Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1491: Đầu nguồn.

Vật này tỏa ra ánh sáng chói mắt rực rỡ tựa như mấy chục vầng thái dương cùng xuất hiện một lúc, hình thành nên ngọn nguồn hào quang!

Ba đại cao thủ cố gắng thích ứng với loại ánh sáng này, máu tươi trong mắt ứa ra. Dù cường đại như bọn họ, cũng phải mất rất lâu mới có thể nhìn rõ vật đó là gì.

Dù cho thiên nhãn cũng bị bỏng rát!

Đó là một chiếc rương.

Trong cung điện cổ kính, ngay chính giữa có một tế đàn cao chưa đến một người, bên trên đặt vật này.

Đây là vật khởi nguyên?

Thạch Hạo nghi ngờ, thứ được gọi là khởi nguyên, chẳng lẽ có liên quan tới chiếc rương này?

Tam Tạng cùng Thần Minh đều mê muội, như muốn chìm đắm vào bên trong, bởi vì, bọn họ được hào quang an lành chiếu rọi và cảm nhận được thân thể Táng sĩ của mình đang dần dần lột xác, tuy chậm nhưng quả thực đang xảy ra!

Ngay sau đó, Thạch Hạo cảm thấy một sự kỳ lạ. Thay đổi trong cơ thể chỉ là chuyện thứ yếu, điều khiến hắn kinh hãi nhất chính là, một luồng khí tức khó tả đang công kích vào xương sọ hắn.

Là do hào quang mà chiếc rương kia phát ra, nó muốn tiến vào trong nguyên thần!

Lúc này hắn hoảng sợ, bởi vì nơi đây là chỗ thần hồn ngự trị, làm sao có thể cho phép nó xâm nhập!

Thạch Hạo quát lớn, nhưng phát hiện vô ích. Sức mạnh kia quá bá đạo, nó hiện hữu khắp nơi, không thể chống cự. Sau khi tiến vào giữa xương sọ, hào quang lan tràn như muốn hòa làm một với hắn.

Cũng may là vào thời khắc mấu chốt, kiếm thai Đại La đã được hắn thu lại vào trong cơ thể chợt phát ra tiếng ngâm khe khẽ và đẩy lùi những luồng hào quang này, cưỡng ép chúng rời khỏi cơ thể.

"Đây rốt cuộc là thứ gì?" Thạch Hạo cảm thấy bất an.

Vào lúc này, Trường Sinh Thụ cũng đi ra ngoài. Trước đó không lâu còn ẩn náu trong cơ thể hắn, khi thấy cảnh này, cũng vô cùng kinh ngạc.

"Thật đáng sợ, Trường Sinh Tuế Nguyệt Luân của ta cũng đang bị lay động, như muốn bị ăn mòn!" Nó sợ hãi nói.

Trường Sinh dược vô cùng đặc biệt, nếu không, Táng sĩ cũng sẽ không dẫn nó vào đây để tìm tạo hóa, nó có thể chịu đựng trong thời gian ngắn.

"Thật là thoải mái, ta muốn trở thành Táng vương!"

"Ta là người mạnh nhất!" Tam Tạng thét gào.

Hai người run rẩy kịch liệt, hoàn toàn quên đi mọi thứ, chìm đắm trong hoàn cảnh riêng biệt, khó bề lý giải của mỗi người.

Thạch Hạo cũng không hề manh động, chỉ lùi lại mấy bước, đứng yên quan sát cẩn thận.

"Theo như ngươi, hai người này có cảm nhận được thân phận khác biệt của ta không?" Thạch Hạo hỏi lão dược. "Nếu không, tại sao trước đó hai người kia lại nở nụ cười kỳ lạ như vậy chứ?"

Lúc ấy, cung điện cổ phát sáng, hình thành vòng xoáy hút hắn vào trong. Nếu như không có kiếm thai Đại La thì hắn sớm đã tan xương nát thịt rồi.

Có thể nói, hai người ấy dường như đang có ý đồ với hắn.

Thậm chí Thạch Hạo còn muốn ra tay trấn áp hai người này ngay lập tức, sớm giải quyết phiền phức.

Nhưng, sau khi nghĩ tới tu vi thâm sâu khó lường, cộng với những vật được Táng vương ban tặng trên người, hắn không còn dám manh động nữa.

"Cũng đều là rương cả?" Thạch Hạo nhìn vật trên tế đàn, đồng thời lại nhìn chiếc rương gỗ mục nát trong tay mình.

Nhìn từ vẻ bên ngoài thì chiếc rương trong tay hắn hoàn toàn thua kém chiếc rương trên tế đàn kia. Chiếc rương ấy tỏa ra ánh sáng vạn trượng, điềm lành tràn ngập, vừa nhìn đã biết là trọng khí thần thánh!

Mà chiếc rương trong tay hắn thì gần như đã mục nát, chỉ là một chiếc rương gỗ đổ nát.

Đồng thời, chi��c rương trên tế đàn kia dường như có liên quan tới khởi nguyên, lại sở hữu sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, chính vì thế mới khiến cho Táng sĩ trở nên điên cuồng!

Về phần chiếc rương gỗ trong tay, cho tới tận bây giờ, Thạch Hạo vẫn không biết nó có tác dụng gì.

Thạch Hạo quan sát thật cẩn thận, chiếc rương kia cao chừng một xích, lấp lánh chín màu, như được đúc từ chín loại tiên kim pha trộn.

Đương nhiên, nó gần giống với tiên kim bảy màu trong truyền thuyết kia!

Nhưng mà, khi nhìn kỹ thì Thạch Hạo lại cảm thấy, nó không giống tiên kim, mà lại như ngọc thạch.

"Có lẽ là do cành cây của tiên thụ tạc thành!" Trường Sinh Thụ nói, đó là suy đoán của nó.

Không phải kim loại, không phải đá, cũng không phải gỗ, không thể phân biệt được nó làm từ chất liệu gì, vô cùng kỳ lạ.

Cuối cùng Thần Minh và Tam Tạng cũng tỉnh táo lại, không còn mê muội như trước. Cả hai không ngừng chăm chú nhìn, không ngừng cảm thán và kích động.

Hoa văn trên bề mặt nó vô cùng phức tạp, như những dấu ấn sinh mệnh, vật này dường như đang còn sống!

"Ta cảm thấy nó không phải là chiếc rương mà là một khối đặc chắc, bản thân nó là cổ khí khởi nguyên!" Thần Minh lên tiếng, cũng không cho rằng nó chỉ là một chiếc rương rỗng, bên trong còn chứa đựng thứ gì khác.

"Ta cũng cảm thấy..." Tam Tạng nói.

Trong lòng Thạch Hạo khẽ động. Những gì hai người này nói đều có lý lẽ. Có lẽ bản thân vật này đã là vật khởi nguyên. Bề mặt nó không hề có khe hở nào, tựa như một khối hoàn chỉnh.

"Chúng ta có thể lột xác thành Táng vương ư?" Thần Minh kích động nói. Lúc này nàng đưa tay muốn chạm vào vật khởi nguyên kia.

Ầm!

Nhưng mà nàng đã bị đánh bay, nàng ho ra một ngụm máu, thân thể suýt chút nữa đã nứt vỡ.

Vẫn may là trên người nàng có hoa văn mà Táng vương ban cho, nếu không nhất định sẽ hồn phi phách tán.

Thạch Hạo ngây người, thứ này thật đáng sợ, không thể chạm vào.

"Để ta thử một lần!" Tam Tạng nói, hai tay nắm chặt tờ pháp chỉ, tiến về phía trước. Ngay lập tức, một âm thanh kinh văn to lớn và vang dội phát ra từ đó, từng ký hiệu nhảy múa, bao phủ về phía trước.

Ầm!

Nhưng mà, hắn cũng gặp phải phản công. Có thể thấy được, trên tờ pháp chỉ mạnh mẽ kia đang có ngọn lửa lóe lên, thiêu cháy mất một góc.

Tam Tạng hét lớn một tiếng, nửa thân cháy đen, khóe miệng rỉ máu bay ngược ra sau, không tài nào đến gần cổ khí khởi nguyên kia được.

"Chuyện này... Chúng ta không thể chạm vào được, làm sao có thể lột xác thành Táng vương đây?" Thần Minh và Tam Tạng bất đắc dĩ, buồn bã không thôi.

Bởi vì, ai nấy đều tràn đầy kích động tiến vào, và đã thành công đặt chân vào cung điện cổ này, thế nhưng lại không tài nào đoạt được cổ vật này.

"Nên biết, tuy rằng hang cổ này vẫn ở đó, nhưng vật này dù trăm nghìn vạn năm cũng chưa chắc đã xuất hiện một lần. Nếu bỏ lỡ lần này, sẽ không thể nào thấy lại được nữa." Tam Tạng không cam lòng nói.

"Để ta thử tiếp!" Thần Minh nói.

Vật này quan trọng đến vậy sao? Thạch Hạo ngờ vực, nếu lợi hại như vậy thì tại sao Táng vương không tự mình ra tay, tại sao phải phiền phức đến thế.

Thạch Hạo hỏi vấn đề này với Trường Sinh Thụ, nhờ nó giải đáp thắc mắc.

"Ngươi cho rằng đây là đâu? Ngươi có thể đến đây đã là may mắn tột đỉnh rồi, xưa nay có mấy ai tìm được đến đây?" Lão dược nói.

"Ta có thể đi vào thì Táng vương chắc chắn sẽ không thành vấn đề, cứ thế mà ra tay là được rồi, trợ giúp con cháu của mình!" Thạch Hạo bất phục nói.

"Ai cũng có thể tiến vào nhưng Táng vương thì không thể đích thân tới, nếu không nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn ngay!" Trường Sinh dược lập tức phủ nhận ý kiến của hắn.

"Vì sao?" Thạch Hạo giật mình.

"Có truyền thuyết nói rằng, sự xuất hiện của Táng vương có liên quan đến vật này!"

Theo như lời lão dược nói thì đây là chuyện vô cùng kỳ lạ, khiến người ta khó lòng tin nổi.

Táng vương, sự xuất hiện của các Táng vương có liên quan đến cổ khí khởi nguyên này. Đồng thời, mỗi đời Táng vương cũng chỉ có thể nhìn thấy cổ khí này một lần mà thôi, nếu như gặp lại lần thứ hai, nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn!

Thậm chí còn có lời đồn, sau khi gặp lại cổ khí khởi nguyên thì tất cả sẽ thay đổi, kể cả chính bản thân họ.

Nói chung, Táng vương không thể đích thân xuất hiện, không thể nhìn thấy nó thêm một lần nào nữa.

Nếu không, Táng vương sẽ xảy ra biến hóa!

"Những việc này ngươi có hỏi Thần Minh và Tam Tạng cũng được, những gì ta nói đều là lời đồn, không rõ thật giả." Tiên dược nói.

"Không sợ lộ chân tướng sao?" Thạch Hạo hỏi.

"Không sao, liên quan tới vật này thì chín phần mười Táng sĩ cũng không hề hay biết, chỉ có một vài Táng sĩ hoàng kim mới từng nghe được chút lời đồn mà thôi." Lão dược nói.

"Táng vương không thể tự mình ra tay là thật sao?" Quả nhiên, Thạch Hạo cất tiếng hỏi.

"Nếu như Táng vương tới đây thì sẽ xuất hiện những dị thường đáng sợ!" Thần Minh lên tiếng. Nằm ngoài dự liệu của Thạch Hạo, nàng lại nói ra một vài bí ẩn.

"Các ngươi còn nhớ vị tồn tại trong Thiên Cốc không? Dù gì cũng là một vị Táng vương, chỉ vì tiếp xúc với nơi này mà hắn đã biến mất!" Thần Minh nói.

"Nhưng mà, sau khi hắn biến mất thì trong sâu thẳm Táng Địa lại xuất hiện một vị Táng vư��ng khác, hơn nữa, người này lại giống hệt hắn!" Tam Tạng bổ sung.

"Đúng vậy, điều đó mới đáng sợ. Bởi vì, vóc dáng của hai vị Táng vương này đều giống nhau, thế nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược, được xem là hai người khác nhau!" Thần Minh nói.

Việc này khiến Thạch Hạo kinh hãi vô cùng. Cổ khí khởi nguyên này quả nhiên không hề đơn giản.

"Nghe đâu, chỉ cần những thứ có liên quan đến cổ khí khởi nguyên này, đều sẽ khiến Táng vương cực kỳ coi trọng. Ba đại Táng vương trong Mai Táng Vực chúng ta đã cùng nhau trấn áp một vật, không ai có thể tiếp cận được." Tam Tạng nói.

Có một vật bị chôn vùi bên trong ngôi mộ lớn và được ba đại Táng vương phong ấn, khu vực này không một ai được phép lại gần.

Việc này càng khiến Thạch Hạo một lần nữa nhận ra tầm quan trọng của nơi đây, thứ này quả nhiên không hề đơn giản.

Mai Táng Địa sao lại kỳ dị đến vậy? Thạch Hạo suy nghĩ.

"Dựa vào vật này có thể lột xác thành Táng vương, vậy các ngươi định làm gì, hiện giờ không tài nào tiếp cận nó được." Thạch Hạo nói.

Hắn không hiểu, thứ trên tế đàn kia không ngờ lại thần kỳ đến vậy sao? Thật sự có sức mạnh mạnh mẽ đến vậy ư?

Chỉ trên truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn từng lời văn trong bản dịch đầy tâm huyết này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free