Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 409: Đạo tâm

- Tiểu Bạch, thúc thúc rốt cuộc ở đâu hả?

Chu Như ngồi trên lưng Tiểu Bạch, trên tay cầm một chùm trái cây. Cái đầu to của Tiểu Bạch khẽ động, cất tiếng gầm nhẹ coi như đáp lời.

Từ một năm trước sau khi Chu Như tỉnh dậy, nàng đã không còn nhìn thấy Vương Lâm. Chỉ có Tiểu Bạch làm bạn với nàng.

Lúc n��y, Tiểu Bạch đưa Chu Như đi qua một dãy núi. Đúng lúc này, đột nhiên mặt đất rung động một hồi, Tiểu Bạch lập tức cảnh giác, gầm nhẹ rồi lùi lại vài trượng.

Mặt đất chấn động càng lúc càng dữ dội. Đột nhiên, một sinh vật tựa một con giun được phóng đại vô số lần từ dưới nền đất chui ra, mang theo tiếng gào thét vang trời, ngóc đầu lao về phía Chu Như.

Phần thân sinh vật này lộ ra khỏi mặt đất đã dài hơn mười trượng, toàn thân đỏ như máu, trên thân thể có vô số đốt, trông vô cùng đáng sợ.

Trên mặt Chu Như chẳng hề sợ hãi chút nào, trái lại có phần hưng phấn. Trong tay nàng cầm trái cây nhưng vẫn vỗ nhẹ đầu Tiểu Bạch, nói:

- Tiểu Bạch, lần này ngươi phải nhìn cẩn thận, có thể tìm được thúc thúc hay không chính là vào lúc này đây.

Tiểu Bạch nháy mắt, gầm nhẹ một tiếng nhìn con giun lớn kia. Con giun kia thân mình khẽ động, biến thành tàn ảnh, gầm thét lao đến, mở cái miệng rộng lớn đớp lấy Chu Như. Tốc độ của nó rất nhanh, kèm theo một luồng gió tanh tưởi, đặc biệt là cái miệng há rộng với vô số răng nanh sắc bén, nếu bị nó cắn trúng, tất sẽ tan xương nát thịt.

Trên mặt Chu Như chẳng hề sợ hãi chút nào, ngược lại càng thêm hưng phấn, đôi mắt to tròn chẳng thèm liếc nhìn con giun kia lấy một cái, mà ngẩng đầu nhìn lên trời cao.

Thậm chí Tiểu Bạch cũng không lui lại phía sau, trong đôi mắt hổ lộ rõ vẻ trào phúng. Ngay khoảnh khắc con giun kia gầm thét lao đến, chỉ thấy trên không trung đột nhiên xuất hiện một vật thể khổng lồ. Vật ấy “vù” một tiếng, trong khoảnh khắc từ trên trời rơi xuống, với tốc độ khó thể tưởng tượng, tức khắc lao đến trước mặt Chu Như.

Đây rõ ràng là một con muỗi khổng lồ. Chiếc vòi của nó lóe lên hàn quang, điên cuồng đâm vào thân con giun rồi hất tung lên. Nửa thân còn lại vẫn chôn dưới đất của con giun kia liền bị Văn Thú kéo lên toàn bộ, ném thẳng lên không trung.

Lúc này, Văn Thú thân mình lại khẽ động nhoáng lên, chiếc vòi tựa lưỡi dao sắc bén, loáng một cái đã đâm thật sâu vào đầu con giun, rồi hút lấy. Tức khắc toàn bộ thân thể con giun héo rút lại, toàn bộ huyết nhục tinh hoa bị Văn Thú hút cạn.

Văn Thú hất xác con giun đi, rơi “ầm” xuống mặt đất đằng xa. Nó cúi đầu liếc nhìn Chu Như và Tiểu Bạch một cái, vung cánh bay thẳng lên trời, hướng về phía xa.

- Tiểu Bạch, đuổi, nhanh đuổi theo!

Chu Như lập tức hô.

Tiểu Bạch cũng không do dự, lập tức đuổi theo.

Văn Thú là một năm trước khi Vương Lâm rời đi được hắn thả ra để bảo vệ Chu Như an toàn.

Hắn không muốn gặp Chu Như, nhưng cũng không để nàng một mình ở trên Nguyệt tinh nguy hiểm này.

Một năm qua, Văn Thú đã cứu Chu Như vô số lần. Chu Như cũng từ nỗi sợ hãi ban đầu khi nhìn thấy nó, đến nay, mỗi khi nhìn thấy Văn Thú lại cảm thấy thân thiết, tựa như nhìn thấy Vương Lâm vậy.

Đối với những chuyện xảy ra cách đây một năm nàng chẳng còn chút ký ức nào. Ngay cả chuyện Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển từng ở trong thân thể nàng cũng không còn chút ký ức nào, cứ như chưa từng xảy ra vậy.

Vương Lâm đã xóa bỏ những ký ức này ngay khoảnh khắc đưa hồn phách nàng vào thân thể mới.

Chu Như là một đứa trẻ vô tội, nàng không cần phải trả giá cho sự thức tỉnh thất bại của Lý Mộ Uyển. Vương Lâm cũng không phải kẻ giận cá chém thớt. Do đó, hắn đã xóa những ký ức này của Chu Như đi, trả lại cho nàng một cuộc đời trọn vẹn.

Chỉ có điều, nội tâm Vương Lâm tựa như đã chết đi kể từ một năm trước. Hắn không muốn đối mặt Chu Như, tâm tình này khá phức tạp.

Chu Như không tìm thấy thúc thúc nên trong lòng rất khó chịu. Do đó, nàng đã bắt đ��u hành trình tìm kiếm thúc thúc. Nguyệt tinh đối với Vương Lâm mà nói thì quá nhỏ, nhưng đối với Chu Như lại là một thế giới rộng lớn.

Một năm nay, nàng và Tiểu Bạch đã đi hơn nửa Nguyệt tinh. Tuy rằng vẫn chưa nhìn thấy Vương Lâm, nhưng Chu Như lại cảm giác, khoảng cách giữa mình và thúc thúc dường như càng ngày càng gần hơn.

Tiếc là, tốc độ của Tiểu Bạch so với Văn Thú thì vẫn quá chậm. Chẳng bao lâu sau, bóng dáng Văn Thú đã biến mất trên không trung. Nhưng Chu Như biết, chỉ cần mình gặp nạn thì con muỗi khổng lồ kia sẽ là kẻ đầu tiên chạy đến.

- Hừ, con muỗi kia bay thật nhanh. Tiểu Bạch, tốc độ của ngươi chậm quá.

Chu Như căm giận nhìn bầu trời.

Tiểu Bạch uất ức gầm nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: con muỗi kia vốn dĩ bay trên trời, nếu nó chạy dưới mặt đất, ta nhất định sẽ nhanh hơn nó!

Chu Như định nói thêm điều gì đó, bỗng nhiên bốn phía nổi gió, thổi qua người nàng mang theo cảm giác ấm áp. Chu Như ngẩn người. Nàng liếc nhìn bốn phía, thấp giọng nói:

- Tiểu Bạch, ngươi có thấy lạ không, cứ khoảng ba mươi lăm ngày, ở đây lại có một cơn gió ấm áp thổi đến. Mỗi lần gió thổi qua, ta đều cảm thấy trong thân thể ấm áp lạ thường, dù không ăn cơm cũng chẳng thấy đói.

Tiểu Bạch khẽ gật đầu, gầm nhẹ một tiếng coi như đáp lời.

Hành trình tìm kiếm của Chu Như, vẫn cứ tiếp diễn. Nhưng nàng nào hay biết, lúc này, Vương Lâm đang ở trên đỉnh ngọn núi kia, đã thu thần thức trở về.

Một năm qua, hắn tuy rằng tu luyện điên cuồng, nhưng lại không quên an toàn của Chu Như. Thi thoảng dùng thần thức quét qua, đều truyền vào trong cơ thể Chu Như một đạo linh lực, khiến Chu Như không cảm thấy đói bụng.

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời. Hắn lúc này, hai mắt sáng ngời. Loại sáng ngời này, trong mắt hắn chưa từng xuất hiện. Đó là một loại ánh mắt có thể xuyên thấu lòng người, nhìn thấu bản chất sinh tử, luân hồi.

- Sinh Tử Ý Cảnh, thì ra là vậy! Vạn vật thế gian này, phàm là thứ ta muốn nắm giữ, ắt sẽ nắm giữ được!

Vương Lâm vươn tay phải ra phía trước, lập tức mây trên bầu trời khẽ động, toàn bộ ngưng tụ vào lòng bàn tay hắn. Trong nh��y mắt, một vân cầu lớn bằng nắm tay xuất hiện trong tay hắn.

Bên trong vân cầu tràn ngập điện quang. Cảm thụ được sức mạnh vĩ đại ẩn chứa trong vân cầu, Vương Lâm hít sâu một hơi.

Sức mạnh bên trong vân cầu, dù không thể hủy thiên diệt địa, nhưng lại có thể phá hủy tất cả tu sĩ Hóa Thần kỳ. Cho dù là Lý Nguyên Phong ở cảnh giới Anh Biến sống lại, đứng dưới vân cầu này cũng sẽ ôm hận mà chết.

- Sinh Tử Ý Cảnh đại viên mãn, tu vi đột phá Hóa Thần kỳ, bước tiếp theo chính là Anh Biến kỳ. Bước này, ta đã bước được nửa đường…

Vương Lâm vung tay phải lên, vân cầu tiêu tan.

- Chuẩn bị Anh Biến!

Ánh mắt Vương Lâm hết sức bình tĩnh. Tu sĩ Anh Biến kỳ chính là những người sở hữu đại thần thông chân chính. Có thể nói một tu sĩ Anh Biến kỳ dù ở bất kỳ tu chân tinh nào cũng sẽ được vô số thế lực săn đón.

Lão tổ của Cự Ma tộc chính là Anh Biến sơ kỳ đã có thể khống chế cả bộ tộc, trở thành người lãnh đạo của bộ tộc.

Lý Nguyên Phong cưỡng ép nâng tu vi lên Anh Biến kỳ, đã có thể xưng bá xưng hùng với tư cách tộc trưởng bộ tộc Tuyết Vực. Từ đó có thể thấy được giá trị của một tu sĩ Anh Biến kỳ.

Dù sao, Vấn Đỉnh lão quái phần lớn đều bế quan quanh năm suốt tháng, hơn nữa số lượng cực kỳ ít ỏi, gần như không màng thế sự. Cho nên, tu sĩ Anh Biến kỳ chính là lực lượng cốt lõi của tu chân tinh.

Nếu đặt trong võ lâm của phàm nhân, tu sĩ Anh Biến kỳ chính là nhất lưu cao thủ được vạn người kính ngưỡng.

Trong tu sĩ có thể phóng đại gấp trăm lần, ngàn lần, vạn lần loại địa vị này lên.

Đây, chính là tu sĩ Anh Biến kỳ.

Cho dù là Thiên Vận Tử năm đó cũng không nghĩ tới, chỉ trong thời gian hai trăm năm, tiểu tu sĩ năm nào hắn từng có chút thiện cảm, vẫn còn quanh quẩn ở rìa Hóa Thần, lại không ngờ có hy vọng đạt tới Anh Biến kỳ.

Nếu hắn hiện tại biết được chuyện này, thì việc Vương Lâm đến Thiên Vận tinh tuyệt đối sẽ không chỉ là một đệ tử ký danh trăm năm đơn giản như vậy. Hắn sẽ trở thành đệ tử chân chính, hơn nữa sẽ được hưởng những quyền lợi nhất định trong Thiên Vận Tông.

- Tư Đồ Nam, sau khi ta đột phá Anh Biến kỳ, nhất định sẽ giúp lão khôi phục lại thực lực.

Vương Lâm hít sâu một hơi, tay phải điểm lên mi tâm, trong chốc lát, thân thể hắn dần dần biến mất, tiến vào bên trong Không Gian Nghịch Thiên.

Trong Không Gian Nghịch Thiên, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam lơ lửng giữa không trung. Vương Lâm xuất hiện tại đây, lẳng lặng nhìn Tư Đồ Nam.

Sau khi hấp thu hai cánh tay cụt kia, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đã không còn trong suốt nữa, mà trở nên ngưng thực hơn, toàn thân toát ra từng luồng uy áp, còn mạnh hơn Độn Thiên lão tổ vô số lần.

- Tư Đồ…

Vương Lâm yên lặng rất lâu. Sau đó bước một bước rời khỏi nơi ấy xuất hiện ở phía đông Không Gian Nghịch Thiên.

Nơi này còn có một Nguyên Anh.

Chỉ là Nguyên Anh này, hai mắt nhắm nghiền, đang trong giấc ngủ say. Toàn thân nàng được bao phủ bởi vô số linh dịch. Những linh dịch này không ngừng dung nhập vào Nguyên Anh, làm dịu thân thể nàng.

- Uyển Nhi. Nàng đợi ta ba trăm năm. Vương Lâm ta chẳng có cách nào báo đáp hết, đành thủ hộ nàng cho đến khi nàng thức tỉnh, cho đến khi ta hồn phi phách tán mới thôi.

Vương Lâm nhìn Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, rất lâu… Rất lâu…

- Nếu như tất cả những điều này có thể đổi lấy một kỳ tích, ta sẽ chờ, ta sẽ thủ hộ, một năm, mười năm, trăm năm, ngàn năm… Cho đến hết cuộc đời này.

Nhu tình trong mắt Vương Lâm từ đầu đến cuối đều đặt trọn lên Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, những hồi ức năm xưa lại không ngừng quanh quẩn trong tâm trí hắn.

Ký ức là nước trong lòng bàn tay, bất luận ngươi mở ra hay nắm chặt, thì dòng nước vẫn sẽ chảy qua kẽ tay, từng giọt từng giọt rơi xuống hết sạch. Chỉ có điều, cái cảm giác mát lạnh của dòng nước ấy cũng có thể khiến người ta thủy chung không thể nào quên.

Vương Lâm tiến đến, nhẹ nhàng hôn lên mi tâm Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, mang theo hơi ấm của hắn truyền cho Uyển Nhi.

Thân thể Uyển Nhi khẽ run lên…

Nàng cảm nhận được môi Vương Lâm, cảm nhận được hơi ấm của Vương Lâm. Trong hơi ấm mang theo từng tiếng cổ vũ chẳng thể phai mờ, càng mang theo một lời hứa sẽ lặng yên thủ hộ, không thay đổi tựa thi��n địa bên cạnh nàng.

Tình yêu tựa một dòng sông, tả ngạn là niềm vui ngàn năm không phai, hữu ngạn là ánh sáng trầm mặc vĩnh hằng, ở giữa chảy xuôi là những năm tháng đằng đẵng cô đơn lạnh lẽo…

Vương Lâm xoay người rời khỏi Không Gian Nghịch Thiên. Thân hắn đã đi, nhưng tâm hắn vẫn mãi mãi đặt tại nơi này, chìm vào trầm mặc.

Trong đêm đen, dưới ánh sao, trên đỉnh núi cao, trong gió mưa bão bùng, thân ảnh cô độc kia dường như cũng bị gió thổi tan đi mất.

Nỗi sầu bi có thể bị gió thổi đi, chỉ có nỗi cô đơn của kẻ vô tình là chẳng gió nào có thể thổi đi được.

Thân ảnh cô độc kia, ngẩng khuôn mặt tựa đao tước lên, nhìn đêm đen, nhìn sao sáng, nơi đó, trong lòng hắn mãi mãi có bóng dáng của một nữ nhân.

Chư vị đạo hữu muốn khám phá thêm, xin mời ghé thăm Truyen.free để thưởng thức trọn vẹn những thiên truyện tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free