Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1493: Dị biến.

"A..." Thần Minh rít lên, một thứ gì đó đang đến gần khiến thân thể nàng nứt toác, tựa như đồ sứ sắp vỡ tan.

"Gào!" Tam Tạng gầm lên, toàn thân hắn đau đớn dữ dội, tứ chi lìa khỏi cơ thể, lục phủ ngũ tạng tan nát.

Một chùm sáng bay vút đến Thần Minh, muốn chui vào cơ thể nàng.

Cùng lúc đó, một vật sáng khác cũng nhắm thẳng vào Tam Tạng, khiến xương cốt hắn kêu lên ken két, không ngừng vỡ nát.

Từ xa, Thạch Hạo nổi da gà, lúc này hắn chẳng còn bận tâm điều gì nữa, không sợ hai người kia phát hiện bí mật của mình, keng, hắn lập tức rút Đại La kiếm thai ra.

Đương nhiên, hắn nghĩ rằng hai người kia cũng chẳng có thời gian để để ý đến hắn, bởi lẽ bọn họ đang trong tình thế nguy cấp, không thể nào phân tâm.

Leng keng!

Đồng thời, Thạch Hạo cũng lấy ra Hắc Ám tiên kim đỉnh, rồi thu mình vào bên trong. Cây tiên dược vốn đã sợ hãi tột độ, sớm đã chui vào đó từ lâu.

"Xoẹt!"

Trước khi đóng nắp đỉnh, Thạch Hạo chém một kiếm về phía trước để ngăn cản vật kia tiếp cận.

Đó cũng là một chùm sáng, tuy hắn không biết bên trong có gì, nhưng tuyệt đối không muốn để nó lại gần mình.

"Đau chết mất!" Thần Minh gào lên, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo, thân thể chia năm xẻ bảy, cuối cùng đã tan rã.

Tam Tạng cũng vậy, rất nhiều bộ phận trên thân thể hắn đã lìa ra, máu tươi đầm đìa, cảnh tượng có phần thê thảm.

Vào lúc này, biến cố kinh hoàng xảy ra, chùm sáng ấy nhắm thẳng vào mi tâm của bọn họ, không hề có chút ngăn cản nào mà vọt thẳng vào.

Ầm!

Xương sọ của bọn họ phát sáng, sau đó lan xuống toàn thân, tựa như một vầng thái dương chiếu rọi khắp mọi nơi trên cơ thể.

Âm thanh khớp xương chuyển động nổ vang, thân thể hai Táng sĩ hoàng kim vốn đã chia năm xẻ bảy chợt khép lại, xương cốt tiếp nối, cảnh tượng này thật quái dị.

Ánh sáng từ chiếc rương kia xé nát bọn họ, thế nhưng lúc này, mỗi người có một chùm sáng tiến vào xương sọ thì lại bắt đầu được chữa trị.

"Thật thoải mái!"

Tam Tạng khẽ nói, đối với bọn hắn mà nói, đây đúng là hai tầng băng hỏa, sự biến hóa này quá đột ngột và cũng quá nhanh.

"Nhanh lên, theo lời Táng vương từng dặn, nguyên thần ly thể!" Thần Minh khẽ quát, cắt ngang suy nghĩ của hắn.

Cảm giác thoải mái này khiến các Táng sĩ hoàng kim đều chìm đắm trong mê muội, không thể tự kìm chế. Đây không chỉ là sự thư thái cùng sung sướng của thân thể, mà còn là sự thư giãn xuất phát từ thần h���n.

Tam Tạng cảnh giác, đồng thời giãy giụa, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.

Đúng lúc này, thể phách của hắn đã được chữa trị, thân thể hoàn toàn lành lặn, tứ chi gãy vụn sớm đã mọc lại như ban đầu.

"Xoẹt!"

"Xoẹt!"

Hai tia sáng trước sau vọt đi, đó chính là thần hồn của Thần Minh và Tam Tạng, chúng rời khỏi xương sọ và lơ lửng giữa không trung.

Lúc này, bọn họ lẳng lặng nhìn thân thể đang từ từ lột xác, được vật chất thần bí kia tẩm bổ. Cứ như vậy, chắc chắn sẽ niết bàn và trở thành thân thể bất hoại.

"Đây là... Chúng ta đang chuyển biến thành Táng vương ư?" Thần Minh mừng rỡ, việc này tương tự như trong truyền thuyết.

"Đừng phân tâm!" Tam Tạng nhắc nhở.

Bọn họ chăm chú nhìn về phía xương sọ, hào quang mờ ảo dâng trào lấp lánh khiến xương sọ của bọn hắn trở nên thần bí và kỳ lạ. Bởi lẽ, nơi ấy xuất hiện sóng sinh mệnh mạnh mẽ, tinh khí dâng trào tiến tới các bộ phận khác của thân thể.

Từ xa, Thạch Hạo nhìn thấy rõ ràng, thầm giật mình: lẽ nào sẽ có dị biến phát sinh ư?

Nhưng lúc này, h��n cũng không thể lo lắng nhiều như vậy, bởi vì phiền phức lớn của hắn đã đến, một chùm sáng lao đến gần như muốn va vào cơ thể hắn.

Trước đó, nhát kiếm hắn bổ ra không hề đánh trúng, cũng chẳng có tác dụng gì. Chùm sáng ấy đã chui theo vào trong đỉnh, mặc dù nắp đã đóng lại.

Điều khác biệt nhất chính là, thân thể hắn không hề bị thương, chưa từng bị chia năm xẻ bảy. Hai người kia bị thương cũng là do tiếp cận cổ khí quá gần nên mới bị nó đánh nứt.

Đây là vật gì? Thạch Hạo bổ tới một kiếm, xoẹt, lần này đã thành công chém trúng chùm sáng này, lập tức khiến nó phân thành hai nửa.

Nhưng điều khiến Thạch Hạo giật mình chính là, nó nhanh chóng hợp lại rồi phóng thẳng tới mi tâm của Thạch Hạo, muốn chui vào xương sọ hắn.

Ầm!

Thạch Hạo tức giận, toàn thân cuồn cuộn hào quang, hắn sử dụng rất nhiều bảo thuật chồng chất lên nhau, toàn lực công kích về phía chùm sáng này.

Thế nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên chính là, chùm sáng này dù bị đánh tan thành mấy trăm sợi thì vẫn không hề bỏ qua, vẫn nhắm thẳng về phía đầu lâu của hắn.

Ầm!

Thạch Hạo xoay tay kia, dùng chiếc rương gỗ nát nện thẳng lên những tia sáng ấy. Ngay lập tức chúng đều bị đánh tan, thế nhưng sau đó lại tiếp tục tụ tập thành một chùm và lại nhắm về xương sọ hắn.

Đây là thứ quái quỷ gì thế này? Hàng loạt thủ đoạn đều miễn nhiễm cả sao?

Cũng không phải là không có tác dụng, thế nhưng sau đó chúng sẽ tụ lại với nhau, tựa như sở hữu thân bất tử vậy!

Thạch Hạo mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Hắn biết, nhất định phải ngăn lại bằng được, nếu không chắc chắn sẽ xảy ra chuyện vô cùng đáng sợ. Nếu là dị biến, hắn sẽ trở thành ai?

Hắn toàn lực chống cự, dù không cách nào đánh phá được chùm sáng này, hắn cũng phải tiến hành, phải bắt nó phân giải, ngăn cản tiến trình tập kích của nó.

Đồng thời, Thạch Hạo nhìn về phía xa, hai người kia đang làm gì?

Nguyên thần của Thần Minh và Tam Tạng đều ly thể, lơ lửng giữa không trung, cả hai đều đang nhìn đầu lâu đang trở nên óng ánh của mình.

Việc này khiến Thạch Hạo ngây dại, lẽ nào bọn họ dùng cách ấy để trốn tránh dị biến?

"Thân thể của chúng ta đang trở nên mạnh mẽ hơn!" Đó là lời Thần Minh nói.

"Không ổn, ta đang bị một nguồn sức mạnh giam cầm, và đang bị kéo trở lại vào trong xương sọ!" Tam Tạng kinh ngạc thốt lên.

Cuối cùng, nguyên thần của hai Táng sĩ hoàng kim đều bị kéo xuống, lần nữa như muốn tiến vào xương sọ. Đây là biến cố kinh người khiến bọn họ sợ hãi.

Bởi lẽ, bọn họ cũng đang đề phòng, sợ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, muốn mượn cổ khí khởi nguyên này để cường hóa cơ thể, giúp thân thể bản thân lột xác, còn nguyên thần thì trước mắt không quan tâm lắm.

Nhưng hiện giờ thì không được như vậy.

Mà việc này cũng y như chỉ dẫn của Táng vương, giúp bọn họ siêu thoát ra bên ngoài và quan sát thân thể của mình, xem thử nó sẽ phát sinh biến hóa như thế nào.

Kết quả là, bọn họ đã thất bại!

"Chúng ta cứ vậy mà tiến trở lại vào xương sọ, vậy có phát sinh dị biến không đây?" Thần Minh mặt mày trắng bệch hỏi.

"Không đâu, đây là lần đầu tiên chúng ta thấy cổ khí, sẽ không xuất hiện những chuyện không rõ ràng kia đâu!" Tam Tạng lắc đầu, tự tiếp sức cho mình.

Xoẹt!

Một lát sau, bọn họ nhắm vào xương sọ, không tự chủ mà bị kéo vào trong.

Thạch Hạo sợ hãi khi tận mắt thấy cảnh này, cảm thấy kết quả ấy quá đáng sợ.

Hai người kia vẫn còn sống hay không?

Hai vị Táng sĩ hoàng kim nhắm nghiền mắt và ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, toàn thân phát sáng và được một luồng sinh cơ mạnh mẽ bao phủ, tựa như đang kết kén.

"Cút đi!" Thạch Hạo gầm lên.

Hắn thu hồi chiếc đỉnh và kiếm thai, bởi vì những thứ này không có tác dụng. Bất kể làm thế nào, chùm sáng này vẫn có thể tụ hợp lại với nhau.

Hắn từng muốn kích hoạt kiếm thai để nó hiện lên cảnh tượng bóng người ngồi xếp bằng trên quan tài đồng, cùng với khu Mai táng cổ đẫm máu kia, thế nhưng lại thất bại.

Vừa nãy, chỉ có mưa ánh sáng phi tiên xuất hiện, kiếm thai óng ánh nhưng không thể ngăn cản được chùm sáng ấy.

Xoẹt!

Cuối cùng, hàng trăm tia thần hà tiến vào cơ thể Thạch Hạo, rồi nhanh chóng lao thẳng lên đầu lâu, hình thành một chùm sáng muốn bám vào nguyên thần của hắn.

Đến giờ hắn cũng không biết thứ này là thứ quái quỷ gì!

Thạch Hạo ra sức chống cự, ra sức ngăn cản, thế nhưng thứ này quá đặc biệt. Nó hóa thành lưu quang như gợn nước, muốn tẩm bổ và lan tràn vào toàn bộ nguyên thần của hắn.

"Cút ngay đi!"

Thạch Hạo lần đầu tiên lo lắng đến vậy, hắn cảm thấy da đầu tê dại. Tuy không hề có thương tổn gì, nhưng hắn cảm thấy phải ngăn cản lại, không thể để chuyện như vậy xảy ra được.

Nhưng hắn cảm thấy vô lực, khó có thể ngăn cản được chùm sáng này. Chỉ chốc lát nữa thôi, nó sẽ dung hợp cùng với nguyên thần của hắn.

Đồng thời, hắn nhìn thấy rõ Thần Minh và Tam Tạng cách đó không xa. Phút chốc, hai người mở mắt rồi gật đầu với hắn, chuyện này thật sự rất kỳ lạ.

Nên biết rằng, vừa nãy hai người vẫn còn đang chống cự, thế nhưng giờ lại thả lỏng là sao?

Đồng thời, bọn họ cũng đang nở nụ cười đầy khả ái như gió xuân ấm áp, thế nhưng trong mắt Thạch Hạo thì không có chuyện nào kinh khủng hơn chuyện này.

Tiếp đó, hai ngư��i kia lại nhắm chặt mắt tựa như bế quan, như đang lĩnh hội thứ gì đó.

Nơi khởi nguyên là như thế nào? Thạch Hạo muốn hét lớn, nơi đây quá yêu tà, lẽ nào Táng vương được sinh ra như vậy?!

"A..."

Thạch Hạo gào lên, dùng hết mọi sức lực, toàn thân dâng trào tinh khí. Cuối cùng, ba luồng tiên khí nổ tung xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, ba đóa Hoa Đại đạo nở rộ.

Bên trong hai đóa hoa ���y có hai người tí hon đang ngồi xếp bằng, lúc này bọn họ đều mở bừng mắt rồi ngửa mặt hét dài!

Hai người tí hon, một người tựa như sống ở thời cổ đại xa xăm, thế nhưng lại có uy năng to lớn khiến cho chùm sáng kia run rẩy. Còn người còn lại như sống ở đương đại, cũng vô cùng siêu tuyệt, ánh mắt lạnh như điện nhìn chằm chằm chùm sáng ấy.

Đáng tiếc, hai người tí hon này đều bị giam cầm.

Người tí hon được cho là sống ở quá khứ xa xôi, trên người có một ấn ký Luân Hồi quấn chặt cơ thể. Mà người tí hon sống ở đương đại kia thì bị một luồng thụy khí trói chặt.

Dù vậy, bọn họ cũng không ngừng giãy giụa tiến vào trong đầu lâu của Thạch Hạo!

Tuy nhiên, điều này đã mang lại tác dụng đầy kinh ngạc!

Chùm sáng kia không còn dám manh động nữa mà từ từ lui ra, dán vào mi tâm của hắn.

Keng!

Lúc này, Thạch Hạo chấn động kiếm thai. Đó là Đại La tiên kiếm đã được thu nhỏ lại dài tầm một tấc và xuất hiện ở mi tâm hắn.

Hai người tí hon kia đồng thời rít gào, kiếm thai phát ra ánh sáng cực kỳ chói lòa. Tiếp đó, khu Mai táng cổ xuất hiện, máu tươi ròng ròng, một chiếc quan tài đồng bồng bềnh trên vũng máu, một sinh linh hình người ngồi xếp bằng nơi ấy.

Ầm!

Cảnh tượng này vừa xuất hiện, chùm sáng kia liền tiêu tan. Lần này là diệt vong thật sự, nó nhanh chóng nổ tung, đã bị hủy diệt.

Cuối cùng, mi tâm của Thạch Hạo chỉ còn lưu lại một vết tích vô cùng nhạt, không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra.

Sau khi bình tĩnh trở lại, Thạch Hạo cảm thấy cơ thể suy nhược, gần như hư thoát!

Đến hiện tại hắn cũng không biết chùm sáng kia là gì, thế nhưng hắn lại cảm thấy, tuyệt đối không thể để nó tiến vào và dung hợp với nguyên thần trong xương sọ mình.

Đột nhiên, âm thanh tựa như trời long đất lở phát sinh. Chiếc rương trên tế đàn kia rung lắc dữ dội, tiếp đó cả tòa cung điện rạn nứt, đồng thời bên ngoài hang cổ cũng run rẩy theo, vô số vết nứt lan tràn.

Một luồng sức mạnh khổng lồ xuất hiện, bao vây lấy Thạch Hạo, Thần Minh, Tam Tạng.

Tiên dược run rẩy trốn vào trong cơ thể Thạch Hạo. Nó thấy rõ toàn bộ mọi chuyện, kết hợp một ít truyền thuyết mà nó từng nghe được, sự sợ hãi phát ra tận sâu trong linh hồn.

"Thần Minh, Tam Tạng, hai người không sao chứ?" Thạch Hạo hỏi.

Hai người không hề đáp lại mà vẫn nhắm chặt hai mắt.

Ầm!

Đột nhiên, một vệt sáng lao ra từ trong chiếc rương kia. Nó xé rách hư không và mở ra một thông đạo óng ánh, cuốn bọn họ tiến vào trong.

Dịch phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không tự ý phổ biến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free