[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 411: Cố nhân
- Vương Trác…
Ánh mắt Vương Lâm khẽ dừng lại. Thân hình hắn chợt động, lao xuống nhanh như sấm sét.
Dù dung mạo Vương Trác thoạt nhìn tựa một lão giả tang thương, Vương Lâm chỉ lướt mắt qua đã nhận ra hắn.
Lòng Vương Trác dâng trào bi ai khôn xiết. Suốt chặng đường, hơn mười người bọn họ đã bỏ mạng hơn một nửa. Những cuộc chiến khốc liệt như thế, trong mấy năm gần đây hầu như ngày nào hắn cũng phải đối mặt. Càng tiến sâu, tử khí càng đậm đặc bao trùm.
Vài tu chân quốc lân cận đã lần lượt tiêu vong, hoặc bị diệt quốc, hoặc trở thành nước phụ thuộc của Tiên Di tộc. Tam cấp tu chân quốc vốn không phải chiến trường chính của Tiên Di tộc, chỉ là nơi bọn họ rèn luyện kinh nghiệm chiến đấu cho tộc nhân cấp thấp mà thôi.
Chu Tước quốc đối với các Tam cấp tu chân quốc vốn không mấy để tâm, chỉ phái đi vài tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ trấn giữ. Song, theo diễn biến kéo dài của cuộc chiến, Chu Tước quốc cuối cùng đã rút toàn bộ sứ giả khỏi Tam cấp tu chân quốc, chính thức từ bỏ sự bảo hộ.
Trong mắt Chu Tước quốc, tu sĩ Nguyên Anh kỳ trong trận chiến này quả thực nhỏ bé, chẳng đáng kể gì.
Vương Trác cười thê lương, chứng kiến một đồng môn khác bên cạnh lại bỏ mạng. Bốn tên địch nhân kia, tu vi hiển nhiên đều ngang với Kết Đan hậu kỳ, song lại không ra sát chiêu trực diện mà cứ truy đuổi, trêu đùa suốt chặng đường.
Ngay lúc này, chợt từ chân trời xa thẳm, một đạo lưu tinh xẹt qua, tỏa ra khí tức kinh thiên động địa khó có thể tưởng tượng. Bốn tên Tiên Di tộc kia giật mình thất kinh, tức thì ngoảnh đầu nhìn lại.
Gần như khoảnh khắc đạo lưu tinh kia biến mất, một bóng người áo trắng tóc dài tung bay, chỉ vài bước đã từ phương xa hiện hữu trước mắt.
Bốn tên Tiên Di tộc lập tức biến sắc. Bọn chúng tức thì nhận ra, trên thân nam tử áo trắng này ẩn chứa một luồng khí tức khiến chúng run rẩy kinh sợ. Luồng khí tức ấy, chỉ những Thuật Chú sư trên Thất Diệp trong tộc mới có thể sở hữu.
- Anh Biến…
Một tên trong số bốn Tiên Di tộc run rẩy thốt lên. Hắn kinh hô một tiếng, chẳng nói thêm lời nào liền quay người bỏ chạy. Ba tên còn lại cũng vội vã theo sát phía sau.
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng. Hắn vỗ túi trữ vật, Văn Thú liền bay ra, không đợi Vương Lâm phân phó đã rít gào một tiếng, nhanh như tia chớp đuổi theo bốn tên kia. Từng tràng kêu thảm thiết vọng lại, bốn kẻ kia tức thì bỏ mạng thảm thương, trở thành mỹ vị của Văn Thú.
Cảnh tượng này diễn ra quá đỗi chớp nhoáng, khiến đám người Vương Trác phải trợn mắt há hốc mồm. Vương Lâm xoay người, nhìn Vương Trác, khẽ mỉm cười hỏi:
- Vương Trác, ngươi có nhận ra ta chăng?
- Tiền bối… Ngài… Ngài chính là…
Vương Trác ngẩn ngơ một lát, chợt nhận ra Vương Lâm chính là vị Hóa Thần năm xưa tại Hằng Nhạc sơn. Vương Lâm lắc đầu, cất lời:
- Đã nhiều năm không gặp, ngươi đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ. Thôi được, ta giúp ngươi một phen, trợ ngươi Kết Anh!
Dứt lời, tay phải Vương Lâm khẽ động, cách không điểm lên mi tâm Vương Trác.
Phong ấn trong đầu Vương Trác tức thì bị phá giải. Ký ức tiền kiếp ùa về, tựa hồng thủy nhấn chìm hắn. Thân thể hắn khẽ chấn động, dường như phút chốc trở về thời quá khứ.
Vương Lâm lãnh đạm lướt nhìn những đồng môn của Vương Trác. Tu vi của những người này đều ở Kết Đan sơ kỳ, duy chỉ có một người đạt tới Kết Đan hậu kỳ. Trong cơ thể người này, có một linh chủng Vương Lâm đã lưu lại năm xưa.
- Các ngươi định đi đâu?
Vương Lâm hỏi. Người mang linh chủng ấy là một lão giả. Dưới ánh mắt của Vương Lâm, lão giả thân mình tức thì run rẩy, vội vã đáp lời:
- Hơn mười người vãn bối phụng mệnh đi tương trợ nước láng giềng. Đáng tiếc, nước láng giềng đã không địch lại Tiên Di tộc, nay đã lọt vào tay giặc. Chúng vãn bối một đường chém giết trở về, chuẩn bị lui về Triệu quốc.
Vương Lâm vỗ túi trữ vật bằng tay phải, một khối ngọc giản liền hiện ra trong tay, hắn truyền vào một tia ý cảnh rồi trao cho lão giả kia, bình thản nói:
- Cầm vật này, có thể bảo toàn các ngươi trở về Triệu quốc bình an. Hãy đi đi.
Lão giả như đoạt được chí bảo, kích động liên tục vâng dạ tạ ơn. Trong mắt hắn, vật ấy chính là sinh mệnh quý giá.
Vương Lâm tay phải vung lên, cách không chộp lấy Vương Trác, chợt lóe một cái đã biến mất khỏi nơi đây.
Lão giả hít sâu một hơi, hướng về nơi Vương Lâm vừa tiêu biến, cung kính bái lạy. Một bái này, hắn thật lòng thành ý, không chút tạp niệm.
- Sư thúc, vị tiền bối kia là ai?
Một trung niên nam tử bên cạnh cẩn trọng hỏi. Lão giả ánh mắt lộ vẻ hồi ức, hạ giọng đáp:
- Là người Triệu quốc ta, một tu sĩ Hóa Thần kỳ duy nhất còn sót lại.
- Tu sĩ Hóa Thần kỳ… Hắn là người Triệu quốc?
Trung niên nam tử ấy hít một hơi khí lạnh.
- Ha ha, tên của người ấy, hẳn ngươi đã từng nghe qua…
Lão giả thân hình chợt động, bay vút về phương xa, những đồng môn còn lại lập tức đuổi theo sau.
- Vương Lâm, tên của hắn gọi là Vương Lâm!
Hai chữ “Vương Lâm” vừa thốt ra, kể cả những đồng môn của đại hán kia đều chấn động, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi.
Trong Triệu quốc tu chân giới, cái tên Vương Lâm này đại diện cho sát khí ngút trời, là biểu tượng cho một hồi hạo kiếp năm xưa.
Ngày ấy, máu chảy thành sông, cả vùng đất Triệu quốc bị máu tươi nhuộm đỏ. Tất cả những điều này đều khiến người ta không thể nào quên. Cho đến tận ngày nay, hạo kiếp Đằng gia năm ấy vẫn được truyền tụng trong Triệu quốc tu chân giới, khắc sâu mãi trong lòng mỗi người. Thậm chí, nó còn trở thành mục tiêu hướng tới của biết bao tu sĩ trẻ tuổi.
Trên một ngọn núi, Vương Trác từ từ tỉnh giấc. Khoảnh khắc hắn mở mắt, một tia mờ mịt hiện lên, rồi từ từ tan biến. Cuối cùng, ánh mắt hắn trở nên bình thản, hướng nhìn bóng dáng bạch y đứng thẳng trong gió bên cạnh.
- Vương Lâm…
Một tiếng gọi chua xót bật ra từ miệng Vương Trác.
- Vương Trác.
Vương Lâm xoay người, mỉm cười đáp lại ánh mắt hắn. Vương Trác nhìn Vương Lâm, ký ức tiền kiếp cứ quẩn quanh trong tâm trí, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc thê tử lìa đời trong vòng tay hắn, rồi khẽ thở dài một tiếng.
- Đa tạ...
Vương Lâm lắc đầu, nói:
- Vương gia ta năm xưa, giờ chỉ còn lại ngươi và ta, cần gì phải nói lời cảm ơn...
- Ngươi .... Tu vi của ngươi giờ đã đạt đến cảnh giới nào, liệu có phải... đã Anh Biến rồi chăng?
Vương Trác do dự một lát, rồi hỏi.
- Anh Biến thì chưa.
Vương Lâm hướng mắt về phía xa.
- Thời gian trôi thật mau, thoáng chốc đã bao nhiêu năm trôi qua. Đến giờ ta vẫn nhớ rõ ngày ấy tại Hằng Nhạc phái, ta và ngươi... Ôi...
Vương Trác khẽ thở dài.
- Vương Trác, mấy năm gần đây trên Chu Tước tinh đã xảy ra chuyện gì, Tiên Di tộc vì sao lại xuất hiện?
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hỏi. Vương Trác sửng sốt đáp:
- Ngươi không biết sao?
Vương Lâm lắc đầu, cất lời:
- Đã gần bảy năm, ta không hề ở Chu Tước tinh.
Lòng Vương Trác chấn động mãnh liệt. Vương Lâm nói một cách hời hợt, song lọt vào tai hắn lại tựa sấm động vang trời. Không ở Chu Tước tinh, vậy tu vi của Vương Lâm ắt hẳn đã đạt đến mức có thể đạp phá hư không rồi chăng...
Vương Trác hít sâu một hơi, rồi đem tất thảy mọi chuyện gần đây mà mình biết kể ra không sót một lời.
Ánh mắt Vương Lâm thủy chung vẫn giữ vẻ bình tĩnh, song nội tâm lại dậy sóng ngất trời. Tiên Di tộc xâm lấn, cơ hồ toàn bộ tu chân quốc cấp Ba đã bị chiếm cứ.
Tu chân quốc cấp Bốn khó bề giữ vững, Chu Tước tinh toàn lực chống cự, nhưng vẫn liên tiếp bị đẩy lùi. Thi Âm tông công khai toàn lực trợ giúp Tiên Di tộc. Năm tu chân quốc cấp Bốn đã lần lượt phản bội. Cả Chu Tước tinh đã bị Tiên Di tộc chiếm đoạt đến một nửa.
- Nghe đồn, Tiên Di tộc năm xưa đã cài cắm chín người, đến nay đã có năm kẻ bại lộ thân phận. Bốn kẻ còn lại chưa ai phát hiện, chỉ biết chắc chắn chúng có địa vị cực cao trong tu chân quốc cấp Năm.
Vương Trác chậm rãi kể. Vương Lâm trầm mặc. Hắn không thể ngờ, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi lại có thể xảy ra biến cố trọng đại đến vậy.
- Luyện Hồn Tông....
Vương Lâm hít sâu một hơi. Hắn muốn lập tức quay về Luyện Hồn Tông, xem liệu nơi đó có biến cố gì hay không.
Phần lớn những điều Vương Trác biết đều là tin đồn, cũng không quá rõ ràng, bởi vậy hắn không có tin tức gì về Luyện Hồn Tông.
- Vương Lâm, ngươi có thể quay về Triệu quốc một chuyến, giải nguy cho Triệu quốc chăng...
Vương Trác trầm mặc một lát, rồi chậm rãi cất lời.
- Hơn nữa, Vương gia chúng ta vẫn còn hậu nhân, mấy năm gần đây ta vẫn âm thầm chiếu cố họ. Hy vọng trong trận chiến này, phàm nhân sẽ không bị liên lụy. Chỉ là, khi ta đi trợ chiến ở nước láng giềng, có nghe nói Tiên Di tộc đang khắp nơi tìm kiếm những đứa trẻ có linh căn. Ta lo lắng nếu hậu nhân nhà ta có người sở hữu linh căn, sẽ bị Tiên Di tộc chú ý. Đáng tiếc, ta đã nhiều năm không trở về, chẳng biết liệu có ai trong số họ có linh căn hay không.
Tại Chu Tước tinh, Triệu quốc đang chìm trong màn đêm mưa như trút nước. Bên ngoài đô thành của Triệu quốc phàm nhân, một chiếc xe ngựa đang phóng nhanh vút.
- Giá, giá!
Một đại hán đầu trọc ngồi trên xe ngựa, tay cầm roi quất mạnh, lớn tiếng quát. Vẻ mặt hắn đầy lo lắng, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau.
Ngựa bị roi quất đau điếng, hí dài một tiếng, tốc độ tăng vọt hẳn lên.
- Mẫu thân, chúng ta phải đi đâu?
Từ trong xe vọng ra tiếng nói non nớt của trẻ thơ.
- Mẫu thân đưa con tới nhà thờ tổ. Ở nơi ấy, Ngọc nhi mới có thể được an toàn.
Một giọng nói ôn nhu êm ái đáp lời đứa bé, trong đó ẩn chứa nỗi lo lắng khôn nguôi.
- Mẫu thân! Hôm qua, con cùng Tam hoàng tử đọc sách, hắn bảo con rằng Triệu quốc đang vô cùng nguy cấp... Hình như có tiên nhân đánh nhau. Mẫu thân, chuyện này là sao ạ?
Đứa bé tên Ngọc nhi lại hỏi tiếp.
- Ngọc nhi, con hãy nghỉ ngơi đi, đừng hỏi nhiều nữa.
Từ bên trong xe ngựa, một giọng nói hùng hậu của nam tử vọng ra. Trong chiếc xe có ba người: hai vợ chồng và một đứa bé. Nữ tử vận cung trang, nhan sắc khuynh thành, khóe miệng còn điểm nốt ruồi mỹ nhân, trông càng thêm quyến rũ.
Nam tử thân vận mãng bào (1), tướng mạo uy nghiêm, không giận tự uy, hiển nhiên là khí chất có được do nhiều năm ở địa vị cao.
(1): Y phục quan lại có thêu hình con vật giống rồng, chỉ kém rồng có cái vuốt.
Còn đứa bé kia chừng sáu, bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, da dẻ trắng trẻo như ngọc, vô cùng đáng yêu. Bên trong xe ngựa lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng đại hán đầu trọc bên ngoài đang đánh xe thúc ngựa và tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái.
Ngọc nhi nhu thuận đáp một tiếng, dường như đã mệt mỏi, liền dựa vào lòng nữ tử mà dần chìm vào giấc ngủ sâu.
- Vương gia, Ngọc nhi nó....
Vành mắt nữ tử trong xe ngựa đỏ hoe, không thốt nên lời. Nam tử khẽ thở dài, chậm rãi nói:
- Các vị tiên nhân trong kinh thành cũng đã rời đi, trở về môn phái để nghênh chiến. Lần này xâm lấn Triệu quốc là những dị tộc cường đại. Hiện giờ, tiên nhân Triệu quốc đã bại trận, toàn bộ tụ họp về một chỗ.
Nữ tử lau khóe mắt, nhìn đứa trẻ trong lòng, khẽ giọng hỏi:
- Những kẻ ấy vì sao lại muốn khắp vùng tìm kiếm trẻ nhỏ...
Nam tử hít sâu một hơi, cười khổ đáp:
- Đêm hôm qua ta mật đàm cùng Hoàng Thượng mới hay, những kẻ này muốn tìm kiếm những đứa trẻ có tư chất, e rằng chúng có mưu đồ lớn hơn. Than ôi, nếu tằng tổ còn sống thì hay biết mấy.
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.