Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 258: Thích Tông

Hắn vừa đặt một chân xuống, tiếng nói sỗ sàng của lão nhân đã vọng tới:

- Không tồi! Thì ra sáu năm nay ngươi ẩn mình hóa phàm nơi đây.

Chẳng hay lão nhân đã xuất hiện phía sau Vương Lâm tự lúc nào, theo bước hắn vào, quan sát xung quanh, đôi mắt dần lộ vẻ kinh ngạc.

Trước sự xuất hiện của lão nh��n, Vương Lâm cũng chẳng lộ vẻ bất ngờ, mà vẫn thản nhiên ngồi một bên, nhấp rượu ngắm nhìn đối phương.

- Giao long, Hỏa Chu, Thiên Long Thú, Chung Cổ, Bát Trảo Đao Thú… Tiểu tử ngươi quả là phi phàm, tuyệt đại bộ phận yêu thú của Tu Ma Hải không ngờ đều bị ngươi mang về chốn này.

Càng quan sát, trong mắt lão nhân càng hiện rõ vẻ kinh ngạc. Cuối cùng ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một hộp gỗ trong góc cửa hàng. Tay phải lão khẽ vẫy, bức tượng điêu khắc bên trong hộp gỗ lập tức bay vút ra.

Bức tượng gỗ này chỉ mới là bán thành phẩm mà thôi.

Lão nhân chăm chú nhìn bức tượng bán thành phẩm trong thoáng chốc, bỗng nhiên ánh mắt trở nên ngưng trọng, cẩn trọng quan sát từng đường nét điêu khắc một cách tỉ mỉ, cuối cùng lão thở sâu, nhìn Vương Lâm chậm rãi nói:

- Ta thật sự đã xem thường ngươi rồi! Không ngờ ngươi đã trải qua những chuyện như thế này. Những Hoá Thần kỳ tu sĩ và yêu thú này, nếu không tự tay ngươi chém giết tuyệt đối không thể điêu khắc thần thái giống như vậy được!

Vương Lâm mỉm cười, không đáp l��i mà chỉ lặng lẽ nhấp rượu, như thể hết thảy những lời đối phương nói ra đều chẳng liên quan gì đến mình cả.

Trầm ngâm một lát, lão nhân buông bức tượng đang cầm trên tay xuống, nhìn Vương Lâm, hỏi:

- Ngươi tên gì?

- Vương Lâm!

Vương Lâm thản nhiên đáp.

Lão nhân gật gật đầu, tay phải khẽ vung lên, lập tức khí chất toàn thân lão thay đổi hoàn toàn, từ một lão già hèn mọn nháy mắt đã trở nên đầy vẻ uy nghiêm. Trên thân mình không hề toát ra linh lực uy áp, nhưng lại phảng phất như biển cả, thâm sâu khó lường.

Linh lực trong cơ thể Vương Lâm cũng bị ảnh hưởng, ánh mắt hắn lập tức loé lên hàn mang. Trong khoảnh khắc ấy, ngay cả Vương Lâm cũng không thể nhìn thấu tu vị của lão nhân này. Chỉ có điều, hàn mang chợt loé lên thoáng chốc liền bình thản trở lại. Vương Lâm nhấp một hớp rượu, cất lời:

- Tiền bối, ngôi nhà tranh này của vãn bối thật sự không chịu nổi sức ép như thế này đâu, lão nhân gia ngài hãy thu lại đi ạ.

Lão nhân hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Tiểu tử, hãy lĩnh ngộ một chút, đây chính là Ý cảnh!

N��i xong, khí tức toàn thân lão khẽ động, lập tức một cỗ cuồng sát chi ý bao phủ khắp cửa hàng, nhưng thần kỳ là ở chỗ không hề tạo ra bất cứ chút tổn hại nào đối với nhà cửa, cũng không nửa điểm thoát ra bên ngoài.

Vào giờ khắc này, bên trong và bên ngoài cửa hàng như bị một nhát đao chém thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Khí tức cuồng sát này tràn ra bốn phía, không tự chủ được, cơ thể Vương Lâm bộc phát linh lực mạnh mẽ để kháng cự. Lúc này, linh lực của hắn vừa mới khẽ động liền lập tức bị cuồng sát chi ý này dẫn dắt, không ngờ trong nháy mắt đã bị nó đồng hóa, cũng trở nên điên cuồng.

Dưới sự cuồng bạo này, hai mắt Vương Lâm lộ ra một tia hoảng sợ. Linh lực trong cơ thể hắn không ngờ không thể khống chế thu lại, thậm chí hắn còn có cảm giác Nguyên Anh của mình lúc này cũng bị hơi thở cuồng sát của đối phương đồng hóa. Dường như chỉ trong chớp mắt này, hết thảy những gì hắn khổ tu trong hơn bốn trăm năm qua đã biến thành pháp thuật để đối phương công kích ngược lại chính mình.

- Đây là ‘Điên Cuồng Ý Cảnh’ của lão phu! Năm đó lão phu dựa vào ý cảnh này để hóa thần. Dưới ý cảnh này, tất cả linh lực tồn tại đều bị nó đồng hóa, tùy ý lão phu khống chế!

Trong thanh âm của lão nhân lộ ra một tia điên cuồng. Sau khi liếc nhìn Vương Lâm một cái, ý cảnh lập tức tiêu tán như thể chưa từng bao giờ xuất hiện.

Chỉ mấy tức thời gian ngắn ngủi này đã khiến Vương Lâm toát đầy mồ hôi lạnh. Hắn hít sâu, tay phải run rẩy cầm lấy bầu rượu, hung hăng uống một ngụm lớn. Một hồi lâu sau, linh lực trong cơ thể hắn mới dần bình phục trở lại.

- Vì sao trước đây gặp phải Hoá Thần kỳ tu sĩ, ta không cảm nhận được loại Ý cảnh này?!

Vương Lâm trầm mặc một lúc rồi cất lời.

Lão nhân ngẩn người ra, gãi gãi đầu, xấu hổ nói:

- Đây… Ta quên mất. Vừa rồi tuy ta đã khống chế tu vi, nhưng đây là Ý cảnh do Anh Biến kỳ thúc dục, cho nên uy lực có phần lớn một chút… Thực tế, Hoá Thần kỳ tu sĩ không có khả năng thi triển ra Ý cảnh này, chỉ có thông qua pháp thuật thần thông mới có thể dẫn dụ ra một ít mà thôi, haha, ngại quá!

Vương Lâm cười khổ liếc nhìn lão nhân một cái, trong lòng lẩm bẩm: “Ý cảnh… Đây chính là Ý cảnh…”

Lão nhân chớp mắt, trên khuôn mặt lộ ra vẻ gian xảo, hạ giọng nói:

- Lợi dụng Hoá phàm, cảm thụ Ý cảnh của mọi người. Thông qua Ý cảnh, khiến Nguyên Anh cuối cùng đột phá, đạt tới Hoá Thần. Đây là một quá trình mà mỗi một tu sĩ khi muốn đột phá Nguyên Anh kỳ đều cần phải trải qua. Tiểu tử, có muốn cảm thụ Ý cảnh của người khác không? Sẽ rất có lợi cho ngươi đó.

Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên. Tuy rằng cảm ngộ Ý cảnh của Hoá Thần kỳ tu sĩ khác có nguy hiểm nhất định, nhưng chỗ tốt cũng vô cùng lớn.

Nhìn lão nhân, hắn cũng không lập tức đồng ý, mà chậm rãi nói:

- Muốn ta phải trả giá thứ gì?

Ánh mắt của lão nhân khẽ nhíu lại, vỗ ngực nói:

- Trả giá? Không phải trả giá thứ gì cả. Có lão phu bảo hộ cho ngươi, tại Tứ cấp tu chân quốc này, chúng ta có thể ngang dọc mà chẳng phải lo lắng chút gì cả!

Vương Lâm không nói gì, chỉ trầm mặc nhìn lão nhân.

Rốt cục lão nhân xấu hổ gãi gãi đầu, nói:

- Đ��y… Ta thấy bức tượng này cũng không tệ… Đây…

- Được, toàn bộ số này cho lão hết!

Vương Lâm quyết đoán nói.

Ánh mắt lão nhân khẽ đảo, tức giận vỗ ngực một cái, nói:

- Ta muốn những pháp bảo bậc thấp này của ngươi để làm gì?! Ngay cả cái bán thành phẩm này có chút đáng nhìn nhưng cũng chỉ là đồ vô dụng. Vậy thế này đi, ngươi nhìn xem ta anh tuấn tiêu sái, anh minh thần võ, anh khí kinh người thế này mà ngươi không động tâm sao?! Ngươi không cho rằng bộ dáng của ta cực kỳ thích hợp để ngươi lấy làm mẫu mà tạo thành bức tượng điêu khắc sao?!

Lúc lão nhân nói, khuôn mặt có chút đỏ lên, nhưng cuối cùng lại trở nên kích động, vỗ ngực phành phạch.

Vương Lâm sợ run cả da đầu, gật đầu nói:

- Có thể! Tuy nhiên hiện tại tu vi của ta không đủ. Phải đợi ta đạt đến Hoá Thần kỳ mới có khả năng tạo ra một bức điêu khắc tương đối hoàn mỹ của lão được.

Lão nhân lập tức trở nên cao hứng, liên tục nói:

- Không vội, không vội. Ngươi nhất định phải điêu khắc hình dáng của ta thật hoàn mỹ. Ân… Đúng rồi, ta mu��n được làm mẫu để điêu khắc, ngươi nhất định phải chạm trổ thật hoàn mỹ đó. Thế này đi, làm nhiều một chút. Một trăm! Một trăm bức đi!

Trong lòng lão nhân thầm nhủ, sau này nếu mình đi thanh lâu, hoặc khi gặp được mỹ nhân liền đem một bức tượng của mình tặng cho họ. Như vậy những mỹ nữ này chắc chắn sẽ nhớ mình cả đời.

Nhất là khi nghĩ đến cảnh tượng mỹ nữ ôm bức điêu khắc chính mình vào lòng ngực, ánh mắt lộ ra thần thái mê hoặc, lão nhân lập tức trở nên hưng phấn tột độ, càng nhìn Vương Lâm càng thấy vừa mắt. Bàn tay lớn của lão vươn tới, lập tức chụp lấy thân mình của Vương Lâm, thân hình nhoáng lên một cái, hai người đã biến mất khỏi cửa hàng.

Khi hiện ra, hai người đã đứng giữa không trung, cách kinh đô đến tận mười vạn dặm.

Thần thức Vương Lâm đảo qua, lập tức đáy lòng hoảng sợ. Hắn đoán sơ rằng một lần thuấn di này đã đi được mười vạn dặm. Loại tu vi này nghe mà rợn cả người, làm cho hắn có cảm giác dựng cả tóc gáy.

Phải biết rằng, dù là Nguyên Anh hậu kỳ, nếu chỉ dựa vào tu vi bản thân để thuấn di thì cũng chỉ có thể đi được ngàn dặm mà thôi. Tuy Vương Lâm không biết sau khi đạt đến Hoá Thần kỳ thì có thể thuấn di bao xa, nhưng hiển nhiên không thể đạt đến mười vạn dặm được.

Vương Lâm phân tích, dù là Anh Biến kỳ tu sĩ e rằng cũng không thể đơn giản thuấn di xa đến mười vạn dặm. Hơn nữa, tối trọng yếu chính là lão nhân này vẫn không phải chỉ một mình thuấn di, mà còn mang theo hắn. Do đó, đối với lão nhân này, hắn càng cảm thấy vô cùng kiêng kị.

Lão nhân lúc này hít vào thở ra hồng hộc. Thuấn di mười vạn dặm đối với lão cũng không phải là chuyện đơn giản. Chỉ có điều khi nhìn thấy thần sắc hoảng sợ của Vương Lâm, lão liền lập tức đắc ý hất cằm lên, giả vờ tạo ra bộ dáng cảm khái, nói:

- Ài, tuổi già rồi, xương cốt bản thân cũng kém đi không ít. Một lần thuấn di được có hơn mười vạn dặm, thật sự đáng xấu hổ!

Trong miệng lão nhân tuy nói như thế, nhưng dù chỉ là một phàm nhân tầm thường cũng có thể nhận ra vẻ đắc ý sâu đậm trên mặt lão.

Vương Lâm trầm mặc không nói g��.

Hồi lâu sau, vẻ mặt đắc ý trên mặt lão nhân đang thở hổn hển dần biến mất, tức giận nói:

- Tiểu tử, trước đây ngươi đã từng gặp qua người nào có thể thuấn di xa như thế này sao?

- Chưa từng!

Vương Lâm thật thà đáp.

- Vậy sao ngươi thấy ta lợi hại như thế mà ngay cả một câu thán phục cũng không có là sao?

Hai mắt lão trừng lên, thầm nghĩ chính mình đã dùng khí lực lớn đến vậy, gần như tương đương với sức lực bỏ ra khi đến thanh lâu, thế mà tiểu tử này cũng không có chút phản ứng nào.

Vương Lâm cổ quái nhìn lão một cái, nói:

- Tu vi của tiền bối quả thực trong đời tại hạ ít thấy! Tại hạ bội phục!

Lão nhân hừ nhẹ một tiếng, khoác lác nói:

- Nếu có cơ hội sẽ mang ngươi thuấn di đi trăm vạn dặm cho ngươi có thêm kiến thức!

Nói xong, hắn chỉ về khoảng không xa xa, lại nói:

- Đó chính là Bạch Vân Tông. Đi thôi, lão phu mang ngươi đến đó.

Bản dịch văn chương này, duy nhất có mặt tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free