(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 202: Baltanung (1)
Tin đồn về đề tài nghiên cứu nhanh chóng lan truyền.
"Cậu đã nghe thông báo tuyển dụng cho đề tài nghiên cứu mới chưa?"
"Chẳng biết có an toàn không. Dù sao thì nghiên cứu đó cũng sẽ thí nghiệm trực tiếp trên cơ thể người."
"Nghe nói giáo sư Rudger Chelici là người phụ trách chính đấy."
"Là giáo sư Rudger sao?"
Nhiều lời bàn tán sôi nổi diễn ra trong nội bộ học viện Theon.
Mọi người dường như vẫn đang cân nhắc xem có nên tham gia hay không.
"Dù sao thì cũng mới chỉ là thử nghiệm lâm sàng thôi, phải không?"
"Nghiên cứu mở rộng giới hạn ma pháp? Điều đó đâu có dễ."
"Đúng rồi. Nếu khả thi thì đã có bao nhiêu người làm rồi."
Bên cạnh những thái độ tiêu cực và hoài nghi, vẫn còn không ít người nhìn nhận một cách tích cực.
"Người phụ trách chính lần này là giáo sư Rudger! Chính là giáo sư Rudger đấy!"
"Tôi biết. Với những thành tựu phi thường mà giáo sư đã thể hiện từ trước đến giờ, chắc hẳn lần này giáo sư cũng sẽ thành công thôi."
Tuy nhiên, dù có niềm tin vào vị giáo sư đáng kính đó lớn đến đâu thì cũng không ít người ngại ngần việc bản thân phải trực tiếp tham gia thử nghiệm.
"Nhưng mà... nếu thử nghiệm thất bại thì sẽ không có tác dụng phụ nào chứ?"
"Tôi cũng không biết."
"Ầy! Chắc tôi cứ đợi xem ai sẽ đăng ký thôi."
"Phải đấy."
Những lo sợ về tác dụng phụ có thể xảy ra khiến các học sinh do dự. Việc gặp phải tác dụng phụ ảnh hưởng đến năng lực ma pháp của họ chẳng khác nào một bản án tử hình đối với một pháp sư.
"Hừm. Đúng như dự đoán, mặc dù có rất nhiều lời kêu gọi nhưng lại chẳng có mấy ai đăng ký."
Rudger xoa cằm sau khi nghe Sedina báo cáo về tình hình.
Hắn hoàn toàn đã lường trước tình huống này, dù sao thì không phải ai cũng dám mạo hiểm đến thế.
"Giáo sư, tình hình như vậy liệu có ổn không? Nếu điều này tiếp tục kéo dài, nghiên cứu của chúng ta có thể sẽ phải hủy bỏ trước khi bắt đầu."
"Không cần lo lắng. Sẽ có người tình nguyện tham gia thôi. Tất cả những gì chúng ta cần làm lúc này là chuẩn bị mọi thứ và chờ đợi người phù hợp."
"Nếu có học sinh nào đến đây nộp đơn thì hãy ghi lại và báo cáo cho ta."
"Tôi hiểu rồi. Ngài định đi đâu sao?"
"Ta cần giải quyết vài thứ bên ngoài."
"À đúng rồi, giáo sư, trước khi đi, có một tin ngài cần biết."
"Tin gì?"
"Có tin đồn rằng một Đệ Nhất khác có thể sẽ đến Baltanung."
"Ồ! Thú vị đấy!"
"Có lẽ người có khả năng cao nhất là Victor Dreadful..."
"Được rồi. Cảm ��n cô, tin tức này rất hữu ích."
"Không có gì ạ!"
Sedina xua tay nhưng khóe miệng cô ấy đang mỉm cười vui vẻ.
***
Baltanung là một thành phố lân cận của Leathervelk.
Dù mặt trời vẫn chưa lặn nhưng thành phố lúc này đã chìm trong màn sương khói màu cam, vàng óng như bụi kim sa.
Điều đó khiến Baltanung trông rất khác biệt so với Leathervelk.
Những chiếc xe điện hai tầng chạy vòng quanh, kéo theo hàng dài công nhân với gương mặt đờ đẫn, vô vọng.
Những tòa nhà cao và đường phố chật hẹp không có ánh sáng lọt vào.
Trong bóng tối là hình ảnh những người ăn xin tranh giành thức ăn thừa.
'Nơi này trông chẳng khác gì thời kỳ mạt thế.'
Hầu hết cơ sở hạ tầng và nhân lực công nghiệp ở nơi này đã bị Leathervelk thâu tóm nên Baltanung lúc này hầu như chẳng còn lại gì đáng kể.
Vù ──
Cái lạnh của những cơn gió thổi qua quần áo khiến Rudger khẽ rùng mình.
Mặt trời thậm chí còn chưa lặn nhưng trên đường phố lúc này đã ngập tràn ánh đèn đường đỏ quạch.
Ánh sáng bị khói bụi dày đặc che khuất trở nên vô cùng mờ mịt.
'Tình hình này sẽ khó tìm được địa điểm mà Hans đã đề cập.'
Không có bất kỳ biển chỉ đường nào ở Baltanung cả, nếu có thì chúng cũng đã bị hỏng vì chẳng được sửa chữa hay bị vẽ bậy chi chít.
Những người quản lý của thành phố Baltanung về cơ bản đã buông xuôi trong việc ngăn chặn những hành vi phá hoại này.
Trong tình huống như vậy, Rudger chỉ còn cách đi hỏi đường.
Đường phố Baltanung lúc này cực kỳ yên tĩnh với bầu không khí u ám, ảm đạm.
Chỉ có một số ít người mở cửa hàng, nhưng ngay cả những người này cũng đều cảnh giác, tay lăm lăm gậy gộc, dò xét mọi người xung quanh.
Một con chó hoang gầy guộc sủa lên rồi vội vàng bỏ chạy khi thấy chủ cửa hàng giật lấy cây gậy.
Rudger đi về phía một con hẻm.
Đường phố Baltanung đã tệ rồi nhưng những con hẻm ở đây còn tồi tệ hơn.
Mùi hôi thối xộc vào mũi khiến Rudger khẽ kéo mũ trùm đầu che kín miệng mũi.
"Ồ, tên kia, mày đi một mình sao?"
Sau khi đi qua vài con hẻm, bỗng nhiên có ba tên côn đồ chặn đường Rudger.
"Quần áo của mày trông đẹp đấy."
Rudger liếc xuống quần áo của mình, thầm thở dài.
Trên thực tế, thứ Rudger đang mặc trên người chỉ là một chiếc áo khoác dạ rẻ tiền thường thấy.
Nhưng bọn côn đồ lại không nghĩ như vậy.
Khí chất tỏa ra từ người đối diện cho thấy hắn không phải một kẻ dễ bắt nạt.
"Nộp mọi thứ mày có ra đây."
Tên gangster trông giống như kẻ cầm đầu nói rồi vươn tay về phía Rudger.
Nhưng tay hắn ta chưa kịp chạm vào Rudger, cổ tay hắn đã bị hắn tóm gọn.
Tên cướp cau mày mở miệng định nói gì đó nhưng Rudger đã lên tiếng trước.
"Ngươi có biết Khu B-13 ở đâu không?"
"Thằng này điên à! Mày nói nhảm gì vậy? Mau buông tao ra!"
"Có vẻ như các người cần chút động lực."
Rắc.
Cổ tay của tên côn đồ bị Rudger bẻ gãy.
"Áaaaaaaaaaaa!"
Tên côn đồ khuỵu xuống, sắc mặt trắng bệch vì đau đớn.
"Sao mày dám?! Thằng khốn!"
"Chết đi!"
Hai tên côn đồ phía sau thấy đồng bọn như vậy, lập tức vung vũ khí về phía Rudger.
Một kẻ cầm trên tay ống sắt, kẻ còn lại mang một con dao găm rỉ sét.
Khoảnh khắc chúng sắp chạm vào Rudger.
Vụt!
Rudger biến mất như một bóng ma.
"Hả?"
Cùng lúc đó, kẻ cầm dao găm chợt cảm thấy quai hàm đau đớn dữ dội.
Hắn trợn mắt, ngã về phía sau.
Sau khi hạ tên này, Rudger ngay lập tức tiếp cận tên còn lại.
"Đừng lại gần!"
Tên gangster vô cùng sợ hãi, theo phản xạ cố gắng vung ống sắt lên. Tay phải Rudger thoắt vươn ra, đánh mạnh vào cổ tên đó.
"Ặc! Khặc...."
Tên côn đồ khó thở. Tầm nhìn của hắn mờ dần.
Hắn ta cúi xuống, ôm lấy chiếc cổ đau nhức của mình. Khi hắn còn đang ôm lấy cổ mà cúi xuống, một đầu gối chợt hiện ra trong tầm mắt.
Hự!
Những chiếc răng gãy bay lên không trung theo tiếng va chạm chói tai.
Máu vương vãi khắp con hẻm.
Sau khi nhanh chóng chế ngự hai tên côn đồ, Rudger chuyển sự chú ý sang gã đầu sỏ.
"Ta sẽ hỏi lại một lần nữa."
"!!!"
Khi Rudger mở miệng, tên côn đồ run rẩy. Hắn ngước nhìn Rudger với đôi mắt đầy sợ hãi.
Đôi mắt xanh của Rudger tỏa sáng trong làn khói màu cam.
"Nếu ngươi không muốn chết, nói cho ta biết Khu B-13 ở đâu."
***
Khu B-13 là một khu nhà m��y bỏ hoang ở ngoại ô Baltanung.
Trước đây, nơi này được coi là khu vực trọng điểm phát triển các ngành công nghiệp. Nhưng hiện nay, nơi đây chỉ là một vùng đất cằn cỗi chẳng còn gì sót lại.
Đó là một nơi hoàn hảo cho những kẻ khả nghi ẩn náu.
Xung quanh không có người qua lại và có nhiều khu nhà máy lớn được xây dựng sát cạnh nhau.
Vậy chính xác nơi ẩn náu của tổ chức nằm ở đâu?
Rudger nhìn quanh một lúc, hắn bỗng nhận thấy điều gì đó kỳ lạ.
'Một bức tượng đá?'
Phía trước một tòa nhà bỏ hoang có một bức tượng đá nai sừng tấm.
Sự sắp xếp này có vẻ tự nhiên, như thể nó đã có ở đây từ đầu, nhưng con mắt của Rudger không bị đánh lừa.
'Một tượng đầu thú?'
Gargoyles là những con quái vật triệu hồi có hình dạng tượng đá với mục đích bảo vệ các lâu đài, đền đài hay những nơi quan trọng. Nói chính xác thì nó có thể được coi là một loại Golem.
Trước đây, Gargoyles rất được ưa chuộng dùng làm vật canh gác. Nhưng khi thời đại thay đổi, công nghiệp kim loại nặng phát triển, chúng đã bị thay thế bởi các loại Golem chạy bằng động cơ hơi nước. Ngày nay, ngoại trừ một số người có sở thích hoài cổ, chẳng mấy ai còn dùng Gargoyle nữa.
Việc có một Gargoyle xuất hiện tại một khu nhà máy bỏ hoang như thế này quả thực rất đáng ngờ.
Dù bề mặt của con Gargoyle bị cố ý làm mòn và phủ đầy bụi đen, nhưng Rudger vẫn nhận ra rằng bức tượng đầu thú đó vẫn còn nguyên vẹn và linh hoạt.
Nếu Rudger phát hiện muộn một chút, con tượng đầu thú này chắc chắn sẽ lao vào tấn công hắn.
'Chắc chắn là nơi này rồi.'
Rudger đi xung quanh kiểm tra, phát hiện nơi này được bố trí rất nhiều tượng đầu thú canh gác, không chỉ ở bên ngoài mà ngay cả trên mái nhà cũng có.
Đột nhập thông qua mái nhà là không khả thi.
Rudger không định dùng phép dịch chuyển tức thời bởi phép đó tiêu hao rất nhiều ma pháp. Hắn vẫn chưa biết tình hình bên trong như thế nào nên không muốn mạo hiểm. Hắn muốn tiết kiệm ma pháp càng nhiều càng tốt.
'Vậy thì chỉ còn cách đi từ phía dưới.'
Rudger ngay lập tức tìm kiếm lối vào hệ thống cống ngầm.
Không như những gì hắn nghĩ, cống thoát nước không có mùi hôi thối như hắn tưởng tượng.
Có vẻ như do khu vực này đã rất lâu không còn người sinh sống nên không còn nước thải sinh hoạt nữa. Thay vào đó là một mùi thuốc khá nồng.
Mùi này càng khiến Rudger thêm tin chắc rằng nơi đây chính là địa điểm ẩn náu của Bình Minh Đen.
Hắn kéo chi��c mũ trùm đầu xuống và sử dụng ma pháp.
Rung động───!
Không khí rung động như thể một cái trống lớn bị đánh vào rồi lan tỏa thành những vòng tròn đồng tâm. Sóng ma thuật lan tỏa, chạm vào vách cống, phản hồi lại và quay về chỗ Rudger.
Sau khi dò xét bằng sóng âm, Rudger nhanh chóng vẽ ra trong đầu sơ đồ cấu trúc của hệ thống cống ngầm.
Có một lối vào cách đây không xa.
Nhưng có một vấn đề.
Có một kẻ khác đã đến đây trước hắn. Và dường như kẻ đó cũng đã nhận ra sự hiện diện của Rudger.
Đối phương dường như đã truyền ma pháp vào những sóng âm của Rudger để thăm dò ngược lại hắn.
Rudger tựa lưng vào bức tường và nhắm mắt lại. Hắn kiểm soát hơi thở và phát huy tối đa năm giác quan của mình.
Người kia đã cố gắng che giấu tung tích, nhưng Rudger vẫn cảm nhận được sự hiện diện của kẻ đó.
Khoảng cách giữa hai bên ngày càng gần.
Rudger siết chặt quyền trượng, bất ngờ nhảy ra khỏi góc và nhắm vào đối thủ.
Người kia không chút ngạc nhiên, tay cầm đũa phép cũng đã chĩa thẳng về phía hắn.
"Casey Selmore?"
"Rudger Chelici?"
Tình huống lúc này trở nên khá xấu hổ.
"Cô đang làm gì ở đây vậy?"
"Còn anh thì sao?"
"Tôi đến đây vì nhận được tin trụ sở của nhóm đáng ngờ mà Theon đang điều tra ở đây."
"Thật trùng hợp. Tôi đến đây để bắt những kẻ tình nghi."
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau vài giây. Sau đó, cả hai đồng loạt hạ vũ khí xuống như thể đã đạt được một thỏa thuận ngầm.
"Tôi không ngờ thám tử Casey Selmore sẽ xuất hiện ở đây."
"Tôi cũng vậy!"
Dĩ nhiên, thỏa thuận ngầm chỉ là nhất thời. Họ không đánh nhau, nhưng mục đích của họ không thay đổi.
"Anh định đi đâu?"
"Tôi đi làm việc của mình."
"Anh tính xông vào đó một mình?"
"Có vấn đề gì sao? Cô có thể làm việc của cô."
"Anh không có ý định hợp tác sao?"
"Nếu cô nghe theo mệnh lệnh của tôi, tôi sẽ xem xét đề nghị đó."
"Haha. Buồn cười thật đấy. Anh tính chỉ huy tôi?"
"Vậy đó, đàm phán không thành công. Tôi đi trước đây."
Khoảnh khắc Rudger chuẩn bị rời đi, Casey Selmore bỗng chĩa đũa phép của mình vào lưng hắn.
"Đứng lại!"
"Cô có ý gì?"
Rudger nói mà không hề quay đầu lại.
"Anh định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra đến lúc nào nữa? Trông tôi có giống một kẻ ngốc không?"
Casey mỉm cười ranh mãnh.
"Hay tôi nên gọi anh bằng cái tên cũ nhỉ, giáo sư James Moriarty?"
Hãy đón đọc những chương tiếp theo tại truyen.free để không bỏ lỡ diễn biến mới nhất.