Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miệng - Chương 10: Chapter 10: Đứa trẻ ngồi sai chỗ

Marcus lên bốn tuổi rưỡi vào một buổi chiều lặng gió. Không ai tổ chức sinh nhật. Không ai nhớ ngày cụ thể. Chính Mary cũng chỉ áng chừng thời gian bằng mốc mùa vụ – con được sinh ra khi mẻ than đầu tiên của năm 1883 còn chưa đổ vào sông, trời lạnh, và Arthur Sr. còn biết đi về nhà.

Khi Marcus hỏi “Con bao nhiêu tuổi?”, Mary trả lời: “Gần năm.”

Và thế là cậu tin.

Tháng ấy, khu du mục chuyển dần về phía Nam Birmingham để tránh thuế lấn đất. Những chiếc xe ngựa rệu rã nối đuôi nhau theo con đường đá vụn dẫn tới rìa vùng Balsall Heath, nơi có một ngã ba ít người lui tới – giáp giữa đất gypsy, vùng giao thương và các kho hàng cũ của dân buôn gốc Do Thái. Cảnh sát không quan tâm đến nơi ấy. Bản đồ cũng không ghi tên.

Mary bảo đó là vùng đất tạm, chỉ ở ít tuần.

Nhưng Marcus thì hiểu: nơi nào ít người để ý, nơi đó dễ để cái gì đó mọc rễ.

Cậu dành cả buổi sáng đi quanh mép trại. Không chơi, không chạy. Chỉ đi, dừng, nhìn, và nghe. Cậu học được một điều: ai càng nói to thì càng ít thông tin. Những người cần được lắng nghe thường không nói. Còn người nguy hiểm nhất là người nói đúng số lượng từ cần thiết để giấu đi toàn bộ phần thật.

Buổi trưa, Marcus men theo lối hẹp giữa hai xe ngựa bỏ không, tìm chỗ ngồi để quan sát. Cậu không chủ đích tìm kiếm gì – chỉ muốn lặng lẽ nghe tiếng người mà không bị gọi tên.

Cậu ngồi xuống một bậc đá sau lưng nhà kho cũ. Chỗ đó thấp, ẩm, rêu bám và gió tạt qua lưng như kim châm. Nhưng nó kín đáo, và phía trước là một ô cửa sổ bị chắn bởi tấm ván chỉ khép hờ.

Marcus không biết rằng đó là nơi hai kẻ buôn hàng lậu hẹn gặp nhau chiều hôm ấy.

Người đầu tiên đến là một gã mập, đầu hói, áo khoác xám dài đến gối, tay xách va li gỗ. Gã thở dốc khi mở cửa, mồm lẩm bẩm chửi tiếng Đức pha Anh. Gã không biết có ai ngồi sau lưng nhà kho – chỉ đi thẳng vào trong, sập cửa lại.

Marcus nhích người tới, đặt má sát vào kẽ gỗ, mắt nhìn vào khe hở nhỏ bằng đồng xu. Tấm ván cũ không ngăn được âm thanh. Từng lời nói lọt qua như nước rò, đủ để ghép thành câu.

“Đây là số hàng cuối cùng,” người thứ hai nói. Giọng khàn, nhưng không run. Rõ ràng là người đưa tiền.

“Bọn chúng muốn thêm ba thùng,” gã mập đáp, “Nhưng tao bảo không có. Nếu có thì giá cũng gấp đôi.”

“Khai man giá thế nào, đó là việc của mày,” người kia nói. “Tao chỉ cần nhận được đúng số vũ khí trước ngày mười.”

Vũ khí.

Marcus nín thở. Không phải vì cậu hiểu hoàn toàn từ đó. Nhưng cậu đã nghe dân trại dùng nó để dọa lũ trẻ – "Mày mà còn lấy trộm tao sẽ nhét súng vô họng mày". Cậu biết: đó là thứ giết được người. Và bây giờ, có người đang mua nó. Giao dịch, mặc cả, như buôn gạo buôn muối.

Tiếng va li mở ra. Tiếng giấy. Tiếng kim loại.

Tiếng người thứ hai cười khẽ.

“Đẹp đấy. Loại này bắn được xuyên ngực, đúng không?”

Gã mập cười theo.

“Tao từng thấy một thằng chết với viên đạn này. Lưỡi nó vẫn còn dính trong cổ.”

Marcus không rùng mình. Nhưng cậu nhích lùi lại, đủ để ánh mắt không còn sát ván nữa.

Cậu đã thấy đủ.

Nghe đủ.

Ghi nhớ đủ.

Bây giờ cậu chỉ cần rút lui mà không để lại dấu.

Nhưng khi cậu đứng dậy, bước chân ai đó đạp lên vũng nước phía sau.

Marcus quay phắt lại.

Một người đàn ông cao gầy, râu lởm chởm, đứng nhìn cậu. Tay ông cầm một bó dây thừng.

“Cháu ngồi đây làm gì?”

Marcus không nói. Cậu không bỏ chạy. Không chối. Chỉ đứng yên, mắt nhìn vào mắt người kia.

Người đàn ông ngừng lại.

Ông ta không nhận ra Marcus đã nghe gì, hay chưa. Nhưng ánh mắt ấy – thứ ánh mắt không hoảng sợ, không chờ đợi – khiến ông ta khựng lại.

“Lạc à?”

Marcus gật đầu.

Chỉ một cái gật, rất khẽ, như ai đó chỉ định thừa nhận một phần của câu chuyện.

Người đàn ông thở hắt, rồi gật đầu lại.

“Cháu về đi. Ở đây không phải chỗ cho trẻ con.”

Marcus quay đi, bước chậm rãi về lối cũ, không vội.

Sau lưng, người đàn ông đứng một lúc, rồi quay lại kho.

Không biết rằng, kẻ mà ông vừa tha đi không phải là đứa trẻ ngồi sai chỗ.

Mà là kẻ vừa học xong bài học đầu tiên về điều nguy hiểm nhất: khi mình nghe được điều người khác muốn giấu, mình không còn là trẻ con nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free