Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 248: Thánh Chiến

Mặt trời dần nhô lên, vượt trên mặt biển, ánh mặt trời vàng óng ả, toàn bộ mặt biển được nhuộm một màu vàng nhạt, những con sóng lăn tăn xô bờ, lấp lánh rực rỡ chói mắt.

"Đi thôi, đi Thánh Chiến!"

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hai người đạp sóng lướt đi về phía xa. Thiếu niên anh tuấn đáng yêu, tựa như tiên nhân hạ phàm. Nữ tử tay áo khẽ phất phơ, được ánh nắng vàng óng bao phủ, thanh thoát, xuất trần.

Hai người giống như cặp tiên lữ giữa nhân gian đón bình minh lướt sóng mà đi, vô cùng êm đềm, tĩnh lặng, tạo thành một khung cảnh đẹp đẽ khó thể nào tả xiết.

Thế nhưng, những chuyện mà bọn họ thảo luận chẳng hề ôn hòa chút nào, dường như có chút... bạo lực, những lời lẽ về việc cướp đoạt được thốt ra từ trong miệng bọn họ một cách tự nhiên đến lạ.

"Trước tiên giải quyết tên hậu nhân Hải Thần đã, ta cảm thấy Tam Xoa Kích trong tay hắn không tầm thường chút nào, rất có thể là một pháp khí Thượng Cổ bị phong ấn."

“Món đó chẳng dễ lấy chút nào, hay là nhắm vào mục tiêu khác xem sao, trong cơ thể của bộ tộc Hỏa Viêm Ngư có viêm trấp thần tính (chất lỏng cực nóng), là vật vô giá, có thể dùng để luyện Thánh Khí, ta cảm thấy đây mới là thứ đáng để chúng ta ra tay cướp đoạt."

Bọn họ cùng ngao du trên biển, hướng về gần hang ổ Côn Bằng, bởi vì tất cả cường giả đều tụ tập nơi này, dọc đường đi b���n họ không ngừng đảo mắt dò xét xung quanh, cố gắng tìm kiếm "con dê béo" của mình.

Cách rạn san hô không xa có một tòa tế đàn nổi trên mặt biển, có một người thiếu niên hiên ngang đứng trên đó, trong tay cầm một thanh chiến kích vàng óng, bất động nhìn chằm chằm về phía hang ổ Côn Bằng đặt trên rạn san hô nơi xa.

"Ồ, tên này cũng mạnh mẽ đấy chứ, Hải Thần có được hậu nhân như thế này thì cho dù có chết cũng có thể nhắm mắt an lòng." Thiếu nữ khẽ nói.

Cũng không biết từ lúc nào những sinh linh Hải Tộc lại xây lên một tòa tế đàn cao lớn, rộng lớn và đồ sộ, nổi trên mặt nước đối diện với rạn san hô Côn Bằng kia.

Trong ánh bình minh, tòa tế đàn này tỏa ra ánh sáng rực rỡ, ánh sáng lưu chuyển từng đợt, tựa như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say nơi đây.

Đây là biểu tượng của Hải Thần, được bọn họ xây dựng nên vì để cho vị thiếu niên kia đi vào trạng thái nhập định ở cấp độ cao hơn, để cảm ngộ bí pháp Côn Bằng.

Hiển nhiên, hiện tại không chỉ Thạch Hạo biết được điều đó, sự thật là có m��t vài sinh linh khác cũng đã biết thần sào đã xuất hiện phù văn.

"Thì ra là vậy." Thiếu nữ nghe Hùng Hài Tử giải thích thì bừng tỉnh ngộ, ánh mắt xao động lộ vẻ suy tư.

"Thôi vậy, không cướp chiến kích vàng óng của hắn nữa, trước tiên ta muốn đoạt lấy Côn Bằng pháp của hắn." Bỗng nhiên nàng nói như thế.

Hùng Hài Tử giật mình, nói: "Đó chính là cảm ngộ của hắn, là thứ khắc sâu trong đầu hắn, làm sao ngươi có thể đoạt được chứ?"

"Ta có một cổ pháp, có thể trong nháy mắt nắm bắt được tâm tư hắn đang suy nghĩ điều gì. Đương nhiên, phương pháp này rất khó thi triển, hơn nữa dù có cơ hội thì cũng sẽ trôi qua rất nhanh, dù sao cũng đáng để thử một lần." Thiếu nữ lên tiếng.

Hùng Hài Tử nghe thế thì rợn cả tóc gáy, nhanh chóng lùi lại, cái nữ nhân này sao lại đáng sợ đến vậy? Khiến nó có chút sợ hãi, lỡ đâu lại gây phiền phức cho nó nữa thì thật khốn khổ.

"Đừng sợ, thi triển loại pháp môn này rất phức tạp, tốt nhất là đánh hắn ngất xỉu, nếu không sẽ rất khó thành công. Yên tâm đi, tỷ tỷ hiện tại sẽ không chỉnh đốn ngươi đâu." Nàng nở nụ cười rạng rỡ, đón ánh bình minh, trông nàng cực kỳ rực rỡ, ngay cả mái tóc cũng nhuốm phải ánh vàng óng ả, cả người xinh đẹp không sao tả xiết.

Thạch Hạo lùi lại một khoảng cách, nữ nhân này có chút đáng sợ, lỡ đâu dính phải pháp môn này thì toàn bộ bí mật trên người cũng sẽ bị phơi bày.

Làm sao có thể đánh ngất hậu nhân Hải Thần được chứ, đây là một vấn đề nan giải, sinh linh Hải Tộc đông đúc vây quanh bảo vệ, hơn nữa bản thân hắn cũng cường đại đến đáng sợ, ở Hóa Linh Cảnh khó tìm được đối thủ!

Thiếu niên Hải Tộc kia tuyệt đối là một nhân vật thiên kiêu một đời, thần dũng không thể nào cản nổi.

"Ồ, càng nhìn càng cảm thấy khối đá trên đầu ngươi lại quen thuộc đến vậy, đây không phải là Đả Thần Thạch đấy chứ?" Cặp mắt của thiếu nữ lấp lánh linh quang, tập trung vào khối đá đang tỏa ra hào quang vàng nhạt kia.

"Không phải, ngươi nhìn lầm rồi." Chưa đợi Hùng Hài Tử kịp phản ứng thì khối đá kia đã vội vàng mở miệng, đồng thời trốn ra sau đầu Thạch Hạo.

"Không sai, chính là thần vật này, có nó thì tốt rồi, dùng nó để đánh cho tên kia đầu sưng u thì hẳn là không thành vấn đề!" Nàng rất vui vẻ, cười hì hì nói.

"Sao mà ngươi biết được thế?" Thạch Hạo hỏi, đây chính là thần vật được các Thánh nhân Thượng Cổ coi là báu vật, có thể luyện Thánh Khí, từ xưa đến nay xuất hiện cũng chỉ lác đác vài khối mà thôi.

"Bởi vì giáo phái... trong gia đình ta cũng có một khối, đã được luyện thành chí bảo, được ban cho năng lực tọa hóa càn khôn và linh tính, ta cũng từng chơi đùa qua rồi. Khối đá này của ngươi vẫn chỉ là một khối ngọc thô chưa được mài dũa, không được điêu khắc, nhưng khí tức thì không thể nào nhầm lẫn được. Haizz, quả nhiên là vật tốt, ta phải cướp lấy nó mới được."

Ánh mắt của thiếu nữ sáng rực lên, lộ vẻ thèm thuồng.

Như thế càng khiến nàng xinh đẹp hơn, kỳ ảo như tiên, nhưng biểu hiện cũng quá mức tham lam, thật sự khiến người khác không biết nói gì cho phải.

"Ngươi nhìn lầm rồi đó, đừng lại gần ta, ta không cần phải điêu khắc gì hết, từ trước đến nay đã hoàn mỹ rồi."

Thạch Hạo cũng có chút bất an, nếu như giao Đả Thần Thạch cho nàng thì giống như ném thịt chó đi không bao giờ trở lại.

"Ta dạy cho ngươi một đoạn thần chú có thể khống chế khối đá này, để uy lực của nó tăng thêm một bậc, tuy không thể nào sánh bằng chí bảo thế nhưng đánh cho tên nhóc Hải Tộc kia đầu óc choáng váng thì không thành vấn đề." Thiếu nữ nói, rồi truyền một đoạn thần chú cho Thạch Hạo.

"Không muốn nhen." Đả Thần Thạch kêu thảm thiết, lòng tan nát, không muốn Hùng Hài Tử biết đoạn thần chú đó, đồng thời vội vàng bỏ chạy.

Thế nhưng, khi niệm thần chú thì nó lập tức đứng yên, vô cùng nghe lời.

"Cứ nuôi "con dê béo" kia cho thật mập, chờ khi hắn lĩnh ngộ gần hoàn thành thì chúng ta sẽ ra tay." Thiếu nữ nói.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, bọn họ chờ đợi mấy ngày, cho đến khi tên hậu nhân Hải Thần kia gần như đã lĩnh ngộ thành công, cuối cùng bọn họ bắt đầu hành động, tách ra rồi lặng lẽ tiến gần tế đàn rộng lớn kia.

"Này, gọi ngươi đó, lại đây giúp một tay nhanh lên, xây tế đàn này cao hơn nữa!" Một tên sinh linh Hải Tộc quát lớn, trừng mắt nhìn Thạch Hạo.

Gần đây bọn họ thu phục không ít sinh linh, biến họ thành phu khuân vác cho mình, xây dựng tế đàn càng thêm rộng rãi hơn nữa, không chỉ hậu nhân Hải Thần đang ngộ đạo ở đây, chúng còn muốn xây dựng thêm một bình đài chiến tranh để ứng phó với những cuộc đại chiến có thể xảy ra.

Thạch Hạo sờ mũi rồi đi tới, trà trộn vào đám phu khuân vác, đi tới gần tế đàn.

"Sao ta có cảm giác tên nhóc đó sao lại quen mặt thế?" Có người nghi ngờ.

Mấy tháng trước, Thạch Hạo từng có xung đột với họ, từng chém giết vài cường giả Hải Tộc, những người này cũng có mặt ở đó nên cảm thấy có chút quen mặt.

Vút!

Hùng Hài Tử ra tay, niệm lên một đoạn thần chú, chẳng thèm che giấu gì cả, trực tiếp lấy ra Đả Thần Thạch.

Ở bên trên tế đàn, một bóng người tựa như một vị Thần sừng sững đứng đó. Trong tay cầm một thanh chiến kích vàng óng dõi mắt nhìn về hang ổ Côn Bằng, tinh khí thần như rồng cuộn, cả người toát ra một chùm sáng hoàng kim.

Bỗng nhiên hắn quay đầu lại, mạnh mẽ như hắn mà cũng phải sợ bị đánh lén sao, hiện tại ở vùng biển này hắn chính là vô địch, ánh mắt ngưng trọng, tựa như hai chùm sáng vàng óng.

Ầm một tiếng, thiên địa chao đảo, chùm sáng trong con ngươi không thể nào hóa giải được vận rủi của hắn, một khối đá xiêu vẹo, né tránh phù văn đầy trời, cứ như tia chớp nhanh chóng bổ tới.

"Mở!"

Hắn hét lớn, ra sức ngăn cản.

Nhưng mà, rốt cuộc phù văn cũng không thể nào ngăn cản được. Đả Thần Thạch đáng kinh ngạc, một khi ra tay thì chỉ có chuẩn xác, căn bản không thể nào tránh né được, cộng thêm được thần chú gia trì thì lại càng mạnh mẽ hơn.

Ầm!

Đòn đánh này vô cùng chuẩn xác, nện thẳng vào giữa trán hắn, máu tươi đầm đìa, bắn vọt lên cao, đánh đến mức hắn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đầu óc vang lên ong ong.

Không thể không thừa nhận, sau khi được thần chú gia trì thì sức mạnh của Đả Thần Thạch tăng lên rất nhiều, nếu như nện trúng đầu những tu sĩ bình thường thì chắc chắn đã nứt toác rồi.

Ngay cả cường đại như hậu nhân Hải Thần cũng cảm thấy thân thể chấn động, suýt chút nữa ngã nhào trên mặt đất, lúc này hắn cảm thấy cực kỳ đau nhức, những ngôi sao cứ xoay vòng trước mắt.

Hắn hét lên đầy giận dữ, toàn bộ mái tóc như rắn bay múa, chiến kích trong tay vẽ một đường trên mặt biển, thần mang vàng óng ngút trời, cơn đau nhức này vẫn chưa thể khiến hắn mất đi cảnh giác, hắn bắt đầu tự bảo vệ mình.

Mà những sinh linh Hải Tộc khác cũng đồng loạt ra tay, tấn công về phía Hùng Hài Tử, hàng loạt ánh sáng bay lượn.

Nhưng mà, có một màn mưa ánh sáng không thể nào phòng ngự được, vô cùng nhẹ nhàng rơi xuống trên tế đàn, nơi đó xuất hiện một dải ánh sáng óng ánh, một thiếu nữ xuất hiện, dùng thần quang chiếu lên người hậu nhân Hải Thần.

Ầm!

Thanh chiến kích vàng óng vụt ngang giữa thiên địa, sát khí tăng vọt, nó muốn xoắn nát kẻ xâm lấn.

Cùng lúc đó, xa xa có mấy bóng người vọt tới đánh giết đám người thuộc Hải Thần nhất mạch, những người này đều là cường giả, khi thấy tộc này bị thảo phạt thì đồng loạt ra tay, mượn gió bẻ măng.

Mấy đại cường giả ra tay xem như là sự trợ giúp bất ngờ, Thạch Hạo vung kiếm gãy quét ngang những kẻ địch xung quanh, thoát khỏi vòng vây.

Cùng lúc đó, thiếu niên Hải Tộc đang ở trên tế đàn thân thể đột nhiên chấn động, bùng phát ra những ánh sáng chói mắt, hắn hét lên một tiếng: "Ngươi dám!"

Hắn thật sự quá mạnh mẽ, ở Hóa Linh Cảnh khó gặp địch thủ, cho dù rơi vào tình thế như vậy cũng vẫn hiện ra khí thế vô địch, quét ngang ngàn quân, đánh giết đối thủ.

Màn mưa ánh sáng vọt lên, thiếu nữ thoát khỏi sự giằng co rồi rút lui, nơi đây trở nên hỗn loạn, ánh mắt của thiếu niên Hải Tộc trở nên lạnh lẽo, hắn đã khôi phục lại tinh thần, thanh kích vàng óng nắm chặt trong tay, hét lớn một tiếng, nhằm thẳng vào đám người.

Bụp!

Chiến kích vung lên, những cường giả xâm lấn bị chém thành bốn mảnh, căn bản không phải là đối thủ.

"Tất cả chết hết cho ta!"

Trong cơn thịnh nộ, cả người hắn phát sáng, nhấn chìm cả thiên địa, cả người như một vị Thần, không ai có thể ngăn cản, sóng biển vàng óng bao phủ khắp nơi, cuối cùng những kẻ "hôi của" đều nổ tung, chết oan chết uổng.

"Không được!" Đột nhiên hắn hét lớn, cảm thấy trên người thiếu mất thứ gì đó.

Từ đằng xa, trong biển xanh bao la, Thạch Hạo đứng đối diện thiếu nữ, kiểm kê chiến lợi phẩm.

Một khối tàn cốt Côn Bằng và một miếng vảy hiện ra trước mắt, tuy rằng đã hư hại từ lâu, không còn phù văn lưu chuyển nhưng giá trị vẫn vô cùng to lớn, muốn tiến vào hang ổ Côn Bằng thì đều cần đến những thứ này.

"Tên này mạnh mẽ thật, không cách nào trộm được những thứ từ trong đầu hắn, thế nhưng khiến hắn choáng váng đầu óc nên cũng thuận lợi lấy được một vài thứ từ trên người hắn, dù sao hắn cũng phải nhờ vào những thứ này thì mới có thể nhìn thấu phù văn trong hang ổ Côn Bằng." Thiếu nữ nói.

Sau đó, nàng chẳng khách khí chút nào mà cất đi toàn bộ, và nói với Thạch Hạo rằng nàng có thể tìm hiểu những thứ này, cho nên Thạch Hạo cũng không muốn tranh giành, chân thân của nàng vẫn chưa tới nên cần phải có những thứ này thì mới có được thu hoạch.

"Cái gì, đây không phải là chân thân của ngươi sao, ngươi là yêu quái phương nào vậy, sao lại mạnh đến thế?" Hùng Hài Tử thật sự bị dọa cho chết khiếp.

"Dưỡng Linh, ngươi đã nghe qua chưa, đây chính là một Linh Thân được ta nuôi dưỡng từ một Động Thiên, chân thân của ta bị một tên đáng ghét quấn lấy, khó có thể tiến vào Hoang Vực." Nàng nói như vậy.

Thạch Hạo thật sự giật mình, nữ nhân này thật là mạnh, chẳng trách thân thể bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành màn mưa ánh sáng, đây cũng không phải là chân thân mà đã lợi hại đến vậy rồi!

"Vậy làm sao ngươi có thể ăn uống được?"

"Cứ chờ lúc ngươi tới cảnh giới này thì sẽ rõ." Thiếu nữ lườm Thạch Hạo một cái.

Sau khi hậu nhân Hải Thần tỉnh táo lại, hắn ta tựa như một vị nộ thần, cầm trong tay thanh chiến kích, quét ngang cả vùng biển này, ai dám ngăn cản liền đại khai sát giới!

Bất quá, hắn vẫn không tài nào tìm thấy người đã trộm đồ của mình.

Những ngày sau, nơi đây xuất hiện hai tên trộm đồ, cướp sạch đồ của rất nhiều cường giả, có thể nói bọn họ vô cùng hung hăng, phàm là những ai có danh tiếng đều bị ghé thăm.

Bọn họ dùng Đả Thần Thạch mở đường, trước tiên đánh cho bọn chúng choáng váng đầu óc rồi sau đó cướp sạch những thứ trên người, tiếp tục Thánh Chiến.

Rất nhiều người chịu thiệt, nhưng cũng phải nhịn xuống, không ai dám truyền ra bên ngoài, bởi vì như thế quá mất mặt.

Không ít cường giả đều nín một bụng hỏa khí, âm thầm chịu đựng, hận không thể lập tức bắt lấy hai tên trộm này, rồi treo lên mà từ từ tra tấn, sau đó mới giết chết.

Trong lúc này, Thạch Hạo và thiếu nữ đang đi cướp đồ của một sinh linh đặc biệt, một lão giao màu xám, pháp lực kinh người, cực kỳ mạnh mẽ, suýt chút nữa đã thất thủ.

Sau đó, qua những chứng cứ do các sinh linh khác miêu tả, bọn họ bất ngờ biết được, có khả năng lão giao này chính là một Linh Thân của một vị Tôn Giả.

Vậy mà lại đi cướp đoạt của một Tôn Giả, chuyện này khiến Hùng Hài Tử hưng phấn thét dài, thế nhưng tên ma nữ kia lại vô cùng bình tĩnh, giống như đây chẳng phải chuyện to tát gì.

"Haizz, ta phải đi rồi, xem ra không có duyên với bảo thuật Côn Bằng rồi, nếu không quay lại chắc chân thân của ta sẽ gặp nguy hiểm mất, tinh lực đã phân tán quá nhiều rồi."

Ngày hôm đó, thiếu nữ nói với Thạch Hạo, chuẩn bị hóa thành màn mưa ánh sáng rời đi.

Trong khoảng thời gian ở chung này, hai người ngầm kết hợp với nhau, áp bức những kẻ xấu, đánh lén, h��p tác với nhau vô cùng vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, hiện tại lại phải chia ly khiến Hùng Hài Tử có chút không muốn.

"Hì hì, hữu duyên ắt sẽ tương phùng." Thiếu nữ rất hào sảng, cười hì hì rồi hóa thành một màn mưa ánh sáng, biến mất khỏi vùng biển này.

"Sau này gặp lại chúng ta cùng nhau đi Thái Cổ Thần Sơn, đi Hải Thần Đảo, cướp sạch những nơi đó nhé." Hùng Hài Tử hô lớn.

Thời gian trôi qua thật nhanh, cứ thế hai năm đã trôi qua rồi!

Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch này với chất lượng cao nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free