[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1877: Giới hải.
Con thuyền cổ màu đen khổng lồ trôi dập dềnh trên sóng biển bao la, đôi khi bị những đợt sóng lớn hất lên tận trời xanh nhưng vẫn không hề suy suyển.
Nên biết, đây chính là Giới Hải, nơi ngay cả Chân Tiên cũng khó lòng vượt qua một cách thuận lợi. Thạch Hạo đã tận mắt chứng kiến không ít sinh linh Bất Hủ bỏ mạng nơi biển sâu, không thể vượt qua nổi.
Mỗi một bọt nước đều như ẩn chứa một thế giới cổ xưa hoang tàn!
Con thuyền cổ màu đen ấy có thể lướt ngang trên biển mà không hề hấn gì, quả nhiên phi phàm.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là, Thạch Hạo nhìn thấy nó vô cùng quen thuộc!
Cự thuyền dữ tợn mang đến cảm giác đè ép nặng nề, màu đen rợn người, lập tức khiến hắn bừng tỉnh. Thứ này quá giống với con thuyền cổ màu đen nhuốm máu mà hắn đã nhìn thấy trong hư không trước kia.
"Giống nhau như đúc, chẳng lẽ cùng một nguồn gốc sao?" Thạch Hạo nghi hoặc.
Vượt qua hư không, điều đáng sợ nhất chính là nhìn thấy con thuyền cổ màu đen nhuốm máu, cung điện hỗn loạn... lẽ nào lại không phải chỉ có một chiếc thuyền cổ? Thạch Hạo ngây người, trong lòng đại loạn.
Chiếc thuyền kia vô cùng đặc thù, hẳn là chỉ có một chiếc thuyền cổ màu đen nhuốm máu đặc biệt trôi dạt vô định trong hư không.
Thế nhưng, giờ đây lại có thêm một chiếc thuyền với hình dáng tương tự đang vượt qua Giới Hải.
"Cũng chẳng phải chỉ có một chiếc!" Thạch Hạo kinh hãi, bởi vì khi hắn mở Thiên Nhãn Chí Tôn, lại bắt gặp thêm một chiếc thuyền hoang tàn khác, đang dập dềnh trôi nổi giữa vùng biển xa xăm hơn.
Chiếc thuyền ấy rất lớn, tựa như thiên thể, đáng tiếc nó đã bị hủy diệt. Thi thoảng có thể trông thấy, trên chiếc thuyền đó chất đầy thi hài, là di thể của những cường giả Chí Tôn.
Tại sao lại như thế? Thạch Hạo nhíu mày.
Rất nhanh, hắn nghĩ tới một chuyện.
"Có sinh linh sống sót trở về từ biển!"
Thạch Hạo ý thức được, ngoại trừ chủ Cấm Khu ra thì còn có sinh linh khác sống sót trở về, chiếc thuyền cổ màu đen nhuốm máu trong hư không kia rất có thể chính là 'xe kéo' của nó.
Niên đại nào, sinh linh ra sao? Không thể biết được!
Trong sóng biển chập trùng và qua nhiều năm như vậy, Thạch Hạo đã tận mắt chứng kiến một vài sinh linh diệt vong trong biển.
Cẩn thận đếm nhẩm thì số sinh linh sống sót không nhiều, khó có thể vượt biển, tuyệt đại đa số đều là thi hài, chủng tộc khác biệt, có hình người và cũng có những sinh vật mà hắn chưa từng nghe thấy qua.
Ví như sinh vật hắn vừa thấy kia, đầu sư tử vàng uy nghiêm như đế vương th��ng trị thiên hạ, thân thể lại là rồng, còn chân thì dài như nhện.
"Hả?" Nửa năm sau, Thạch Hạo lại có phát hiện mới, hắn nhìn thấy một ngôi mộ lớn đang bồng bềnh ẩn hiện giữa biển khơi.
Sao lại thế? Thạch Hạo hoàn toàn kinh hãi, ngôi mộ cổ kia rất quen mắt, nó bồng bềnh từ từ trôi dạt tới nơi đây.
Điều khiển ngôi mộ lớn vượt Giới Hải, là muốn đặt chân lên bờ bên này sao!?
Rõ ràng, tốc độ của ngôi mộ lớn kia nhanh hơn những sinh linh khác, có thể tiếp cận bờ bên này sớm hơn cũng không biết chừng.
"Rất giống với Mộ Tiên trên Đảo Ác Ma ở Ba Ngàn Châu?" Thạch Hạo ngây người.
Hắn quan sát thật kỹ và vững tin mình không có nhìn lầm, ngoại trừ không có tổ phụ cùng A Man ra thì hoàn toàn giống nhau như đúc.
Nên biết, hắn đã đi qua đó không chỉ một lần nên có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Mộ Tiên, dấu ấn in hằn sâu trong não hải, giờ đây lại có thể thấy ở trong Giới Hải.
"Lẽ nào Mộ Tiên ấy, hình thái của nó lại đại diện cho một sinh linh, hoặc là biểu tượng của một chủng tộc nào đó?"
Thạch Hạo nhíu mày, hắn nghĩ tới khả năng này.
Tiếp đó, hắn quay về phía đại dương mênh mông và nhìn thấy một sinh vật khổng lồ hình người đang đứng sừng sững bất động trên một hòn đảo, thứ này đại diện cho điều gì.
Hắn lại quay nhìn về một phía khác, có sinh linh vô thượng đang cầm một chiếc đèn lồng qua lại giữa biển, là biểu tượng cho vị cường giả nào đây?
Quan sát hơn mười năm, Thạch Hạo cũng đang tiếp nhận sự rèn luyện của sức mạnh Giới Hải.
Bởi vì, bên trong vùng biển này có những gợn sóng vô hình lan tỏa, người bình thường không sao trông thấy được, nhưng người có cảnh giới như Thạch Hạo thì có thể cảm nhận, tựa như thần quang đang càn quét tới vậy.
Tuy rằng hắn đang ngồi xếp bằng và không hề có chút động tác nào, chỉ dõi mắt nhìn vào đại dương nhưng thực ra là đang chống lại những thứ này, thừa nhận lấy áp lực to lớn.
Ngồi xếp bằng trong thời gian dài nơi này mà vẫn có thể sống sót thì đã xem như là một loại mài giũa rồi!
Thạch Hạo nhìn thấy Giới Hải khiến tâm thần hắn bị xung kích, chẳng lẽ có một vài kẻ đang tính toán vượt biển tới đây?
Đúng rồi, hắn chợt tỉnh ngộ, đây là Giới Hải, ngay cả cái tên của nó cũng đã ẩn chứa chân nghĩa rồi, hẳn là phải như vậy mới đúng!
Từng kỷ nguyên trôi qua, những sinh linh vô thượng không thuộc cùng một thời đại, chứng kiến dòng sông dài năm tháng, sớm muộn gì cũng sẽ hiện thân và đối đầu trong một trận chiến!
Chỉ là, ai có thể qua đây được hay không mà thôi?
Mà năm xưa vì sao bọn họ lại tiến vào trong biển này, đổ xô nhau tới đây, biết rõ sẽ thập tử nhất sinh mà vẫn lao vào, rốt cuộc họ muốn đạt được điều gì?
Từ xưa tới nay, có cường giả Tiên đạo muốn đi vào và giờ đây lại có sinh linh muốn vượt biển lại đây!
Thạch Hạo cứ thế im lặng ngồi xếp bằng quan sát biển rộng, nhìn chăm chú sóng biển và đảo mắt đã được ba mươi năm, trong lúc này hắn đã tận mắt chứng kiến, không ít sinh linh vượt biển đã bỏ mạng nơi đây.
Hắn nhìn thấy sự ra đi của cường giả Bất Hủ, khi tiến vào biển rộng này thì chẳng khác gì phàm nhân, không cách nào bay lượn được.
Thạch Hạo chú ý tới, Mộ Tiên vẫn không bị đánh chìm mà cứ từ từ bồng bềnh trôi đến.
Hắn vô cùng ngờ vực, Giới Hải này mênh mông cỡ nào chứ, đã nhiều năm trôi qua rồi mà một ít sinh linh còn sống kia vẫn cách bờ quá xa xôi.
"Có những khoảng cách tựa như từ cổ giới này đến cổ giới khác, cũng có những khoảng cách kéo dài cả một hai kỷ nguyên..." Thạch Hạo khẽ nói.
Biển rộng vô lượng, sóng nổi chập trùng thế nhưng đều bị bờ đê ngăn cách, vùng biển này không cách nào vượt qua được.
Ba mươi năm qua đi, Thạch Hạo đã tiến thêm một bước nữa, đang hấp thu 'hơi nước' trong biển, dùng nó bao bọc bản thân để gột rửa, lấy phương pháp này để tu đạo.
Quả nhiên hữu hiệu thế nhưng lại rất tàn khốc.
Thạch Hạo đã biết, vì sao những Bất Hủ, Chân Tiên trong quá trình vượt biển thì bất cứ lúc nào cũng sẽ bỏ mạng.
Thứ hắn trải qua cũng chỉ là 'hơi nước' mà đã mấy lần thiếu chút nữa bỏ mạng, nó làm tan rã hình thể, luyện hóa nguyên thần, muốn dung luyện hình thể và thần hồn vào trong đạo tắc thiên địa này.
Giới Hải quả nhiên không tầm thường!
Nó làm tan rã hình thể cùng thần hồn của sinh linh, hóa bọn họ thành quy tắc, tinh khí, khiến bọn họ chết không có chỗ chôn.
Thạch Hạo thở dài một cái, đã mấy lần bản thân hắn thiếu chút nữa đã hủy diệt thế nhưng đều gắng gượng vượt qua, hắn ý thức được Giới Hải này đáng sợ tới cỡ nào, quả thực đây chính là nơi tốt nhất để rèn giũa thân thể vô địch.
Tiền đề là, phải sống sót, đừng để chôn mình ở đây.
Thạch Hạo đứng dậy, ba mươi năm trôi qua hắn muốn đi xem đám Mục Thanh, Thiên Giác ra sao rồi.
Đã ba mươi năm, bản thân hắn cũng có thu hoạch không hề nhỏ, ít nhất thân thể đã vững chắc như tiên kim, nguyên thần càng ngày càng sáng trong tựa bất hủ, là do sự gột rửa tạo thành.
Đạo hạnh chưa thay đổi, vẫn chưa thể phá cảnh thành Tiên!
Việc này làm cho Thạch Hạo tiếc nuối thở dài, thế nhưng rất nhanh trở nên thoải mái, hắn mới bao nhiêu tuổi, tu đạo được bao nhiêu năm chứ? Nói tóm lại, thời gian vẫn còn quá ít.
Giữa Cửu Thiên Thập Địa này, chưa bao giờ có sinh linh nào trong vòng trăm năm trở thành Chí Tôn, vậy thì càng không thể có Chân Tiên nào trẻ tuổi hơn được.
Vực sâu Lôi Điện, sấm vang chớp giật, rồng ngâm hổ gầm, quả nhiên phi phàm.
Thạch Hạo ngẩn người khi đứng nơi đây, bên trong biển sấm kia có mấy con chân long đang bay lượn chém giết lẫn nhau đầy khốc liệt.
Hắn yên lặng nhìn, ba con lôi linh đang chiến đấu với Xích Long.
Việc này khiến hắn khá là giật mình, lôi linh đã tiến hóa vô cùng mạnh mẽ, mang hình dáng của long, trông vô cùng to lớn.
"Không đúng, chỉ là biến ảo ra mà thôi, cũng không phải là chân thân." Thạch Hạo lẩm bẩm, nếu như lôi linh to lớn như vậy thì sẽ khủng khiếp tới mức nào chứ?
Thứ này chỉ to bằng cánh tay mà đã mạnh mẽ phi thường rồi!
Quả nhiên, vèo vèo vèo, nó lao vút tới gần Thạch Hạo, ba con lôi linh hóa ra bản thể dài hơn một thước, toàn thân lấp lánh hàn quang xuất hiện cạnh Thạch Hạo.
"Ba bọn mày đã đạt được chỗ tốt không hề nhỏ hơn." Thạch Hạo cảm thán, chỉ ba mươi năm mà lôi linh đã lớn thêm một khoảng, quả nhiên đã đạt được tạo hóa.
"Nếu liều mạng chém giết, ta một tay cũng có thể bóp chết chúng nó!" Xích Long nói.
"Cảnh giới của ngươi cao hơn chúng thì tất nhiên sẽ làm được rồi." Thạch Hạo gõ đầu hắn một cái.
"Sau này còn có thể mạnh mẽ hơn nữa, hai năm trước, ba con lôi linh này đã nuốt gọn cả một tòa lôi tr�� đó." Mục Thanh lên tiếng đầy ước ao, ở đây ai đã đạt được chỗ tốt nhiều nhất? Đương nhiên là lôi linh rồi!
Tòa lôi trì kia đã được lượm từ gần đó, cũng không biết được lưu lại từ thời đại nào, mà cũng chẳng phải là những tia chớp đang bồng bềnh nơi kia.
Dưới đáy Vực sâu Lôi Điện, thi thoảng sẽ phát hiện ra lôi kiếp dịch ở những chỗ trũng.
Chúng nuốt lấy lôi điện và còn ăn cả lôi trì!
Sau khi nếm trải được vị ngọt, chúng còn tiến công sang những lôi trì khác. Có một số lôi trì vô cùng bất phàm, mang theo tiên khí cùng với mưa ánh sáng thành tiên tung tóe, chỉ tùy ý ra tay đã tạo nên tai nạn to lớn rồi!
Lần đó, mọi người bắt giữ lấy một tòa lôi trì, thế nhưng tiên khí lan tỏa và thiếu chút nữa đã diệt sạch toàn quân.
Cách đó không xa, con hồ điệp đập đôi cánh vàng, lôi điện mênh mông, cảnh tượng kinh người!
Sức chiến đấu hiện tại của con bướm này rất kinh người, mặc dù nhìn thì trông xinh đẹp và yếu ớt thế nhưng lúc đập cánh sẽ tựa như bẻ cành khô, trải qua sự gột rửa của Vực sâu Lôi Điện thì càng ngày càng khủng khiếp.
Một bên khác, Thiên Giác nghĩ ngồi xếp bằng ngay ngắn, thôn thổ Lôi Kiếp dịch, tắm mình trong biển sét. Hắn đang ngộ đạo, mặc cho lôi điện giáng xuống thân thể.
Rất nhiều ánh điện và Lôi Kiếp dịch đã bị hắn hấp thu.
Tình huống gì thế này? Thạch Hạo kinh ngạc.
"Giống như ta vậy đó, sinh ra vốn đã kém cỏi, thế nhưng giờ đây đã được bù đắp!" Xích Long nói.
Đời sau của Thập Hung, như Thiên Giác nghĩ, Xích Long... Năm xưa thiếu chút nữa đã không thể nào ấp nở ra mà chết trong túi trứng, bởi vì khi còn trong đó đã bị làm hại rồi.
Có thể nói, bọn họ vẫn tính là may mắn, đã được bậc cha chú dùng pháp lực to lớn bổ sung tinh nguyên nên mới còn sống và thuận lợi xuất thế.
Hiện giờ, ở ngay nơi này bọn họ đã tìm được cơ hội để bổ sung bản nguyên vốn có của mình.
Lôi hải này rất đặc thù, có khí tức hủy diệt và hung hãn thế nhưng bên trong lại ẩn chứa khí thái sơ có thể chữa trị toàn bộ thương thế bẩm sinh của bọn họ.
Một bên khác, Tào Vũ Sinh lúc ngây ngốc, lúc điên cuồng, hắn ngồi giữa Vực sâu Lôi Điện, tay cầm một mảnh vỡ nát của lôi trì.
Đó là thứ ở dưới đáy của lôi trì và bị hắn nắm chặt trong tay nghiên cứu, ánh mắt khi thì điên cuồng lúc thì ngây dại, tâm tình chập trùng kịch liệt.
"Lôi trì này trời sinh ẩn chứa trận pháp, quả thật ta rất muốn nhìn thấu toàn bộ, e rằng sẽ tìm được bí mật sinh tử, áo nghĩa trường sinh!" Hắn kỳ dị hét lớn.
Thạch Hạo kinh ngạc, đó là mảnh vỡ còn sót lại khi lôi linh ăn lôi trì, hắn cũng lại gần xem xét thì quả nhiên có hoa văn đại đạo, là phù văn trận pháp trời sinh.
"Sinh khí tập hợp lại và nằm giữa sự hủy diệt trong lôi kiếp thì sẽ rèn luyện ra áo nghĩa sinh tử, tích tụ tinh hoa và hình thành nên Lôi Kiếp dịch." Tào Vũ Sinh lầm bầm.
Thạch Hạo tiến vào Vực sâu Lôi Điện, dùng hành động thực tế để trải nghiệm. Cuối cùng, hắn đón nhận sự sát phạt của tia chớp, tắm mình trong vô tận ánh chớp và đoạt lấy một tòa lôi trì.
Đây cũng là tu hành, tuy rằng đau khổ thế nhưng chỗ tốt rất nhiều, hắn đang luyện thể!
Sau cùng, Thạch Hạo uống một ít Lôi Kiếp dịch, rồi đưa lôi trì cho ba con lôi linh kia, tiếp đó một mình rời đi tu hành.
Mọi bản quyền dịch thuật của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.