Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1492: Lựa chọn tốt nhất.

Thạch Hạo mãi đăm chiêu suy nghĩ. Qua cuộc trò chuyện giữa Thần Minh và Tam Tạng, hắn càng hiểu rõ hơn về món cổ khí trên tế đàn, đồng thời càng thêm kính nể nó.

Mặc dù món cổ khí ấy vô cùng thần thánh, tỏa ra ánh sáng chín màu rực rỡ khắp cổ điện, bao phủ trong tiên vụ, dệt nên hỗn độn, thế nhưng lại khiến Thạch Hạo dấy lên cảm giác sợ hãi khôn nguôi.

Thạch Hạo không hề có khao khát cuồng nhiệt như Thần Minh và Tam Tạng, ngược lại, hắn luôn cảm thấy kiêng kỵ và có điều gì đó bất ổn.

Ngay cả một Táng Vương với bản lĩnh thông thiên cũng không muốn đặt chân đến nơi này, cho thấy chiếc rương kia thực sự nghịch thiên quá mức.

Thạch Hạo suy nghĩ rất nhiều điều, mỗi một suy nghĩ đều khiến hắn rùng mình run sợ. Hắn cảm thấy mình nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, món đồ này tuyệt đối không thể chạm vào!

Thậm chí, hắn còn có lý do để nghi ngờ rằng, cả Tam Tạng lẫn Thần Minh đều có Táng Vương đứng sau che chở, e rằng mục đích của họ cũng chẳng hề đơn giản.

Họ được Táng Vương tuyển chọn, được ban cho bí bảo để xông vào nơi đây, liệu có phải Táng Vương muốn nhân cơ hội này nghiên cứu kỹ hơn về món đồ đó?

Thạch Hạo càng nghĩ càng cảm thấy mọi việc đều hợp lý!

Dẫu sao thì món vật này cũng quá đỗi khủng khiếp. Nếu Táng Vương không thể nắm giữ, luôn phải sầu lo về nó thì tuyệt đối không thể bỏ mặc, cũng chẳng thể nào vứt bỏ nó hoàn toàn.

Có lẽ, trong vô tận năm tháng qua, họ vẫn luôn phỏng đoán, nghiên cứu, nhưng không tiếp xúc trực tiếp mà lại gián tiếp thông qua người khác.

Từng có một vị Táng Vương không kìm nén nổi sự tò mò, tự mình ra tay muốn mở chiếc rương này, kết quả lại gặp phải một biến cố không thể tưởng tượng nổi.

Dựa theo lời Thần Minh đã nói, sau đêm hôm ấy, vị Táng Vương trong Thiên Cốc gần như mất hồn, thay đổi một trời một vực. Đây là chuyện đáng sợ đến mức nào chứ?

Thạch Hạo không biết liệu hai vị Táng Vương đứng sau Thần Minh và Tam Tạng có tra xét, thăm dò nguyên nhân vì sao vị tồn tại trong Thiên Cốc kia lại trở nên như vậy, hay cuộc dị biến đó đã xảy ra thế nào.

Như vậy, nơi đó chắc chắn ẩn chứa một bí mật động trời!

Suy tư trong chốc lát, đôi mắt Thạch Hạo trở nên sâu lắng hơn. Nơi đây không tầm thường, rời đi ngay mới là điều tốt nhất. Bởi lẽ, món vật này có sức hấp dẫn cực lớn đối với Táng sĩ, nhưng với hắn thì lại không quá ý nghĩa.

"Chúng ta không thể nào tiếp cận được, ngược lại còn bị nó gây thương tích. Hay là chúng ta nên rời khỏi nơi này thôi, ta thấy hang cổ này cũng không quá kiên cố, rất có thể sẽ xảy ra bất trắc đấy." Thạch Hạo đề xuất.

Đương nhiên, những lời này cần phải có tiên dược âm thầm dịch giúp, hắn mới có thể nói ra được những lời Táng ngữ ấy.

"Sao vậy, Hoang huynh sợ à? Ha ha, đây là cơ duyên to lớn đó, nếu bỏ qua thời khắc này thì sẽ tiếc nuối cả đời." Tam Tạng cười vang, mái tóc vàng rực đầu phất phới. Trên mặt hắn còn dính vết máu do vừa nãy bị thương, thân thể thiếu chút nữa thì nổ tung.

"Nên biết rằng, hang cổ này lúc nào cũng nằm ở đây, thế nhưng chiếc rương kia thì cả thiên cổ mới thấy được một lần, không phải lần nào cũng sẽ hiện ra đâu!" Thần Minh lên tiếng, gương mặt xinh đẹp của nàng có chút tái nhợt. Không lâu trước đây nàng cũng bị thương nặng, thế nhưng ánh mắt nàng vẫn tràn đầy cuồng nhiệt, hiển nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

"Ta chỉ sợ xảy ra bất trắc." Thạch Hạo nói.

"Hoang huynh, huynh cũng đừng suy nghĩ nhiều làm gì. Chẳng lẽ huynh đang lo lắng sẽ giống như vị Táng Vương trong Thiên Cốc kia, biến hóa thành một người khác ư?" Thần Minh cười cười, mang theo chút chế nhạo.

"Quả thật là như vậy, sự kiện kia rất kỳ lạ, chúng ta cũng không thể nào đề phòng được." Thạch Hạo gật đầu.

"Đã nói rồi, đó cũng chỉ là thương tổn đối với những Táng sĩ đã nhìn thấy cổ khí lần thứ hai mà thôi. Chúng ta đều là lần đầu tiên, sẽ không phát sinh chuyện bất ngờ nào đâu." Tam Tạng nói.

"Từ xưa tới nay, cũng chỉ có vài người nhìn thấy món vật này. Ngươi có thể chắc chắn rằng, những người sống sót đó đều không xảy ra bất trắc gì?" Thạch Hạo hỏi.

"Chuyện này..." Tam Tạng ngây người, rồi thoáng giật mình.

"Ta tin rằng, ít nhất, vị nữ Vương trong khu mai táng kia, nàng là người chỉ mới nhìn qua một lần, chắc chắn không hề có chuyện gì ngoài ý muốn!" Thần Minh nói, vô cùng chắc chắn.

Thạch Hạo ngẩn người trước lời khẳng định chắc nịch của nàng. Nhưng Táng Vương có thân phận cỡ nào chứ, cao cao tại thượng, không chỉ sống qua một k�� nguyên. Những chuyện như vậy liệu có nói với nàng ư?

"Ngươi phải biết, từ thuở khai thiên, Táng Vương đã tồn tại. Lúc khu vực mai táng còn ở hình thức ban đầu thì họ đã trường tồn rồi. Ngươi có chắc chắn có thể hiểu rõ toàn bộ không? Ngươi có chắc biết trước kia đã xảy ra những chuyện gì?" Thạch Hạo không hề biết những điều đó, nhưng hắn tin rằng hai người này đều là những kẻ thông minh.

"Ngươi cảm thấy, chúng ta không biết lượng sức, quá liều lĩnh và lỗ mãng ư?" Thần Minh hỏi.

"Ý ngươi là, chúng ta chỉ là quân cờ để thăm dò nơi đây giúp Táng Vương ư? Giống như các vị tiền bối đã chết đi bấy lâu nay sao?" Tam Tạng hỏi.

Ánh mắt Thần Minh trở nên phức tạp, nhìn về phía Thạch Hạo.

Cả hai đều là những người cực kỳ thông minh, họ biết Thạch Hạo có ý riêng của mình.

Vả lại, nơi đây cũng đã chứng minh những vấn đề mà họ sớm nghĩ qua. Họ đã tiếp xúc trước cả Thạch Hạo nên trong lòng sớm đã có rất nhiều suy nghĩ.

"Nhưng mà, việc này đáng để mạo hiểm. Lỡ như thành công thì chúng ta sẽ là Táng Vương chân chính!" Thần Minh nói, đây là tiếng lòng của bọn họ.

"Dù xảy ra dị biến thì cũng đáng giá!" Tam Tạng lên tiếng, hắn càng trở nên điên cuồng hơn, nói: "Ta nếu là Vương, sẽ vang danh cả vạn cổ!"

Từ lời nói của hắn, có thể đoán được rằng, dù tai vạ có ập tới, bản thân có gặp dị biến thì hắn cũng không hối hận. Dù cho chỉ còn mỗi thân thể là chính hắn thì cũng đã đủ rồi.

Thạch Hạo ngây người. Cả hai người này đúng là điên cuồng! Vì muốn trở thành Táng Vương mà dù có đánh mất đi chân ngã (*) cũng không hề sợ hãi? (*)Bản thân mình.

"Táng sĩ coi trọng thân thể, sinh mệnh chúng ta trường tồn. Chỉ cần có vài loại đất chất lượng kia, sớm muộn gì chúng ta cũng có ngày quay trở lại!" Thần Minh lên tiếng.

"Chính xác! Sau một kỷ nguyên không được thì hai kỷ nguyên, không được nữa thì cứ ngủ say vài kỷ nguyên cũng được!" Ánh mắt của Tam Tạng tựa như ngọn lửa đầy cuồng nhiệt, mái tóc vàng óng trên đầu tỏa sáng như thái dương.

Vào thời khắc này, Thạch Hạo còn biết nói gì nữa đây, hắn vô cùng xúc động.

Hắn nghĩ tới Vạn Vật Thổ. Món vật này quả đúng là loại đất quý giá hi hữu của Táng Vực, liệu có phải là để chuẩn bị cho những tình huống như thế này chăng?

Trước kia hắn đã biết được rằng, Vạn Vật Thổ chính là thứ mà sinh linh Tiên đạo khát cầu. Nếu như chết đi, họ mong ước được mai táng bên trong. Nghe đồn, sau vô tận năm tháng, họ có thể phục sinh sống lại.

"Hoang huynh, huynh còn muốn khuyên can chúng ta gì nữa không?" Thần Minh mỉm cười.

Thạch Hạo lắc đầu rồi đi sang một bên, hắn không muốn dính vào chuyện này.

Vào thời khắc này, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc rương thần bí, rồi lại nhìn về phía cung điện cổ, tiếp đó là nhìn vào hư không như muốn nhìn thấu điều gì đó.

Lúc thiên tài tranh bá ở Ba Ngàn Châu và lúc bọn họ cùng nhau tiến vào di địa Tiên Cổ, hư không của nơi ấy từng hiện lên một cổ điện tiếp đón. Liệu nó có quan hệ gì với cung điện này không?

Dù sao, không lâu trước đây, nơi đây đã nứt ra và Thạch Hạo loáng thoáng có thể nhìn thấy Nhà Giam U Tối kia.

Ngoài ra, nơi sâu trong Táng Địa, vị Táng Vương kia đã xảy ra dị biến, biến thành một sinh linh khác. Vậy liệu điều đó có quan hệ với Nhà Giam U Tối kia không?

Khi suy nghĩ về những tình huống này, Thạch Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lan tỏa sau lưng. Đây là một chuyện khiến người khác sởn cả tóc gáy, nếu suy nghĩ cẩn thận thì quả thực vô cùng khủng khiếp.

Bởi vì, chuyện này không chỉ dính tới một thời đại, một sinh linh, mà là từ cổ chí kim, là những năm tháng dài đằng đẵng không biết xa xưa đến nhường nào.

Trong cõi U Minh, tựa như có một cánh tay, một cặp con ngươi đen tối đang thúc đẩy, đang quan tâm đến mọi việc.

"Chúng ta liên thủ!" Tam Tạng và Thần Minh quyết định rồi cùng nhau tiến về phía trước, với lòng quyết tử, xuất kích toàn diện!

"Chờ một chút, để ta rời khỏi đây đã!" Thạch Hạo hô lớn. Không phải là hắn không ôm chí tiến thủ, mà hắn cảm thấy không đáng mạo hiểm cùng bọn họ.

Đây là vật thuộc về Táng sĩ, hơn nữa dưới góc nhìn của hắn, nơi đây có quá nhiều thứ khó hiểu, chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề lớn, hắn không muốn bị cuốn vào.

"Hoang huynh, lẽ nào ngươi không biết được, một khi đã tiến vào hang cổ này thì nếu không thành công sẽ lập tức chết, không có đường rời khỏi!" Tam Tạng nói.

Thạch Hạo giật mình, tình huống này hắn không hề biết, e rằng rất nhiều Táng sĩ khác cũng chẳng hay.

Thần Minh và Tam Tạng bước tới, rồi liếc nhìn hắn với nụ cười. Trong trường hợp này, điều đó có vẻ rất kỳ lạ, l��c này mà họ còn cười được ư!

Lẽ nào hai người đã phát hiện ra kẽ hở của hắn? Thạch Hạo đứng yên nơi đó chẳng hề lên tiếng, trầm ngâm đấu tranh tư tưởng, lẽ nào hắn không thể lao ra ngoài ư?

"Ầm!" Tam Tạng di chuyển, hắn lấy ra một tờ pháp chỉ rồi tiến về phía chiếc rương trên tế đàn. Mặc cho tờ pháp chỉ Táng Vương đang bốc cháy, nó hóa thành một phần kinh văn vô thượng bao phủ lấy cổ khí khởi nguyên. Thần Minh thì hét lớn, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng xuất hiện từng vệt hoa văn, đó là vết tích mà Táng Vương lưu lại trên người nàng, lúc này đã hoàn toàn hiện lên rồi bay về phía chiếc rương kia.

"Không ổn!" Sắc mặt Thạch Hạo biến đổi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, chiếc rương kia đang lắc lư dữ dội.

"A..." Thần Minh rít gào vì chịu đựng cơn đau đớn vô cùng. Mái tóc đỏ rực của nàng múa tung, toàn thân xuất hiện những vết rạn nứt như muốn giải thể. Bởi vì, ánh sáng mà chiếc rương này tản ra quá mãnh liệt, chiếu rọi như có thể làm tan rã tất cả.

Tam Tạng cũng đang kêu rên, thân thể run rẩy. Tứ chi của hắn đã tách rời, máu tươi đầm đìa, thế nhưng lại rất kỳ lạ, tứ chi không hề rớt xuống đất mà vẫn trôi nổi như cũ.

Bên trên chiếc rương xuất hiện rất nhiều hoa văn, lưu chuyển ra quỹ tích của sinh mệnh, dường như có hàng ngàn hàng vạn sinh linh đang cất tiếng, tạo nên âm thanh ầm ĩ.

"Đó là gì?" Thạch Hạo kinh hãi thốt lên.

Chiếc rương kia xảy ra dị động, có vật gì đó đã đi ra!

Không chỉ nhắm vào Tam Tạng và Thần Minh, thứ đó còn hướng thẳng về phía Thạch Hạo, cũng nhắm vào hắn!

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free, mong quý độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free