(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 203: Baltanung (2)
Rudger im lặng trước lời nói của Casey Selmore. Hắn có thể cảm nhận được sự tự tin trong giọng nói của cô ta.
Có thể cô ta đã phát hiện ra thân phận của hắn.
Hoặc cũng có thể cô ta chỉ đang thử hắn.
Rudger quyết định thử lại.
"Cô đang nói gì vậy?"
"Đừng cố giấu giếm nữa! Anh đã lộ rồi, James Moriarty."
"Tùy tiện suy đoán về người khác. Đây là phong cách của một thám tử sao?"
"Giả vờ như thế cũng chẳng có tác dụng gì với tôi đâu. Ngay từ lúc gặp anh ở Theon, tôi đã có trực giác về thân phận của anh rồi."
Rudger cảm thấy tình hình lúc này rất bất lợi cho bản thân.
Hắn đang bí mật đối phó với một hang ổ của tổ chức, nhưng mọi thứ đã trở nên tồi tệ ngay từ lúc hắn chạm mặt người lẽ ra không nên gặp nhất.
"Không thể tin rằng anh hiện tại lại là giáo sư nổi tiếng của Theon. Làm thế nào anh có thể vào được nơi đó? Còn qua mắt được cả hiệu trưởng của Theon nữa."
"... ..."
"Anh định cứ thế mà im lặng sao? Tốt thôi! Chắc anh cũng chẳng thể kiếm ra được cái cớ nào nữa rồi, phải không?"
Giọng Casey Selmore khi nói những lời này lộ rõ vẻ vui sướng khôn tả. Cuối cùng cô ta cũng có thể nắm thóp được đối phương một lần.
Bỗng...
Chít!
Cơ thể Casey Selmore cứng đờ khi nghe thấy tiếng chuột kêu từ đâu đó.
Ngay trong tích tắc đó.
Thân ảnh Rudger đột nhiên di chuyển và tấn công Casey Selmore.
"!!!"
Khoảng cách giữa hai người lúc này là hơn ba mét nhưng Rudger đã nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
'Nhanh quá!'
Casey Selmore không thể phản ứng kịp với tốc độ đó.
Một pháp sư sao lại có tốc độ như thế này được?
Bàn tay Rudger vung lên, ném ra thứ gì đó, để lại dư ảnh trong không trung, và ngay sau đó, cây trượng trong tay Casey Selmore văng đi.
Casey Selmore muộn màng nhận ra thứ vừa đánh văng đũa phép của mình là một con dao găm nhỏ.
Rudger đẩy Casey Selmore vào tường. Cánh tay phải khỏe mạnh của hắn tóm chặt cổ tay Casey Selmore. Một con dao găm giấu kín khác nhô ra từ mu bàn tay hắn, chĩa thẳng vào cổ đối phương.
Tuy nhiên, Casey Selmore cũng đã chuẩn bị sẵn hậu chiêu. Ngay từ lúc đũa phép của mình bị đánh bay, cô ta đã điều khiển nước từ mạch nước ngầm và tạo ra vô số ngọn giáo nước.
Khoảnh khắc Rudger chĩa lưỡi dao vào cổ Casey Selmore thì cũng là lúc những ngọn giáo nước bao vây hắn tứ phía.
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Casey Selmore nở một nụ cười giảo hoạt.
"Chậc! Giấu kỹ thật đấy. Một pháp sư lại có thân thủ không thua kém gì lính đánh thuê thế này sao?"
"Câm miệng đi nếu cô không muốn trên cổ mình bị rạch một đường."
"Có giỏi thì làm đi. Thử xem hai chúng ta ai sẽ là người chết trước?"
"Không cần khiêu khích tôi."
Rudger và Casey Selmore trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu thua ai.
Ngay lúc tình thế đang căng như dây đàn.
Chít! Chít!
Tiếng kêu của chuột lại vang vọng bên trong cống ngầm.
Cơ thể Casey Selmore run lên trước tiếng kêu đó.
Những ngọn giáo nước tuy vẫn còn nhưng dường như chúng đã không còn sức uy hiếp như lúc đầu nữa.
Rudger nhìn Casey Selmore đang đổ mồ hôi lạnh, nhếch mép trào phúng.
"Cô sợ chuột?"
"........."
Casey Selmore mím môi, không trả lời. Cô ta ngoảnh mặt sang một bên, từ chối nhìn thẳng vào đối phương.
Một cơn run nhẹ xuất hiện ở cổ tay mảnh khảnh của Casey Selmore.
Lúc này, bỗng có một con chuột cống bò dọc theo đáy cống ngầm về phía hai người.
Chít! Chít!
Sắc mặt Casey Selmore tái nhợt khi nhìn thấy con vật vừa xuất hiện.
Rudger sử dụng phép thuật điều khiển từ xa, nâng con chuột lên.
Chít! Chít!
Con chuột cống lớn vùng vẫy nhưng vô ích.
Khi hắn đưa con chuột lại gần Casey Selmore, cô ta hoảng hốt vặn vẹo người.
"Anh làm gì vậy! Lấy nó đi! Mau bỏ nó đi!"
"... ..."
"Thật nhàm chán."
Rudger nói xong liền cất con dao găm đi. Hắn cũng buông cổ tay Casey Selmore ra.
"Anh tính làm gì?"
Casey Selmore gầm gừ hỏi.
Rudger thả con chuột ra. Con chuột rơi xuống đất, nhanh chóng bỏ chạy.
"Hóa ra vị thám tử vĩ đại đây lại là một kẻ sợ chuột. Thật đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt."
"... ...!"
Casey Selmore tức không nói nên lời.
"Hừ! Chỉ cần tôi nhấc một ngón tay lên, anh có tin là anh sẽ biến thành một con nhím ngay lập tức không?"
"Tùy cô."
"Ý gì đây?"
"Nếu cô có thể giết tôi, sao không làm điều đó ngay đi? Mất công đe dọa nhiều như vậy làm gì? Hay danh hiệu của cô chỉ để trưng cho đẹp thôi hả?"
"Câm miệng!"
"Hay là cô không thể làm được? Bớt mạnh miệng đi."
"Hừ! Giết anh dễ dàng như vậy là quá nhân từ..."
"Nói được câu đó trong khi chân còn đứng không vững, không biết cô lấy đâu ra sự tự tin vậy?"
"Đó chẳng qua chỉ là... ... Úi!"
Lúc Casey Selmore đang định kiếm cớ thì Rudger đã ấn đầu ngón tay vào trán cô ta. Casey Selmore ngay lập tức ngồi phịch xuống đất. Những ngọn giáo nước xung quanh cũng đồng loạt biến mất.
"Muốn bắt được tôi, cô hiện tại vẫn chưa đủ tư cách đâu.
Một kẻ đến chuột còn sợ thì không biết sẽ bắt tội phạm kiểu gì?"
"Anh nghĩ tôi không thể làm gì được à? Anh có tin là ngay ngày mai, thân phận của anh sẽ tràn ngập trên khắp các mặt báo không?"
Casey Selmore nói với giọng đe dọa, nhưng đối với Rudger, những lời đó giống như một lời phàn nàn hơn.
"Cô sẽ không làm vậy!"
"Tại sao anh có thể chắc chắn như vậy?"
"Lòng kiêu hãnh của cô sẽ không cho phép cô làm điều đó."
"... ..."
Casey Selmore không nói nên lời.
"Đừng có lố bịch thế. Tôi... ..."
"Nếu cô thật sự không màng đến lòng kiêu hãnh và mọi thứ, cô đã không bí mật theo dõi tôi suốt ba năm qua như vậy."
James Moriarty vẫn còn sống và hắn vẫn đang lẩn trốn.
Casey Selmore có thể lan truyền tin đồn như vậy. Nhưng cô ta đã không làm điều đó.
"Cô là người không thích mượn tay người khác để giải quyết mọi việc."
Những lời đó đánh thẳng vào trái tim Casey Selmore, khiến cô ta có cảm giác bản thân đã bị đối phương nhìn thấu.
Casey Selmore nghiến răng, trừng mắt nhìn Rudger.
"Anh đã biết mọi thứ?"
"Đúng vậy."
"Anh thừa nhận đã lợi dụng tôi?"
"Cô tức giận vì tôi đã lợi dụng cô? Câu hỏi đó thật nực cười. Chẳng phải cô là người biết rõ câu trả lời hơn ai hết sao?"
"... ..."
"Nếu cô thực sự muốn bắt tôi, lẽ ra cô nên sử dụng phép thuật ngay khi có cơ hội thay vì mất thì giờ chất vấn tôi thế này."
"Casey Selmore, đừng tự lừa mình dối người nữa."
Casey Selmore biết những gì Rudger định nói tiếp theo. Cô ta muốn bịt miệng đối phương lại, nhưng đã không kịp.
"Ngay từ đầu, cô đuổi theo tôi chỉ vì tư thù cá nhân. Tất cả cũng chỉ vì cảm giác chiến thắng trẻ con và nông cạn ấy, không phải sao?"
"............"
Casey Selmore không phản bác. Đôi môi cô ta run rẩy, ánh mắt cúi thấp xuống.
Casey Selmore không thể phản bác lại bất kỳ lời nào. Bởi vì tất cả những gì Rudger nói đều là sự thật.
Thật là xấu hổ. Người đàn ông cô ta ghét nhất lại là người hiểu cô ta hơn bất kỳ ai khác.
Cô ta luôn biết người này đã cố tình lợi dụng mình ba năm trước. Cô ta tức giận vì bị lợi dụng như vậy.
Nhưng bản thân Casey Selmore là người hiểu rõ hơn ai hết.
Rudger không phải là người duy nhất lừa dối cô ta mà chính bản thân cô ta đã tự lừa dối mình bấy lâu nay.
"Tôi rất thất vọng."
"... ..."
"Ít nhất tôi đã nghĩ cô khác với những người khác, nhưng tôi đoán là mình đã nhầm."
Rudger nhìn Casey Selmore bằng ánh mắt lạnh lùng.
Casey Selmore run rẩy nắm chặt tay, cô ta cúi thấp đầu xuống, trông như có thể bật khóc bất cứ lúc nào.
"Vậy còn Bình Minh Đen thì sao... ..."
"Chúng thật phiền phức nên tôi muốn xử lý chúng bằng cách mượn tay cô, nhưng có vẻ cô chẳng đáng tin cậy chút nào. Nhìn cô lúc này, tôi không còn chút lòng tin nào về việc cô có thể đối phó với những kẻ đó."
Đôi mắt Casey Selmore ngước lên, ướt đẫm những cảm xúc phức tạp. Tuy nhiên, Rudger không nghĩ đến việc dành cho cô lời cảm thông hay an ủi nào, vì hắn còn có việc phải làm.
"Tôi không có ý định tham gia vào trò chơi thám tử của cô. Ra khỏi đây ngay, trừ khi cô muốn tự đi tìm chết."
Rudger không mong đợi câu trả lời từ đối phương.
Nói xong những lời đó, hắn buông tay ra và quay lưng bước đi.
"Nếu Theon biết danh tính của anh...... ."
"Không quan trọng... Hiệu trưởng đã biết thân phận của tôi rồi."
"Cái gì?"
"Nếu muốn nhắm vào tôi, cô cần chuẩn bị nhiều hơn thế. Nếu không được thì cứ chơi trò trinh thám đầy công lý như trước kia đi. Đừng làm phiền tôi."
"James Moriarty. Không, Rudger Chelici. Đồ chết dẫm! Anh nghĩ mình là ai mà dám nói với tôi như thế hả?"
"... ..."
Rudger bỏ đi, không thèm trả lời câu hỏi của người đằng sau.
Khi chỉ còn lại một mình, Casey Selmore cười tự giễu, sau đó thở dài và nhặt cây đũa phép trên sàn lên.
Và rồi cô ta đột nhiên bật cười.
"Hahahaha!"
Cô ta cười như thể bản thân đã mất trí, nhưng sau đó vai cô ta rũ xuống.
"Chậc! Giả bộ bị sốc như thế này khó thật đấy!"
Casey Selmore vừa nói vừa lấy ra một mảnh giấy từ trong tay áo.
Tờ giấy vốn dĩ màu trắng nay đã bị nhuộm xanh lam, như thể đã thấm đẫm phép thuật của Rudger.
"Hừ! Tôi sai sao? Thất vọng cái quái gì! Đồ tự phụ!"
Casey Selmore lầm bầm. Chỉ nghĩ tới lời lẽ của người đàn ông đó thôi cũng khiến cô ta tức đến nghiến răng nghiến lợi. Tuy nhiên, cảm xúc của cô ta lúc đó cũng không hoàn toàn là giả.
Casey Selmore im lặng nhìn chằm chằm vào tờ giấy thấm đẫm phép thuật của Rudger.
"Ha. Mình đang lo lắng về điều gì vậy?"
Cô ta ngẩng đầu lên nhìn. Phía trên đó là nơi ẩn náu của Bình Minh Đen mà cô đang truy đuổi.
Tuy nhiên, nếu người đàn ông đó muốn tự mình xử lý mọi việc ở đây, cô ta sẽ không ngăn cản.
"Hừ! Tốt nhất là anh nên giải quyết cho gọn gàng. Đừng để lọt lưới bất kỳ con cá nào."
Với trình độ của hắn, có lẽ cô ta nên cầu nguyện cho mấy kẻ bất hạnh ở bên trên thì hơn.
Tuy nhiên, nếu đã cất công đến tận đây rồi, cứ thế này mà rời đi thì cũng chẳng phải phong cách của cô ta.
"Tốt thôi. Anh ta có thể làm theo ý mình. Mình cũng sẽ giải quyết mọi việc theo cách của mình."
Lời vừa dứt, một âm thanh lớn vang vọng trong cống ngầm.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free.