(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 148: Khai mạc lễ hội (2)
"Cái gì?"
Ông chủ cửa hàng không thốt nên lời trước cảnh tượng vừa diễn ra.
Người này chẳng phải là giáo sư ma pháp sao? Những người như vậy lẽ ra cả đời chỉ biết vùi đầu vào sách vở, bàn giấy chứ?
Nghe nói anh ta cũng từng là quân nhân, nhưng với độ tuổi như vậy, nhiều lắm thì cũng chỉ từng tại ngũ một hai năm.
Ít nhất, đa số pháp sư ông ta từng gặp trong qu��n ngũ đều là những người chẳng hề quen với việc nặng nhọc.
Nhìn vào nước da trắng, đường quai hàm sắc nét và thân thể không có chút cơ bắp nào của vị giáo sư này, đây rõ ràng là một người chưa từng phải động tay vào việc nặng nhọc bao giờ.
Ông chủ cửa hàng đã đánh giá Rudger như vậy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng sau khi chứng kiến tư thế bắn súng tiêu chuẩn của Rudger, cùng với dáng vẻ ung dung tự tại sau khi hoàn thành phát bắn, ông chủ biết mình đã mắc sai lầm.
Rudger liếc nhìn ông chủ rồi đứng thẳng người.
Lần này, thay vì cầm súng bằng một tay, hắn thực hiện tư thế bắn hai tay chuẩn mực.
Ông chủ sửng sốt trước động tác tự nhiên đó.
Tư thế ấy chuẩn xác đến mức không có lấy một động tác thừa.
Ngay sau đó, Rudger bóp cò.
Pằng! Pằng! Pằng!
Những viên đạn cao su bay ra khỏi nòng súng. Mỗi viên đạn đều làm nổ tung một quả bóng một cách chính xác.
Rudger thành thạo kéo chốt, đẩy vỏ đạn rỗng ra sau mỗi phát bắn.
Pằng! Pằng! Pằng!
Bắn, kéo chốt, lên đạn, rồi lại bắn.
Không chỉ có ông chủ, ngay cả Selina và các học sinh xung quanh cũng nhìn Rudger với ánh mắt khó tin.
Sau khi bắn hết băng đạn, Rudger mới ngừng tay, trả khẩu súng lại cho ông chủ, người vẫn đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm.
"Tôi nghĩ thế là đủ rồi."
"Làm sao... làm sao một pháp sư có thể có được trình độ này?"
"Có gì đặc biệt đâu."
Rudger lạnh nhạt đáp lời.
Hầu hết kỹ năng bắn súng của hắn đều được rèn giũa trong những tháng ngày làm lính đánh thuê ở Vương quốc Utah.
Sau một hồi sững sờ trước màn trình diễn ngoạn mục của Rudger, ông chủ cửa hàng chợt bừng tỉnh.
"Chưa được! Vị giáo sư này, tôi thừa nhận anh có tài đứng ngắm mục tiêu thật đấy. Nhưng mấy thứ ở đây chỉ là trò chơi dành cho tay mơ thôi! Thế này thì chưa đủ để thuyết phục tôi đâu! Nếu anh không ngại, mời đi theo tôi, bên trong kia mới thực sự là trường bắn đích thực."
Nói xong, ông chủ liền dẫn đường, mở cánh cửa phụ của cửa hàng và đưa mọi người đến một khu rộng lớn hơn.
Không giống như việc bắn nổ bong bóng ở một nơi chật hẹp dành cho người mới bắt ��ầu, trường bắn chuyên nghiệp lại rộng rãi hơn hẳn.
Ông chủ lớn giọng giới thiệu.
"Năm mươi mét đến mục tiêu! Anh thấy thế nào?"
Mục tiêu là những chiếc đĩa được đánh dấu màu đỏ, chúng bé hơn cả nắm tay.
Tất cả đều cách người bắn năm mươi mét nên trông chỉ như những chấm đỏ li ti.
"Điều này thật không công bằng! Làm sao có thể bắn trúng với khoảng cách như vậy chứ?"
Selina lên tiếng phản đối, nhưng ông chủ phớt lờ.
Ông ta mỉm cười, chầm chậm nói.
"Ngài giáo sư, nếu anh sợ thì có thể rút lui ngay bây giờ!"
Rudger không đáp lời, chỉ cẩn thận xem xét vài khẩu súng treo trên vách tường rồi chọn lấy một khẩu ưng ý nhất.
Khẩu súng này có thiết kế báng và nòng súng ngắn hơn so với các loại súng trường thông thường.
"Lever action? Anh định dùng nó ư?"
"Tôi khá thích nó."
"Tùy anh thôi! Xin mời!"
Ông chủ chắc chắn Rudger lần này sẽ không thể bắn trúng bất kỳ mục tiêu nào.
Rudger cảm thấy không cần thiết phải khách khí. Hắn chộp lấy khẩu súng và đứng vào vị trí.
Những người xung quanh cũng b��t đầu tò mò nhìn xem Rudger sẽ làm thế nào.
Rudger đứng yên với khẩu súng trên tay, trông hắn lúc này giống một binh sĩ đang sẵn sàng lâm trận hơn là một giáo sư ma pháp.
Dù vậy, bộ trang phục cầu kỳ cùng mái tóc đen dài lại tạo nên một sức hút kỳ lạ cho hắn.
Mọi người nín thở dõi theo.
Rudger bắt đầu di chuyển.
Pằng!
Khẩu súng nhanh chóng hạ xuống sau phát bắn chỉ trong tích tắc.
Mọi người chỉ kịp nghe tiếng không khí xé rách bên tai, rồi sau đó mới sực nhận ra mục tiêu cách xa năm mươi mét đã đổ sập xuống tự lúc nào không hay.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán đầy kinh ngạc.
"Trúng rồi!"
Nhìn qua thì năm mươi mét có vẻ ngắn nhưng trên thực tế, một mục tiêu cỡ nắm tay người ở khoảng cách đó chỉ nhỏ như một chấm bi.
Rudger không mất thời gian ngắm bắn mà vẫn có thể bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách xa như vậy, chứng tỏ kỹ năng bắn súng của hắn cực kỳ điêu luyện.
Không dừng lại ở đó, Rudger xoay khẩu súng bằng một tay và lên đạn ngay lập tức.
Spin cocking, kỹ thuật giữ cần gạt, xoay súng và nạp đạn chỉ bằng trọng lượng của súng.
Pằng! Pằng! Pằng!
Mỗi lần âm thanh vang lên, các mục tiêu ở xa lần lượt đổ sập.
Thời gian giữa các phát đạn ngắn đến mức người chứng kiến suýt nhầm rằng các mục tiêu bị bắn trúng gần như cùng lúc.
Một lúc sau, khi mục tiêu cuối cùng rơi xuống, Rudger mới từ tốn hạ khẩu súng trên tay.
Những người tụ tập theo dõi đồng loạt hít một hơi, rồi sau đó vỗ tay vang dội, reo hò không ngớt.
"Tuyệt vời! Cậu cũng vừa thấy cảnh đó, đúng không?"
"Nghe nói anh ấy là giáo sư mới. Giáo sư mới ở Theon bây giờ đều giỏi như vậy sao?"
"Tuyệt lắm, giáo sư Rudger!"
Giữa những tiếng reo hò tán thưởng, ông chủ cửa hàng không thể không thừa nhận tài năng bắn súng của người trước mặt.
"Màn trình diễn rất tuyệt."
Ban đầu, ông chủ chỉ định xem trò vui, nhưng ngay khi Rudger ra tay, ông ta đã hoàn toàn bị cuốn hút.
Ông ta yêu thích tư thế bắn và nạp đạn hoàn hảo đó.
Hoàn toàn không chút tì vết.
Tư thế và hành động đều rất đẹp, không có một khuyết điểm nào.
"Tôi th��a nhận bản thân đã đánh giá sai về anh. Tôi vô cùng xin lỗi vì những điều đã nói trước đó."
Ông chủ cúi đầu.
Ông ta thừa nhận vị giáo sư trước mặt là một người hoàn toàn khác biệt so với những pháp sư mà ông ta đã gặp từ trước đến nay.
Thần thái anh ta toát ra không hề giả tạo, mà là phong thái tự nhiên của một kẻ săn mồi.
"Hahaha. Chắc là tôi đã rời xa chiến trường quá lâu rồi. Thật không thể tin được là tôi lại không nhận ra một người tài năng như anh."
"Trải nghiệm bắn súng ở đây cũng khá đấy chứ."
"Rất vui vì anh đã nói vậy. Lâu lắm mới gặp được một người như anh. Anh đã đạt điểm tuyệt đối rồi. Để tôi mang phần thưởng tới."
Nói đoạn, ông chủ liền đưa cho Rudger một món đồ chơi nhồi bông khổng lồ có kích thước gần bằng người thật.
Con búp bê trông giống một con chó lông đen to lớn, khiến Rudger có cảm giác như đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó.
"Sản phẩm đặc biệt của cửa hàng chúng tôi! Một con búp bê ngoại cỡ! Nó là món đồ chơi nhồi bông phiên bản giới hạn được làm thủ công bởi một nhà thiết kế nổi tiếng của Đế quốc đấy!"
Rudger nhận lấy con búp bê từ tay ông chủ.
Khi tận tay ôm lấy con búp bê, hắn mới thấy nó còn lớn hơn tưởng tượng.
Món đồ này có vẻ là hàng thượng hạng, với kết cấu khá tốt.
"Con búp bê này..."
Rudger hỏi ông chủ.
"Con búp bê này được làm theo thứ gì vậy?"
"À, cái đấy hả? Tôi nghe họ bảo rằng nó được làm phỏng theo con quái vật Jevaudan của Vương quốc Durman."
Jevaudan?
Rudger khẽ ngạc nhiên trước câu trả lời.
Hắn khẽ kiểm tra con búp bê trong tay, không thể phủ nhận nó giống đến lạ.
"Thảo nào hắn thấy quen thuộc, hóa ra là giống Hans."
Nếu có thể mô phỏng hình dáng của Jevaudan như thế này, không biết người chế tác có thể tái hiện những thứ khác nữa không?
Khi Rudger liếc nhìn đầy thắc mắc, ông chủ cửa hàng gật đầu tỏ vẻ hiểu.
"Tác giả của con thú nhồi bông này là một người đam mê chế tạo. Ông ấy kể rằng bản thân đã được truyền cảm hứng để làm nó sau chuyến thăm bảo tàng của Vương quốc Durman, khi có dịp chiêm ngưỡng xác con quái vật."
"Ông ấy đã làm ra bao nhiêu thứ như vậy rồi?"
"Đáng tiếc là chỉ có duy nhất một con. Người chế tác nó rất tự hào về sản phẩm để đời của mình, nhưng có vẻ mọi người lại không mấy yêu thích, thế nên nó bị truyền tay khá nhiều, cuối cùng thì lạc đến đây."
"Thế là ông đưa ra một con búp bê mà người khác không muốn để làm giải thưởng?"
Rudger nhướn mày.
"Phần thưởng này có vẻ không được ổn cho lắm nhỉ?"
"Hà hà! Tôi thấy rất thích hợp mà. Anh xứng đáng với nó lắm!"
"Không, tôi..."
"Bây giờ nó là của anh! Cầm lấy đi! Anh có thể đưa nó cho người khác cũng được!"
Dù sao thì ông ta cũng sẽ không nhận lại thứ này.
"Ôi, tuyệt quá! Con búp bê dễ thương ghê!"
Đúng lúc đó, Selina kêu lên thích thú khi nhìn thấy con búp bê quái vật Jevaudan Rudger đang ôm.
"Thứ này dễ thương sao?"
Rudger thực sự bắt đầu lo ngại về cái gọi là "tiêu chuẩn dễ thương" của Selina.
Tất nhiên, con búp bê này không bắt chước hoàn toàn ngoại hình con quái vật Jevaudan. Nó giống một phiên bản Jevaudan được biến tấu thành hình cầu thì đúng hơn.
Dù sao thì gọi một con quái vật từng khủng bố cả một đất nước là "dễ thương" cũng có hơi kỳ quái, phải không?
Trong lúc Rudger còn đang mải suy nghĩ, Aidan đã tiến lại gần hắn, đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Giáo sư thật tuyệt vời! Thầy bắn trúng hết tất cả các mục tiêu trong trường bắn chuyên nghiệp luôn!"
"Ồ, Aidan à? Trò định lấy phần thưởng nào?"
"Dạ, em tính lấy thứ mà giáo sư đang cầm."
Thứ này?
Rudger khá ngạc nhiên khi nghe câu trả lời.
Trước ánh mắt Rudger, Aidan mỉm cười ngượng ngùng và nói.
"Tracy tình cờ thấy con búp bê khi bọn em đi ngang qua, cậu ấy rất thích nên em mới thử xem có lấy được không."
"Này Aidan! Tôi nói thế hồi nào?"
Tracy xấu hổ hét lên.
Rudger bỗng thấy mình cần xem xét lại tiêu chuẩn thẩm mỹ của bản thân. Sao ai cũng thấy thứ kỳ quái này dễ thương vậy?
Đúng lúc đó, Rudger chợt nhìn thấy Rene và Erendir đang dõi mắt về phía này.
"Được rồi, mình cần xác nhận lại."
Rudger lại gần hai người trong khi vẫn ôm con búp bê trên tay.
Rene và Erendir đã theo dõi màn bắn súng đầy thần sầu của Rudger lúc trước, cả hai cảm thấy áp lực một cách kỳ lạ khi thấy Rudger từ từ tiến lại phía mình, trên tay ôm một con búp bê khổng lồ.
"Rene. Erendir."
"Vâng, giáo sư gọi chúng em ạ?"
"Có việc gì không, thưa giáo sư?"
"Hai trò thấy con búp bê này trông thế nào?"
Câu hỏi có vẻ đơn giản nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của giáo sư khiến hai người đều cẩn thận suy nghĩ rồi mới trả lời một cách nghiêm túc.
"Em thấy nó rất dễ thương!"
"Trông nó khá dễ thương dù hình dáng của nó có hơi kỳ lạ."
Nghe được câu trả lời của hai người, Rudger khá sốc.
Những người đã xem thứ này đều nói rằng nó rất dễ thương.
Thời điểm này, Rudger bỗng lo lắng thẩm mỹ của mình có thể đang có vấn đề.
"Ta biết rồi."
"... ... ?"
Giáo sư đột nhiên lại gần họ và hỏi con búp bê có dễ thương không, sau đó giáo sư bảo đã biết và bỏ đi. Giáo sư biết gì mới được chứ?
Rudger một cách máy móc giao con búp bê cho Aidan.
"Cầm lấy đi, trò Aidan."
"Dạ? Giáo sư, tại sao giáo sư lại đưa nó cho em?"
"Ta không cần thứ này. Trò có vẻ hợp với nó hơn đấy."
"Em cảm ơn giáo sư!"
Nghe vậy, Aidan đã hét lên sung sướng.
"Tracy! Nhìn này! Tớ có búp bê rồi! Cuối cùng cậu cũng có thứ để ôm ngủ vào ban đêm rồi!"
"Này, đồ ngốc! Nói khẽ thôi! Cậu muốn thông báo cho cả khu này biết đấy à?!"
Nhìn hai người bắt đầu ồn ào, Rudger thầm cảm thán, đúng là tuổi trẻ.
Selina khẽ ngọ nguậy ngón tay, tỏ vẻ tiếc nuối khi con búp bê đã vào tay Tracy.
"Cô Selina cũng muốn nó sao?"
"À không. Tôi chỉ thấy nó dễ thương thôi. Dù sao thì nó cũng đã có một chủ nhân rất tốt rồi. Các em học sinh trông rất vui vẻ."
Mặt Tracy đỏ bừng, cô bé hét lên với Aidan.
Dù tức giận với Aidan, cô bé vẫn ôm con búp bê quái vật mà Aidan đưa cho, như thể đó là một món đồ vô giá.
Selina quan sát các học sinh với ánh mắt hài lòng.
"Thật tốt, phải không?"
"Đúng vậy."
"Nhìn những đứa trẻ hồn nhiên cười thật tốt."
Selina trông còn quá trẻ để gọi họ là trẻ con, thực ra khoảng cách tuổi tác giữa học sinh và Selina không lớn. Nhưng đối với Selina, ngay cả những học sinh trưởng thành với cô ấy cũng dễ thương như những đứa trẻ.
"Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục đi kiểm tra thôi."
Bỗng một người tiến đến gần Rudger.
"Ai vậy?"
Không phải chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua, rõ ràng người này có chủ đích tiếp cận bọn họ.
Đó là một ông lão tầm sáu mươi, mái tóc ngắn bạc màu.
Dù đã lớn tuổi nhưng làn da ông ta lại có rất ít nếp nhăn.
"Haha. Ban đầu nghe tên tôi cứ tưởng là trùng hợp, nhưng đến gần thì tôi biết ngay đúng là cậu."
Bàn tay ông ta tự nhiên đặt lên vai Rudger, thể hiện sự thân tình của một người quen cũ.
"Đúng là cũng đã lâu rồi chúng ta chưa gặp mặt."
Rudger đành giả vờ đáp lời thăm hỏi như với người quen, dù hắn chẳng biết đối phương là ai.
Mọi câu chuyện trong bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền tác giả.