[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 249: Đắp lại chân ngã
Hai năm qua đã phát sinh rất nhiều chuyện, cả vùng biển trở nên sôi trào.
Biển xanh bao la, rặng đá ngầm tĩnh mịch, những người trước hang ổ Côn Bằng không thể phá vỡ, vẫn chưa ai đoạt được bảo thuật chân kinh kia.
Trong hai năm qua, vô số cường giả đã đến rồi lại đi, càng có rất nhiều sinh linh bỏ mạng, thi thể chất chồng vô số.
Vô số sinh linh đã bỏ mạng tại vùng biển này, biến biển xanh gần như nhuộm thành màu đỏ. Quần hùng đến rồi lại đi, hết nhóm này đến nhóm khác, không ngừng nghỉ.
Đến nay, tin tức đã lan truyền khắp nơi, không cách nào che giấu được nữa. Các cường giả có năng lực đều đã lộ diện, mong tìm cơ hội phá giải thần sào, thế nhưng tất cả đều thất bại.
Ngay cả vài vị Tôn Giả cũng đã lén lút tiến vào đây, xem xét tỉ mỉ Đạo tràng Côn Bằng, nhưng làm đủ mọi cách cũng không thành công. Trong số đó, có người vì tu vi bị áp chế mà suýt bỏ mạng tại chính nơi này.
Sau khi thiếu nữ rời đi, cũng không còn xuất hiện thêm nữa.
Thế nhưng, truyền thuyết về hai tên trộm vẫn không hề phai mờ, thỉnh thoảng vẫn có người nhắc đến. Bởi lẽ, chuyện bọn họ cướp đoạt của Giao Tôn Giả đã bị lộ ra ngoài, thậm chí có vài người tận mắt chứng kiến.
Sau khi chuyện này lan truyền, khiến quần hùng ngớ người ra, rồi sau đó ồ lên, không biết nên khóc hay nên cười. Cặp đôi này hung tàn đến nhường nào, lại dám ra tay với cả Tôn Giả!
Trên thực tế, mọi người rất cảm thông với Giao Tôn Giả, bởi vì sau chuyện này hắn ta chẳng còn mặt mũi nào nữa. Là một sinh linh mạnh mẽ như thế mà danh dự lại bị hai tên hậu bối phá nát, cướp sạch toàn bộ, thật sự khiến người khác không biết nói gì.
Điều này dẫn tới việc trên vùng biển xuất hiện vài thành viên Giao Tộc. Người ta cho rằng tất cả đều do Giao Tôn Giả phái ra, vì hắn ta thực sự rất tức giận, sai đệ tử con cháu của mình đi tìm hai tên trộm kia.
Hắn ta từng ngạo nghễ Bắc Hải, xem thường quần hùng, khó gặp địch thủ. Vậy mà một vị Tôn Giả như thế lại bị hai tên nhóc vắt mũi chưa sạch hành hạ thê thảm đến vậy, sao có thể chịu nổi chứ, thật sự không thể nuốt trôi cục tức này.
Hắn đã trở thành một trò cười. Mỗi khi nhìn thấy Giao Tôn Giả, mọi người đều ngoảnh mặt nhìn nhau, cười thầm.
Còn một vài nhân vật lão bối, khi bị áp chế tu vi mà gặp nạn ở đây, rất nhanh sẽ nghĩ đến Giao Tôn Giả. Họ tự nhủ với chính mình, dù sao ngay cả Giao Tôn Giả còn bị người khác chà đạp, bản thân mình sao có thể ngăn cản được.
Trong lúc nhất thời, Giao Tôn Giả liền trở thành một biểu tượng của bi kịch. Sau một thời gian dài, hai tên trộm kia được người đời ghi nhớ, trở thành câu chuyện mua vui mà bàn luận.
Chỉ là, hai người bọn họ ẩn mình quá kỹ càng. Nàng ma nữ kia đã tròn hai năm không thấy tăm hơi, còn tên nhóc vắt mũi chưa sạch kia thì mấy tháng mới hiện thân một lần, mỗi lần hiện thân đều dáo dác, trơn trượt khó nắm bắt.
Hai năm trôi qua, Thạch Hạo cũng đã hơn mười ba tuổi, rời xa thời thơ ấu non nớt kia. Ở độ tuổi này trong Đại Hoang, đã có thể lấy vợ sinh con rồi.
Có thể bản tính của Hùng Hài Tử khó mà thay đổi, vẫn cứ như trước có phần hung tàn, cũng sẽ gây ra một vài sự việc chấn động, dẫn tới việc "nhân thần cộng phẫn".
Ví như trước kia, mọi người chỉ biết chuyện Giao Tôn Giả bị cướp sạch, nhưng có những điều mọi người còn không biết. Hùng Hài Tử lại hiểu rõ khu vực nào có các Giao Long đang tăng cường lực lượng, muốn gây bất lợi cho nó. Nó cũng đã từng bí mật hành động, đánh đập mười tám tên cháu trai của Giao Tôn Giả, đánh đến nỗi kêu cha gọi mẹ, những thứ tốt trên người đều bị cướp sạch.
Thế nhưng, nó lại không giết, bảo mười tám tên này khi trở về thì truyền tin rằng Giao Tôn Giả nên cẩn thận một chút.
Cứ như thế mà uy hiếp một vị Tôn Giả, cảnh cáo thẳng thừng. Quả thật chỉ có kẻ hung tàn như nó mới có thể làm ra những việc này. Trên dưới Giao Tộc không biết nói gì nữa, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Trong hai năm qua, một vài cường giả có lòng địch ý đều từng bị nó bí mật tra tấn, dùng Đả Thần Thạch đập cho tơi tả. Điều này dẫn tới việc khi thấy Hùng Hài Tử, một đám người liền biến sắc, một mực không dám tiết lộ tình cảnh thê thảm của mình, cố gắng nuốt trôi cục tức xuống bụng.
Hùng Hài Tử cao lớn hơn không ít, tóc đen rối tung, gương mặt ngày càng tuấn tú, anh dũng hơn nhiều. Lúc này, nó đang ngồi xếp bằng dưới đáy biển, thân thể ở trong Động Cực Dương, dùng chân hỏa luyện thân và luyện thần.
Hỏa diễm nơi đây rất đặc biệt, cũng rất đáng sợ. Mãi cho tới khi nó tiến vào nơi sâu nhất, mới cảm nhận được sức nóng cực độ. Ngọn lửa này đại diện cho dương cương đạt tới cực điểm, gần như thiêu đốt toàn bộ cơ thể nó.
Thế nhưng, nó vẫn rất ung dung, không chút nhúc nhích. Ánh mắt yên tĩnh, trong lòng không một tạp niệm.
Cũng không biết qua bao lâu, trên cơ thể nó hiện ra một lớp da khô cháy đen. Tinh thần và thể xác như ngọc thạch, trở nên càng mạnh mẽ hơn.
Nếu như có người ở đây, nhất định sẽ giật mình, đây là một sự giày vò! Dùng chân hỏa luyện thân, gần như muốn đốt trụi, cuối cùng lại lột xác.
Đây tuyệt đối là một loại cực hình, một sự rèn luyện không thể chịu đựng nổi. Hùng Hài Tử có thể tiến tới bước này, mạnh mẽ đến vậy, quả không phải không có lý do. Nó có nghị lực vô cùng lớn, đối mặt với loại đau đớn này trước sau vẫn vững như núi.
Trên thực tế, việc thân thể lột bỏ lớp da cũ, sinh ra lớp da mới, cũng không phải là mục đích tu luyện của Thạch Hạo. Bởi vì thân thể của nó đã thành Linh, từ lâu đã luyện tới cực điểm của cảnh giới này, có thể t�� động hoàn thiện, không cần phải làm như vậy.
Sở dĩ nó làm như thế cũng không phải vì thân thể, mà là đang rèn luyện tinh thần, đắp nặn chân ngã.
Hóa Linh Cảnh chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất chính là "Thân thể thành linh", giai đoạn thứ hai là "Đắp nặn chân ngã" của tinh thần, giai đoạn thứ ba là "Động Thiên dưỡng linh".
Nếu nói về thiên phú của Hùng Hài Tử, trong hai năm vừa qua tu vi làm sao có thể dừng lại. Tu vi không ngừng thăng tiến, nó sở hữu thiên tư không gì sánh được, luôn luôn "cường thế".
Trong hai năm qua, thành tựu mà nó đạt được có thể khiến người khác kinh hãi. Tốc độ tăng tiến nhanh như gió, chỉ vừa mới tiến vào cảnh giới này mà đã đạt tới đỉnh cao nhất!
Con đường tu hành càng về sau càng gian nan, tốc độ sẽ từ từ chậm lại, cho đến khi vĩnh viễn khó tiến thêm một bước. Hiển nhiên, cảnh giới Hóa Linh chính là một trong những cảnh giới khó khăn, đã được xem là bước lên một lĩnh vực hoàn toàn mới.
Đến Hóa Linh Cảnh thì đã được coi là cao thủ. Các Cổ Quốc lớn, những trưởng lão của đại tộc đều chỉ ở Hóa Linh hậu kỳ mà thôi. Hùng Hài Tử tuổi nhỏ như vậy mà đã đạt tới lĩnh vực này, nếu như tin tức truyền ra ngoài thì tuyệt đối có thể khiến người khác kinh hãi.
Một thiếu niên mười ba tuổi mà đã đạt tới đỉnh cao của Hóa Linh Cảnh, chuyện này không chấn động lòng người mới là lạ.
Ngay cả sinh linh thuần huyết của Thần Sơn Thái Cổ cũng phải kinh ngạc. Một người mạnh mẽ như Thanh Vân cũng chỉ có chín Động Thiên, đến mười bốn, mười lăm tuổi cũng chỉ là Hóa Linh Cảnh trung kỳ mà thôi.
Hơn nữa, con đường của Hùng Hài Tử cũng khác với mọi người. Nó là mười Động Thiên, và mỗi một cảnh giới đều tu luyện đến cực điểm, hao phí thời gian và tinh lực càng nhiều hơn.
Kết quả, nó vẫn là người đầu tiên đạt tới đỉnh cao khi còn nhỏ!
Thành tựu như thế, thiên phú như vậy, sao không khiến người khác thán phục cho được! Nếu bị ngoại giới biết được thì Hoang Vực sẽ càng chấn động hơn.
Trong hai năm qua, nó hết sức chuyên tâm, một lòng củng cố tu vi của chính mình.
"Thân thể thành linh", Thạch Hạo ��ã làm được. Đây chính là tình huống chỉ có trong truyền thuyết mà nó lại phá vỡ được.
Đắp nặn chân ngã của tinh thần, cùng với mười Động Thiên dưỡng linh, tuy nó cũng đã bước vào, đồng thời tu tới đỉnh cao thế nhưng vẫn chưa đột phá cực điểm. Hai giai đoạn này nó đã xông lên nhưng vẫn còn đang không ngừng thăng hoa.
Hiện giờ mà nói, ở Hóa Linh Cảnh, Thạch Hạo chẳng sợ bất cứ ai, đủ sức chiến đấu với đám cường giả trên biển xanh này, không cần phải giống như hai năm trước cứ trốn tránh một vài đại địch.
Thế nhưng, nó vẫn còn chưa hài lòng, từ đầu đến cuối vẫn không hề xuất quan. Nó muốn đột phá cực cảnh, Hùng Hài Tử đặt ra những yêu cầu nghiêm ngặt đối với chính mình, muốn đạt tới mức mạnh nhất.
Việc tu hành ở trong Động Cực Dương, luyện thân luyện thần, chính là để đột phá tình huống được ghi chép trong sử sách, nó muốn "Đắp nặn chân ngã".
Đắp nặn chân ngã của tinh thần, không nghi ngờ chút nào là vô cùng đáng sợ. Chỉ cần một chút sơ sẩy liền có thể tổn thương đến hồn phách, vô cùng nguy hiểm, không thể dễ dàng làm được.
Hầu như toàn bộ mọi người chỉ hơi rèn luyện để vượt qua cửa ải tiến vào một cảnh giới tiếp theo. Nhưng Hùng Hài Tử lại rất tích cực, yêu cầu bản thân phải đạt tới những gì ghi chép trong sách cổ, dùng điều này để đặt ra giới hạn tối cao cho bản thân.
Nó dùng chân hỏa trong Động Cực Dương để mài giũa tinh thần, tiến hành luyện hồn, tái tạo "Chân ngã", muốn đạt tới mức mạnh nhất.
Nó ngồi xếp bằng ở nơi đây, tiếp nhận sức nóng hừng hực của hỏa diễm trong động, khiến cho những lớp da cháy đen trên cơ thể tróc ra. Đây cũng chỉ là một quá trình của luyện thần và diễn sinh, không quá quan trọng. Ý nghĩa chính của nó chính là muốn khiến cho thần thức niết bàn, tinh thần lớn mạnh, hồn phách cứng rắn hơn.
Rốt cuộc, lần này lại có thêm tiến triển mới. Bên trong đầu của nó có một chùm sáng đang bốc cháy, như muốn thoát ly ra ngoài, phóng ra hào quang thần tính bất hủ.
Động Cực Dương cũng không phải là nơi bình thường. Hỏa diễm được sản sinh ở nơi đây được Côn Bằng xem là vật báu, dùng để luyện thân thời niên thiếu, há lại là vật phàm tục.
Ngọn lửa được sản sinh trong Động Cực Dương thai nghén nên thần tính bất hủ, vì vậy không chỉ có thể luyện thể mà còn có thể rèn đúc tinh thần, khiến nó không ngừng lớn mạnh, thậm chí còn niết bàn.
Thạch Hạo tu luyện hai năm liền ở nơi đây, rốt cuộc cũng tiến tới bước này. Tinh thần giống như đang bị thi��u đốt, như hóa thành tro tàn nhưng chân linh lại bất diệt, được bao bọc tại trung tâm, trải qua muôn vàn thử thách, một lần nữa được đắp nặn lại.
Đây chính là tinh thần nguyên của nó, trải qua sự thiêu đốt của chân hỏa cực dương, mài giũa không ngừng, càng ngày càng cứng cỏi, mạnh mẽ nhanh chóng.
Phập! Ở nơi đầu lâu, một đoàn ánh sáng tựa như bị thiêu đốt đến cực điểm, ngay cả tinh thần cũng bắt đầu bốc cháy, như muốn hướng tới sự hủy diệt, nguy hiểm đến cực hạn.
Ngay cả cơ thể của nó cũng như thế, tinh thần nguyên của nó cũng đang bị "đốt cháy khét", trở thành một vùng tối tăm, không còn thấy chút sinh cơ nào.
Rốt cuộc, một tiếng vang nhỏ phát ra, hỏa diễm đang lụi tàn kia đột nhiên rực sáng, như được tái sinh. Tinh thần giống như là lột bỏ từng lớp vỏ bên ngoài, càng thêm mạnh mẽ hơn.
"Ngọn lửa tinh thần lại một lần niết bàn." Thạch Hạo tự nhủ. Nó rất hài lòng với tiến triển hiện tại, thêm mấy lần nữa hẳn sẽ đột phá cảnh giới trong truyền thuyết.
Điều tức một lát, chậm rãi tu dưỡng, đã là m���y ngày sau.
"Nên đi Vực Huyền Băng rồi." Thạch Hạo đứng dậy. Hiện tại thân hình của nó cao lớn hơn không ít, dung mạo cũng không thay đổi quá nhiều. Nó nhanh chóng lao ra khỏi hỏa động, đi tới một khu vực khác.
Nó xuyên qua vùng biển lạnh giá, tiến vào một vực sâu thăm thẳm. Nơi này vô cùng khủng bố, nhiệt độ thấp đến nỗi người khác không thể chịu nổi.
Rất nhiều cường giả đã tới nơi đây nhưng ngay lập tức liền bị đông cứng, rồi chia năm xẻ bảy, nửa bước cũng khó di chuyển. Căn bản không thể nào như nó mà cứ tiến xuống phía dưới, cho đến tận đáy vực.
Thạch Hạo bị đông cứng đến nỗi thân thể trắng như tuyết, gần như cạn kiệt đến nỗi không chịu nổi. Ngọn lửa tinh thần của nó tựa hồ cũng bị đông cứng, vất vả lắm mới từ trán nó chiếu rọi ra ngoài.
Đây chính là một loại mài giũa khác. Vực Huyền Băng, ngoại trừ chí hàn ra thì cũng thai nghén nên sức mạnh thần linh bất hủ, cũng có khả năng luyện thân luyện thần.
Một năm trước nó cũng đã tới đây tu hành. Khi đó cơ thể bị đông cứng đến nỗi xuất hiện những vết nứt, suýt chút nữa bỏ mạng, cuối cùng lột xác trở nên mạnh mẽ hơn. Cái cảm giác khi tới cực điểm vô cùng khó chịu nhưng lại rất kích thích, có cảm giác vui sướng khi thấy hiệu quả.
Nhiều lần tới nơi đây, thỉnh thoảng máu thịt cũng bị đông đến nứt ra nhưng sau đó lại được tái sinh, nó cũng dần dần thích ứng với cảm giác này. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là tinh thần nguyên được sức mạnh thần tính chí hàn này tẩm bổ, hay đúng hơn là mài giũa, không ngừng lột xác.
Ví như hiện tại, một chùm hỏa diễm tinh thần bị sức mạnh thần tính màu trắng ép đến đỉnh điểm, gần như đã tắt đi, ngưng kết thành một khối "thể rắn".
Thế nhưng Thạch Hạo vẫn kiên trì, tuyệt không lùi bước, cố gắng chống lại khiến cho tinh thần càng thêm cứng cỏi.
Bùm! Cuối cùng, thể rắn vỡ tan, tinh thần nguyên như nổ tung, nhưng cuối cùng nó lại lần nữa tỏa ra sức sống, thần thức hỏa lại bùng cháy, càng thêm dữ dội hơn.
Cứ như thế, nó cứ tu luyện ở Động Cực Dương rồi lại sang Vực Huyền Băng, cứ cách mấy ngày lại thay đổi một lần, không ngừng xung kích tới ranh giới trong truyền thuyết.
Tinh thần lớn mạnh, không ngừng đắp nặn, loại bỏ một vài tạp chất, trải qua nhiều lần rèn luyện, càng ngày càng cứng cỏi.
"Đắp nặn chân ngã" chính là như vậy, là một quá trình chậm chạp, là sự hòa hợp liên tục giữa tinh thần và đạo thân, dễ dàng hơn việc ngộ đạo, hướng tới cực điểm.
"Đắp nặn chân ngã", một khi Thạch Hạo đạt tới bước này thì đã được xem là một quá trình vô cùng nghịch thiên, bởi vì đây là đang thay đổi bản chất tiềm ẩn của việc tu hành.
Con đường tu hành càng về sau càng khó, nhưng nó lại lột xác như thế, không ngừng mài giũa bản thân, tiến hành biến đổi giống như niết bàn, khiến cho con đường này trở nên rộng lớn hơn.
Nói thì dễ, làm mới khó khăn. Chỉ khi đạt tới ranh giới trong truyền thuyết thì mới có thể thay đổi. Thử hỏi có mấy ai có thể làm được?
Hiện tại, Thạch Hạo không chỉ đắp nặn tiềm lực, tinh thần mà còn đắp nặn lại con đường tương lai của chính mình. Việc này liên quan vô cùng trọng đại, vì v��y mới có thể được xưng là "Đắp nặn chân ngã".
Tiền nhân tìm đủ mọi phương pháp, trải qua hàng loạt kiếp nạn sinh tử mới bước lên được con đường này.
"Đắp nặn chân ngã". Đột phá, niết bàn bản thân thêm một lần nữa, có thể giúp cho con đường tu hành của mình trở nên rộng rãi hơn một chút, ngày sau sẽ càng ổn định hơn.
Đương nhiên, bất kể là "Thân thể thành linh", hay là "Đắp nặn chân ngã", đều là những ranh giới trong truyền thuyết, có mấy ai có thể đạt được? Tuy rằng được mệnh danh là hai giai đoạn của Hóa Linh Cảnh, thế nhưng những người khác chỉ có thể tiếp cận mà thôi.
"Thành công, ta đã đạt tới cảnh giới trong truyền thuyết!" Thạch Hạo mở mắt. "Đắp nặn chân ngã" đã đạt tới viên mãn.
Cùng lúc đó, bên cạnh thân thể hiện lên một con Côn Bằng, một con Toan Nghê đang rít gào, vây quanh nó, như có linh tính, cùng cộng hưởng với nó!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.