Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 149: Hội ngộ (1)

Rudger đưa mắt nhìn người đàn ông dường như quen biết 'hắn'.

Tâm trí hắn lúc này hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích thông tin về người này.

Tóc và râu bạc trắng, tuổi khoảng chừng sáu mươi. Dáng đi cứng cáp, chỉnh tề. Quần áo sạch sẽ không có nếp nhăn và đôi giày ông ta mang sáng bóng như mới. Một người chỉn chu về hình thức.

Những vết sẹo rải rác trên da có kích thước không đều, nhưng hầu hết đều là đường thẳng. Rất rõ ràng đó là sẹo do dao để lại.

Đôi tay ông ta thoạt nhìn đầy những vết chai. Điều đó cho thấy ông ta đã cầm nắm một vật gì đó trong thời gian dài, nhưng chắc chắn là dùi cui chứ không phải dao.

Ánh mắt ông ta khi gặp 'hắn' tràn đầy sự niềm nở, vui mừng chân thành.

Từ những thông tin thu thập được, Rudger có thể rút ra một kết luận khá chắc chắn.

"Lâu rồi không gặp. Trông ngài vẫn phong độ như vậy."

"Haha! Tất nhiên rồi, còn cậu đã thay đổi khá nhiều đấy! Hồi đó trông cậu còn trẻ lắm, giờ đã trưởng thành hẳn rồi. Suýt nữa tôi đã không nhận ra cậu."

Đối phương là một quân nhân. Khả năng cao là đồng đội của 'Rudger Chelici' thật sự.

Kể từ khi sống dưới cái tên Rudger Chelici, hắn đã biết rằng một ngày nào đó điều này sẽ xảy ra.

Mặc dù Rudger chỉ là một thân phận giả mạo, nhưng những ghi chép trong nhật ký là điều không thể ngụy tạo một cách đơn giản.

Nộp nghiên cứu lên Tháp Ma thuật sẽ chỉ khiến tên tuổi của một người được biết đến rộng rãi hơn, nhưng còn quân đội thì khác.

Chuyện phục vụ trong quân ngũ không phải là chuyện có thể bịa ra một cách đơn giản.

Vì vậy, chắc chắn có một sĩ quan mang tên Rudger Chelici thật sự trong quân đội.

Tâm trí Rudger lúc này hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích.

'Khi nãy ông ta nói rằng bọn họ đã không gặp nhau khá lâu rồi, vậy thì ít nhất cũng phải hơn năm năm. Ông ta nói mình đã thay đổi khá nhiều, vậy thì thứ gì có thể thay đổi nhiều nhất về mặt ngoại hình của thân phận này đây?'

Rất may đối phương không hề nghi ngờ gì về ngoại hình hiện tại của hắn.

Rudger nhìn thấy một chiếc huy chương trên ngực trái của người đàn ông.

Đó không phải là vật trang trí thông thường. Rudger lục lại trong trí nhớ của mình để xác định nơi nào trao thưởng chiếc huy chương đó và vị trí của người có thể sở hữu nó.

"Ngài đã nghỉ hưu rồi sao, Đại tá?"

Dường như suy luận của Rudger là đúng, đối phương cười ha hả đáp lời.

"Nghỉ hưu gì chứ? Tôi chỉ đang trong kỳ nghỉ phép thôi. Tất nhiên bây giờ tôi đã không thể đứng ở tiền tuyến như trước nữa mà phải lùi về hậu phương. Tôi đã quá già r��i."

"Trông ngài vẫn còn rất phong độ."

"Cảm ơn lời khen của cậu. Công việc giáo sư hiện tại có phù hợp với cậu không?"

"Tôi vẫn đang thích nghi với nó."

"Haha. Cậu đã trở nên cởi mở hơn một chút so với trước đây rồi đấy. Tôi vẫn nhớ hồi đó cậu thực sự rất kín tiếng và chẳng cố gắng thân thiết với ai."

'Rudger Chelici là người rất ít nói trong quân ngũ sao?'

"Có lẽ tôi đã cải thiện được kỹ năng xã giao của bản thân trong quá trình trưởng thành."

"Ha ha ha! Cậu cũng biết nói đùa rồi đấy! Tốt lắm. Tôi cứ nghĩ cái cá tính của cậu khó mà thay đổi được, cậu đúng là đã trưởng thành thật rồi."

Nếu như Hugo Brutag mà nghe được những lời này, chắc chắn ông ta sẽ tức điên lên mất.

Uyển chuyển?

Hình dung đấy chẳng có chút liên quan nào đến Rudger Chelici cả.

"Giáo sư Rudger, đây là... ... ."

Selina cẩn thận mở miệng hỏi.

"Trời đất. Tôi quên mất là cậu đang tham gia lễ hội cùng người quen."

"Ngài đại tá. Đây là giáo sư Selina, cô ấy cũng là giáo sư mới như tôi, phụ trách lớp tinh linh."

"Xin chào ngài."

Selina lịch sự cúi đầu.

So về tuổi tác, Selina giống như cháu gái của vị đại tá này, ông ấy mỉm cười nồng nhiệt gật đầu.

"Cô Selina. Đây là... ... ."

Rudger đương nhiên muốn giới thiệu người này với Selina.

Nhưng hắn chợt nhận ra mình không biết tên người đàn ông này.

"Ngài muốn tự mình giới thiệu hay để tôi?"

"Cậu hài hước lắm. Được rồi. Rất vui khi được gặp quý cô. Tôi là Đại tá Prowler. Từng là cấp trên trực tiếp của anh chàng này."

"À, vâng. Rất hân hạnh khi được gặp ngài, ngài Đại tá."

'Ông ta không nói họ của mình có nghĩa người này không phải quý tộc.'

Theo như Rudger biết thì các sĩ quan cao cấp trong quân đội thường là quý tộc.

Sự khác biệt trong cách đối xử giữa thường dân và quý tộc trong quân đội vô cùng khắc nghiệt.

Việc ông ta có thể nắm giữ chức vụ cấp cao như vậy chứng tỏ trình độ của ông ta thật đáng nể.

"Điều gì đã đưa ngài đến nơi này vậy, Đại tá?"

"Không phải tôi đã nói là đang nghỉ phép sao?"

"Ngay cả khi như vậy, tôi đoán ngài sẽ không đến đây mà không có mục đích."

Đây là trực giác của Rudger.

Prowler trông giống như một ông già với nụ cười dễ mến nhưng bên trong lại ẩn chứa phong thái mạnh mẽ của một quân nhân.

Những người như vậy sẽ có một điểm chung.

Họ luôn hành động có mục đích.

"Cũng không có gì. Gần đây không phải có một cryptid xuất hiện ở Leathervelk sao?"

"Đúng vậy."

"Nó không phải một cryptid bình thường mà là con quái vật đã khiến vương quốc láng giềng của chúng ta tổn thất nghiêm trọng, tất nhiên quân đội sẽ cử người đến điều tra xem chuyện gì đã xảy ra."

'Vậy sao?'

Có lẽ ông ta chỉ đến để điều tra sự xuất hiện của con quái vật Jevaudan và tiện thể ghé qua lễ hội?

"Chậc. Không biết dạo gần đây những chuyện quái gở gì đang xảy ra ở Đế quốc này nữa?"

"Tôi mong rằng chúng đều không phải vấn đề lớn."

"Tôi cũng mong vậy. Nhưng dù sao ở cương vị này, tôi cũng không được phép lơ là mất cảnh giác."

"Tôi hiểu."

"Cậu hiện tại có bận gì không?"

"Tôi đang đi kiểm tra an ninh của lễ hội."

"Tiếc thật! Tôi vốn định mời cậu một bữa, nhưng thôi đành để dịp khác vậy. Tôi đi đây. Làm việc vui vẻ nhé!"

"C���m ơn ngài, chúc ngài mọi chuyện thuận lợi!"

Khi Prowler rời đi, Rudger cuối cùng cũng có thể trút bỏ được sự căng thẳng của mình.

Nếu phải nói nhiều hơn nữa, hắn không chắc mình sẽ không bị lộ tẩy.

Thật may mắn là vị Đại tá đó có vẻ như cũng đang vội.

Selina ở bên cạnh tò mò.

"Giáo sư Rudger, cuộc sống trong quân ngũ thế nào?"

"Không có gì đặc biệt cả."

Rudger đáp qua loa.

Hắn thực sự chưa bao giờ trải qua cuộc sống đó nên hắn chỉ có thể trả lời như vậy.

Nhưng dù sao thì câu trả lời cũng khiến Selina dành cho Rudger một cái nhìn tôn trọng hơn.

"Tôi nghe nói trong quân đội vất vả lắm! Anh nói vậy chứng tỏ cuộc sống trong quân đội không hề làm khó được anh nhỉ? Tuyệt thật đấy!"

'Cô gái này lại bắt đầu tự tưởng tượng rồi?'

Rudger chẳng buồn đính chính. Hắn cảm thấy không cần thiết phải làm vậy.

"Chúng ta tiếp tục đi tuần tra thôi."

"À vâng!"

Thế là hai người tiếp tục di chuyển.

Trên đường đi, Rudger lo lắng rằng có thể sẽ gặp thêm người quen của 'hắn' nữa, nhưng may thay điều đó đã không xảy ra.

Cho đến khi mặt trời lặn, Rudger và Selina đều tận hưởng không khí lễ hội trong khi đi tuần tra khắp nơi.

Tất nhiên, Rudger chỉ là người theo dõi còn Selina mới là người tận hưởng thực sự.

"Cái này ngon quá!"

Selina cắn một miếng kẹo mút cô vừa mua.

Lúc này trời đã tối dần. Tuy nhiên, sức hút của lễ hội vẫn không hề giảm bớt.

"Thời gian trôi nhanh thật đấy. Mới đó mà đã hết ngày rồi."

"Vẫn còn bốn ngày nữa mà."

"À, đúng vậy. Thế còn sự kiện ngày mai.....!"

"Tôi sẽ tham gia."

Rudger gật đầu.

Trưa mai, Rudger sẽ tham gia một trận đấu tay đôi giao hữu, một trong những sự kiện của lễ hội.

Từ trước đến nay, đây là sự kiện để học sinh thể hiện khả năng của mình nhưng năm nay, các giáo sư trong đó có Hugo Burtag đã kiến nghị rằng các giáo sư cũng nên được tham gia.

Rudger không quan tâm nhiều đến việc đối thủ của mình là ai.

Dù sao thì trận đấu ở ngày mai cũng không quan trọng với hắn.

Rudger chỉ có một mối quan tâm đến lễ hội này.

Đó là hành động của Esmeralda.

"Chúng ta có thể kết thúc công việc... ... ."

Ngay lúc Rudger chuẩn bị nói điều đó, hắn bỗng phát hiện ra một người quen.

Chrollo Fabius?

Một người đàn ông tóc vàng với khuôn mặt như xác chết đang vội vã đi đâu đó.

Kẻ này đáng lẽ lúc này nên nhốt mình trong phòng, không ló mặt ra ngoài mới phải.

Chrollo đang di chuyển vội vã, như thể đang bị thứ gì đó đuổi theo, không, đúng hơn là hắn ta đang đuổi theo thứ gì đó.

'Hắn đang làm cái gì vậy?'

Rudger nheo mắt lại.

Hắn chắc chắn lần cuối bọn họ gặp nhau, hắn đã cảnh báo tên này phải yên vị cho đến ngày cuối cùng của lễ hội.

Tên này bỏ ngoài tai lời cảnh báo của hắn?

"Cô Selina, tôi có chút việc phải đi trước. Việc còn lại nhờ cô nhé."

"Hả? Giáo sư Rudger, anh đi đâu thế?"

Rudger vội vàng đuổi theo Chrollo Fabius.

Nơi Chrollo hướng tới là khu thương mại ở Theon.

Giữa các tòa nhà, trong một con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng khó lòng lọt tới.

Chrollo đang bóp cổ một nữ sinh ở đó.

"Chết đi! Chết đi!"

Đúng là một tên điên.

Rudger thấy Chrollo đang trong cơn cuồng loạn, hắn ngay lập tức kích hoạt ma pháp.

Một luồng ma lực xuyên qua không khí và đánh vào lưng Chrollo.

"Kẻ nào?"

Chrollo trừng mắt nhìn vị khách không mời đã phá đám mình với đôi mắt đỏ ngầu.

Sau đó, khi nhìn thấy Rudger đang đứng ở đầu con hẻm, hắn ta sững người.

Hình ảnh Rudger nhìn chằm chằm về phía này với ánh mắt vô cảm, quay lưng lại với ánh sáng lờ mờ từ lễ hội hắt vào tạo nên một khung cảnh khó diễn tả thành lời.

Chrollo bất giác nghiến răng.

"Hiện tại......"

Giọng nói của Rudger hiện rõ sự khó chịu.

".....ngươi đang làm gì ở đây?"

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tinh thần của đội ngũ truyen.free, rất mong bạn đọc ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free