[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1589: Cô tổ.
Cô Dịch bái đầu chạm đất, nghiêm túc và trịnh trọng vô cùng, hết sức kính nể.
Là Cô của năm xưa ư?
Thạch Hạo biến sắc. Hắn đứng đó, cố gắng cảm ứng nhưng không hề phát hiện ra bất kỳ khí thế mênh mông nào.
Cửa đá xù xì không chút thần lực, chẳng có đạo tắc, đơn giản bình thường, nơi đây hết sức phổ thông.
Thế nhưng, đúng lúc này, cánh cửa đá chợt rung động, bị một nguồn sức mạnh vô hình đẩy ra. Cảnh tượng bên trong đầy đơn sơ, chỉ có một chiếc giường đá và một ông lão đang ngồi xếp bằng.
Cổ tổ Cô tộc?!
Đây là một ông lão có vóc người rất cao, dù ngồi xếp bằng nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ, eo lưng thẳng tắp, mái tóc vàng kim nhạt lấm tấm bạc.
Dấu vết năm tháng đã lưu lại trên gương mặt lão không ít, da thịt không còn bóng mịn. Mày kiếm kéo dài tới tóc mai, đôi mắt sâu lắng tựa tinh không.
Thời trai trẻ, chắc chắn ông lão này cực kỳ anh tuấn. Mái tóc dài vẫn hơi vàng óng, đôi mắt có thần, từng là anh tư cái thế năm xưa.
Chỉ có điều, năm tháng đã xối trôi tất cả. Cường giả suy yếu, thiếu khuyết đi tinh lực dồi dào cùng tinh khí thần sắc bén.
Bởi vậy, lão trở nên rất bình dị. Bởi vì không hề có chút sóng pháp lực nào, đừng nói tới khí thế bức người, cứ như một phàm nhân tuổi xế chiều.
Là Cô tổ năm xưa ư, người từng đánh nhau với An Lan, chỉ thiếu chút nữa đã sánh vai cùng tồn tại Vương Bất hủ?
Truyền thuyết nói rằng, lão chỉ thiếu một chút nữa là thành Tiên vương cái thế!
Lúc ở Đế quan cách đây không lâu, Thạch Hạo từng nhìn thấy một giọt Vương huyết Bất hủ lăn tới, khiến thiên địa cuồn cuộn, áp chế trăm vạn đại quân, thanh thế mênh mông ấy không gì sánh được.
Hiện giờ, một sinh linh như vậy vẫn còn sống, gần như có thể sánh vai với tồn tại cấp bậc kia. Lão đang ngồi xếp bằng ở đó, thế nhưng Thạch Hạo không hề cảm ứng được điều gì.
Quá yên tĩnh! Đó chính là phản phác quy chân, đáng lý phải tản ra chút uy thế mới đúng.
Từ đầu đến cuối, ông lão kinh thế của Cô tộc vẫn không hề mở lời, vẫn rất bình tĩnh. Mãi cho tới khi lão ra hiệu cho Cô Dịch đứng dậy thì sắc mặt mới thoáng biến hóa.
Lão đang nhìn Thạch Hạo, quan sát thật kỹ càng, ánh mắt ôn hòa không chút khói lửa.
Dù là Chí tôn hay Bất hủ, khi nhìn chằm chằm một người nào đó, dù chưa chắc làm huyết nhục tan rã, thần hồn run rẩy, thế nhưng cũng gần như vậy, bởi uy thế quá thịnh.
Tồn tại ở cấp độ đó, há miệng nuốt nhật nguyệt, hét lớn vỡ ngân hà, chuyện như thế cũng chẳng có vấn đề gì.
Thế nhưng ông lão trước mắt này lại tùy ý như thế, không hề hiển hiện dấu hiệu nhìn xuyên thần hồn người khác.
Một lát sau, lão gật gật đầu, rốt cuộc cũng có hành động với Thạch Hạo. Lão nhấn nhẹ ngón tay một cái.
Trong phòng đá, Cô Dịch trở nên kích động, huyết thống căng phồng. Nếu không phải duy trì sự tôn kính với cường giả cái thế này, hắn gần như đã hét lớn thành tiếng.
Hắn cảm thấy đã tìm đúng hạt giống rồi, Cô tổ cần Hoang!
Thân thể Thạch Hạo căng cứng. Tuy không nhìn thấy sát ý và cũng chẳng cảm nhận được nguy hiểm, thế nhưng khi đối mặt với một nhân vật cái thế trong truyền thuyết này, ai có thể giữ được bình tĩnh chứ?
Ngón tay đó chỉ thẳng mi tâm Thạch Hạo, chính là vị trí nguyên thần.
Trong phút chốc, Thạch Hạo cảm thấy mi tâm nóng rát, một dòng nước nóng lan tràn. Tiếp đó, xương trán hắn bắt đầu phát sáng, hiện lên tiếng vang tựa sấm sét.
Tội huyết đánh tan mây, tia chớp dày đặc, là ký hiệu huyết thống độc nhất của Thạch tộc hiện ra.
Nơi mi tâm hắn có một vết tích rất phức tạp. Lúc ở bên kia Đế quan, người ta còn cho rằng đó chính là dấu vết tội huyết, là tượng trưng cho sự sỉ nhục.
Thế nhưng lúc này, sau khi nhân vật cái thế của Cô tộc nhìn thấy ký hiệu này, tâm tình lão lần đầu tiên trở nên chập chờn.
Ánh mắt lão rất sáng, thấu hiểu lòng người. Trong giây lát, chợt có tia sét xé rách hư không, dòng sông thời gian mơ hồ xuất hiện, đây chính là sự thể hiện tâm tình lão chập trùng.
"Không sai, chính là đời sau của Thạch tộc!" Lão lần đầu tiên lên tiếng.
Thời khắc này, rốt cuộc Thạch Hạo cũng nhìn thấy điểm dị thường. Vẻ mặt ông lão rất phức tạp, ánh mắt lúc thì xám xịt, lúc thì hừng hực, sau đó đau đớn lan tràn.
Thế nhưng, tất cả cũng chỉ diễn ra rất nhanh, chớp mắt đã biến mất.
Chỉ là biến hóa ngắn ngủi này đã tạo nên cảnh tượng khủng khiếp, chấn động cả khu cổ địa. Trong phòng đá vẫn còn tốt, nó được một luồng sức mạnh thần bí xoa dịu.
Thế nhưng ở bên ngoài, trong thiên địa xuất hiện lôi điện hỗn độn, tiên vụ che trời, thổ địa tan vỡ không biết bao nhiêu vạn dặm, phát sinh động đất vô cùng dữ dội.
Đồng thời, thương vũ bị xé rách, có ngôi sao rơi rớt, có mưa máu lả tả tựa như có người đang khóc, cả vùng vũ trụ này chợt trở nên đau thương.
Bên ngoài, tất cả cường giả đều trợn tròn mắt.
Cũng không biết đã có bao nhiêu sinh linh nơm nớp lo sợ. Tiếp đó, các tộc đứng trên vùng đất này đều run rẩy, khó có thể chống lại uy thế ấy.
Cũng may, loại khí thế ấy tới nhanh và đi cũng nhanh, chỉ trong nháy mắt tựa mây gió, toàn bộ dị thường biến mất chẳng thấy tăm hơi.
Trong phòng đá rất yên tĩnh, chẳng hề có tiếng động.
Xương trán Thạch Hạo vẫn đang phát sáng, thân thể hắn kéo căng tựa dây cung, hết sức căng thẳng. Dù biết rằng đánh không lại, thế nhưng cũng phải tung ra một kích!
Thà rằng vỡ đầu chảy máu, chết trận đầy bi thảm, thế nhưng cũng sẽ không khuất phục. Đây chính là phẩm chất mà thiếu niên hung tàn này sau khi lớn lên vẫn không hề thay đổi.
Sẽ bị đoạt xác? Cũng chỉ có kết cục duy nhất n��y mà thôi.
Trong mắt Thạch Hạo, hắn đã rơi vào tuyệt cảnh.
Thần sắc Cô Dịch kích động. Hắn rất chờ mong cổ tổ sẽ thức tỉnh và thoát khỏi khốn cục, còn có lễ vật nào thích hợp hơn Hoang nữa, dù sao hắn đã thành công trên con đường lấy thân làm hạt giống!
Thế nhưng, sau đó, cường giả cái thế của Cô tộc chỉ phất tay. Trong mắt lão hiện lên vẻ cô đơn cùng ánh đao bóng kiếm. Tròng mắt lão lờ mờ ánh sáng, chiếu rọi ra vô số bóng người của Tiên cổ. Trong mắt lão, có cuộc đại chiến tuyệt thế, có biển máu ngập trời!
"Cô tổ!" Cô Dịch không hiểu. Lẽ nào là muốn bọn họ rời đi?
"Nếu như trụy lạc đến mức đi cướp hạt giống đại đạo đã đạt tới bước kia của người khác, vậy ta có thể đi tới bước này ư? Thế gian sớm đã không có Cô tộc rồi." Lão bình tĩnh nói.
Thân thể Cô Dịch run lên.
"Chuyện này không hề có chút trợ giúp nào cho ngài ư?" Cô Dịch vẫn không cam lòng, hỏi.
Tổ Cô tộc không hề nói gì, vẫn ngồi xếp bằng nơi ấy, yên lặng không một tiếng động. Một luồng sức mạnh vô hình đẩy Cô Dịch cùng Thạch Hạo ra khỏi nhà đá, và cánh cửa đá đó im lặng khép lại.
"Liên quan tới Tiên vương, ngươi không hiểu." Đúng lúc này, Cô Dịch bỗng nhiên nghĩ ngay tới câu mà tổ phụ từng nói với mình.
Cô Dịch thẫn thờ rời khỏi cung điện dưới lòng đất và từ từ tiến lên mặt đất. Hắn mang theo Thạch Hạo rời khỏi hang đá, hiện tại đang bị rất nhiều người vây kín.
Những người này đều là Chí tôn, có Đế tộc, có những tộc khác. Từng người tựa như gặp phải đại địch, ngăn chặn đường đi của hắn, rồi nhìn kỹ Thạch Hạo.
"Cô Dịch, ngươi muốn làm cái gì hả?"
Lúc những người này nhìn về phía Thạch Hạo thì càng kiêng kỵ hơn.
Bởi vì bọn họ từng nghe được lời đồn: Bên dưới hang đá kia có Cô tổ, người này thiếu chút nữa đã vấn đỉnh cảnh giới Tiên vương, kết quả bị tổ tiên Thạch tộc ngăn chặn và chặt đứt căn cơ.
Đồng thời, bọn họ cũng từng nghe nói qua, con đường lấy thân làm hạt giống này đã không ít người tham dự. Mà Cô tổ từng là một trong những người suy diễn!
Hiện tại, Thạch Hạo đã thành công đi t��i con đường này. Vả lại, tổ tiên của hắn lại chặt đứt con đường tiến tới của Cô tộc, như vậy có thể nghĩ tới một vài chuyện sẽ phát sinh.
Hiện giờ bọn họ rất hoài nghi Thạch Hạo đã bị đoạt xác, hoặc là hạt giống trong cơ thể hắn đã không còn.
"Các ngươi suy nghĩ nhiều rồi. Không có một tấm lòng ngạo thị cổ kim thì làm sao có thể trở thành Tiên vương?" Cô Dịch lại nói ra vài lời như thế.
Lúc này, hắn cảm thấy đôi chút thoải mái và cũng rất tiếc nuối.
Cô Dịch tiến lên một bước, tự nói: "Dù cho có chư thiên vạn đạo quấn quanh thân thể và kết thành kén, nhưng nếu không có tấm lòng khí thôn vạn cổ thì cũng không cách nào thành đạo được."
Mặc dù hắn giải thích như thế, nhưng những tu sĩ ở đây cũng rất hoài nghi. Mỗi người đều cau mày suy tư, dù sao vừa nãy mọi người đều cảm giác tựa như thiên địa vỡ nát, tuyệt đối Cô tổ có dị động nào đó.
"Không tin thì tự mình đi tra xét, mang hắn đi đi!" Cô Dịch vung ống tay áo tiễn khách.
Có một vị Chí tôn lấy ra cổ bảo tên là Chiếu Thần kính, nhiều lần chi��u về phía Thạch Hạo để hắn tắm rửa trong thần quang, thế nhưng tóm lại vẫn chẳng hề có dị thường nào.
"Đi thôi!" Bọn họ rời khỏi nơi cư trú của Cô tộc.
Bởi vì bọn họ tin chắc, nếu như Cô tổ có động tác nào đó thì chắc chắn sẽ không thể để Thạch Hạo rời đi như vậy được. Đồng thời cũng sẽ giấu giếm ít nhiều, tới cảnh giới của cấp độ kia thì tất nhiên sẽ có khí phách thôn thiên.
Phương xa có một cây cổ thụ rung lắc, nó nâng ngân hà, tán cây đỡ lấy vạn tỉ ngôi sao. Đó chính là Thế Giới thụ, nó sinh sống ở giới này.
Cành cây của nó giang rộng, toàn bộ cổ giới đều được che chở.
Cuộc đại chiến năm đó qua đi, gốc cây này vẫn tồn tại. Chính nó đã làm cho giới bích vốn đã rách lìa khép lại, cũng chính vì thế mới giúp cho vùng thế giới này bảo tồn sự hoàn chỉnh.
Hiện giờ, Thế Giới thụ tỏa sáng và buông xuống một tấm pháp chỉ từ vực ngoại.
"Pháp chỉ Bất hủ!"
Những Chí tôn dẫn Thạch Hạo rời đi đều biến sắc mặt. Pháp chỉ được lan truyền thông qua Thế Giới thụ, nói rõ tình huống vô cùng khẩn cấp.
Cánh cửa đưa độc giả vào thế giới huyền ảo đã được mở ra, độc quyền tại truyen.free.