(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 201: Ký ức (2)
"Ta có nghe nhầm gì không?"
Hiệu trưởng cố hết sức khống chế nét mặt của mình.
"Ngài không nghe nhầm đâu. Tôi muốn vị trí Trưởng Phòng Kế Hoạch."
Rudger tự tin nhắc lại yêu cầu của mình.
"Giáo sư Rudger, anh có biết vị trí Trưởng Phòng Kế Hoạch quan trọng đến mức nào không?"
"Tôi biết."
Đôi mắt của hiệu trưởng nheo lại. Cô ta nhìn chằm chằm vào Rudger. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, tựa những lưỡi kiếm ma pháp đang chĩa thẳng vào hắn. Dù cảm nhận được những dao động ma pháp rõ rệt trên da, Rudger vẫn giữ nụ cười điềm nhiên.
'Cô ta bị kích động rồi.'
Rudger có thể dự đoán được phản ứng như vậy của hiệu trưởng sau khi hắn nói điều đó. Yêu cầu của hắn chẳng khác nào đòi voi đòi tiên. Hiệu trưởng không nổi giận mới là chuyện lạ. Ngay cả việc cô ta vận dụng đến con mắt ma thuật cũng đủ để Rudger hiểu rõ hiệu trưởng đang vô cùng khó chịu.
"Ta không cho rằng việc đề bạt giáo sư Rudger lên vị trí đó sẽ được các giáo sư khác chấp thuận. Thậm chí có thể còn gây ra những rắc rối không cần thiết."
Vị trí Trưởng Phòng Kế Hoạch hiện tại không phải là trống rỗng, cũng không phải không có ai muốn ngồi vào. Trưởng Phòng Kế Hoạch là người có quyền phân bổ ngân sách nội bộ của Theon. Nếu người giữ chức vụ đó thuộc một trong hai phe chính trị lớn của trường, chắc chắn phe còn lại sẽ tìm mọi cách ngăn cản. Còn nếu bổ nhiệm một người thuộc phe trung lập thì có thể dẫn đến tình trạng tham nhũng khi các phe phái cố gắng lôi kéo người đó về phía mình. Với tư cách là hiệu trưởng, Elisa Willow không muốn tình huống đó xảy ra.
"Không phải ngài đã nói sao? Mọi người đều cần những vị trí hoặc đãi ngộ tương xứng với khả năng của họ."
"Ý của giáo sư Rudger là anh có đủ trình độ để đảm nhận vị trí Trưởng Phòng Kế Hoạch?"
Rudger nhấp một ngụm trà rồi thong thả đáp.
"Tất nhiên...."
─Tak.
Tách trà được đặt xuống, tiếng "tak" khẽ vang lên. Rudger mở miệng.
"....là không."
Chân mày của Elisa Willow giật nhẹ.
Ddddddddddddddddd!
Những luồng ma pháp nặng nề, bị cảm xúc tiêu cực chi phối, bắt đầu bao trùm không gian xung quanh. Bàn trà khẽ rung bần bật, mặt trà trong tách nổi lên những gợn sóng lớn.
"Ta có thể coi đó là lời từ chối không?"
Lời nói phát ra từ hiệu trưởng vẫn rất nhẹ nhàng, lịch sự nhưng Rudger có thể cảm nhận được khí thế áp đảo từ phía đối phương. Hắn có cảm giác như bản thân đang phải đối mặt với một ngọn núi lửa chỉ chực phun trào.
Ngay cả trong lúc phải đối mặt v���i cơn thịnh nộ có thể bùng phát bất cứ lúc nào của đối phương, Rudger vẫn bình tĩnh. Thái độ của hắn lúc này chẳng khác nào một con thuyền nhỏ vẫn thong thả lướt đi giữa đại dương bao la đang bị cơn bão hoành hành.
"Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi rất biết ơn lời đề nghị của hiệu trưởng."
"Vậy thì tại sao...?"
"Hiệu trưởng, ngài có thực sự nghĩ rằng tôi là một mối đe dọa cho nơi này không?"
"......."
"Không có gì là chắc chắn cả. Có khả năng tất cả những gì anh thể hiện trong suốt thời gian qua chỉ là diễn kịch."
"Sự phỏng đoán không phải phong cách tự tin vốn có của ngài."
Rudger đáp lại với vẻ mặt hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
"Tôi nghĩ cho đến nay tôi đã thể hiện đủ sự tin tưởng với ngài."
"Đúng. Ta cũng thừa nhận điều đó. Đó là lý do tại sao ta gọi anh đến đây."
"Và tôi vẫn đang cố gắng thể hiện điều đó."
"... ... ."
Thật kiêu ngạo.
"Nếu giao cho tôi chức vụ Trưởng Phòng Kế Hoạch, ngài sẽ không phải hối hận."
".........."
Một khoảng im lặng kéo dài.
"Tốt thôi."
Hiệu trưởng thở dài. Áp lực ma pháp đè nén xung quanh lập tức biến mất.
"Nhưng ta không thể tự nhiên bổ nhiệm anh như vậy. Anh cần chứng tỏ cho người khác thấy bản thân anh xứng đáng với chức vị đó."
"Tôi biết."
Elisa nhướn mày.
"Anh có cách?"
Rudger cười.
"Theo dự tính cũ, ngài định làm gì?"
"Khi anh nhậm chức ở Phòng Kế Hoạch, những kẻ khác chắc chắn sẽ gây khó dễ cho anh. Nếu là nhân viên bình thường, ta có thể che chở cho anh."
"Thân phận của ngài không thể bảo vệ cho người ở vị trí Trưởng Phòng."
"Đúng vậy. Vì vị trí đó là người đứng đầu một phòng ban có thể gây ảnh hưởng đến rất nhiều người khác."
Vị trí Trưởng Phòng Kế Hoạch còn trống cũng tượng trưng cho hòa bình. Thời điểm ai đó đảm nhận chức vụ đó, sự cân bằng sẽ biến mất.
"Ta có thể bỏ qua Phòng Quản lý, Phòng Hỗ trợ hay Phòng Nghiên cứu nhưng Phòng Kế Hoạch thì khác. Nếu giáo sư Rudger thực sự muốn nhận vị tr�� đó, anh phải cho mọi người thấy những thành tựu hay tài năng khiến người khác không thể phản đối."
"Một thành tích nhận được sự chú ý và công nhận không chỉ từ Theon mà còn từ giới học thuật khác."
"Ví dụ như... ... ."
"Ồ, nếu anh chỉ có [Mã nguồn] thì chắc chắn là không đủ."
Elisa Willow ra đòn phủ đầu.
[Mã nguồn] chắc chắn là một phép thuật tuyệt vời. Nhưng tin đồn về nó đã lan truyền quá nhiều. Mặc dù nguyên lý của ma pháp này vẫn chưa được biết đến nhưng nó đã được thế giới công nhận, giá trị bất ngờ cũng vì thế mà giảm đi đáng kể.
"Anh cần có một thứ đột phá khác. Ma trận là không đủ. Dù thứ đó có vài điều bất ngờ nhưng vẫn chưa đủ để gọi là phi thường. Còn phép chỉ định toạ độ thì sao? Giáo sư có định công khai nó không?"
"Nó sẽ không hiệu quả. Thứ đó rất khó vận dụng ngay cả khi tôi tiết lộ nguyên lý của nó."
"Không còn giải pháp nào khác sao?"
Giọng nói của hiệu trưởng thậm chí còn có chút thất vọng.
"Tại sao ngài lại nghĩ vậy?"
"Anh muốn nói với ta rằng anh còn thứ khác sao? Thứ có thể gây tác động mạnh đến giới pháp thuật?"
"Phải."
Đôi mắt của hiệu trưởng ánh lên sự hoài nghi.
"Thật sự?"
"Tôi không cần thiết phải nói dối."
"Nó là gì?"
Rudger giơ tay lên và tạo một rào cản ma pháp ngăn cách âm thanh với bên ngoài. Đây là biện pháp để ngăn bất cứ ai nghe lén. Rồi hắn chậm rãi cất lời.
"───."
Ngay khi nghe xong những lời Rudger vừa nói, ánh mắt vốn đầy nghi ngờ của hiệu trưởng chợt bừng lên vẻ kích động tột độ. Cô ta thậm chí không buồn che giấu cảm xúc của mình nữa. Bởi vì những gì Rudger vừa nói thật quá sức tưởng tượng.
Sssss.
Cuối cùng, rào cản âm thanh tan biến. Không gian đối thoại như bừng tỉnh sau một vực thẳm, cuồn cuộn như thủy triều trở lại.
"Ngài nghĩ sao? Tôi nghĩ thế này là đủ rồi."
"Hơn cả mong đợi. Thứ này chắc chắn có thể tạo nên một cuộc Cách mạng trong thời đại ma pháp mới."
"Rất vui vì ngài đã đánh giá nó cao như vậy."
Đối với một người nghĩ ra được một ý tưởng như vậy nhưng lại giữ thái độ quá đỗi khiêm tốn và bình tĩnh, điều này khiến hiệu trưởng không khỏi sinh nghi.
"Nhìn hành động của giáo sư Rudger hiện tại, có vẻ như anh vẫn còn rất nhiều át chủ bài."
"Haha. Có lẽ vậy."
"Thật sao?"
"Dù sao thì ngài cũng sẽ không tin ngay cả khi tôi nói sự thật."
"... ... ."
Hiệu trưởng mím môi mấy lần, dường như muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng chỉ buông một tiếng thở dài như thể đã chấp nhận thua cuộc.
"Ta rất tò mò về những gì anh nhắc đến nhưng ta sẽ không hỏi. Đó là bí mật cá nhân của anh."
"Cảm ơn ngài."
"Có một thứ như vậy, thế mà đến tận bây giờ anh vẫn hoàn toàn vô danh trong giới ma pháp. Quả thật đáng tiếc."
"Tôi không có ý định giấu chuyện này suốt đời. Tôi cũng dự định sẽ công bố nó. Dịp này cũng coi như là cơ hội phù hợp để công khai nó trước công chúng."
"Ta hiểu."
Hiệu trưởng nhìn Rudger bằng ánh mắt nghi ngờ nhưng cô ta không thể nhìn thấu suy nghĩ bên trong của đối phương.
"Giáo sư Rudger vẫn cần chút thời gian để công bố nghiên cứu của bản thân. Ta nghĩ có lẽ sẽ mất ít nhất là nửa năm."
Rudger lắc đầu.
"Không cần lâu như vậy."
"Anh ước tính sẽ mất bao lâu?"
"Một tuần là đủ rồi."
"... ... Anh đang nghiêm túc?"
Elisa siết chặt tay mà không nhận ra. Trên thực tế, nửa năm là thời gian tối thiểu cô ước lượng cho nghiên cứu đó. Vậy mà người này lại chỉ cần một tuần?
"Làm vậy có nguy hiểm gì không?"
"Không. Chỉ là sẽ tốn rất nhiều tiền thôi."
"Anh không cần phải lo lắng về điều đó. Ta có thể cung cấp kinh phí nghiên cứu. Anh cần ta hỗ trợ những gì?"
"Tôi cần một phòng nghiên cứu cùng các cộng sự."
"Cộng sự của anh gồm những ai?"
"Học sinh bình thường là được rồi."
Rudger chủ động giải thích khi nhìn thấy sắc mặt hiệu trưởng xấu đi.
"Tôi có thể đảm bảo sẽ không có nguy hiểm gì cả. Nếu ngài không tin, tôi có thể gửi trước tài liệu để ngài xem xét và quyết định có tiếp tục hay không."
"Nếu ta không đồng ý?"
"Nếu đó là quyết định của ngài, tôi sẽ không phản đối. Dù sao thì quyền phê duyệt cuối cùng vẫn nằm trong tay ngài."
"... ... ."
"Được rồi. Cứ làm như vậy đi."
"Tôi sẽ gửi tài liệu cho ngài sớm nhất có thể."
* * *
Sau khi Rudger rời đi chưa đến nửa ngày, một tập tài liệu đã được chuyển đến văn phòng hiệu trưởng.
Tên người gửi là Rudger Chelici.
'Nhanh vậy sao?'
Cứ như thể anh ta đã liệu trước mọi chuyện và chuẩn bị sẵn từ lâu vậy. Hiệu trưởng lập tức xem xét tài liệu do Rudger gửi đến.
Ban đầu, Elisa Willow đọc tài liệu với một thái độ hoài nghi. Nhưng khi ngày càng đọc kỹ nội dung, nét mặt cô dần trở nên nghiêm nghị. Cuối cùng, sau khi đã đọc đi đọc lại tài liệu trên tay đến lần thứ năm, hiệu trưởng cuối cùng bật cười sảng khoái.
"Hahaha!"
Sau khi tiếng cười lắng xuống, cô ta lấy con dấu ra và nhanh chóng đóng dấu vào văn kiện.
[Thông qua]
* * *
Sáng hôm sau tại bảng thông báo ở hành lang trung tâm, đám học sinh đang xúm xít bàn tán về điều gì đó.
"Gì vậy? Sao mọi người lại tụ tập đông ở đó thế?"
Aidan đi ngang qua các học sinh và nhìn vào bảng thông báo.
"......... Hả?"
Cậu nhìn thấy một thông báo có vẻ như vừa được đăng sáng nay.
[Thông báo tuyển người tham gia nghiên cứu]
●Tên và mục đích nghiên cứu:
Thử nghiệm lâm sàng nhằm đánh giá hiệu quả việc mở rộng giới hạn ma pháp của pháp sư.
●Đối tượng nghiên cứu (tiêu chí lựa chọn):
Bất cứ ai trên mười lăm tuổi.
Tuy nhiên, những đối tượng sau đây không thể tham gia:
▸Người có tiền sử bệnh về hô hấp, tuần hoàn, nội tiết, máu hoặc các bệnh mãn tính khác.
▸Người có tiền sử phẫu thuật đ��ờng tiêu hóa có thể ảnh hưởng đến khả năng hấp thu thuốc.
●Lợi ích khi tham gia:
Người tham gia có thể được miễn phí kiểm tra, đo lường ma pháp và sẽ nhận được một khoản thù lao.
Đó là một thông báo tuyển dụng cho một nghiên cứu lâm sàng. Nhưng điều khiến các học sinh chú ý nhất chính là cái tên viết bên dưới thông báo.
●Đầu mối liên hệ:
Vui lòng liên hệ với Rudger Chelici, giáo sư phụ trách năm hai.
Toàn bộ nội dung bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free.