(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 216: Mệnh lệnh (3)
John Doe, ngươi cũng hãy dừng lại đi. Lesley lên tiếng khuyên giải. "Dù cho những lý do ngươi đưa ra có hợp lý thì vẫn không thể phủ nhận việc ngươi đã giết người của chúng ta."
Lúc này, Lesley thực sự cảm thấy rất vui khi nhìn thấy Nikolai bị bẽ mặt. Hắn đã không ưa Nikolai từ lâu, dạo gần đây gã này lúc nào cũng kiếm chuyện với hắn. Hôm nay, gã đã gây sự với John Doe và cuối cùng tự chuốc họa vào thân. Còn điều gì phấn khởi hơn thế?
John Doe đã giết người của mình ư? Ai mà quan tâm cơ chứ. Chỉ là mấy tên tay sai không quan trọng, chết thêm vài tên cũng chẳng có vấn đề gì.
Nhìn Nikolai bên kia vẫn đang run rẩy vì giận dữ, Lesley đoán chắc tên này sẽ mất ăn mất ngủ mấy hôm. Tâm trạng của hắn lúc này rất tốt.
Nhưng biểu hiện của John Doe hôm nay cũng vượt ngoài dự tính của Lesley. Hắn đã biết tên này có tính cách thất thường, nhưng không ngờ hắn còn điên cuồng hơn những gì Lesley từng nghe nói.
Hình dung một cách chính xác thì Lesley thấy John Doe giống như một con chó săn chỉ nghe theo mệnh lệnh của Thủ lĩnh. Lesley từng không thể hiểu được tại sao Thủ lĩnh vẫn giữ John Doe ở vị trí Đệ Nhất, mặc cho những hành động có phần điên cuồng của hắn.
Nhưng hôm nay, sau khi chứng kiến màn tranh cãi vừa rồi, hắn cuối cùng cũng hiểu lý do. Lesley không khỏi thán phục cách nhìn người của Linh Cấp.
"John Doe." Ánh mắt Rudger hướng về phía Lesley. Đó vẫn là một ánh mắt vô cảm, không hề có chút cảm xúc nào.
"Ngươi th���a nhận rằng đã gây ra vụ việc ở Leathervelk, vậy thì Baltanung cũng là tác phẩm của ngươi sao?"
"Ta không có lý do ra tay với nơi đó." Rudger lạnh nhạt mở miệng.
"Vậy sao?"
"Tuy nhiên, không khó để đoán ra thủ phạm."
"Ngươi nghĩ là kẻ nào?"
"Theo thông tin ta nhận được thì khả năng cao là mấy tên Hiệp sĩ Bóng đêm."
"Chà, cũng có thể. Mấy kẻ đó bám dai như đỉa vậy."
"Gần đây còn xuất hiện thêm một kẻ nữa."
"Ai?"
"Casey Selmore."
Khi cái tên đó được nhắc đến, Lesley im lặng một lúc rồi lên tiếng xác nhận lại. Những người khác cũng xì xào bàn tán.
"Có phải tên thám tử có danh hiệu của Tháp Ma Thuật không nhỉ?"
"Ta cũng đã nghe qua cái tên này. Nghe nói cô ta là nữ thám tử đã hạ James Moriarty."
Victor vốn đang im lặng đột ngột mở miệng.
"Nhưng người mà chúng ta đã chiến đấu lúc đó hoàn toàn là một bóng đen."
"Không phải quanh khu nhà máy đó có dấu vết của ma pháp hệ Thủy sao?"
"Ừ nhỉ, ngươi nói ta mới nhớ." Berom lên tiếng xác nhận. "Khi ta đến nơi, đúng là có dấu vết phá hoại của ma pháp t�� đường cống ngầm."
"Vậy có nghĩa là kẻ đột kích có liên quan đến Casey Selmore! Bọn chúng hợp tác sao?"
Rudger gật đầu. "Đó chắc chắn là một mối phiền toái."
Lesley không khỏi cảm thấy bối rối. Các Đệ Nhất khác cũng có suy nghĩ tương tự.
John Doe chưa bao giờ bày tỏ ý kiến nào trong các cuộc họp thường kỳ. Tên này cực kỳ miễn cưỡng tiết lộ về bản thân và thậm chí không cố gắng bắt chuyện với những thành viên khác. Thế mà hôm nay hắn ta lại thể hiện rất nhiều điều bất thường.
Nikolai đã chất vấn và gây sự với John Doe. Kết cục thì ai cũng có thể thấy được. Vì vậy, dù trong lòng có rất nhiều câu hỏi và nghi ngờ, nhưng lúc này không ai nói gì nữa.
Ngay cả Victor Dreadful cũng né tránh không nhìn vào mắt John Doe. Hắn ta sợ tên điên này bực mình lại trút giận lên mình.
"Vậy chúng ta phải làm gì với Casey Selmore?"
"Như mọi khi."
"Ý ngươi là chúng ta nên loại bỏ cô ta? Không dễ đâu."
"Một pháp sư dù có tài năng đến mấy cũng khó thoát khỏi ám sát nếu cô ta thường xuyên hành động một mình."
"Ta đồng ý."
Cuộc trò chuyện tự nhiên chuyển sang cách xử lý Casey Selmore.
Rudger cảm thấy có lỗi nhưng hắn nghĩ điều đó không thành vấn đề. Với kỹ năng của Casey Selmore, cô ta có thể tự mình sống sót thôi.
Nếu có vấn đề gì lúc này thì đó là phản ứng của Linh Cấp.
Rudger tiết lộ việc bản thân đã tiêu diệt chi nhánh của Bình Minh ��en ở Leathervelk một phần cũng là để xem phản ứng của kẻ đó.
Tuy nhiên, Linh Cấp không hề có phản ứng gì trước những lời nói gây sốc đó của hắn. Hắn ta chỉ đơn thuần quan sát tình hình với thái độ không thay đổi. Không thờ ơ nhưng cũng không quá hứng thú.
Lúc này, người ngồi trên ghế cao nhất chợt mở miệng. "Dường như mọi người đều làm tốt công việc của mình. Tất nhiên, sẽ có những lúc mọi thứ không diễn ra như dự định."
Nikolai và Victor run rẩy trước những lời đó. "Điều quan trọng là mọi người xử lý hậu quả sau đó ra sao. Vì thế không cần phải nản lòng."
"Thủ lĩnh, ngài đúng là sáng suốt."
"Được rồi. Buổi họp hôm nay kết thúc tại đây. Lần tới gặp nhau, ta tự hỏi liệu khoảng trống còn lại có được lấp đầy hay không?"
Linh Cấp vẫy tay. Đó là dấu hiệu cho thấy cuộc họp đã kết thúc.
"John Doe, cậu ở lại một lát."
Các Đệ Nhất khác đều kinh ngạc khi nghe vậy. Chưa từng có tiền lệ Linh Cấp gọi riêng cho ai đó sau cuộc họp.
Phản ứng của Nikolai đặc biệt dữ dội. Hắn ta cảm thấy như máu trong người đang sôi sục, bốc hơi vì ghen tị. Việc Linh Cấp gọi riêng John Doe đã chứng tỏ hắn ta được ưu ái đến mức nào.
"...Tôi biết rồi." Giọng nói của John Doe không hề có chút run rẩy vì vui mừng nào. Thay vào đó, hắn lại khá sốc.
"Phản ứng đó là gì? Ngươi phản ứng như vậy là có ý gì?" Nikolai gần như sắp không kìm được tiếng gầm gừ sắp bật ra khỏi miệng. Hắn vội vã rời khỏi phòng họp vì không nghĩ mình có thể chịu đựng được nếu ở lại đây lâu hơn nữa.
Mặc dù các thành viên Đệ Nhất khác có chút bất mãn, nhưng họ nhận ra rằng mình chẳng thể làm gì được và lần lượt rời đi.
Những người duy nhất còn lại quanh bàn tròn là Linh Cấp, Rudger và kẻ tùy tùng theo sau ngài.
Khi Linh Cấp hơi giơ tay lên, người phụ tá liền cúi đầu lùi lại. Sau đó, chỉ còn lại hai người trong phòng.
"Cuộc họp hôm nay thế nào?"
"Không có gì đặc biệt."
Linh Cấp bật cười. "Ta biết là cậu sẽ nói như vậy."
...
Rudger nhíu mày trước những lời đó.
Mặc dù chỉ có hai người nhưng kẻ này vẫn gọi hắn là John Doe.
Làm thế nào k�� này vẫn có thể duy trì thái độ ấy khi đối mặt với một kẻ không rõ thân phận, rất có thể đã giết cấp dưới của mình?
Có lẽ đối với Linh Cấp, cấp dưới của hắn có thể chẳng khác gì những công cụ để sử dụng mà thôi. Vì vậy, ngay cả khi có ai đó chết, điều đó có lẽ cũng không có ý nghĩa gì nhiều.
Đây cũng chính là lý do vì sao Rudger được gọi là John Doe cho tới tận bây giờ. Bởi vì hắn được đối xử như một chức vị chứ không phải một con người. Hiện tại, John Doe trước đây đã không còn, Rudger liền trở thành John Doe mới.
Mặc dù vậy, Rudger vẫn không thể hiểu Linh Cấp nghĩ gì khi gọi một kẻ thân phận bất minh như hắn đến một cuộc họp quan trọng đến thế.
Nhưng có một điều hắn có thể chắc chắn là hoàn toàn không có sự thù địch nào từ đối phương.
Trong tình huống này, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.
"Ngài muốn gì từ tôi?"
"Muốn gì sao?" Nghe những lời đó, Linh Cấp vuốt cằm suy tư. "Không có gì. Cậu chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ ta giao là được."
"Ta e rằng sắp tới ta không thể ở lại Theon. Cậu hãy giúp ta tìm kiếm một người."
Rudger tập trung toàn bộ sự chú ý vào những lời tiếp theo của Linh Cấp.
"Người định mệnh đang ở Theon. Hãy giúp ta tìm người đó."
'Người định mệnh ư?' Rudger nhanh chóng suy xét trong đầu. 'Nếu Linh Cấp đưa John Doe vào Theon chỉ để tìm một người, thì đó hẳn phải là một người rất quan trọng.'
Đúng lúc này, hình ảnh một người chợt hiện lên trong đầu Rudger. 'Không thể nào.'
Có thể đó chỉ là một suy đoán do hắn suy nghĩ quá độ. Nhưng trực giác mách bảo Rudger rằng đáp án đó là đúng.
'Là con bé sao?' Chỉ có một người hiện lên trong tâm trí Rudger. Người sử dụng sức mạnh ma pháp phi thuộc tính. Một đứa trẻ siêng năng tham dự những lớp học của hắn.
'Đôi mắt của Rene vẫn chưa thức tỉnh. Có lẽ người Linh Cấp đang tìm kiếm chính là con bé.'
Tuy nhiên, để đề phòng, hắn cần hỏi thêm vài điều khác.
"Có đặc điểm gì không?"
"Khả năng là phái nữ... Người có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy."
Thấy những gì người khác không thể nhìn thấy? Vế đầu khiến hắn liên tưởng đến Rene, nhưng vế sau lại khiến Rudger nhớ đến Flora Lumos, người có khả năng cảm nhận ma pháp một cách khác thường.
"Có người nào cậu thấy phù hợp không?"
"Không có." Rudger trả lời không chút do dự.
"Nếu sau này cậu tìm thấy người đó, hãy cho ta biết."
"Tôi hiểu rồi."
"Được rồi. Cậu có thể ra ngoài."
Rudger nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Sau khi Rudger hoàn toàn biến mất sau cánh cổng đá, Linh Cấp triệu tập người phụ tá vừa nãy.
"Cetadel."
"Ngài có gì cần tôi làm sao?"
"Giúp ta một việc."
"Ngài muốn tôi làm gì?"
"Hãy đến núi Aret."
Dãy núi Aret nằm giữa Vương quốc Utah và Đế quốc Exilion. Trong quá khứ, đây cũng là nơi Rudger đã hoán đổi danh tính với John Doe.
"Tìm cho ta một người."
Truyen.free giữ toàn quyền đối với bản chuyển ngữ này.