[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 256: Lạnh giá
Thời gian thấm thoát, hai năm đã trôi qua. Vậy là Vương Lâm đã sinh sống tại kinh thành được ba năm.
Đại Ngưu ngày càng cao lớn, thân hình cũng trở nên vạm vỡ hơn. Hàng xóm xung quanh có thêm vài hộ. Ông chủ tiệm vải họ Khổng mắc bệnh mà qua đời, cửa hàng cũng đã sang tay người khác.
Trên gương mặt cha mẹ Đại Ngưu đã dần hằn lên những nếp nhăn nhỏ. Dẫu vẫn còn trẻ, nhưng những dấu hiệu của tuổi tác cũng chẳng thể nào che giấu được.
Trong hai năm ấy, không ít hàng xóm đã đến làm mai cho Vương Lâm. Thế nhưng, lần nào hắn cũng khéo léo từ chối.
Con trai thứ hai của nhà họ Từ cũng đã cưới vợ, sinh được một đứa con bụ bẫm. Hôm Từ Đào trở về, y cung kính đến thăm Vương Lâm, dâng lên trăm lượng vàng, nói là do Thế tử điện hạ kính biếu.
Kỳ thực, suốt hai năm nay, cứ đến cuối năm là Từ Đào lại mang rất nhiều vàng đến biếu tặng. Vương Lâm cũng chẳng hề từ chối mà cứ thế nhận lấy.
Xuân qua thu tới, năm tháng cứ thế lặng lẽ trôi đi. Trong hai năm ấy, Vương Lâm đã chứng kiến bao cảnh sinh lão bệnh tử, lòng hắn không khỏi dấy lên chút cảm khái.
Trong hai năm đó, hắn chỉ tĩnh tọa thổ nạp vỏn vẹn hai lần. Với thực lực của bản thân, hắn cũng không mấy bận tâm. Đã lâu rồi hắn chẳng còn xem xét đám sương hồng bao bọc quanh cơ thể. Giờ đây, chúng chỉ còn lại một tầng mỏng manh, toàn bộ đã ngưng kết thành ba hạt châu màu đỏ và được hắn cất vào túi trữ vật.
Theo phân tích của hắn, nếu hạt châu màu đỏ thứ tư được ngưng kết thành, đám sương hồng kia sẽ tiêu biến hoàn toàn.
Cũng trong khoảng thời gian hai năm ấy, hai vị tu sĩ kia cũng đã tìm đến đây một lần. Sau khi dâng lên rất nhiều vàng bạc của phàm nhân, họ cung kính mang đi ba bức tượng gỗ với vẻ lạ thường.
Suốt hai năm qua, cửa hàng của Vương Lâm ở phía tây thành cũng dần trở nên có tiếng tăm. Khách đến tuy không quá đông đúc, nhưng so với thời điểm chưa khai trương cách đây một năm thì lượng khách đã tăng lên đáng kể.
Chỉ có điều, khách hàng lui tới cửa tiệm của Vương Lâm nhiều nhất lại không phải phàm nhân mà là tu sĩ. Thông thường, cứ mười người ghé thăm thì đã có đến sáu người là tu sĩ.
Mỗi tu sĩ đến đây đều dùng vàng bạc phàm nhân để mua tượng gỗ. Hai năm qua, số tượng gỗ bán ra không ít, vàng bạc Vương Lâm tích lũy cũng đã đầy một rương lớn.
Tin tức về một kỳ nhân ở phía tây kinh thành dần dần đã lan truyền và có danh tiếng nhất định trong Tu Chân Giới.
Tâm tính của Vương Lâm vẫn luôn bình thản, không chút thay đổi. Điều hắn hướng tới chính là tìm hiểu tâm tính phàm nhân, trải nghiệm cuộc đời họ, và cảm nhận được thiên đạo luân hồi. Cửa hàng này, hay những bức tượng gỗ điêu khắc, cũng chỉ là công cụ để hắn cảm nhận được thiên đạo mà thôi.
Khi ấy, năm đã gần tàn, khắp kinh thành mọi người đều vui sướng hân hoan. Vương Lâm bước ra khỏi cửa tiệm, ngồi trước hiên, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, trong mắt hắn lộ vẻ hồi tưởng sâu xa.
Đây là lúc hắn kết thúc năm thứ ba sinh sống tại kinh thành. Mỗi năm trôi qua, cảm nhận tuy không giống nhau, nhưng đều mang theo chút hoài niệm về thời thơ ấu.
Từ tiệm rèn đối diện, Đại Ngưu chạy vọt ra, tay cầm mấy que pháo hoa, hớn hở chơi đùa. Nhìn Đại Ngưu, ánh mắt Vương Lâm l��� vẻ thư thái. Ba năm qua, đứa bé này đã lớn lên, từ một đứa nhỏ mười một tuổi giờ đã thành một thiếu niên mười bốn tuổi.
Năm trước, Đại Ngưu thực sự không chịu nổi cha mình cằn nhằn mãi, đành miễn cưỡng bắt đầu học nghề rèn. Tuy nhiên, mỗi khi rảnh rỗi, hắn vẫn thường chạy sang nhìn Vương Lâm chế tác tượng gỗ.
Đại Ngưu tuy không còn thường xuyên đến nữa, nhưng mỗi ngày vẫn đều đặn mang đến một hồ rượu trái cây.
Đặt pháo hoa xong, Đại Ngưu hô to một tiếng gọi, rồi chạy đến cạnh Vương Lâm, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ lạnh như băng mà chẳng hề hay biết lạnh. Hắn chớp mắt hỏi:
– Vương thúc, mấy hôm trước con nghe cha con nói. Chưởng quầy Lữ ở phía đông muốn gả con gái cho thúc, sao thúc lại không đồng ý? Con đã nhìn thấy con gái của ông ấy rồi, nhan sắc cũng được lắm chứ bộ.
Vương Lâm mỉm cười, xoa đầu Đại Ngưu và nói:
– Thúc có vợ rồi.
– Thật ạ? Sao con chưa thấy bao giờ?
Đại Ngưu đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc.
– Nàng đang chờ ta ở một nơi rất xa. Sẽ có một ngày, ta s��� đến tìm nàng.
Ánh mắt Vương Lâm ngập tràn nhu tình, trong đầu hiện lên hình bóng một nữ nhân.
– Con biết rồi, Vương thúc. Thúc định khi nào việc buôn bán ở kinh thành trở nên phát đạt thì mới quay về lấy vợ đúng không?
Đại Ngưu cười ha hả nói.
Vương Lâm đột nhiên bật cười lớn, gật đầu lia lịa, đáp:
– Đúng vậy, chờ đến lúc thúc buôn bán phát đạt rồi mới về cưới vợ.
Đại Ngưu đang muốn nói chuyện tiếp thì cha hắn từ tiệm rèn đối diện gọi vọng sang. Đại Ngưu vội vàng đáp lời, vẻ mặt không nỡ nhìn Vương Lâm nói:
– Trời ạ! Lại bắt con rèn sắt đây!
Nói rồi hắn bất đắc dĩ quay lại tiệm rèn.
Từ trong tiệm rèn lại vọng ra vài câu trách mắng của cha Đại Ngưu. Vương Lâm uống một ngụm rượu, lẳng lặng ngồi trước cửa. Lúc này, từ trên trời nhẹ nhàng rơi xuống vài bông tuyết. Rồi dần dần, tuyết rơi ngày một dày đặc. Trận tuyết đầu mùa đã lặng lẽ bao phủ.
Nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống rõ rệt.
Bông tuyết rơi vào mặt Vương Lâm, tan ra thành nước lạnh. Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la, một lúc sau vươn tay phải ra, tùy ý nắm lại. Thoáng chốc, bông tuyết từ bốn phía lập tức ngưng tụ lại.
Vương Lâm thở sâu, buông tay ra, bông tuyết lại tán loạn bay ra bốn phía.
Cảnh tượng này diễn ra cực nhanh, chẳng một người đi đường nào phát hiện ra điều dị thường, chỉ có những người cúi đầu vội vã bước đi.
Trời càng lúc càng tối, người đi đường cũng thưa dần, rồi cuối cùng chẳng còn ai qua lại trên con đường này nữa. Các cửa hàng xung quanh cũng vì trận tuyết lớn mà đóng cửa, ngừng buôn bán, cả nhà tề tựu bên bếp lửa sưởi ấm.
Không chỉ cơ thể, mà ngay cả tâm hồn mỗi người dường như cũng cảm nhận được sự ấm áp khi gia đình quây quần bên bếp lửa, xua tan đi cái giá rét.
Trong ánh mắt Vương Lâm dần ánh lên vẻ ảm đạm. Dù bông tuyết xung quanh mang đến cảm giác băng giá, nhưng đối với hắn mà nói thì thực sự chẳng có gì đáng kể. Thế nhưng lúc này, nhìn những cửa hàng xung quanh đã lên đèn, chỉ riêng cửa hàng của hắn là tối đen như mực, trong lòng hắn bỗng dâng lên một tia lạnh lẽo.
Loại lạnh lẽo này không phải lửa có thể xua tan, chẳng một loại pháp thuật thần thông nào có thể bù đắp. Loại hàn ý này chính là cái giá phải trả cho việc cảm ngộ thiên đạo, là điều mà bất cứ tu tiên giả nào cũng đều phải trải qua.
Nếu muốn Hóa Thần, trước phải Hóa Phàm.
Thế nhưng Hóa Phàm, nói thì dễ nhưng thực tế lại không hề đơn giản chút nào. Hiện tại, Vương Lâm cảm thấy cô độc. Hắn biết rõ rằng sự cô độc này sẽ mãi mãi theo hắn.
Năm tháng qua đi, những người thân yêu bên cạnh lần lượt ra đi, cảm giác như cả đất trời chỉ còn lại duy nhất một mình. Đó mới chính là sự cô độc chân chính.
Vương Lâm trầm mặc, một lúc lâu sau mới chầm chậm đứng lên, cả người trong khoảnh khắc đó dường như già đi rất nhiều. Hắn chậm rãi xếp lại chiếc ghế, bước vào trong cửa tiệm, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Hồi lâu sau, từ bên trong cửa tiệm, một ánh lửa le lói sáng lên. Thoạt nhìn không khác những ngôi nhà xung quanh, nhưng thực tế, ánh lửa này chỉ là cái vỏ bên ngoài che giấu sự cô tịch ẩn sâu trong đáy lòng hắn.
Vương Lâm ngồi bên cạnh lò lửa, bên trong cửa tiệm rất ấm áp, chỉ có nội tâm hắn là ngày càng lạnh lẽo. Trầm mặc hồi lâu, Vương Lâm lấy từ trong túi trữ vật ra một bức tượng, đặt cạnh mình.
Khuôn mặt khắc trên bức tượng này chính là cha hắn.
Nhìn bức tượng, nội tâm Vương Lâm càng lúc càng trở nên lạnh giá. Hắn lại lấy ra bức tượng mẹ mình. Sau đó, một loạt các bức tượng khác được hắn lấy ra từ túi trữ vật, đặt xung quanh.
Trong số các bức tượng này có nam có nữ, có già có trẻ, toàn bộ đều là những người thân quen của hắn thuở ở quê nhà.
Nhìn những bức tượng này, Vương Lâm nở một nụ cười, dẫu nụ cười ấy dường như chứa đầy vẻ thỏa mãn. Thế nhưng, nếu có bất cứ ai nhìn thấy đều có thể nhận ra rằng hắn không phải đang cười, mà rõ ràng chính là đang khóc thầm không thành tiếng.
Ngọn lửa trong lò chập chờn, lúc sáng lúc tối, chiếu thẳng vào mặt hắn. Khi chiếu lên mấy bức tượng gỗ được điêu khắc, lại tạo ra một cảm giác rất kỳ quái.
Nhẹ nhàng cầm lấy từng bức tượng, sự lạnh lẽo trong nội tâm Vương Lâm cũng giảm đi đôi chút. Tuy nhiên, cô độc giảm xuống thì bi ai lại càng tăng lên.
– Không buông được… Không buông xuống được…
Vương Lâm thì thào khẽ nói. Năm đó, khi hắn bắt đầu bước vào con đường tu tiên, hắn không thể bỏ lại thân nhân, cho tới hiện tại vẫn không thể buông tay!
Tuy nhiên, loại tình cảm này lại khác với tình cảm năm đó. Muốn Hóa Thần, trước tiên phải Hóa Phàm. Nếu thật sự bỏ đi thân tình, buông xuôi tất cả như vậy thì căn bản không thể Hóa Phàm.
Mỗi tu sĩ Hóa Thần kỳ sở dĩ cường đại, bên cạnh tu vi bề ngoài, điều trọng yếu hơn là nội tâm luôn ẩn chứa tình cảm sâu sắc. Chính vì phần tình cảm này mới khiến họ Hóa Phàm, nương theo tình cảm mà đột phá Nguyên Anh kỳ, đạt đến Hóa Thần kỳ.
Bởi vì chấp niệm này nên khi Vương Lâm Hóa Phàm cũng không gặp phải quá nhiều trở ngại, mà dần cảm nhận được những cảm xúc của người phàm.
Giờ khắc này, hắn đắm chìm trong tưởng niệm về cha mẹ, lặng lẽ cảm nhận loại cảm giác này, linh lực trong cơ thể hắn một lần nữa lại bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Lo���i xoay tròn này dần dần thấu xuất ra bên ngoài cơ thể, tất cả các tượng gỗ điêu khắc trong cửa tiệm này bỗng nhiên dâng lên một tia linh khí, bắt đầu nhanh chóng xoay tròn cùng nhịp với linh lực trong cơ thể hắn.
Bản văn này, với sự chăm chút của người dịch và biên tập, thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mời độc giả đón đọc.