nhiên cho là người khác cũng không biết. Ngươi nghĩ như vậy chứ gì?”
“... .”
“Nikolai. Đó là lý do trình độ của ngươi mãi vẫn chỉ như thế này.”
“Hừ! Có giỏi ngươi nói ra tung tích kẻ đã hủy căn cứ của chúng ta ở Leathervelk xem.”
“Kẻ đó chính là ta.”
... !
Rudger vừa dứt lời, sự ngạc nhiên lan khắp bàn tròn. Chỉ có Linh Cấp nhún vai, dường như không quan tâm.
Biểu cảm trên gương mặt Nikolai lúc này vô cùng cứng ngắc.
“John Doe! Ý ngươi là ngươi đã hủy phòng thí nghiệm của ta ở Leathervelk ư?!”
Victor Dreadful hét lên. Hắn không ngờ chính đồng bọn của mình đã cho nổ tung một trong những phòng thí nghiệm quý giá của mình.
“Câm miệng, Victor. Ta chưa hỏi tội ngươi thì thôi, giờ ngươi còn dám chất vấn ta về vụ đó ư?”
“Cái gì?”
“Ngươi quản lý cấp dưới kiểu gì mà để chúng làm xổng mất đối tượng thí nghiệm, xong còn bắt ta thu dọn tàn cục ư?”
Khi Rudger gầm gừ, Victor liền ngậm miệng lại.
“Ngươi nghĩ ta cảm thấy thế nào khi mấy tên người sói đó lẻn vào Theon ngay trong địa bàn của Elisa Willow chứ?”
“À thì... vụ đó chỉ là sự cố... việc quản lý ở đó cũng không hoàn toàn thuộc trách nhiệm của ta.”
“Đừng quên chính ngươi là kẻ đã đề ra ý tưởng hợp tác với lũ người bên Shamsus.”
Rudger lườm đối phương, ánh mắt hắn chứa đầy vẻ không hài lòng.
“Hủy đi căn cứ ở Leathervelk là giới hạn chịu đựng cao nhất của ta. Nếu không, ngươi nghĩ ngươi hiện tại vẫn còn có thể đứng ở đây?”
“Cái này ta có thể hiểu... nhưng sao ngươi có thể ra tay với toàn bộ người của mình chứ?”
Những Đệ Nhất khác im lặng. Lúc này, bọn họ đều hiểu lý do đối phương làm vậy.
Đây mới chính là John Doe mà bọn họ biết. Một kẻ sẵn sàng ra tay loại bỏ cấp dưới và mọi thứ khác nếu hắn không thích. Một Đệ Nhất chỉ tuân theo mệnh lệnh của Linh Cấp, không hòa hợp với các Đệ Nhất khác.
Vì thân phận của John Doe trong vụ người sói có thể bị lộ, hắn không quan tâm căn cứ đã bị nghi ngờ hay chưa mà thẳng tay giết tất cả những người liên quan, xóa sạch mọi dấu vết có thể liên đới đến mình. Việc đó nhìn thì có vẻ quá đáng, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với tác phong của John Doe.
Rudger thầm cảm ơn tính cách khó chịu của tên John Doe thật đang phát huy tác dụng vào lúc này.
“Chúng ta không cần những kẻ vô dụng. Số lượng dù đông, nhưng nếu không phát huy được tác dụng thì cũng chỉ là một lũ ăn hại. Ta thà giết hết còn hơn để lại chút manh mối nào có thể gây hại đến tổ chức.”
“... John Doe. Ngươi đang đùa đấy ư? Hành động đó của ngươi đi quá xa rồi đấy.”
Nikolai phản đối.
Nhưng Rudger chỉ đáp lại bằng một tiếng khịt mũi khinh thường.
“Đúng ra các ngươi nên cảm ơn ta. Nhờ có ta mà phòng thí nghiệm về người sói đã biến mất, không có bí mật nào bị rò rỉ.”
“Ngươi có biết chúng ta mất bao nhiêu người và chịu tổn thất rất nhiều khi ngươi tự ý hành động như vậy không?”
“Nếu lúc đó ta không phá hủy nơi đó thì nó đã bị mấy tên Hiệp sĩ Bóng Đêm phát giác. Ngươi phải biết điều đó chứ, Nikolai? À... hay là ngươi không biết?”
“... .”
“... Không đời nào. Ta biết bọn chúng đã đến Leathervelk, cả tung tích của Terina LionHowl ta cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.”
“Vậy mà ngươi vẫn còn hỏi ta câu đó ư? Trí thông minh của ngươi lại bị sụt giảm rồi ư?”
“... .”
Nikolai tức tối nhưng không thể phản bác. Hắn hiểu những gì John Doe đang đề cập tới. Sự tồn tại của những kẻ Hiệp sĩ kia cực kỳ khó chịu. Nếu để mấy kẻ đó phát giác manh mối nào, tình huống sẽ còn tồi tệ hơn nhiều.
“Việc loại bỏ chi nhánh Leathervelk là cần thiết. Ta phải hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng mọi giá. Đó cũng là vì lợi ích lớn hơn của tổ chức.”
Rudger nói với giọng mỉa mai rõ ràng, hướng về Nikolai đang trừng mắt nhìn mình.
“Đâu như một vài kẻ chỉ biết bới móc người khác trong khi chính mình còn không nhận ra sự ngu dốt của bản thân.”
“... .”
“Ngươi thậm chí còn không biết ta đã làm gì mà chỉ chăm chăm nhìn vào hành động dưới thân phận giáo sư của ta. Ngươi không thấy mình quản quá nhiều sao, Nikolai?”
Mỗi câu Rudger nói ra đều khiến ngọn lửa đen của Nikolai run lên vì xấu hổ và tức giận.
... !
“Không. Vẫn chưa xong.”
Nikolai im lặng một lúc rồi nghiến răng nói.
“Ngươi mới chỉ giải thích về vụ người sói...”
“Đủ rồi! Dừng lại đi.”
Đến nước này, Lesley không thể nhìn nổi nữa, đành lên tiếng can thiệp.
“... Lesley, ngươi có ý gì?”
“Nikolai, như vậy chưa đủ ư?��
“Ngươi nghĩ ngươi là ai mà có thể phán xét hành động của ta?”
“Nên nhớ chính ngươi là kẻ đã khơi mào trước. Ta thấy John Doe nói đúng, ngươi quản quá nhiều thứ không thuộc phận sự của mình rồi.”
Lesley giả vờ hòa giải nhưng mục đích chính là tranh thủ hạ bệ Nikolai. Quan hệ giữa hai bên vốn dĩ đã không tốt, hắn có ngu mới không nhân cơ hội này làm xấu mặt đối thủ.
“Ta đồng ý. Ta không thích lãng phí thêm thời gian vào việc tranh cãi vô nghĩa này nữa.”
Khi Bentmin nói vậy, Nikolai không còn cách nào khác đành từ bỏ, không chất vấn thêm nữa.
Hắn trừng mắt nhìn Rudger bằng ánh mắt căm hận. Rudger mỉm cười chọc tức đối phương.
“Muốn khiến ta xấu mặt, ngươi còn chưa đủ tư cách. Lần này có cố gắng đấy, ta đánh giá cao trò hề này của ngươi.”
... !
Nikolai lúc này chỉ hận không thể xông tới cho đối phương một cú đấm.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được phép.