Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1876: Thế giới bờ đê.

Các ngươi lùi lại, đừng bước qua đó. Thạch Hạo nói, thần sắc vô cùng nghiêm nghị.

Hắn vô cùng lo lắng, liệu nơi đây sẽ xuất hiện sinh vật sống, giả như có sinh linh bất hủ bò qua bên kia bờ đê thì cũng không phải là không thể.

"Phía bên kia là Tiên Giới hay Dị Giới, lẽ nào nó nối liền với một thế giới cực kỳ thần bí và cường đại?" Xích Long khẽ nói, trong lòng vô cùng kiêng kị.

Vừa mới tới nơi này, bọn họ đã thấy được di hài của một Chân Tiên, thi thể ấy hết sức tàn tạ, đầy rẫy vết thương tựa như vết cào cấu, những lỗ thủng do quyền kình tạo thành...

Ngoài ra, còn có những vết cháy đen do sét đánh cùng với một luồng khí tức vô danh.

Hắn đã trải qua những gì?

"Vì sao ta lại cảm thấy hắn chỉ vừa mới chết khoảng hơn mười năm, chứ không phải những bộ thi hài đã tồn tại hàng vạn năm?" Thiên Giác Nghĩ thầm nghĩ.

Thạch Hạo gật đầu, chính vì như vậy nên mới càng cẩn trọng dặn mọi người rút lui.

Tất cả mọi người trở nên nghiêm nghị, vừa lùi lại vừa đánh giá hoàn cảnh nơi đây. Bờ đê kia quá đỗi kinh người, tựa như một dòng lũ bằng sắt thép chắn ngang, đè ép lòng người đến cực độ.

Ở khu vực này, có rất nhiều những xác tinh tú khổng lồ nằm rải rác.

Một mình Thạch Hạo tiến bước về phía trước, quan sát thật kỹ cảnh tượng xung quanh, kiểm tra những điều bất thường.

Cũng may, chung quy lại vẫn không thấy sinh vật nào còn sống.

Ở đây, hắn cảm nhận được sức mạnh đại đạo, có các loại quy tắc đáng sợ vượt qua Cửu Thiên Thập Địa, có một ít quy tắc vô cùng kinh người mà chưa từng thấy qua.

Nơi này có những tầng sóng gợn thần bí, người bình thường căn bản không thể cảm nhận được, chỉ có sinh linh có cảnh giới như Thạch Hạo thì mới có thể nắm bắt được.

Đó là vô hình, trong mắt hắn tựa như từng vệt ánh sáng từ bờ đê bên kia truyền qua và hóa thành gợn sóng.

"Vô số quy tắc, vô tận đại đạo, quả nhiên là một địa phương vô cùng khiếp sợ lòng người. Để ngộ đạo rèn luyện thì không có nơi nào tốt hơn chỗ này!" Thạch Hạo lên tiếng.

Thế nhưng hắn biết, loại gợn sóng kia, loại ánh sáng đó không thích hợp với những người khác, bọn họ không thấy được chỉ vì cảnh giới còn quá thấp.

"Trận pháp năm xưa?" Thạch Hạo tìm kiếm.

Ngày xưa, mặc dù hắn cùng Tam Tạng, Thần Minh có thể đi qua đây cũng là nhờ vào một đồ án đơn sơ tựa như tùy tiện vẽ ra.

"Vẫn còn, thế nhưng không cách nào mượn nó để rời đi được. Nó quá mơ hồ, vả lại điểm cuối kia hiện tại không thể lại gần."

Bên này bờ đê có từng làn khói xám lan tỏa, càng lúc càng sâu thẳm, Thạch Hạo cảm nhận được khí tức nguy hiểm của nơi đây.

"Đại huynh, bên kia bờ đê là thứ gì, bọn đệ có thể qua đó xem thử không?" Chu Lâm hỏi.

Những người khác cũng vô cùng khát vọng, ngập tràn mong đợi.

Thạch Hạo lắc đầu, nói rõ cho bọn họ biết, đừng nói là bọn họ mà ngay chính hắn hiện tại cũng không thể đi qua bên kia bờ đê.

Đương nhiên, lát nữa hắn sẽ thử dò xét xem sao, dù sao thì hắn đã mạnh mẽ hơn ngày xưa rất nhiều, thế nhưng không thể dẫn theo bọn họ.

"Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi tu luyện mài giũa bản thân, con đường rèn luyện mà các ngươi có thể chạm tới đã bắt đầu!" Thạch Hạo lên tiếng.

Hắn chỉ về một khu cồn cát đằng sau, bảo bọn họ tiến tới khu vực đó.

Một khu sa mạc đầy u tịch.

Đã nhiều năm như vậy mà bên trên khu sa mạc vẫn chỉ có một ít vết chân mờ nhạt in hằn trên cát mịn, không còn thứ gì khác.

Một dãy vết chân mơ h��� hiện ra như một con đường mờ ảo rất khó thấy rõ, thế nhưng có thể xác định được là do sinh vật hình người lưu lại.

Ầm!

Khi Thiên Giác Nghĩ định cất bước lên trên khu cát này thì ánh chớp đỏ máu hiển hiện, lôi đình mãnh liệt ập tới.

Rầm!

Thiên Giác Nghĩ rung lên bần bật, toàn thân bị cháy đen, đồng thời lảo đảo lùi lại.

Quá đỗi đáng sợ, nơi đây ẩn chứa sức mạnh thần bí.

Cũng trong lúc đó, sương máu bốc lên, một luồng khí tức vô danh bùng phát.

"Cầm theo cành liễu này!" Thạch Hạo lên tiếng.

Một cành liễu óng ánh hiện trong tay hắn, đây là thứ mà hắn có được trong khu vực này, là do Liễu Thần lưu lại. Năm đó hắn từng dùng cành này để bảo vệ bản thân.

"Đây là con đường rèn luyện, còn cần phải dùng cành cây thần thụ này để bảo vệ làm gì chứ?" Mấy người ngạc nhiên hỏi.

"Con đường này không phải người bình thường là có thể đi được, chỉ có Chân Tiên Bất Hủ thì mới có thể bước qua. Vả lại, vô số năm tháng trôi qua, không biết bao nhiêu kỷ nguyên tới nay cũng chỉ có một người mới có thể lưu lại dấu chân nơi ấy." Thạch Hạo nói rồi chỉ về những vết chân mờ nhạt đó.

Thạch Hạo lấy ra cành cây của Liễu Thần, rồi tự mình dẫn nhóm người này đi tới vực sâu lôi điện đó.

Quả nhiên, trên đường đi bọn họ vô cùng chấn động. Bên trên khu cát này không cách nào lưu lại dấu chân, mặc cho bọn họ có thi pháp thế nào cũng không hề có chút hiệu quả.

"Không cần thử, từ trước tới nay cũng không biết đã có bao nhiêu sinh linh tới đây, mạnh như chủ Cấm Khu, còn có cả Tiên Vương, thế nhưng không ai có thể lưu lại dấu chân cả!" Thạch Hạo nói.

Việc này khiến đám người ngây dại, chấn động sâu sắc.

"Có nhìn thấy những vết chân mờ nhạt theo hàng theo lối kia không? Từ cổ chí kim, tất cả mọi người đều dọc theo dấu chân đó để đi tìm manh mối."

Sở dĩ phát hiện bờ đê, có Chân Tiên Bất Hủ đi tới và bỏ mạng ở nơi này, tất cả cũng bởi vì truy tìm dấu chân này.

Đám người Kim Giác Nghĩ, Tào Vũ Sinh, Thạch Chung đều sợ hãi, kinh ngạc tới ngây dại.

"Năm xưa ta cũng đã bắt đầu cất bước ở vực sâu lôi điện kia, hiện tại các ngươi cũng bắt đầu từ nơi này đi." Thạch Hạo nói.

Ven đường đã gặp phải những hiểm nguy, có khí tức vô danh ngập tràn, có sương máu bốc lên, có ánh chớp đánh giết, thế nhưng đều hữu kinh vô hiểm, bọn họ cuối cùng cũng tới gần vực sâu lôi điện.

"Cầm thật cẩn thận cành cây này, các ngươi chớ có phân tán quá xa, thời khắc quan trọng thì nó có thể bảo vệ các ngươi đó." Thạch Hạo căn dặn.

Tới gần vực sâu lôi điện thì đám người đều chấn kinh, đây là một biển sâu được tạo thành từ sấm chớp, nơi đó có từng tòa lôi trì lơ lửng.

Có lôi trì kèm theo tiên khí, có tiên quang lưu chuyển, quá đỗi kinh người.

Thạch Hạo không hề rời đi mà ngồi xếp bằng xuống để hộ đạo cho bọn họ, trước tiên nên bảo vệ bọn họ một khoảng thời gian vì sợ gặp phải sự cố.

Suốt ba năm trời hắn không hề rời đi, trong thời gian này hắn cũng tự mình thâm nhập vào đó để độ kiếp, tiến hành gột rửa bản thân.

Đương nhiên, mỗi khi hắn tiến vào thì những người khác sẽ tránh lui, nếu không chắc chắn sẽ bị liên l��y, khó có thể sống sót.

Tất cả mọi người đều chấn kinh, bên trong sấm chớp này ẩn chứa hàng loạt pháp tắc đại đạo tựa như là nguồn gốc của thiên kiếp, ẩn chứa pháp tắc và đại đạo thần bí.

Thạch Hạo lặng lẽ quan sát, ngồi đây bảo vệ.

Lôi Linh thức tỉnh, tựa như cá gặp nước, rồng về biển lớn, quá thích hợp cho bọn chúng. Ba con Lôi Linh rít gào nhảy vào trong, tham lam hút lấy ánh chớp.

Ba năm thời gian, chúng không ngừng chìm đắm trong tiến hóa!

Năm thứ tư, Thạch Hạo rời đi, một thân một mình đi tới thế giới của bờ đê.

Không có cành cây của Liễu Thần, ở đây hắn rơi vào trạng thái ngàn cân treo sợi tóc. Dọc theo con đường này đã lưu lại quá nhiều máu tươi, thân thể gần như nổ tung, gặp phải đại kiếp.

Thạch Hạo chấn động trong lòng, quả nhiên con đường này chỉ dành cho những cường giả từ Chân Tiên, Bất Hủ trở lên mới có thể đặt chân. Hắn mạnh mẽ là vậy nhưng cũng bị trọng thương.

Nhưng, hắn cố gắng kiên trì tiến lại gần bờ đê.

Hơn nữa, trên đường đi này hắn không ngừng điều chỉnh, lúc leo lên bờ đê thì thương thế cũng đã khỏi hẳn.

"Ta muốn nhìn cho thấu, rốt cuộc phía bên kia bờ đê là gì!"

Thạch Hạo leo lên bờ đê, đứng trên đó và phóng mắt nhìn về nơi xa!

Vô tận sương mù, không cách nào thấy điểm cuối, không cách nào thấy bến bờ, như thể không cách nào nắm bắt được điều gì.

Ngoài ra còn có những gợn sóng, chỉ ở cảnh giới này thì mới có thể thấy được ánh sáng, chúng khuếch tán tới đây và quấy nhiễu hắn.

Đó là gợn sóng của đại đạo, đó là ánh sáng của quy tắc, sinh linh bình thường không cách nào nhìn thấy được, đó cũng chỉ là sự dao động tự nhiên từ bên kia bờ đê truyền tới mà thôi.

"Ta muốn nhìn rõ, Thiên Nhãn Chí Tôn, nhìn xuyên hư vô!" Thạch Hạo gầm nhẹ.

Hắn ngồi xếp bằng bên trên bờ đê và dùng hết khả năng, dùng hết đạo hạnh cả đời, hai mắt trở nên thâm thúy đồng thời tỏa ra sương tiên, tiếp đó có hào quang Tiên Đạo lưu chuyển.

Đây chính là sức mạnh cực hạn mà hắn có thể sử dụng tới, vả lại còn ẩn chứa ý vị Tiên Đạo!

Hắn đã nhìn thấy rồi, và điều đó đã khiến Thạch Hạo chấn động!

Sóng lớn chập trùng, thần hải vô biên!

Phía sau bờ đê lại là một vùng biển lớn, là một vùng biển khó mà tin được.

Bên trong sóng cuộn chập trùng là từng cổ giới tàn tạ chìm nổi, ẩn hiện giữa bọt nước, có phá diệt, có khô cạn, có trở thành bọt biển.

"Làm sao có khả năng chứ!?" Thạch Hạo cảm thấy khó mà tin được.

Biển rộng vô biên vô hạn, hiện tại xem như ôn hòa yên tĩnh, chỉ có những đợt sóng lớn đang cuộn trào, thế nhưng mỗi một lần như vậy đều có rất nhiều cổ giới tàn tạ đang huyễn diệt.

Sóng biển, bọt nước này đều do chúng tạo thành ư? Bao hàm cả pháp giới.

Ầm!

Đột nhiên, sóng lớn tận trời, Thạch Hạo nhìn thấy được những thế giới càng to lớn hơn hiện lên bên trong bọt nước, ẩn hiện bên trong sóng lớn ngập trời đó.

"Giới Hải ư?!" Hắn chấn động.

Lúc này, hắn cảm nhận được cổ giới có điều gì đó lạ lùng, khí tức khác biệt, vượt qua dòng sông thời gian mà phả vào mặt hắn.

Bọt nước khác biệt, những cổ giới tàn tạ khác biệt kia, khí tức ẩn chứa khác biệt, đại đạo diễn hóa cũng khác biệt.

"Cứu ta!"

Cách đó không xa bên trong sóng biển có một sinh linh máu me đầy người, suy yếu đến cực độ, giãy giụa trong biển lớn và cố gắng lại gần bờ đê.

Trên người nàng có tiên khí, có sức mạnh Bất Hủ, thế nhưng từng gợn sóng biển đập vào thì miệng mũi tràn ra máu tươi và dần dần chìm vào trong biển lớn, biến mất không còn tăm hơi.

Nàng đã tiếp cận được bờ đê, thế nhưng lại không thể chạm tới.

Thần hồn của Thạch Hạo run lên, nơi này quá thần bí và cũng quá khủng khiếp, không ngờ lại có thể nhìn thấy một sinh linh còn sống, là sinh vật của kỷ nguyên nào đây?

Trong vòng mười năm sau đó, Thạch Hạo yên lặng quan sát.

Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều lần hai mắt của hắn ứa máu, không thể không nhắm lại.

Thế nhưng, mỗi lần qua đi thì thời gian kiên trì của hắn lại càng lâu hơn, nhìn càng xa hơn.

Mười năm sau, tầm quan sát của hắn càng xa hơn nữa.

"Trong biển có đảo!"

Hắn nhìn thấy, bên trong vùng biển kia có các hòn đảo nằm rải rác ở tít nơi xa, có sinh linh đang đứng bên trên và thiêu đốt chân thân của mình để xua tan sương mù đầy đáng sợ.

Hắn nhìn thấy chỗ xa hơn nữa, có sinh linh đang vượt biển, vết thương chằng chịt, uể oải, gần như bỏ mạng.

Đương nhiên, hắn cũng thấy được sinh linh vô cùng mạnh mẽ, không hề bị hao tổn gì!

Hắn nhìn thấy được một người đàn ông tay cầm một chiếc đèn lồng, từ bên trong sương mù tăm tối nơi biển khơi, từ từ chậm rãi đi tới đây, như muốn quay trở về.

Ngoài ra, hắn còn thấy bên trên một vài hòn đảo có những sinh linh bất động, tất cả đều đứng sừng sững, chẳng hề nhúc nhích.

"Cổ thuyền... màu đen?"

Ngoài ra, Thạch Hạo còn thấy được một chiếc thuyền cổ đen kịt như mực, có người đang dựa vào nó để vượt biển!

Dịch phẩm này, toàn bộ bản quyền, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free