[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 257: Là ngươi.
Dần dà, linh lực xoay tròn mỗi lúc một nhanh hơn, thậm chí lan tỏa ra cả bên ngoài cửa hàng.
Trên bầu trời, hàng ngàn bông tuyết rơi xuống mái nhà cửa hàng cũng theo đó mà chuyển động, tạo thành một luồng xoáy tuyết, nhanh chóng tản ra bốn phía.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn. Một hồi lâu sau, Vương Lâm dần dần tỉnh lại. Ngay khoảnh khắc hắn hoàn toàn tỉnh táo, hơn một nửa số tượng gỗ điêu khắc xung quanh hắn bỗng "rắc" một tiếng rồi vỡ vụn.
Mặc dù hơn một nửa số tượng gỗ đã vỡ vụn, nhưng những phần còn lại lại tràn ngập linh uy, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, thậm chí phẩm chất cũng được đề cao rõ rệt.
Vương Lâm liếc mắt nhìn, hít vào một hơi thật sâu.
Hắn đứng dậy, đẩy cửa cửa hàng bước ra. Một luồng khí lạnh buốt ùa tới, mang theo cảm giác giá băng.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn trời, giọng nói bình thản cất lên:
- Hóa Thần, Vương Lâm ta sẽ sớm đạt tới!
Những bông tuyết từ trên không rơi xuống đã lớn hơn, phủ một lớp dày đặc trên mặt đất. Đúng lúc này, cánh cửa tiệm rèn đối diện bỗng mở ra. Đại Ngưu và cha hắn đang định bước ra thì thấy Vương Lâm đứng đối diện, không khỏi ngẩn người. Sau đó, Đại Ngưu giẫm tuyết chạy ra, hắt xì mấy tiếng, chạy tới bên cạnh Vương Lâm, cất tiếng gọi:
- Vương thúc, người biết chúng con đi sang phải không?!
Nói đoạn, nó đi vào phòng, ngồi bên cạnh lò lửa.
Cha Đại Ngưu khẽ cười, tay xách một cái giỏ, hướng về phía Vương Lâm nói:
- Vương huynh đệ, người không bận đấy chứ?
Vương Lâm mỉm cười nhường đường, đáp:
- Không bận, cứ vào nhà rồi nói chuyện.
Cha Đại Ngưu vào phòng, mắt nhìn những bức tượng gỗ điêu khắc xung quanh, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ. Sau đó ông buông cái giỏ xuống, dường như muốn nói điều gì nhưng lại ngượng ngùng chưa dám mở lời.
Lúc này, Đại Ngưu đang ngồi bên lò lửa, thấy những bức tượng cha mẹ và thân nhân của Vương Lâm, liền khẽ "a" một tiếng, nói:
- Vương thúc, sao những bức tượng này từ trước tới nay con chưa từng thấy qua, là thúc vừa làm phải không?
Vương Lâm đóng cửa lại, ngồi xuống bên cạnh, nói:
- Đây là ta làm từ trước rồi.
Đại Ngưu nhìn những bức tượng này không rời mắt, nói:
- Vương thúc, những bức tượng này là thúc điêu khắc ai vậy?
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ hoài niệm, chậm rãi đáp:
- Đây là thân nhân của ta!
Đại Ngưu ngẩn người, không hỏi thêm nữa mà vội vàng đứng lên, chạy đến chiếc giỏ gỗ, mở khăn che ra. Chỉ thấy bên trong đặt ba món ăn chế biến tinh xảo và hai bầu rượu trái cây.
Vương Lâm liếc nhìn, khuôn mặt nửa cười nửa không nhìn cha Đại Ngưu. Ba năm qua, hắn và đối phương thường xuyên qua lại, nhưng đây là lần đầu tiên thấy người đàn ông cởi mở này có thái độ như vậy. Hiển nhiên ông ta có chuyện gì cần nhờ mình giúp đỡ.
- Tằng đại ca, có chuyện gì huynh cứ nói thẳng ra đi.
Cha Đại Ngưu do dự một lát, xấu hổ nói:
- Có chút việc! Có chút việc!
Đại Ngưu nhìn giỏ đồ ăn, miệng nuốt nước miếng, đưa tay định chộp lấy. Cha hắn trừng mắt, dọa nó vội vàng rụt tay lại, bất mãn nói thầm:
- Không phải chỉ muốn mượn chút bạc thôi sao, có gì mà ngượng ngùng khó nói đến vậy.
Cha Đại Ngưu lập tức đỏ mặt, mắng:
- Tiểu quỷ, con về nhà ngay!
Đại Ngưu lè lưỡi, nhìn sang Vương Lâm nói:
- Vương thúc, cha con ngượng ngùng không nói thì để con nói vậy. Mẹ con muốn thuê lại cửa hàng bên cạnh, làm cho cửa hàng nhà con rộng hơn, nhưng tiền vẫn chưa đủ.
Cha Đại Ngưu thở dài, nhìn Vương Lâm, bất đắc dĩ nói:
- Vư��ng huynh đệ, đại tẩu của đệ bảo rằng cửa hàng của chúng ta hơi nhỏ, nên người đến mua bán cũng không nhiều. Thấy cửa hàng của Lý gia bên cạnh cho thuê nên đang tính thuê lại.
Vương Lâm mỉm cười gật đầu, cầm lấy bầu rượu trong giỏ, uống một ngụm, nói:
- Cần nhiều không?
Cha Đại Ngưu do dự một lát, nói:
- Cửa hàng của hắn khá lớn, hơn nữa quan trọng nhất là phải thuê hai năm, cần năm mươi lượng bạc… À… Ba mươi hai lạng bạc, ba mươi lượng bạc là đủ rồi.
Đại Ngưu bĩu môi, nhỏ giọng nói:
- Rõ ràng là Mẹ nói cần tám mươi hai…
Chưa đợi nó nói hết, cha hắn đã hung hăng trừng mắt nhìn sang.
Vương Lâm gật đầu, không nói gì thêm mà đứng dậy đi vào phòng trong. Nơi đó có một cái rương lớn, bên trong chất đầy vàng bạc. Vương Lâm tùy ý cầm lấy một thỏi vàng, trở lại ngoài cửa hàng, đặt trước mặt cha Đại Ngưu.
Sau khi nhìn thấy thỏi vàng, cha Đại Ngưu lập tức ngẩn người, vội vàng nói:
- Không cần nhiều đến vậy đâu. Vương huynh đệ, đệ mau cầm lại đi, ta chỉ cần mượn ba mươi lượng bạc là đủ rồi.
Ông ta cho rằng thỏi vàng này ít nhất cũng đến mười lượng, so với con số ông ta cần thì lớn hơn nhiều lắm.
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu, cười nói:
- Tằng đại ca, số tiền này không phải là cho huynh mượn, mà là tiền ta mua rượu. Từ nay về sau, mỗi ngày một bầu. Rượu trái cây của huynh không tồi, số tiền này cũng đáng giá mười năm tiền rượu.
Cha Đại Ngưu do dự một lát, khuôn mặt lộ vẻ kích động, nói:
- Vương huynh đệ, chuyện này…
Đại Ngưu khẽ nhướng mắt nói:
- Cha, người cầm lấy đi. Vương thúc bán một bức tượng gỗ điêu khắc có giá tới mười lượng vàng đấy.
Sau khi trừng mắt nhìn Đại Ngưu một cái, cha Đại Ngưu hít sâu một hơi, cầm lấy bầu rượu, hung hăng uống một ngụm, gật đầu nói:
- Vương huynh đệ, cần gì phải nói mười năm hay tám năm. Chỉ cần đệ còn ở nơi này một ngày, ta đều mỗi ngày mang một bầu rượu này sang đây.
Vương Lâm mỉm cười, nhìn hai cha con, nội tâm hắn đã dần không còn lạnh lẽo nữa mà đã có một tia ấm áp.
Đêm đó, cha Đại Ngưu uống rất nhiều, hai bầu rượu hiển nhiên không đủ. Đại Ngưu một bên hầu hạ, lấy thêm đến bầu rượu thứ mười mới đủ cho ông uống.
Cuối cùng cha Đại Ngưu uống đến say, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt thỏi vàng, được Đại Ngưu dìu đỡ đi trở về.
Trước khi về, Đại Ngưu còn nhỏ giọng nói với Vương Lâm:
- Vương thúc, loại rượu này của nhà con còn nhiều lắm, cha không cho con nói cho người khác biết. Thực tế, nhà con có cả một hầm rượu, có đến mấy hũ rượu lớn, đều là do tổ tiên lưu lại, nghe nói phía dưới đất còn có không ít. Nếu không phải vì cha con kiên quyết không cho Mẹ đem bán, thì Mẹ cũng không bắt cha đi vay tiền.
Hai cha con Đại Ngưu đi rồi, Vương Lâm ngồi bên cạnh lò lửa, nội tâm cảm động. Vàng bạc đối với phàm nhân mà nói là một số tiền lớn, nhưng đối với người tu tiên thì cũng chẳng khác gì rác rưởi, nhìn cũng không thèm để vào mắt.
Hắn lẳng lặng ngồi trong cửa hàng, cầm lấy một đoạn gỗ, tay phải huy động khắc đao, bắt đầu điêu khắc.
(1): loại dao chuyên dùng để chạm khắc gỗ
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thêm ba năm nữa đã trôi qua. Cửa hàng nhà Đại Ngưu đã mở rộng hơn gấp đôi, việc buôn bán quả nhiên cũng đúng như mong mỏi của mẹ Đại Ngưu, tốt hơn trước kia rất nhiều. Nhưng theo đó, thời gian rảnh rỗi của Đại Ngưu cũng ít đi, cả ngày đều phải giúp cha hắn làm nghề rèn.
Chỉ sau khi kết thúc những công việc liên quan đến cửa hàng, Đại Ngưu mới có thời gian lê tấm thân mệt nhoài, mang theo một bầu rượu trái cây sang chỗ Vương Lâm, nhìn hắn điêu khắc tượng gỗ.
Thân thể Đại Ngưu vì mấy năm làm nghề rèn mà càng thêm khỏe mạnh. Tiểu tử mười bảy tuổi này dù giữa mùa đông giá rét cũng chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh, không hề biết rét lạnh là gì.
Chỉ có điều những nếp nhăn trên mặt cha mẹ hắn dần nhiều thêm.
Tướng mạo của Vương Lâm so với sáu năm trước cũng có biến hóa. Nhìn qua, hắn không còn là một thanh niên nữa mà đã như bước vào tuổi trung niên, trên mặt dần có thêm nếp nhăn.
Đây cũng là do hắn cố ý sử dụng pháp thuật tạo ra. Dù sao nếu một phàm nhân mà sáu năm cũng không có chút biến hóa nào thì đối với những người thuần phác thiện lương xung quanh cũng là một chuyện không thể tin nổi.
Trong ba năm qua, số lần Từ Đào đến chỗ hắn cũng thường xuyên hơn. Gần như tháng nào cũng đến một lần, mang theo rất nhiều vàng bạc cùng rượu ngon. Chủ ý nhờ cậy dựa dẫm không cần nói ra cũng biết. Đôi khi trong lời nói hắn cũng lộ ra rằng mấy thứ này đều là Thái tử hiếu kính.
Đối với vị Thái tử này, Vương Lâm cũng không có nửa điểm hứng thú. Sở dĩ hắn ở lại Kinh đô là vì muốn thấu hiểu cảm giác người phàm, khiến cho tu vi của mình đột phá.
Tranh đấu quyền thế trong nhân gian, với thân phận của hắn, thật sự không muốn tham dự vào.
Cuối mùa thu năm đó, lá mấy cây liễu lớn hai bên đường bị gió thổi qua, ào ào lìa cành, rụng xuống, bị gió cuốn đi thật xa, chỉ còn lại những cành cây trụi lá.
Trên tất cả các con phố đều tùy ý có thể thấy lá rụng. Vương Lâm từ trong cửa hàng bước ra, trên người mặc quần áo rất dày, đầu đội mũ da. Lúc này, nếu có người của Triệu quốc hay Sở quốc nhìn thấy Vương Lâm, chắc chắn không thể nhận ra đây chính là tên Sát tinh Vương Lâm, nhân vật oai hùng năm đó, giết người vô số, tay nhuốm đầy máu tanh.
Mặc dù là một số ít kẻ được hắn tha chết cũng tuyệt đối không thể nhận ra.
Lúc này đây, Vương Lâm và người phàm không có gì khác biệt. Không chỉ là vẻ bề ngoài tương tự, mà thậm chí cả xương cốt bên trong cũng không có chỗ nào khác nhau.
Trải qua sáu năm hóa phàm, Vương Lâm đã hoàn toàn trở thành người ph��m. Hiện tại, khuôn mặt hắn có chút già nua, tuy rằng thân hình vẫn cao như cũ nhưng không có gì khác một trung niên phàm nhân luôn bận rộn lo lắng việc làm ăn.
Chỉ có một điều hắn có chút không giống với người phàm, đó chính là ánh mắt. Trắng đen rõ ràng, không có tạp sắc, ẩn chứa một tia hàn mang, khiến cho cả người hắn nhìn qua rất phi phàm.
Trải qua ba năm, Vương Lâm cũng không hề ngồi xuống tu luyện một lần nào. Ngay cả hồng vụ ngoài cơ thể hắn, từ hai năm trước cũng vô tình bị hắn ngưng luyện hoàn toàn, hóa thành hạt châu màu máu, thu vào trong túi trữ vật.
Bước ra khỏi cửa hàng, một trận gió ập vào mặt, mang theo chút se lạnh của mùa thu. Vương Lâm kéo cổ áo lại, đóng chặt cửa cửa hàng, sau đó chậm rãi đi về hướng xa xa.
Lúc này, từ tiệm rèn bước ra một tiểu tử khỏe mạnh, trong tay cầm một thùng than bỏ đi. Ngay khi vừa bước ra khỏi cửa hàng, nó thấy Vương Lâm nên nhoẻn miệng cười, nói:
- Vương thúc, lại đi nghe hát à?
Vương Lâm xoay người, cười nói:
- Đại Ngưu, lấy cho ta một bầu rượu.
Tiểu tử kia dạ một tiếng, để thùng than sang một bên, vội vàng đi vào cửa hàng. Không lâu sau, nó cầm một bầu rượu chạy đến, ánh mắt lộ vẻ thân thiết nói:
- Vương thúc, người lớn tuổi rồi, uống ít một chút thôi! Uống vài hớp làm ấm người rồi thôi.
Vương Lâm mỉm cười gật đầu, nhận lấy bầu rượu, vỗ vỗ bả vai Đại Ngưu, xoay người chậm rãi rời đi.
Đại Ngưu nhìn bóng dáng Vương Lâm, trong lòng có chút cảm giác chua xót. Sáu năm qua, trong mắt hắn, Vương thúc từ một người không có gì không làm được đã già đi rất nhiều. Hắn giờ vẫn còn nhớ rõ, sáu năm trước, Vương thúc có khuôn mặt đầy anh khí cùng ánh mắt sáng như sao.
Một loạt tượng gỗ rất sống động từ trong tay người này điêu khắc thành hình.
Hắn vẫn nhớ Vương thúc từng nói, chờ khi hắn buôn bán có tiền rồi sẽ trở về cưới người con gái đang chờ hắn làm vợ. Nhưng thoáng cái sáu năm đã trôi qua, Đại Ngưu thủy chung vẫn chưa thấy mặt vợ Vương Lâm. Đối với việc này, hắn cũng không hỏi lại lần nữa.
Đại Ngưu thở dài, xoay người đi vào trong cửa hàng. Cha hắn cũng đã già rồi, những công việc chủ yếu của cửa hàng giờ đều đến tay hắn. Dù sau khi cửa hàng đã đóng cửa, cũng còn rất nhiều việc khiến hắn phải làm. Thói quen từ thời niên thiếu thường xuyên nhìn Vương Lâm chế tác tượng gỗ dĩ nhiên cũng không thể tiếp tục được nữa.
Chỉ có thể cách vài ngày, hắn lại bớt chút thời gian chạy đến tiếp chuyện với vị Vương thúc cô độc này mà thôi.
Trong tiết mùa thu, những cơn gió đã mang theo hơi lạnh. Vương Lâm một đường chậm rãi đi đến. Một lát sau, rốt cuộc đến một quán trọ ở đầu phố, hắn liền bước vào.
Tiểu nhị của quán trọ này, vắt một cái khăn trên vai, trông có chút lanh lợi, nói:
- Ai da, Vương chưởng quỹ đến đó ư, mau mời vào!
Vương Lâm bước vào trong, cởi mũ da xuống, cười nói:
- Ta cũng không có bạc để thưởng đâu, ngươi có nhiệt tình hơn nữa cũng vô ích thôi.
Tiểu nhị cười ha hả nói:
- Chưởng quỹ đã căn dặn, vị trí đẹp nhất sát cửa sổ phía đông vĩnh viễn lưu lại cho ngài.
Nói đoạn, hắn bước nhanh vài bước, đến bên chiếc bàn cạnh cửa sổ nhìn ra hướng đông, l��y khăn lau qua mặt bàn rồi lui người ra sau.
Vương Lâm ngồi lên ghế dài. Một lúc sau, tiểu nhị liền bê lên mấy món, lại mang lên một chiếc nồi nhỏ chứa đầy nước sôi. Vương Lâm đem bầu rượu cầm theo cho vào trong nồi, bắt đầu hâm nóng rượu.
Thỉnh thoảng Vương Lâm lại lấy ra rót một ly uống, cứ thế ngồi tại chỗ này nhìn những người lục tục tiến vào quán trọ. Dần dần, quán trọ mỗi lúc một đông. Qua chừng nửa canh giờ, có mấy cô đào cầm đàn từ phía sau phòng bước ra. Mấy người này vừa xuất hiện, quán trọ liền vang lên những thanh âm trầm trồ khen ngợi, náo nhiệt hẳn lên.
Trong số mấy cô đào này có một cô gái tướng mạo có đôi chút xinh đẹp. Đại đa số người đến quán trọ này đều là đến để xem nàng.
Đôi mắt đẹp của cô gái này đảo qua, tay áo vũ động, bắt đầu ngâm xướng.
Thanh âm của nàng rất êm ái, khiến cho những vị khách đến quán uống rượu không ngừng trầm trồ khen ngợi. Trong khoảng thời gian ngắn, không khí đã đạt đến đỉnh điểm.
Vương Lâm mỉm cười nhìn cô gái đang hát, nhâm nhi rượu trái c��y. Những ngày như thế này đã diễn ra được hơn một năm.
Không lâu sau, một trung niên hơi béo, mặc một bộ y phục rất dày từ sau phòng bước ra, bước nhanh đến bên cạnh Vương Lâm, ngồi xuống. Tiểu nhị vội vàng cung kính bê lên một bầu rượu.
Người trung niên mập mạp lập tức rót đầy chén, một hơi uống cạn, liếc nhìn Vương Lâm, xấu hổ nói:
- Vương chưởng quỹ, chuyện này…
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu, uống một ngụm, cười nói:
- Lý chưởng quỹ, hôm nay ta cũng không phải đến để thu địa tô, ngươi cứ yên tâm đi.
Trung niên mập mạp lập tức thở phào một hơi, mỉm cười làm lành nói:
- Kinh doanh không được tốt! Ngài đừng nhìn hiện tại ở đây có không ít người, nhưng để mời được đoàn hát này ta đã phải tiêu tốn khối bạc, làm ăn thật không dễ dàng.
Vương Lâm cười cười, cũng không nói gì mà im lặng nghe khúc nhạc. Trung niên mập mạp họ Lý tên gọi là gì đến bây giờ Vương Lâm vẫn chưa biết. Hai năm trước, người này đến tìm Vương Lâm, đem quán trọ này ra thế chấp để vay Vương Lâm hai mươi lạng vàng. Cho tới bây giờ, số tiền này còn chưa hoàn trả, nên đương nhiên quán trọ này đã hoàn toàn thuộc về Vương Lâm.
Một năm qua, hắn thấy Vương Lâm gần như ngày nào cũng đến đây, trong lòng luôn cảm thấy bất an, thường xuyên lại đây thăm dò ý tứ của hắn.
Đôi mắt đẹp của cô đào kia chuyển động, những người đàn ông trong quán trọ đều vang lên tiếng ủng hộ. Đúng lúc đó, từ bên ngoài truyền đến giọng nói của một người, âm thanh có chút bỉ ổi:
- Ái chà, tiểu nương tử này hát xướng thật hay, khiến cho ta từ phía bắc thành cũng bị câu dẫn đến đây! Được!
Ngay khi thanh âm truyền tới, một lão nhân tóc tai bù xù, trên mặt chỗ xanh chỗ đỏ, mặc một bộ quần áo màu xám, trên vạt áo phía trước ngực còn có một dấu chân rất lớn.
Hắn vừa bước vào, lập tức lớn tiếng tán thưởng. Tiểu nhị nhướn mày, lập tức quát lên trách mắng:
- Sao lại có lão ăn mày tới đây, đi ra, hôm nay không có tiền cho ngươi đâu.
Nói đoạn, hắn muốn tiến lên đẩy lão ra.
Lão nhân kia trừng mắt lên, nói:
- Ngươi đẩy ư?! Ngươi nếu dám đẩy ta, ta gục xuống đây không đi liền! Lão tử hôm nay tới để nghe hát.
Ngay khi Vương Lâm nhìn thấy lão nhân kia, đôi mắt nhiều năm ảm đạm bỗng nhiên lóe sáng như sao. Lão nhân này không phải ai xa lạ mà chính là kẻ sáu năm trước đã lừa Vương Lâm một bữa cơm!
Lão trung niên mập mạp chưởng quỹ ngồi trước Vương Lâm lập tức nhướn mày, đứng lên, bước nhanh ra cửa, lấy túi tiền ra, sờ soạng một hồi lâu rốt cuộc rút ra một đồng tiền, sau khi ném cho lão nhân, nói:
- Cho ngươi! Đi nhanh đi. Thật sự là xui xẻo!
Lão nhân cầm lấy đồng tiền, cắn răng một cái. Trên đồng tiền còn dính thêm một chút vết xanh. Hắn nhếch miệng cười với tiểu nhị, nói:
- Ân, là thật, còn cứng hơn cả vàng. Nhìn ngươi chắc là chưởng quỹ, hừ hừ!
Nói đoạn, hắn ném đồng tiền trong tay cho tiểu nhị, đắc ý nói:
- Một bình trà!
Sau đó ánh mắt lão đảo qua, dừng lại trên người Vương Lâm, đi tới. Đây không phải do lão nhận ra Vương Lâm, mà là trong cả quán trọ, chỉ có mỗi bàn của Vương Lâm là chỉ có một người ngồi.
Tiểu nhị kia ngây người ra một lát, nhìn đồng tiền trong tay, lại nhìn sang chưởng quỹ. Hắn cũng đã gặp nhiều ăn mày, nhưng kẻ mà cắn đồng tiền một cái, lại lấy ngay đồng tiền vừa được cho mua trà uống thì là lần đầu tiên hắn gặp được.
Trung niên mập mạp trên khuôn mặt giật giật, xắn tay áo lên, đang định đi lên đuổi lão nhân này ra thì đúng lúc này Vương Lâm khoát tay nói:
- Bỏ đi.
Trung niên mập mạp lập tức dừng lại, do dự một lát, nói thêm mấy câu rồi xoay người hướng vào phòng trong bước đi.
Lão nhân cười ha hả, nhìn Vương Lâm nói:
- Ngươi…
Vừa mới thốt ra một chữ, lão bỗng nhiên sửng sốt, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nhìn kỹ một hồi, sau đó khuôn mặt mới lộ ra vẻ cổ quái, kinh ngạc nói:
- Là ngươi!
Vương Lâm mỉm cười nói:
- Tiền bối, bảy năm không gặp, phong thái vẫn không hề thay đổi!
Vẻ cổ quái trên mặt lão nhân càng đậm, nhìn chằm chằm Vương Lâm rất lâu, sau đó mới thở dài. Trong mắt lão không ngờ lộ ra một tia tán thưởng, nói:
- Hóa phàm… Không ngờ ngươi thật sự đã Hóa phàm!
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu từ trong nồi nhỏ, rót đầy một chén, uống cạn rồi nói:
- Vãn bối chỉ là vật lộn trong cảnh phàm nhân mà thôi. Đâu như tiền bối, tự tại ngao du trong nhân gian.
Lão nhân hít một hơi thật sâu, đoạt lấy bầu rượu, tự mình uống một chén, nói:
- Bình sinh lão phu gặp vô số Hóa Thần kỳ tu sĩ, nhưng có thể trong sáu năm thành công hóa phàm thì ngươi là người đầu tiên.
Vương Lâm cũng không nói gì, tâm tình không chút dao động, chỉ mỉm cười nhìn về phía cô đào đang ngâm xướng.
Lão nhân nhìn thẳng vào Vương Lâm. Hồi lâu sau, trong mắt lão càng lúc càng lộ vẻ tán thưởng, nói:
- Tuyệt không phải chỉ là bề ngoài, mà là đã đạt đến cái thần. Tiểu tử, nếu ngươi có thể lĩnh hội ý cảnh, thì trong vòng một trăm năm, ta cam đoan ngươi có thể Hóa Thần!
Vương Lâm quay đầu lại, uống một ngụm rượu, hỏi:
- Ý cảnh gì?
Lão nhân đang định nói tiếp, bỗng nhiên chớp mắt, cười nói:
- Ngươi xem, cơ thể này đã già rồi, bụng đói thì không nghĩ ra được cái gì cả!
Vương Lâm nhìn lão nhân một cái thật sâu, cười nói:
- Tiền bối cứ chậm rãi mà xem hát, vãn bối cáo từ!
Nói đoạn, hắn cầm lấy bầu rượu, đứng dậy rời khỏi quán trọ.
Lão nhân ngẩn người, hai mắt lập tức sáng lên, lẩm bẩm:
- Có ý tứ!
Vương Lâm mang theo bầu rượu, chậm rãi đi trên đường, dưới chân dẫm lên lá rụng. Về tới cửa hàng, hắn mở cửa sau rồi bước vào.
Bản dịch này, cùng mọi tinh hoa của nó, chỉ có thể tìm thấy tại Truyen.free.