[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 247: Đối thủ xinh đẹp
"Vì sao phải mời ngươi uống?" Hùng Hài Tử trừng mắt nhìn nàng, vô cùng khó hiểu. Đồng thời, sự cảnh giác trong lòng nó cũng dâng cao, người phụ nữ mập mạp này có thể lén lút lên thuyền mà nó không hay biết, thật sự rất lợi hại!
Thiếu nữ trông tuổi đời không lớn, dáng vẻ yêu kiều thướt tha, với mái tóc đen mượt, chiếc cổ trắng ngần, hàng mi cong vút, đôi mắt linh động và chiếc cằm thon nhọn. Nàng tựa như một tiên tử dưới ánh trăng, xinh đẹp siêu phàm thoát tục.
Nàng quả thực vô cùng xinh đẹp, hiếm thấy trên thế gian, khiến những mỹ nhân khác đứng trước nàng cũng phải lu mờ, cứ như một vị tiên tử chân chính giáng trần vậy.
"Thật là nhỏ mọn! Gặp nhau chính là thiện duyên, xin uống một chén rượu cũng không quá đáng. Vả lại ta là người chủ động mở miệng, đáng lẽ ngươi phải nhiệt tình chiêu đãi mới đúng chứ?" Tuy gương mặt thiếu nữ có phần sắc sảo, nhưng da mặt nàng dường như cũng rất dày, ngay cả khi đối phương từ chối, nàng cũng chẳng hề bận tâm.
Trong lúc nói chuyện, nàng nhẹ nhàng bước tới, thân hình trong bộ y phục màu đen phấp phới, tôn lên vẻ đẹp của nàng tựa như một đóa hoa sen.
Nàng mang vẻ đẹp xuất trần, không nhiễm chút bụi trần, thế nhưng vóc người lại vô cùng nhanh nhẹn, hoạt bát và hấp dẫn lạ thường, tựa như sự kết hợp hoàn hảo giữa ma nữ và tinh linh.
Phong thái này thật đặc biệt. Nàng khẽ mỉm cười đã toát lên vẻ thánh khiết động lòng người, gót sen uyển chuyển lại thu hút mọi ánh nhìn, khiến người ta có cảm giác như một thiếu nữ xinh đẹp bước ra từ trong thần thoại.
"Nếu đã gặp gỡ như bèo nước thì đã có duyên với nhau rồi. Vậy thì ngươi mời ta ăn thứ gì đó đi." Hùng Hài Tử phất tay áo, đẩy chiếc bàn ngọc ra sau lưng.
Trong suy nghĩ của nó, đây chính là bảo dược từ sinh linh thuần huyết, lại còn có Hầu Nhi Tửu được xưng là thánh dược thượng phẩm. Người phụ nữ mập mạp này lại chạy tới xin ăn, chẳng lẽ không nhận ra đây là thứ gì sao?
Thiếu nữ vỗ lên cái trán trắng mịn của mình, nói: "Ngươi hết thuốc chữa rồi."
Nàng khẽ vẫy tay, một màn mưa ánh sáng hiện ra, trên tay nàng liền xuất hiện một chiếc túi nhỏ vô cùng tinh xảo. Hiển nhiên, nó được luyện chế từ da của hung thú. Sợi dây vàng buộc chặt miệng túi được tháo ra, lập tức bên trong phát sáng, rồi sau đó một đống thức ăn ngon và một vò rượu thơm xuất hiện.
"Ồ, Túi Càn Khôn! Chiếc túi này hình như được chế tạo từ da hung thú thì phải, còn tốt hơn của ta nữa." Hùng Hài Tử không thèm để ý đến đống thức ăn kia, mà chỉ chằm ch��m nhìn vào chiếc túi nhỏ rực rỡ ấy.
"Cũng bởi vì ta tốt hơn ngươi nên mới lấy của ngươi đấy." Đôi mắt của thiếu nữ đảo một vòng, liếc nhìn nó.
"Ngươi muốn cướp của ta?" Hùng Hài Tử trợn tròn mắt, vội vàng che lại Túi Càn Khôn của mình. Bên trong chứa rất nhiều bảo bối, tuyệt đối không thể b�� cướp đi.
Đồng thời, nó chợt nhận ra điều kỳ lạ, tự nhiên lại có cảm giác như gặp được đồng loại. Bởi khi nhìn thấy Túi Càn Khôn của thiếu nữ, nó cũng nảy sinh ý định cướp lấy. Hai người không ngờ lại có tâm tư giống nhau đến vậy.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất là, nó cảm thấy ở gần người phụ nữ mập mạp này rất nguy hiểm, muốn "tiên hạ thủ vi cường". Nhưng đối phương có thể dễ dàng lên U Linh Thuyền, điều đó khiến nó có chút e dè.
Đây chính là lần đầu tiên Hùng Hài Tử không thể nhìn thấu một người, lòng đề phòng của nó càng trở nên mãnh liệt.
"Có phải là ngươi muốn cướp đồ của ta phải không?" Thiếu nữ áo đen cười hỏi, dáng người xinh đẹp khẽ run rẩy, thân thể trắng mịn tỏa ánh sáng lộng lẫy, như được ánh trăng mờ ảo bao phủ. Không thể nào biết được đây là sự thánh khiết hay vẻ lẳng lơ nữa.
"Nói lung tung, ta đời nào có ý cướp đồ của ngươi chứ?" Đôi mắt to tròn của Hùng Hài Tử chớp chớp, rõ ràng là đang chằm chằm nhìn vào Túi Càn Khôn của người ta mà còn chối cãi.
"Phải ngoan nhen, đừng có đánh chủ ý lên ta, nếu không ta sẽ cướp sạch của ngươi đó!" Thiếu nữ nở một nụ cười tươi rói, hàm răng trắng bóng, tuy xinh đẹp nhưng lại vô cùng ma mãnh. Đây rõ ràng là lời uy hiếp.
Lập tức Hùng Hài Tử trợn tròn mắt, nói: "Ngươi đang gây sự với ta đấy à? Muốn ta cướp đến vậy sao? Vậy thì cũng chẳng khách khí nữa!"
Nó hét lớn, tỏ vẻ vô cùng vui sướng. Thập đại Động Thiên đồng loạt xuất hiện, nối liền thành một vòng thần hoàn óng ánh, trực tiếp áp sát. Với khoảng cách gần như thế này, nó tin rằng đối phương khó mà tránh né được.
Nhưng toàn bộ thân thể thiếu nữ chợt biến mất, rồi sau đó hóa thành một màn mưa ánh sáng tan vào trong trời đêm, tựa như một làn gió nhẹ thổi qua. Trong quá trình đó, còn kèm theo một nụ cười khẽ.
Chuyện này khiến Thạch Hạo giật nảy mình. Chuyện này là sao vậy? Một thân thể có da có thịt đứng sờ sờ trước mắt mình, thế mà đột nhiên lại biến thành mưa ánh sáng, giống như đây chẳng phải là thực thể vậy.
Màn mưa ánh sáng rơi xuống, cách đó không xa bắt đầu tụ lại, lần nữa trở thành một thiếu nữ với thân thể hấp dẫn, kỳ ảo xuất trần, hoàn mỹ không tì vết, khiến người khác phải nghẹt thở.
Đây là một môn thần thông sao? Khiến người khác cảm thấy quái dị, tựa hồ đây chẳng phải là một thiếu nữ thật sự, mà là được tạo thành từ một hào quang linh tính.
Ngay cả Mao Cầu đang trốn sau lưng Thạch Hạo, ánh mắt cũng trở nên rực lửa, tràn đầy mê hoặc, nhất thời không hiểu gì cả.
"Thật là mạnh!" Hùng Hài Tử lẩm bẩm, có cảm giác như mình vừa đá phải cục đá lớn rồi.
"Chúng ta hay là cứ ngồi xuống uống một chén đi. Ngươi cũng nhìn ra ta không có ác ý gì cả, thật sự cũng chỉ là muốn kết một mối thiện duyên mà thôi." Thiếu nữ cười nói.
"Được, ta mời ngươi một ly rượu." Hùng Hài Tử vội vàng gật đầu, rồi nắm chặt lấy Túi Càn Khôn của mình, tránh cho đối phương đổi ý mà cướp lấy. Nó có cảm giác rằng khi đối phương hóa thành mưa ánh sáng thì rất khó mà đề phòng được.
"Thật là thịt của Thanh Loan, rất ngon nhen! Với thêm tay nghề của ngươi cũng rất cao siêu, mùi vị không tệ chút nào." Thiếu nữ khen ngợi, nàng cũng chẳng hề khách khí. Một bàn tay thon dài vươn ra, xé một miếng thịt Thanh Loan vàng ươm, rồi không ngừng xé nhỏ cho vào miệng, hai bàn tay chẳng hề để yên.
Đương nhiên, đôi tay nhỏ dính đầy dầu mỡ cũng không buông tha ly Hầu Nhi Tửu, uống cạn hết ly này đến ly khác, uống đến nỗi chẳng còn biết trời trăng mây gió là gì.
Những món ngon mà thiếu nữ lấy ra từ Túi Càn Khôn của mình, đặt lên bàn ngọc, tất cả đều không phải là vật tầm thường. Hoa quả đều là linh dược cực phẩm, mấy thứ đồ ăn khác cũng là những báu vật hiếm thấy.
"Một tên tham ăn!" Đây chính là định nghĩa Hùng Hài Tử đặt cho đối phương. Trên người nàng không ngờ lại mang theo nhiều đồ ăn ngon đến thế.
"Đang nói chính mình đấy hả?" Thiếu nữ cười nhẹ. Sau khi ăn một mạch thì cuối cùng cũng dừng tay, nàng nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, vuốt vuốt mái tóc, đôi mắt to tròn tràn đầy vui vẻ.
"Tuy ta rất thích ăn, thế nhưng đều là những thức ăn có sẵn ở xung quanh, chứ không giống ngươi mang theo một đống lớn thức ăn bên người, chẳng trách ngươi lại mập đến như thế." Hùng Hài Tử lên tiếng.
Thiếu nữ nghe thấy thế thì nụ cười hơi sững lại, sau đó lại cười nghiêng ngả, tựa hồ chẳng thèm quan tâm tới hình tượng của mình, thế nhưng vẫn toát lên vẻ siêu trần thoát tục, một loại thánh khiết và linh động khó tả. Nàng nói: "Bà mập này thích nhất là ăn. Ngay cả niềm đam mê này cũng không thỏa mãn được thì nhân sinh còn gì vui nữa chứ? Không nói gì khác, trước tiên chúng ta cứ ăn no nê một trận đã. Đã lâu rồi không có ăn nhiều đồ ngon như vậy."
"Hả, ngươi vẫn chưa no, lại ăn nhiều hơn cả ta nữa?" Hùng Hài Tử trợn tròn mắt. Một miếng thịt Thanh Loan thật to đang gác trên đống lửa cũng bị nàng ăn sạch sẽ.
"Không sao, nếu hết thì mình lại nướng." Thiếu nữ mỉm cười rất tươi, đôi mắt vô cùng linh động. Nàng thưởng thức miếng thịt nướng cuối cùng từ tay Thạch Hạo rồi ăn sạch sẽ.
Chuyện này khiến Hùng Hài Tử trợn trừng mắt. Đây cũng là lần đầu tiên nó thấy có người động tác còn nhanh hơn nó, cướp đi thức ăn ngay trước mặt mình.
Một bên thiếu nữ vẫn ngồi tận hưởng, còn Thạch Hạo thì tự động đứng dậy, lấy ra một thanh ngân đao, chém mạnh xuống, rồi cầm miếng thịt sinh linh thuần huyết đưa lên đống lửa.
"Trời ạ, ngươi vẫn còn ăn nữa sao? Thịt Thanh Loan của ta, Hầu Nhi Tửu của ta!" Hùng Hài Tử kêu réo không ngừng.
Mãi đến nửa đêm, biển xanh lặng sóng, trên mặt biển ánh trăng trải dài. Bởi vì có một chiếc U Linh Thuyền trôi nổi, nên những sinh linh khác không dám tới khu vực quanh đây, khiến nơi này vô cùng yên tĩnh, không bị quấy rầy.
Sau nửa đêm, cả hai vẫn còn ngồi ăn. Cuối cùng, Hùng Hài Tử không thể kiên trì được nữa, cái bụng nó căng tròn, chỉ cần mở miệng là hào quang chiếu ra ngoài, thật sự là không thể ăn thêm được nữa.
Con Thanh Loan dài đến mười mấy mét, được xưng là sinh linh thuần huyết, đương nhiên ẩn chứa rất nhiều thần năng. Hơn nửa con đã bị hai người tống hết vào bụng.
Không hiểu tại sao cái bụng bé tí vậy mà lại chứa được nhiều đến thế. Đây chính là sinh linh thuần huyết, nếu là những ngư���i khác, chỉ cần ăn một miếng thôi thì cả người đã sáng rực, bắt đầu vận công tiêu hóa rồi.
Chủ yếu là do cả hai người đều vô cùng mạnh mẽ, bọn họ còn mạnh mẽ hơn xa Thanh Loan. Cái gọi là bảo dược huyết nhục này đối với họ cũng chỉ là ngang tầm với bản thân mà thôi, chỉ đến thế là cùng.
Mặt khác, đây cũng không phải là một con Thanh Loan đã trưởng thành, tinh hoa thần tính ẩn chứa trong đó cũng khác xa rất nhiều.
Đương nhiên, nếu tin này truyền ra ngoại giới thì sẽ tạo nên một cơn chấn động. Ăn hơn nửa con Thanh Loan, quả thực quá kinh người, có thể xưng là "Vua Bao Tử".
Hùng Hài Tử phát hiện mình đã gặp phải một đối thủ đáng gờm. Đây là lần đầu tiên có người có thể ăn nhiều hơn nó, hơn nữa, lại là một thiếu nữ.
Mặt khác, cả hai cũng đã uống không ít Hầu Nhi Tửu, cả người dính đầy mùi rượu, được tẩm ướp trong hào quang thánh khiết.
Gần đây Thạch Hạo mới đột phá, cần phải ra sức củng cố cảnh giới. Mà dựa vào những thứ như rượu thần hay bảo dược huyết nhục này, thân thể hắn đã được gột rửa một phen, đạt được rất nhiều chỗ tốt.
Hùng Hài Tử đành bái phục chịu thua. Mao Cầu trốn ở phía sau nhưng cũng chiến đấu với thịt Thanh Loan đến căng cả bụng.
Thiếu nữ xoa xoa chiếc miệng nhỏ trơn bóng đầy dầu mỡ, chậm rãi xoay người rồi uống một ly rượu cuối cùng, nói: "Rốt cuộc cũng ăn no."
"Ngươi là chủng tộc nào thế, vì sao lại ăn nhiều như thế?" Hùng Hài Tử khiêm tốn thỉnh giáo. Bị người khác đánh bại ở mặt ăn uống khiến nó không cam lòng.
Thiếu nữ đứng dậy, tay nắm vòng eo thon nhỏ, dưới ánh trăng nàng vô cùng xuất trần. Trên mặt mang theo nụ cười, xinh đẹp động lòng người.
"Hỏi nhiều để làm gì? Ta đã nói rồi, hôm nay gặp nhau cũng coi là kết một cái thiện duyên. Hoang Vực sau này sẽ rất loạn, tương lai gặp lại thì chớ đứng về phía đối địch với ta."
Đôi mắt nàng chớp chớp, linh quang lấp lánh như chiếu rọi cả tương lai. Nàng nở nụ cười điềm đạm, hoàn toàn khác với khí chất vừa nãy, cả người nàng như được bao phủ bởi một tầng hào quang thần bí.
Trong lòng Hùng Hài Tử khẽ động. Nó cảm thấy đối phương không có chút ác ý nào, đây cũng xem như là một loại lôi kéo, hoặc cũng có thể trong lúc đi ngang qua nơi đây đã nhìn ra thiên tư bất phàm của nó.
Thạch Hạo kinh ngạc, chỉ là một thiếu nữ mà thôi, không ngờ có thể ăn nhiều hơn cả nó. Thật là một "bà mập" đáng sợ.
"Đừng lo lắng, mấy năm trước khi mà bằng tuổi ngươi, ta cũng không có ăn nhiều như thế này đâu." Thiếu nữ như nhìn thấu tâm tư của nó, cười trêu chọc.
Thạch Hạo luôn cảm thấy, "bà quỷ" này tuy nói rất êm tai thế nhưng toàn là ăn chùa của người khác không.
"Ta cũng không ăn chùa thức ăn của ngươi, tỷ tỷ dẫn ngươi đi trộm đồ." Thiếu nữ xoay người lại, y phục màu đen tung bay, cơ thể sáng lấp lánh như ngà voi, linh động và xuất trần.
"Trộm đồ của ai?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta đến khu vực này cũng là vì Côn Bằng, bất quá độ khó cũng quá lớn. Không bằng trước tiên tìm vài tên để trộm cắp một phen." Thiếu nữ lúc này trở nên nghiêm túc.
Điều này khiến Thạch Hạo chẳng biết nói gì. Đồng thời trong lòng hắn chấn động: Nàng... không phải là người của Hoang Vực sao?
Trong lòng vẫn còn rất chấn động, phải rất lâu sau Hùng Hài Tử mới khôi phục lại sự bình tĩnh. Sau đó, nó đề nghị đi cướp của những kẻ đến từ Thần Sơn, trộm đồ từ hậu nhân của Hải Thần, rồi còn có thiếu niên của bộ tộc Hỏa Viêm Ngư.
"Đều là những mục tiêu rất hợp lý." Nàng gật đầu, biểu thị sự đồng ý.
"Vậy thì xuất phát thôi, trộm sạch toàn bộ." Hùng Hài Tử hưng phấn. Quật ngã đối thủ, cướp sạch tất cả, đây chính là việc làm nó ưu thích nhất.
"Ngươi cũng đang muốn lôi ta vào cuộc đại chiến trực diện giữa ngươi và bọn hắn đấy chứ?" Thiếu nữ lườm nó một cái, nói: "Nơi đây tu vi bị áp chế tới Hóa Linh Cảnh, mấy tên kia cũng chẳng có kẻ nào là tầm thường cả. Ví như Hải Thần tái sinh, Chim Thần Thái Cổ tái sinh, Ma Thần phục sinh. Nếu cứ xông thẳng tới quyết đấu thì cũng chẳng hay ho cho lắm."
"Thế ngươi muốn thế nào đây?" Thạch Hạo hỏi.
"Đương nhiên là đi đánh lén, quật ngã bọn chúng một cách tàn nhẫn từ phía sau!" Thiếu nữ vung mạnh nắm đấm nhỏ của mình lên, còn vẻ mặt thì lại vô cùng thánh khiết, được ánh sáng trắng bóng bao phủ, dáng vẻ vô cùng siêu trần thoát tục.
Thạch Hạo thở dài: "Sao lại gặp phải đối thủ như thế này chứ?" Nó mở miệng, nói: "Ngươi ăn nhiều cho nên mới mập như thế, hại chết người khác mà sắc mặt chả thay đổi tí nào. Thật ra ngươi tới từ đâu vậy?"
"Đang ghen tị hả, hay là đang khích lệ?" Thiếu nữ đưa tay đặt lên chiếc eo nhỏ của mình, cũng chẳng thèm để ý nữa, đôi mắt lấp lánh ánh hào quang.
"Ta chẳng còn gì để nói nữa." Thạch Hạo nói.
"Tốt lắm, thế thì chúng ta đi Thánh Chiến, bắt đầu cướp bóc!" Thiếu nữ múa múa nắm đấm nói.
Bản dịch này, với tất cả sự chăm chút, chỉ được phép xuất hiện tại truyen.free.