Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miệng - Chương 8: Chapter 8: Đôi mắt đầu tiên nhìn lên

Phiên chợ ngày thứ tư nhóm đông hơn thường lệ. Trời vừa dứt mưa. Đất vẫn ướt, bánh xe sụp lún, nhưng người thì đổ về từ mọi phía. Có người từ Saltley, có người từ Balsall Heath, có cả mấy xe ngựa của gia đình Lee ghé qua để đổi muối lấy than vụn. Mary không muốn ra chợ, nhưng cũng không còn gì ăn ngoài một nắm bột mì mốc xanh.

Bà ngồi trong xe, đầu choáng váng vì thiếu ngủ, khói than còn ám trong cổ họng. Marcus ngồi bên mép sàn, mặt quay ra ngoài, tay vẽ nguệch ngoạc lên lớp bụi phủ trên gỗ.

“Đừng đi xa,” Mary nói, khẽ khàng như gió lùa qua mép vải. “Nếu con ra ngoài…”

Marcus quay đầu lại.

“Mẹ cần con ở đây à?”

Mary sững lại. Từ trước đến nay, Marcus ít khi hỏi.

Cậu chỉ quan sát, tự hiểu, và hành động.

“Không,” bà nói, sau một khoảng lặng. “Mẹ chỉ muốn con cẩn thận.”

Marcus gật nhẹ.

Cậu đứng dậy, phủi quần áo, rồi rời khỏi xe như một cái bóng.

Trên lối đất dẫn ra chợ, nước còn đọng từng vũng, phản chiếu ánh trời xám đục. Marcus đi men theo rìa, tránh dẫm lên dấu bánh xe sâu hoắm. Đôi ủng của cậu là đồ cũ, da nứt, đế mòn. Nhưng cậu bước đi như thể đang đi giày của quý tộc – từng bước chính xác, nhẹ, đều, không trượt, không vội.

Chợ phiên hôm nay ồn hơn mọi khi. Tiếng trẻ con khóc, tiếng người rao, tiếng va kim loại, tiếng ngựa hí, tất cả quện vào nhau như một tấm thảm âm thanh chắp vá. Marcus không bị lạc trong đó. Cậu không bao giờ lạc.

Nhưng giữa đám người xô lệch, có một đứa bé thì có.

Nó đang đứng khóc gần xe hành tỏi, tóc vàng, áo vá nhiều mảnh, tay ôm chiếc búp bê đã đứt mất đầu. Không ai nhìn nó. Không ai hỏi. Người lớn đi qua như thể đứa trẻ là một phần của chợ, một món hàng hỏng không bán được.

Marcus dừng lại.

Cậu không bước tới ngay. Chỉ đứng quan sát.

Đứa trẻ nhìn quanh, mặt bẩn lem vì nước mắt và bụi đường. Nó không gào, nhưng cũng không câm lặng. Nó khóc bằng cái kiểu trẻ con không còn tin sẽ được bế lên nữa – chỉ để nỗi sợ không tích lại trong ngực mà vỡ ra.

Marcus tiến đến.

Cậu cúi người, đặt một tay lên bờ vai áo rách của đứa trẻ, không siết.

“Bị lạc mẹ à?”

Câu hỏi đơn giản. Ngắn. Không do dự.

Đứa bé nấc lên, gật đầu.

“Con tên gì?” Marcus hỏi tiếp.

“Elsie…” – câu trả lời bật ra giữa hai nhịp thở.

Marcus không hỏi thêm. Cậu nhìn quanh. Một người đàn bà mặc áo choàng đen cách đó mười mét đang vội vàng ngó từ sạp này sang sạp khác, miệng gọi khẽ một cái tên quen. Khi bà quay về phía Marcus, ánh mắt họ gặp nhau.

Đôi mắt người mẹ run lên.

Marcus không nói gì. Cậu chỉ nghiêng đầu về phía đứa bé đang đứng bên cạnh.

Bà ấy lao tới, quỳ sụp xuống, ôm con gái vào lòng như vớ được mạng sống.

“Ôi, ơn trời… con ơi… con ơi…”

Marcus lùi lại hai bước, đứng yên. Không chen vào, không đòi công.

Người mẹ ngẩng lên.

Ánh mắt bà tìm cậu trong đám đông. Khi bắt gặp Marcus vẫn đang đứng đó, gương mặt bà chùng lại – không chỉ là biết ơn.

Mà là sững sờ.

Một đứa trẻ bốn tuổi, mặt lạnh, mắt sâu, không hề cười, không hề tỏ ra vui vì được khen, được cảm ơn – chỉ nhìn như thể việc đó là điều hiển nhiên, rồi quay người bỏ đi.

Người mẹ không gọi cậu lại. Nhưng ánh mắt bà dõi theo đến tận khi Marcus khuất sau sạp hành, như không thể rời được.

Đó là ánh nhìn đầu tiên trong đời Marcus nhận được từ một người dưng.

Không phải sợ. Không phải thương hại.

Mà là biết ơn pha lẫn... bối rối.

Cậu quay lại xe khi trời ngả chiều. Mary đang ngồi, mắt lim dim vì sốt.

Marcus đặt một củ khoai luộc lên lòng bàn tay mẹ.

“Ở chợ có người đánh rơi,” cậu nói.

Mary nhìn con, mệt mỏi. Bà không hỏi thật hay không.

Vì vào khoảnh khắc đó, bà hiểu:

Marcus vừa bắt đầu thử nghiệm với thứ nguy hiểm nhất trong loài người – sự tử tế.

Không phải để nhận lại.

Mà để quan sát ai sẽ cúi đầu, ai sẽ cảm động, và ai sẽ nợ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free