Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1590 : Tự do.

Pháp chỉ Bất Hủ giáng lâm từ bên ngoài vực, nương nhờ uy thế của Thế Giới Thụ mà hiện ra ở phần cuối của cổ giới này!

Ào ào ào!

Thế Giới Thụ hùng vĩ, uy thế xưa nay hiếm có, mỗi khi lá cây chuyển động thì tinh tú xoay vần, nhật nguyệt vần vũ, chấn động cả thế gian.

Bình thường rất ít người dám tiếp cận Thế Giới Thụ, trừ phi có đại sự phát sinh!

Nó chính là cội nguồn che chở cho cả dị vực.

Pháp chỉ giáng xuống từ trên trời, ánh sáng rọi chiếu vạn trượng, khắc đầy văn tự rực rỡ, mang theo uy thế kinh người.

Đó chính là sức mạnh của Bất Hủ giả, dù cho bản thân không đích thân giáng lâm, thế nhưng đã có một tia tinh thần khí của họ truyền vào trong tờ pháp chỉ này!

Tất cả những Chí Tôn nơi đây đều trở nên nghiêm trang và đầy kính cẩn, họ hành đại lễ, cẩn trọng nghênh đón tờ pháp chỉ này.

Dù cho là Chí Tôn của Đế tộc thì cũng phải trịnh trọng, không dám khinh suất, đồng thời phải làm theo pháp chỉ, thể hiện sự sâm nghiêm của đại thế nơi đây.

Bởi vì, tuy rằng họ mạnh mẽ, thế nhưng chưa chắc đã có thể trở thành Bất Hủ; trong các Đế tộc chắc chắn đều sẽ có những cường giả nằm trong đỉnh cao của nhân đạo cảnh, thế nhưng vẫn chưa ai có thể đột phá tới bước cuối cùng.

Trên thực tế, phải nói là cực kỳ khó khăn để bước qua cánh cửa kia!

Trong vùng thế giới này, tuy rằng cư dân đông ��úc, cương vực rộng lớn, thế nhưng số lượng Bất Hủ giả lại vô cùng ít ỏi!

Có thể nói, chỉ cần một bộ tộc nào đó xuất hiện Bất Hủ giả thì ngay lập tức sẽ được xem như là Vương tộc!

Cho dù Bất Hủ giả đó chết đi và dù trải qua thời gian dài đằng đẵng sau đó, thì họ vẫn được xem là Vương tộc, trừ phi cả bộ tộc đó hoàn toàn trở nên sa sút, không còn chút hy vọng quật khởi nào nữa.

Dù cho là Đế tộc mạnh mẽ, đã trải qua sự tích lũy vô tận năm tháng, thì Bất Hủ giả cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, thậm chí có khi chỉ vỏn vẹn một hai người mà thôi.

Có thể thấy được, Bất Hủ giả hiếm có đến mức nào, muốn bước tới cảnh giới đó gian nan đến nhường nào!

Sau khi pháp chỉ giáng xuống, mọi người nơi đây đều biến sắc!

Họ vẫn chưa kịp đọc được nội dung, thế nhưng khi lướt nhìn chữ ký của rất nhiều vị Bất Hủ giả ở trên tờ pháp chỉ thì đều vội vã truyền tay nhau.

"Là... đặc xá cho Hoang!"

Cho dù là những tu sĩ cảnh giới Trường Sinh trở xuống thì cũng đều ngạc nhiên trước vấn đề x��� trí Hoang như thế nào. Hiện giờ đã có quyết định rõ ràng, Bất Hủ giả tuyên bố, bất luận kẻ nào cũng không được làm hại Hoang, nếu dám âm thầm ra tay thì sẽ bị diệt trừ!

Quyết định này rất rõ ràng, không hề giống như mấy ngày trước còn có thái độ mơ hồ với Hoang, dẫn tới hàng loạt chuyện đã phát sinh.

Tại sao lại có sự chuyển biến như thế?

Rất nhanh thì họ đã nhận được đáp án.

Sau khi đi tới vài tòa thành khổng lồ, có Chí Tôn Đế tộc đã thông qua quan hệ để hiểu rõ vài ẩn tình bên trong.

Vương Bất Hủ vẫn chưa trở về, vẫn đang ở khu chôn cất.

Thế nhưng lại có một người hầu của họ đứng ra mơ hồ nói rằng, hiện tại tuyệt đối không thể làm hại Hoang, cần phải giữ lại toàn vẹn!

Ông lão này cũng chẳng phải sinh linh tầm thường nào, mà chính là hung thú canh cửa động phủ An Lan, là một lão Lang Thần; tuy rằng gọi là người hầu, thế nhưng thân phận lại vô cùng nhạy cảm.

Vùng đất bế quan của An Lan, không một ai có thể tiếp cận, dù cho là con cháu của hắn thì trong tình huống bình thường cũng không thể đ��t chân vào được, chỉ có mình con sói già này vẫn luôn bảo vệ ngoài cổ động phủ, và sẽ nghe lệnh bất cứ lúc nào.

Tên người hầu này tiết lộ, An Lan từng nói qua, thiếu niên đánh cắp rương gỗ mục nát kia vô cùng thú vị, nếu như bắt được thì cần phải tra xét thật cẩn trọng.

Hiển nhiên, đây là điều sớm đã nói rõ, khi đó, họ đã thất bại và bị đoạt lấy rương gỗ mục ở rừng rậm Thiên Thú kia.

Không ngờ rằng, theo tình hình phát triển thì Đế Quan lại giao ra Hoang!

Lần này, sau khi có Bất Hủ giả tới thỉnh giáo thì lão người hầu này đã xuống núi, con sói già này đã nói ra những lời An Lan từng nói nên đã gây nên chấn động mạnh mẽ.

Lúc này, nhiều vị Bất Hủ giả đã cùng nhau viết nên pháp chỉ này, thông qua Thế Giới Thụ để truyền tin và hạ xuống ý chí của họ.

Bởi vì, họ sợ Hoang sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nào đó, mặc dù nói mạch ngầm gần đây đã chậm lại, hay có thể nói là vẫn đang ra sức cứu giúp Hoang, thế nhưng vẫn sợ sẽ sinh ra biến cố bất ngờ.

"Người trẻ tuổi, ngươi đã an toàn rồi." Một vị Chí Tôn lên tiếng.

Chỉ là, khi họ nhìn về phía Thạch Hạo thì ánh mắt tràn ngập vẻ phức tạp, nơi sâu trong đáy mắt lại ánh lên vẻ thương hại khó tả.

Bị Vương Bất Hủ nhắc nhở như thế thì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì!

Ngày hôm đó, vài đại tộc cũng đã hay tin, Hoang không thể giết, không thể nhằm vào hắn.

Đương nhiên, những đại tộc đó cũng đều là những chủng tộc muốn diệt trừ Hoang bằng mọi giá, hoặc là những thiên tài trong tộc từng bị hắn giết, hoặc là các nhân vật già cả thuộc cảnh giới Độn Nhất bị hắn giết chết.

Thạch Hạo vô cùng bất ngờ, cứ thế hắn lại được giải trừ nguy cơ.

Tờ pháp chỉ ấy vô cùng nghiêm túc, đề cập rằng, nếu ai dám làm trái, sẽ là "tộc họa"!

Không phải chỉ là trách nhiệm của một người, nếu như ám hại Hoang thì sẽ liên lụy tới cả bộ tộc.

Thạch Hạo vẫn không bị giải tới thiên lao Hắc Thủy, bởi vì hiện giờ không một ai dám làm khó dễ hắn.

Đồng thời, hắn cũng không được đưa tới thư viện Chiến Thần, bởi vì không ai dám nhằm vào hắn; dù cho hắn có tiến vào thư viện thì cũng sẽ là mối nguy hiểm đối với những người khác.

Trước đây không lâu hắn đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, dẫn tới hơn trăm cường giả trẻ tuổi phải bỏ mạng, đây là một mầm họa khó lường!

Hắn đã nhận được sự tự do!

Không ai nghĩ tới, Hoang lại có thể tự do đặt chân trên mặt đất của khu vực cổ xưa này.

Đương nhiên, trên người hắn vẫn bị ít nhất là sáu vệt dấu ấn từ tờ pháp chỉ kia lao ra, khắc lên người, đảm bảo rằng dù hắn có đi tới nơi đâu thì vẫn sẽ bị các đại nhân vật cảm ứng được.

Cũng không phải là dấu ấn tinh thần, mà là những mảnh vỡ pháp chỉ rơi lên thể phách của hắn, không thể nào tách rời.

"Tiểu hữu, ngươi có suy tính gì không?" Một vị Chí Tôn với vẻ mặt hiền từ hỏi, nhiều ngày trước vẫn luôn làm mặt lạnh lùng.

"Khu cổ giới này cương vực rộng lớn, thổ địa màu mỡ, ta muốn nhìn thử núi sông tráng lệ đến mức nào, tìm hiểu các di tích vương thành cổ." Thạch Hạo bình tĩnh đáp.

Cứ như thế, một mình Thạch Hạo rời đi.

Sau khi tin tức lan truyền thì khiến khắp nơi kinh ngạc.

Tất cả đều không ngờ rằng sẽ có kết quả như thế, rất nhiều sinh linh lòng mang địch ý đều lộ vẻ không cam tâm.

Một dòng sông đen ngòm hung dữ, cuồn cuộn trào dâng, cuốn qua mấy chục vạn dặm đại địa, bao la vô ngần.

Có thể thấy được, mặt sông đen ngòm rộng lớn, nếu như mặt đất bằng phẳng thì nó có thể yên lặng lan tỏa khắp nơi, khiến cho mọi người đều cảm thấy ngột ngạt.

Nhưng nếu như là địa thế nhấp nhô, xuyên qua núi non thì nó sẽ gầm thét, tựa như lôi long tàn phá.

Đáng sợ nhất chính là, dù cho nó yên tĩnh hay là gầm thét thì thảm thực vật hay núi non hai bên bờ vẫn đều bị đóng băng.

Hơn nữa, băng đen đã phong tỏa hai bờ sông.

Đây là một dòng sông Thái Âm, mà sức mạnh Thái Âm lại vô cùng nồng đậm, có thể đóng băng hai bờ sông!

Ngày hôm đó, một con thuyền nhỏ trôi nổi trên sông lớn, một người trẻ tuổi đứng ở trên thuyền, xuôi dòng theo dòng sông Thái Âm đen ngòm ấy.

"Tên nhóc này thật nhàn nhã biết bao, đã là tù nhân mà vẫn còn tâm tình ngắm cảnh."

"Ai bảo hắn đã nhận được sự tự do kia chứ, hiện giờ vô cùng thanh nhàn." Có người chế nhạo.

"Chỉ là tạm thời thôi, cuối cùng hắn cũng chẳng hề có kết quả tốt đẹp đâu!"

Dọc theo con đường này đã có không ít sinh linh quan tâm Thạch Hạo, có một nhóm người vẫn luôn theo sau, thậm chí từng nảy sinh sát ý.

Thế nhưng, sau khi nghĩ tới pháp chỉ Bất Hủ kia thì họ cũng không dám làm bậy, sợ sẽ tùy ý làm bậy mà liên lụy tới toàn tộc; hiện giờ không thể giết Hoang!

Tám chín ngày đã trôi qua rồi, Thạch Hạo vẫn vô cùng bình tĩnh; trong mắt của người ngoài thì hắn vô cùng nhàn nhã, một đường thăm viếng cổ địa Vương tộc, quan sát núi sông tráng lệ.

Hắn tựa như xem mình là một người đang du lịch đây đó vậy.

Sau đó, có vài sinh linh không còn trốn tránh mà cứ thế bám sát, khoảng cách vô cùng gần với hắn.

Thế thì sao, Hoang vẫn chẳng thèm đếm xỉa, hoàn toàn không thèm để tâm tới những kẻ mang theo địch ý cùng uy hiếp kia.

Có nửa bước Chí Tôn thì làm sao chứ? Cơ bản chẳng hề dám động thủ.

Đến cuối cùng thì những sinh linh này chỉ đành bất đ���c dĩ thở dài, kẻ đi thì đi, kẻ rời thì rời, chỉ còn lại một phần nhỏ người tiếp tục đi theo, muốn nhìn xem hắn sẽ làm những gì.

Trên dòng sông lớn đen ngòm, Thạch Hạo không hề sợ hàn khí, vẫn ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, bắt đầu thả mồi câu.

Vèo, hắn câu được một con hung thú màu đen đầu giao, thân cá, một cái miệng lớn như chậu máu táp thẳng tới hắn.

Sau đó không lâu, b��n trên chiếc thuyền nhỏ xuất hiện đạo hỏa, Hoang đang mổ bụng con hung thú đó, bắt đầu nướng chín.

"Chết tiệt, tên khốn này thật là nhàn nhã, tính mạng sớm muộn gì cũng chẳng giữ nổi, vậy mà còn muốn ăn nữa sao?"

Rất nhiều sinh linh trợn mắt há hốc mồm, nhìn bộ dáng kia của hắn, còn có dáng vẻ thư thái, tâm tình thưởng thức món ngon.

Mãi cho tới một ngày khi Hoang muốn rời khỏi dòng sông lớn này thì mọi người mới kinh sợ, bởi vì, nơi đó sóng lớn ngập trời, bọt nước Thái Âm đen ngòm tung tóe, văng tới vòm trời.

Ở nơi đó, một con Côn Bằng đang trùng kích, hóa thành một con cá lớn màu đen đang ngao du trong dòng sông Thái Âm.

Thạch Hạo rời khỏi dòng sông Thái Âm và tiến vào một khe núi; nghe nói, nơi này từng mai táng một vị Bất Hủ giả, từng giao chiến với Vương Bất Hủ bất phân thắng bại, sau đó đã chết ở nơi đây.

Bản thể của hắn có một chút huyết thống Kim Ô, khi chết đã chiếu rọi cửu tiêu, ngọn lửa đốt cháy trời cao.

Tiếp đó, mấy chục vạn dặm khe núi ấy đã hóa thành tuyệt địa, không hề có một ngọn cỏ nào trong vạn cổ, lưu lại sức mạnh hỏa đạo nồng đậm.

Thạch Hạo đứng hồi lâu nơi đó và im lặng cảm ứng, tựa như một tượng đá không nhúc nhích.

Mãi tới tận hai ngày sau thì thân thể hắn lóe ra hào quang chói mắt, tiếp đó thì hắn không ngừng vung tay, kết ấn.

"Tên khốn này đang ngộ đạo ư, đi khắp nơi trên giới này, không ngừng cảm ngộ đạo của chính mình?" Lúc này có nhiều người giật mình.

Với tình huống như thế mà Hoang vẫn không từ bỏ sao? Không hề ưu lo về tính mạng, mặc kệ tương lai, một lòng vẫn tu hành!

Khi rời khỏi khe núi Tà Dương thì Thạch Hạo một đường hướng Tây và tiến vào một khu cổ địa nồng đậm khí tức Bất Hủ, quanh năm yên tĩnh, không một ai dám vào.

"Nơi đây là... khu bế quan của vị kia?"

"Ừ.... là nơi ẩn cư của Xích Vương!"

Phía sau có một đám sinh linh hai mắt nhìn nhau, tất cả đều dừng lại.

Xích Vương, từng cầm binh khí chém giết Tiên Vương, hung uy cái thế, có danh vọng cực kỳ cao ở giới này!

Nhưng mà, trận chiến Tiên cổ ấy, bản thân hắn cũng xảy ra vấn đề, cũng không còn xuất th�� nữa; có người nói hắn vẫn đang dưỡng thương, còn có người cho rằng, hắn có thể đã bỏ mạng.

Hoang lại tới nơi này, hắn muốn tiến vào ư?

Tuyệt tác văn chương này được chuyển ngữ riêng bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free