Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 410: Anh biến

Hành trình tìm kiếm thúc thúc của Chu Như vẫn đang tiếp tục. Nàng không biết vì sao thúc thúc rời nàng mà đi. Nàng muốn tìm được Vương Lâm hỏi cho rõ nguyên nhân.

Lúc này, trên đỉnh ngọn núi, vô số tiên ngọc từ túi trữ vật được xếp đặt quanh thân Vương Lâm. Hắn khoanh chân ngồi chính giữa, dứt bỏ mọi tạp niệm trong lòng, chuyên tâm đả tọa thổ nạp.

Hiện tại, tu vi của Vương Lâm đã đạt tới Hóa Thần viên mãn, ý cảnh cũng đã viên mãn. Kế tiếp, hắn mong muốn Anh Biến! Anh Biến, đối với bất kỳ tu sĩ nào mà nói, đều là mục tiêu theo đuổi vĩnh viễn không phai mờ.

Một khi Anh Biến, ý cảnh có thể hiện thực hóa, uy lực của nó sẽ đạt đến trình độ khó tin. Hơn nữa, còn có thể hấp thu tiên lực, thi triển thần thông pháp thuật ẩn chứa tiên lực, uy lực vô cùng vô hạn.

Vào thời kỳ thượng cổ, trước khi tiên giới sụp đổ, một tu sĩ Anh Biến kỳ là điều bình thường. Nhưng hiện tại, trong tình cảnh tiên ngọc thưa thớt, tu sĩ Anh Biến kỳ có thể trở thành bá chủ một phương. Điểm mấu chốt để đột phá từ Hóa Thần đến Anh Biến chính là số lượng tiên ngọc; tiên ngọc càng nhiều, tiên khí càng dày đặc, khả năng Anh Biến thành công cũng càng lớn.

Đương nhiên, việc tu sĩ đột phá Anh Biến kỳ cũng có mối quan hệ rất lớn với ý cảnh. Nếu ý cảnh không thể viên mãn, cả đời này sẽ không thể Anh Biến.

Sự lĩnh ngộ về thiên đạo càng là một trong những yếu tố quan trọng đối với tu sĩ muốn đột phá Anh Biến kỳ.

Ý cảnh của Vương Lâm đã viên mãn, sự lĩnh ngộ về thiên đạo của hắn cũng có chút khác biệt so với người khác. Từ sau khi nhìn thấy sứ giả luân hồi thiên đạo không ngờ lại là cổ thần, trong lòng hắn đã có chút hoài nghi về thiên đạo.

Thiên đạo là cái gì…

Trước đây, Vương Lâm từng lý giải rằng thiên đạo chính là một pháp tắc. Giống như pháp tắc tịch diệt vận hành trong trời đất, nó tựa như luật pháp trong phàm trần. Không ai có thể thay thế thiên đạo, người tu chân chẳng qua cũng chỉ là nghịch thiên mà đi, thoát khỏi bàn tay khống chế của thiên đạo mà thôi. Rất ít người tin rằng mình có thể thay thế hay khống chế thiên đạo.

Nhưng hiện tại, sau khi thấy được cổ thần, sự lý giải của Vương Lâm về thiên đạo đã sinh ra một chút biến hóa vi diệu.

Trước mắt hắn đang đối mặt với một bí ẩn rất lớn, với sự lý giải hiện tại của hắn, không thể thấu hiểu tường tận toàn bộ.

– Thiên đạo… Thú vị!

Vương Lâm hai mắt bình tĩnh, lóe lên một tia sáng ngời. Hắn hít sâu, mở ra lỗ chân lông toàn thân, toàn lực hấp thu tiên lực từ tiên ngọc xung quanh.

Trước đây, khi đến tiên giới, Vương Lâm đã thu được lượng lớn tiên ngọc. Lúc này, những tiên ngọc ấy đã trở thành nhân tố quyết định để hắn tiến vào Anh Biến kỳ.

Lúc này, tiên lực nồng đậm bắt đầu điên cuồng tràn vào cơ thể Vương Lâm.

So với mấy lần hấp thu tiên lực trước đây, lần này, thân thể hắn chịu đựng đau đớn cũng ít hơn rất nhiều. Tiên lực tràn vào cơ thể điên cuồng đè ép linh lực vốn có trong hắn.

Hai nguồn lực lượng khác nhau, tựa như thủy hỏa bất dung, lấy thân thể hắn làm chiến trường, triển khai một trận sinh tử chém giết.

Linh lực trong cơ thể Vương Lâm cực kỳ khổng lồ. Khi mới bắt đầu, tiên lực chảy vào chưa nhiều, dưới sự tấn công của linh lực liền lập tức tán loạn. Nhưng theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều tiên lực chảy vào cơ thể, lúc này, linh lực dần dần không thể chống cự.

Mặc dù tổng lượng linh lực vẫn vượt tiên lực vô số lần, nhưng về chất lượng, nó kém tiên lực rất nhiều. Một tia tiên lực đã tương đương với toàn bộ linh lực của một tu sĩ Kết Đan kỳ. Do đó, linh lực tự nhiên liên tục bị đẩy lùi.

Linh lực trong cơ thể tu sĩ Hóa Thần kỳ khi chuyển hóa sang Anh Biến kỳ sẽ trải qua hai loại biến hóa. Thứ nhất, linh lực bị bài trừ ra ngoài cơ thể, tán loạn và biến mất; trong cơ thể chỉ tồn tại duy nhất tiên lực. Sau đó, thân thể sẽ tiến hành thay đổi cuối cùng, hoàn thành đột phá, trở thành Anh Biến.

Loại phương pháp này tương đối đơn giản, cũng là phương pháp được đại đa số tu sĩ lựa chọn. Chẳng qua, cách này sẽ lãng phí toàn bộ linh lực, sau đó còn cần một lần nữa thổ nạp hấp thu, không chỉ có chút phiền toái mà điều quan trọng là tu vi ở Anh Biến sơ kỳ sẽ không ổn định. Đồng thời, phương pháp này đòi hỏi tu sĩ sau khi đột phá Anh Biến kỳ phải bế quan trăm năm để điều tức thân thể.

Loại phương pháp thứ hai chính là luyện hóa linh lực, làm cho chất lượng của nó đạt tới trạng thái bình đẳng với tiên lực. Phương pháp này rất khó, cần không ngừng luyện hóa. Chỉ khi th��nh công, tu sĩ sẽ chiếm giữ ưu thế rất lớn ở Anh Biến sơ kỳ, không cần bế quan điều tức mà vẫn có thể đạt tới trình độ của người khác sau trăm năm bế quan.

Ưu điểm của loại phương pháp thứ hai là giảm bớt một trăm năm bế quan điều tức, tự nhiên sẽ tăng cường tốc độ tu luyện rất nhiều.

Vương Lâm lựa chọn chính là loại phương pháp thứ hai. Dù sao, hắn không có thời gian bế quan trăm năm.

Linh lực trong cơ thể bị tiên lực đè ép, chậm rãi ngưng tụ tại đan điền. Trong kinh mạch bên ngoài đan điền tràn ngập tiên lực, đây là một quá trình cải tạo thân thể. Tiên lực giống như cối xay, từng chút một ma diệt linh lực trong cơ thể Vương Lâm, chuyển hóa rồi dung nhập vào bên trong tiên lực.

Quá trình này khá chậm chạp, thoáng chốc đã ba tháng trôi qua.

Vương Lâm từ đầu đến cuối vẫn không hề động đậy. Tiên ngọc xung quanh hắn, lúc này đã có hai phần ba biến thành màu xám, và một số đã vỡ vụn.

– Không đủ…

Vương Lâm mở bừng mắt. Trong mắt như có tiên khí lượn lờ, cả người trông như tiên nhân, toát lên vẻ siêu phàm thoát tục. Tiên ngọc của Vương Lâm, mặc dù so với tích lũy của nhiều đại phái cũng tuyệt đối không ít, nhưng lúc này nhìn qua thì vẫn còn xa mới đủ để Anh Biến. Quá trình cải tạo trong cơ thể hắn mới chỉ được một phần trăm, linh lực bị đè ép cũng chưa dung hợp toàn bộ.

– Chẳng trách tu sĩ Anh Biến kỳ thưa thớt đến vậy. Khi Anh Biến cần nhiều tiên lực như thế, cho dù là một số đại phái e rằng cũng không chịu nổi, chẳng trách… – Vương Lâm thì thào tự nói.

Lão tổ Cự Ma tộc dốc toàn lực của cả tộc, hơn nữa còn có số tiên ngọc do Sất Hổ đem về từ tiên giới, lúc này mới khiến lão tổ Anh Biến thành công. Đây chính là nhờ năm đó, khi Cự Ma tộc di chuyển tới Chu Tước tinh, trong tộc đã dự trữ một lượng lớn tiên ngọc.

Trên thực tế, lão tổ Cự Ma tộc vốn dĩ đã có thể đạt tới Anh Biến từ rất nhiều năm trước, nhưng lúc đó tiên ngọc quá ít nên mới kéo dài đến bây giờ.

Phải biết rằng tiên ngọc không chỉ được sử dụng khi Hóa Thần đột phá Anh Biến. Sau khi tu sĩ đạt tới Anh Biến kỳ, tiên ngọc lại có rất nhiều tác dụng: đấu pháp cần dùng đến, chữa thương cần dùng đến, thậm chí luyện bảo cũng cần tiên ngọc.

Nghe đồn, muốn đạt tới Vấn Đỉnh kỳ cần lượng tiên ngọc gấp vạn lần so với khi Anh Biến, mới có thể thành công. Thậm chí cảnh giới trên Vấn Đỉnh còn cần số lượng tiên ngọc không thể tưởng tượng nổi.

Trong toàn bộ tu chân giới, nơi có thể có tiên ngọc chỉ có tiên giới. Nhất là sau khi tiên giới sụp đổ, tiên mạch tiêu tan, số lượng tiên ngọc cực kỳ hữu hạn. Do đó, giá trị trân quý của tiên ngọc tự nhiên có thể hình dung được.

Ở tu chân giới bây giờ, thời gian càng về sau, tu sĩ cao giai lại sẽ càng thưa thớt, càng khó tu luyện.

Một tháng sau, tất cả tiên ngọc của Vương Lâm đều vỡ vụn, không còn tồn tại chút tiên lực nào, hắn buộc phải ngừng việc hấp thu.

– Tiên ngọc bảo tháp ẩn chứa lượng lớn tiên lực. Nhưng ta nếu đã đáp ứng Chu Dật tiền bối giúp người bảo tồn tiên thi thì không thể đánh chủ ý vào bảo tháp…

Vương Lâm trầm mặc một chút, đứng lên, nhìn về phương xa.

Thần thức của hắn vừa động, lập tức quét ngang qua hơn nửa Nguyệt tinh. Sau khi đã ngưng tụ được một phần trăm tiên lực, thần thức của hắn cũng trở nên cường đại hơn một chút.

– Trong Luyện Hồn Tông chắc là có không ít tiên ngọc… Hơn nữa trong các tông phái khác, nhất định cũng còn sót lại… Không thể làm gì khác hơn là phải đi cướp đoạt một ít. Anh Biến, ta nhất định phải đạt tới.

Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, thân ảnh bước về phía trước, biến mất tại chỗ. Chu Như cưỡi trên lưng Tiểu Bạch, vô tình đi qua một bình nguyên, trước mắt là không gian nhìn không thấy giới hạn.

– Để ta một mình ở đây, hắn không biết đã đi đâu làm gì, thật bực mình.

Chu Như cầm trong tay một trái cây, nghiến răng cắn một miếng.

– Tiểu Như nhi…

Một thanh âm quen thuộc truyền đến tai Chu Như. Nàng ngẩn ngơ, lập tức quay đầu lại, chỉ thấy phía sau nàng cách đó không xa đã xuất hiện thân ảnh của Vương Lâm đang mỉm cười.

– Thúc thúc, người đã đi đâu mà để ta một mình ở lại?

Chu Như hai mắt đỏ hoe. Trong mắt Vương Lâm, nàng vẫn luôn là một đứa trẻ, hắn nhẹ nhàng vỗ đầu Chu Như, ánh mắt lộ ra một tia phức tạp, sau đó mỉm cười nói:

– Thúc thúc đi làm chút chuyện, hiện tại đã xử lý xong. Tiểu Như nhi, có nhớ cha mẹ không? Ta mang con về nhà…

Chu Như lau nước mắt trên mặt, vui vẻ nói:

– Phải rời khỏi đây rồi sao, tốt quá, tốt quá!

Vương Lâm nhìn Chu Như, hắn tận mắt nhìn đứa trẻ này lớn lên từ tấm bé, giống nh�� Đại Ngưu trước đây.

Vỗ túi trữ vật, bảo tháp bay ra, rơi xuống một bên. Chu Như sau khi nhìn thấy bảo tháp, lập tức cất tiếng nói:

– Thúc thúc. Con còn nhớ trước đây khi còn bé suýt nữa chết đói ở bên trong…

Vương Lâm tay phải khẽ phất, lập tức một lượng lớn trái cây trên Nguyệt tinh liền xuất hiện, chất đầy trong bảo tháp.

Đợi sau khi Chu Như và Tiểu Bạch tiến vào bảo tháp, Vương Lâm thu hồi ánh mắt nhìn lên bầu trời. Lúc này, một điểm đen dần dần xuất hiện, cuối cùng hóa thành Văn Thú.

Nó rít gào một tiếng, dừng lại bên cạnh Vương Lâm, lộ vẻ vui sướng. Những xúc tu khổng lồ không ngừng dụi lên người Vương Lâm, hiển nhiên cực kỳ nhớ nhung.

– Đi thôi, chúng ta về nhà!

Vương Lâm vỗ vỗ Văn Thú, thân mình nhảy lên lưng nó. Văn Thú rít một tiếng, thân thể khẽ động, bay về phía chân trời.

Trong tinh không, Vương Lâm lấy ra Tinh La Bàn, thu hồi Văn Thú, bay nhanh về phía Chu Tước tinh.

– Tiên ngọc, ta muốn tiên ngọc!

Vương Lâm ánh mắt lóe lên, Tinh La Bàn tốc độ cực nhanh, bay như tia chớp về Chu Tước tinh.

Nguyệt tinh và Chu Tước tinh vốn không xa nhau, với tốc độ của Tinh La Bàn, nửa tháng sau, Chu Tước tinh đã ở ngay trước mắt.

– Hả!

Vương Lâm ngồi trên Tinh La Bàn, thần thức quét qua Chu Tước tinh, đột nhiên nhướng mày.

Hắn cảm giác được trên Chu Tước tinh một luồng khí tức cường đại. Khí tức kia phát ra từ một thực thể được tạo thành từ hắc vụ.

– Đây là… Tiên Di tộc!!

Ánh mắt Vương Lâm hàn quang chợt lóe lên, cùng Tinh La Bàn hóa thành một đạo lưu tinh xông xuống Chu Tước tinh.

Phá vỡ cương phong của Chu Tước tinh, Tinh La Bàn lấy tốc độ như tia chớp đáp xuống.

Trong tầm mắt hắn, cách đó không xa có hơn mười tu sĩ đang liều chết chém giết. Trong số đó có một người hắn quen biết. Những dòng chữ này là sự sáng tạo được bảo hộ, thuộc về tác quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free