Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miệng - Chương 9: Chapter 9: Kẻ biết ai đang đói

Mưa rơi trở lại vào tối thứ bảy. Gió không lớn, nhưng dai dẳng, quất đều như roi mảnh lên vách xe gỗ. Mary nằm co trong chăn, tay đặt lên bụng như để giữ cho hơi ấm không trôi ra ngoài theo từng cơn ho.

Marcus ngồi trong bóng tối, không đốt đèn, mắt dõi ra ngoài khe rèm. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi, mùi cỏ dại bị giẫm nát dưới chân ngựa hoà vào nhau thành một thứ hỗn hợp gợi nhớ – không phải ký ức, mà là linh cảm.

Từ hôm đưa đứa bé lạc mẹ trở về, cậu đã thử lặp lại hành động ấy hai lần.

Lần đầu, cậu chỉ nhặt một chiếc khăn tay từ vũng nước và trả lại cho bà già bán hành. Bà ta giật mình, rồi gật đầu cảm ơn, nhưng mắt không thật sự nhìn Marcus. Cảm xúc hời hợt. Không có tác dụng.

Lần thứ hai, cậu đứng lại giúp một người đàn ông trẻ bị ngã khi vác bao tải. Người đó không cảm ơn, chỉ gắt lên “Biến đi!”. Thất bại.

Cậu nhận ra: không phải ai cũng biết ơn. Không phải ai cũng ghi nhớ. Và quan trọng hơn – không phải ai cũng đáng để mình gieo ơn nghĩa .

Đêm ấy, Marcus không ngủ. Cậu ngồi trong xe, gió lùa qua tóc, mắt mở, đầu hơi nghiêng. Cậu đang học.

Không phải học lòng tốt.

Mà học cách chọn ai là người sẽ mang món nợ đó đi xa nhất.

Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa lên, Marcus rời xe. Cậu đi men theo khu lán nhỏ gần bãi than cũ – nơi người ta đốt củi vụn để sưởi qua mùa đông. Ở đó có một cậu bé lớn hơn cậu vài tuổi, tên là Brin.

Brin không cha, không mẹ. Sống với một người dì già, chuyên gom sắt vụn và nấu xương chó bán cho người thành phố. Cậu ta gầy, tóc bết, thường ngủ ngay trên nền đất, tay ôm một khúc gỗ như ôm búp bê.

Marcus đã nhìn Brin nhiều lần. Nhìn cách cậu ta nhịn đói, cách cậu lẩn đi khi có người phát đồ, cách cậu ta liếc những kẻ cầm bánh nhưng không bao giờ mở miệng xin.

Cậu hiểu: Brin đói, nhưng còn giữ lòng tự trọng.

Và đó là kiểu người có thể mắc nợ lâu nhất.

Trưa hôm ấy, khi Mary thiếp đi vì mệt, Marcus quay trở lại bãi đất. Trong tay cậu là một miếng bánh vụn lấy từ túi áo của mẹ – thứ bà để dành từ tuần trước, không ăn vì "để dành cho ngày tệ hơn".

Cậu tìm thấy Brin ngồi dưới gầm xe hàng bỏ hoang, đang nhặt những hạt than sót lại.

Marcus không nói gì.

Cậu chỉ ngồi xuống, cách Brin một khoảng, và đặt miếng bánh lên đất giữa hai người.

Brin nhìn cậu, mắt căng thẳng như loài chó hoang bị đuổi khỏi bầy. Không tin, không hiểu, cũng không dám hỏi.

Marcus không nhìn lại. Cậu chống cằm lên đầu gối, mắt dõi về phía hàng rào dây thép xa xa, nơi có mấy con ngựa buộc tạm đang nhai rơm.

Brin không ăn ngay.

Cậu ta ngồi đó một lúc, lâu như muốn chắc rằng không ai nhìn. Rồi cúi xuống, nhặt lấy miếng bánh, bỏ vào miệng.

Marcus không quay lại. Không cần.

Cậu biết đủ.

Chiều hôm đó, Brin bước ngang qua xe nhà Shelby. Khi đi qua khe cửa, cậu ta liếc vào, thấy Marcus đang ngồi trong bóng tối. Không gật đầu. Không cười.

Nhưng ánh nhìn ấy... nặng hơn một cái cúi đầu.

Nó là tín hiệu đầu tiên.

Từ đó về sau, mỗi khi Marcus cần thứ gì – một con dao mài, một nhúm bột, một sợi dây thừng – Brin sẽ tìm cách để nó xuất hiện gần xe ngựa, không hỏi, không đòi, không giải thích.

Marcus không bao giờ cảm ơn.

Brin cũng không bao giờ đòi lại.

Bởi cả hai đều hiểu: món nợ đó không thể quy đổi bằng lời nói.

Nó chỉ có thể được xóa bằng cách… tiếp tục mang nó.

Đến tận lúc nào Marcus quyết định cắt đứt.

Đêm hôm đó, Mary ho đến nghẹt thở. Marcus ngồi bên cạnh, không nói gì, nhưng chốc chốc lại đặt tay lên cổ tay mẹ, như đo mạch.

Một lúc sau, cậu ra ngoài, bước đến chỗ Brin đang nằm bên đống vải bố cũ.

“Có ai bán rễ gừng không?”

Brin không đáp. Nhưng sáng hôm sau, có một bó gừng nhỏ được treo trước cửa xe nhà Shelby, buộc bằng dây gai.

Mary không hỏi ở đâu ra.

Bà chỉ nấu lên, uống, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, ngủ được đến sáng.

Khi bà tỉnh dậy, Marcus đang ngồi gọt vỏ củ khác.

Bà hỏi nhỏ, giọng khàn khàn:

“Con lấy của ai?”

Marcus đáp:

“Họ đưa cho con.”

“Vì sao?”

Cậu ngẩng lên, mắt trong veo:

“Vì con biết họ đang đói.”

Mary không hỏi thêm.

Bởi trong khoảnh khắc ấy, bà biết: đứa con của bà đã học được bài học đầu tiên của người cai trị.

Muốn người khác phục, đừng đánh.

Chỉ cần cho họ ăn đúng lúc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free