(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 83
Gã vội vàng ho khan hai tiếng, rồi chuyển chủ đề:– Chúng ta không nói chuyện này nữa, dù sao cháu cũng nể mặt ta, giúp ta một chút, coi như lần này là ta cầu xin cháu.
– Thúc cứ nói xem chuyện gì đã, sau đó ta mới quyết định có giúp thúc không? Phạm Đồng Chung thở dài:– Ta nhận được tin tức rằng phủ học năm nay có ba suất chiêu sinh đặc biệt, không cần thi cử, cũng chẳng tốn học phí. Ta thấy đó là cơ hội ngàn năm có một.
Phạm Ninh nhướn lông mày:– Tứ thúc có nhầm không? Việc phủ học chiêu sinh thì có liên quan gì đến ta? – Đúng là không liên quan đến cháu, nhưng cháu có thể giúp ta.
Phạm Đồng Chung giải thích:– Việc đăng ký chiêu sinh đặc biệt lần này có ba điều kiện. Thứ nhất là hoàn thành ít nhất một kỳ thi huyện học, điều này ta phù hợp. Thứ hai là tham gia thi Giải, điều này ta cũng đã đạt rồi. Chỉ có điều cái thứ ba hơi khó, ta e là sẽ gặp chút vấn đề.
Phạm Ninh không nói gì, vì hai điều kiện trước thì đại đa số mọi người đều đạt, có lẽ điều thứ ba mới là mấu chốt. – Điều kiện thứ ba là gì? – Điều kiện thứ ba là có thân sĩ nổi tiếng giới thiệu.
– Thân sĩ có tiếng? Phạm Ninh gãi đầu:– Tứ thúc, người ở huyện lăn lộn lâu như vậy, chẳng lẽ không quen ai sao? Phạm Đồng Chung cười gượng:– Ta đúng là quen biết không ít thân sĩ có tiếng, nhưng… lần này số người báo danh nhiều quá, thân sĩ bình thường e rằng không đủ trọng lượng. Cháu xem có thể nhờ Chu đại quan nhân đ�� cử ta không.
Hóa ra chủ ý của tứ thúc là thế này. Phạm Ninh liếc mắt nhìn gã: muốn Chu đại quan nhân đề cử mình, gã không biết xấu hổ là gì ư? Phạm Ninh cười tủm tỉm:– Tứ thúc, lần trước thúc đã gặp Chu đại quan nhân rồi mà, cháu nhớ thúc và ông ấy có quen biết, loại chuyện nhỏ nhặt này sao phải cần cháu đích thân ra mặt, thúc tự gặp cũng được mà.
– Tên nhóc tinh quái nhà ngươi, rốt cuộc có giúp tứ thúc không? – Tứ thúc biết cầu tiến như vậy là chuyện tốt, tiểu chất sao có thể không giúp? Chỉ là cháu quả thật vừa mới thiếu Chu đại quan nhân một ân tình, mở miệng xin rất ngại. Chi bằng thúc về nhà nói tứ thẩm ra mặt, cháu xem trọng thúc mà.
– Chỉ là ta và Chu đại quan nhân không thân thiết đến thế! (Làm sao mà không quen? Lần trước Chu đại quan nhân còn đưa cho thúc một tấm danh thiếp, huống chi một thân hào nông thôn như ông ấy, sao có thể không để ý chứ?) Phạm Đồng Chung do dự một chút, dường như cũng đúng là vậy. Chu đại quan nhân chỉ cho mình một tấm danh thiếp, ngoài ra còn có một vài người khác cũng muốn lấy l��ng ông ấy nhưng ông ấy đều không để ý. Chẳng lẽ Chu đại quan nhân nhìn mình với con mắt khác? Phạm Ninh thấy tứ thúc đã lung lay, lại khua môi múa mép động viên thêm:– Tứ thúc, tiền đồ của mình thì đương nhiên phải do chính mình cố gắng. Nếu người muốn Chu đại quan nhân cảm thấy thúc có năng lực, có dũng khí, thì ông ấy mới có cái nhìn khác về thúc. Tin cháu đi, thúc nhất định sẽ thành công.
Phạm Đồng Chung bị mấy lời cổ vũ của đứa cháu khiến cho đầu óc quay cuồng, gã cũng bắt đầu có thêm lòng tin vào bản thân, nói không chừng mình còn có thể thành công thật. – Đã cầu xin thì cầu xin! Đại trượng phu ta sợ cái gì? – Vậy là tốt rồi! Phạm Ninh tủm tỉm cười:– Người có chí ắt làm được việc lớn, cháu tin tưởng thúc lần này có thể thành đại sự, chút việc nhỏ này không cần tiểu chất ra mặt đâu.
Nhìn tứ thúc Phạm Đồng Chung tự tin gấp trăm lần lúc trước, ngẩng cao đầu bước đi, Phạm Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Phạm Ninh quay người đi vào nhà, vừa đến cửa, phụ thân Phạm Thiết Chu và mẫu thân Trương Tam Nương vẫn đứng ở sân chờ hắn. Phạm Thiết Chu thấy lão tứ vừa rời đi vội vàng hỏi:– Ninh nhi, tứ thúc tìm con làm gì thế? Sao nó lại có vẻ phấn chấn như vậy khi đi về? – Thúc muốn đi học, nhưng lại muốn được suất chiêu sinh đặc biệt gì đó, nên muốn nhờ con đi tìm Chu đại quan nhân để xin trợ giúp. Nhưng vừa được con "đả thông tư tưởng", thúc ấy quyết định tự đi gặp và xin Chu đại quan nhân rồi.
– Thằng nhóc tinh quái này! Phạm Thiết Chu cười ha ha:– Tuy vậy, tứ thúc con có trí tiến thủ như vậy là tốt. – Tốt cái gì mà tốt! Trương Tam Nương ở bên cạnh cười lạnh lùng:– Đệ ấy lăn lộn ở huyện học không thành công, giờ mới muốn đi phủ học, với đệ ấy thì đều là lăn lộn cả thôi.
Nếu đệ ấy đi phủ học thì vợ đệ ấy tính sao bây giờ? Trương Tam Nương có cái nhìn tinh tường, nhìn ra vấn đề lớn nhất của lão tứ. Phạm Thiết Chu tuy hiểu được cảnh Tứ đệ xa vợ có lẽ sẽ không ổn, nhưng việc tứ đệ chịu đi phủ học, tự thân cầu tiến thì vẫn là tốt hơn. Dù thế nào đi nữa, điều này vẫn tốt hơn nhiều so với việc suốt ngày ở huyện chơi bời với đám bạn bè hư hỏng.
Một ngày vào buổi trưa nọ, Chu Nguyên Phủ đưa cháu gái Chu Bội đi ăn trưa xong liền đi ra khỏi tửu lâu Tam Thanh, một chiếc xe ngựa vô cùng lộng lẫy đang dừng ngay trước cửa quán rượu. Ông vừa định bước lên xe thì một người trẻ tuổi bất chợt đi thẳng tới phía ông. Hai cận vệ của Chu Nguyên Phủ giật mình, họ phản ứng nhanh, quay người lại, một người bên trái, một người bên phải đồng thời túm chặt cánh tay người này.
Người đó là Phạm Đồng Chung, gã đã tốn mấy trăm đồng để nghe ngóng biết Chu Nguyên Phủ đang ăn trưa ở tửu lâu Tam Thanh. Gã liền chờ sẵn ở ngoài, quả nhiên ông đến thật. Phạm Đồng Chung vội vàng gọi to:– Chu đại quan nhân, ta là thúc của Ninh nhi, chúng ta đã từng gặp nhau rồi. Chu Nguyên Phủ giật mình, xua tay ra lệnh cho hai tên hộ vệ thả ra, nhìn gã một lúc, thấy hơi có chút ấn tượng. Ông ấy gật đầu:– Chúng ta có gặp nhau rồi, ngươi tìm ta có chuyện gì? Phạm Đồng Chung vội vàng nói:– Thưa ngài, là thế này. Cháu ta ngại không dám gặp ngài, nó bảo ta tự t��m ngài. Có chuyện ta nghĩ chỉ Chu đại quan nhân mới có thể giúp được.
Chu Nguyên Phủ cười ha ha:– Tên tiểu tử đó còn có lúc ngại ta sao? Ngươi cứ nói đi! Có việc gì, cứ nói ra xem ta có thể giúp ngươi được không. Chu Bội nhìn Phạm Đồng Chung chằm chằm, kéo ông nội sang một bên nói:– Nếu Phạm Ninh muốn nhờ ông nội giúp thì nhất định sẽ tự mình đến. Hơn nữa, con nghe Phạm Ninh kể về tứ thúc cậu ta rằng suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng, không chịu làm ăn gì cả.
Chu Nguyên Phủ nói với cháu gái bằng giọng ý vị thâm sâu:– Có nên giúp hay không thì ông tự sẽ biết. Rất nhiều chuyện bây giờ ông nội làm, phải mười năm sau cháu mới hiểu được, cháu cũng đừng có quan tâm nhiều. – Ông nội, con sợ người bị lừa.
Chu Nguyên Phủ không nhịn được cười ha ha. Ông xoa đầu đứa cháu gái, tủm tỉm cười:– Ông nội cháu là ai chứ, kẻ có thể lừa được ta chắc chưa sinh ra đâu! Chu Bội thấy ông nội không nghe lời khuyên của mình, trong lòng rất ấm ức, liền lên xe ngựa trước rồi.
Chu Nguyên Phủ tiến đến, nhìn gã một chút, thấy gã có vẻ ngoài cũng nghiêm chỉnh, làn da trắng, dáng người cao, có vài phần ngọc thụ lâm phong. Trong lòng cũng có chút thiện cảm với Phạm Đồng Chung, liền chỉ tay vào quán rượu, nói:– Bên ngoài gió lớn quá, ta vào trong kia nói chuyện! Phạm Đồng Chung vừa vui sướng vừa hơi sợ, vội vàng đi theo Chu Nguyên Phủ vào quán. Chu Nguyên Phủ ngồi xuống, cũng chỉ ghế xuống:– Ngươi cũng ngồi xuống đi!
Phiên bản dịch này thuộc về truyen.free, được thực hiện với tất cả tâm huyết.